“Ông lão nuôi nấng bốn đứa con bao nhiêu năm như vậy mà cũng không xảy ra biến cố gì, nhưng ngay khi đứa cháu nhỏ mở cửa miếu thờ ra thì cả nhà gặp tai vạ. Chuyện xảy ra ở ngôi nhà cổ sau này cũng có liên quan đến miếu thờ, chỉ cần mở cửa miếu thờ ra, những người có mặt ở đây chắc chắn sẽ gặp phải điềm xấu, không ai có thể thoát đi được.” Trần Ca nhìn về phía cảnh sát: “Lần trước khi chơi độ khó trung bình, anh có chắc là mình không mở cửa miếu thờ ra không?”
“Không.” Cảnh sát lắc đầu.
“Có vẻ như việc mở được cửa miếu là điều đặc biệt của độ khó địa ngục.” Trần Ca gọi Tiểu Linh và cảnh sát đến bên cạnh: “Cảnh tượng này rất đặc biệt, bên trong có ít nhất bốn con quỷ, một người cháu đơn thuần hiền lành, một là ông nội người muốn bảo vệ cháu trai của mình, một người nữa là người bà hay ghen tuông, người kinh khủng nhất chính là người giúp việc. Bà nội bị phong ấn trong một căn phòng đầy bùa chú phía sau tủ, người giúp việc thì ở trong miếu thờ, còn hai ông cháu thì ở trong bức ảnh này. