[Á
o Cưới Của Thợ Thêu: Dùng xương của tôi để làm kim, dùng máu của tôi để làm chỉ và dùng da của tôi để làm quần áo, hy vọng bạn sẽ không ghét bỏ chiếc áo cưới màu đỏ máu này của tôi.]
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã nhận được lệ quỷ đặc biệt - Oán Hận Của Thợ Thêu!]
[Nhiệm vụ tập luyện cảnh tượng kinh dị ba sao Thôn Hoạt Quan đã kết thúc, mức độ hoàn thành nhiệm vụ là 7% và không nhận được phần thưởng đạo cụ ẩn.]
Trần Ca đọc thông báo trên điện thoại màu đen hai lần liên tiếp, xác nhận bản thân không nhìn nhầm: “Mức độ hoàn thành nhiệm vụ chỉ có 7% sao? Tối nay mình đã bị đuổi theo trong thôn mấy vòng, tất cả mọi nơi đều đã đi qua nhưng tại sao mức độ hoàn thành chỉ có 7%?”
Điện thoại màu đen không thể sai sót, Trần Ca nhìn màn hình suy ngẫm: “Hiệp hội kể chuyện lạ đã nhúng tay vào nên dẫn đến hoạt động cúng tế của thôn Hoạt Quan không thành công, chẳng lẽ là vì lý do này?”
“Mấu chốt của việc hoàn thành nhiệm vụ chắc là nằm trên người nữ quỷ, giúp cô ta thuận lợi tiến hành nghi thức hoặc giết chết cô ta, hai lựa chọn khác nhau sẽ mang lại những thay đổi khác nhau, đoán chừng đây mới là cốt lõi của nhiệm vụ này.”
“Người phụ nữ đó đã nói là ai không để cô ta làm người thì cô ta sẽ không để người đó làm quỷ. Có thể thấy rằng chấp niệm của áo đỏ này đã thay đổi, cô ta muốn sống lại!”
Bất luận là giúp cô ta hay cản trở cô ta, mức độ hoàn thành nhiệm vụ đều sẽ không ngừng tăng cao nhưng vì sự xuất hiện của Hiệp hội kể chuyện lạ, Trần Ca chưa kịp đưa ra quyết định đã phải bắt đầu chạy trốn.
“An toàn là trên hết, miễn là còn sống thì sau này vẫn còn có cơ hội cải thiện mức độ hoàn thành nhiệm vụ.” Trần Ca dựa vào tường, lặng lẽ cất điện thoại: “Nhưng sau này mình phải chọn sao đây? Giúp nữ quỷ hồi sinh hay ngăn cô ta lại?”
Trong thôn Hoạt Quan che giấu một bí mật lớn, cả thôn có thể được coi là một ngôi mộ, tất cả người dân trong thôn đều là người giấy vàng mã được chôn cất theo, người phụ nữ họ Chu là người giữ mộ, mà người được chôn cất duy nhất chính là nữ quỷ áo đỏ!
“Người đã chết vốn không thể sống lại, nếu như ám vào tâm trí người khác rồi trở thành một cơn ác mộng thì may ra được. Nhưng nếu ngăn cản cô ta thì chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù của cô ta, lúc đó sẽ biến thành cảnh mày chết tao sống.”
Trần Ca quay đầu lại nhìn Phạm Úc, đứa bé này đang cúi đầu nhìn chiếc vòng tay bằng ngọc trên cổ tay, trong chiếc vòng ngọc đó có từng đường hoa văn màu đỏ máu.
“Hình như nữ quỷ rất coi trọng Phạm Úc, còn tặng thằng bé một chiếc vòng ngọc trông đắt tiền.”
“Nữ quỷ là bạn của Phạm Úc, Phạm Úc là bạn của mình, có thể gián tiếp nói nữ quỷ và mình có quan hệ bạn bè.”
“Cũng tốt, mặc dù người phụ nữ này thù dai nhưng ân oán rõ ràng, đáng được giúp đỡ.”
“Bên cạnh đó, là ông chủ của ngôi nhà ma, tạo mối quan hệ tốt với ma quỷ không phải là một chuyện rất bình thường sao?”
Trần Ca đã nhanh chóng thuyết phục bản thân, anh căn dặn Phạm Úc sau này nhất định phải dỗ dành chị gái lệ quỷ đó vui vẻ.
Nhiệm vụ tập luyện tối nay, Trần Ca chỉ là người ngoài cuộc, Trương Nhã ngủ say, Hứa Âm đang trong quá trình biến đổi khiến anh mất đi tư cách để tham gia cuộc chơi.
May mắn là kết quả không quá tệ, cảnh tượng được mở khóa thành công, Hứa Âm rất có thể sẽ trở thành áo đỏ, ngay cả con mèo trắng sau khi nuốt tơ máu của Hiệp hội kể chuyện lạ cũng có thể sẽ xuất hiện những biến đổi đặc biệt.
“Rõ ràng vẫn luôn phải chạy trốn, bị truy đuổi suốt một đêm nhưng tại sao mình lại có cảm giác như đã thu hoạch được rất nhiều?”
Trời đã sáng, bây giờ đã là hơn 5 giờ, Trần Ca tính toán thời gian một chút, cho dù không ngừng chạy về cũng sẽ rất khó để trở về khu vui chơi Thế Kỷ Mới trước 9 giờ.
“Giám đốc La đang cố gắng hết sức để quảng bá, bên mình không thể làm đứt quãng, phải về sớm một chút mới được.” Trần Ca tìm người phụ nữ họ Chu và thương lượng với cô ta về đứa con của A Khánh, cuối cùng nhóm Trần Ca không mang đứa bé đi mà giao cho người phụ nữ họ Chu chăm sóc.
Trong thời gian đó, lão Ngụy cũng đã hỏi người phụ nữ họ Chu rất nhiều vấn đề nhưng đáng tiếc là cô ta và lệ quỷ áo đỏ nhảy giếng là cùng một phe, cô ta không tiết lộ bất kỳ thông tin nào, chỉ nói đây là một thôn bình thường, vào thời điểm này hàng năm, họ đều sẽ cử hành nghi thức cúng tế.
Lão Ngụy luôn cảm thấy hình như ông đã quên điều gì đó giống như uống quá chén nên quên mất một vài thứ, hoàn toàn không nhớ rõ tối hôm qua đã có chuyện gì xảy ra.
Trần Ca sợ lão Ngụy bị người của Hiệp hội kể chuyện lạ âm thầm ra tay, vậy nên anh dẫn ông đến một căn phòng rồi triệu hồi ma quỷ để kiểm tra thì thấy lão Ngụy không có gì bất thường.
Đêm qua có tiếng súng nổ, chắc là lão Ngụy đã nhìn thấy thứ gì đó nên mới nổ súng, mà thứ đã đánh cắp ký ức của ông cũng chính là thứ đó.
Chỉ có lão Ngụy nhìn thấy người đã đánh cắp ký ức của ông, hung thủ là ai, chỉ có một người đã quên hung thủ trông như thế nào mới biết mà thôi.
Trần Ca căn dặn lão Ngụy cẩn thận hơn, bình thường không được đi ra ngoài một mình, anh rất lo lắng chuyện tương tự xảy ra với điều tra viên sẽ xuất hiện trên người lão Ngụy.
Người dân trong thôn rất ghét người ngoài, có lẽ vì họ sợ vẻ ngoài dị dạng của mình sẽ bị người bình thường nhìn thấy, tất cả bọn họ đều cố tình tránh xa nhóm Trần Ca.
Khoảng 6 giờ, Trần Ca, lão Ngụy và ông cụ Bạch dẫn hai đứa bé rời khỏi thôn Hoạt Quan.
Đi xuyên qua rừng rậm, đi bộ hơn một tiếng, điện thoại di động của lão Ngụy và Trần Ca vang lên cùng một lúc.
“Cuối cùng cũng có tín hiệu!” Lão Ngụy phấn khởi, báo cáo với đội trưởng Nhan tình hình bên đây, nói rằng hai đứa bé đã được tìm thấy nhưng bác sĩ trong viện mồ côi đó vẫn mất tích.
Theo cách nói của lão Ngụy, ông nghi ngờ rằng đây là một vụ án buôn bán trẻ em có kế hoạch, có thể hai đứa bé đã bị bác sĩ Trần bán vào sâu trong núi.
Sau khi biết được lão Ngụy cùng Trần Ca đã an toàn và tìm thấy đứa bé, bên phía đội trưởng Nhan cũng nhẹ lòng và yêu cầu họ đưa đứa bé đến Chi cục thành phố trước.
Khi lão Ngụy báo cáo với đội trưởng Nhan, Trần Ca đã đăng nhập tài khoản mạng xã hội của mình và thấy rằng vào khoảng từ 1 giờ đến 3 giờ sáng tối hôm qua, Hạc Sơn và Cao Nhữ Tuyết đã gửi cho anh rất nhiều tin nhắn, dường như có chuyện rất gấp.
Anh gọi điện thoại cho Hạc Sơn, hỏi thẳng: “Có chuyện gì à?”
“Đại ca! Tại sao giờ anh mới trả lời điện thoại? Xảy ra chuyện lớn rồi!” Giọng nói của Hạc Sơn rất lớn, lão Ngụy bên cạnh cũng nghe thấy.
“Đừng có gào lên như vậy, nói chậm chút.” Trần Ca tiến lên vài bước, kéo dài khoảng cách với những người khác.
“Anh có nhớ Cao Nhữ Tuyết không? Chính là học tỷ đã đi cùng tôi đến ngôi nhà ma của anh tham quan đó, trong ký túc xá của cô ấy có người mất tích rồi!” Mặc dù Hạc Sơn đã hạ thấp giọng xuống nhưng Trần Ca nghe vẫn cảm thấy nhức tai.
“Mất tích thì tìm cảnh sát đi, tìm tôi làm gì?”
“Người không có mất tích, tôi cũng không biết nói sao, kiểu như ngoại hình vẫn cùng một người nhưng tính cách thì hoàn toàn khác, giống như linh hồn trong thể xác bị đánh tráo rồi!”
“Bị ma nhập?”
“Đúng, chính là cái cảm giác này! Đại ca, hôm nay anh có muốn đến trường của chúng tôi để xem không? Chuyện này rất kỳ quái, bây giờ học tỷ đang đặc biệt cần giúp đỡ.”
“Tạm thời chưa có thời gian.” Trần Ca suy nghĩ một lúc, không từ chối thẳng: “Tôi sẽ tìm Cao Nhữ Tuyết hỏi rõ ràng chuyện này.”
Trần Ca cúp điện thoại, lại lấy điện thoại di động màu đen ra, nhiệm vụ nhánh cuối cùng của cảnh tượng kinh dị bốn sao Thông Linh Trong Trường Ma là ở Học Viện Pháp Y Cửu Giang.
“Nghỉ ngơi một thời gian trước, ít nhất phải đợi Hứa Âm thức tỉnh rồi mới suy nghĩ bước tiếp theo của kế hoạch.”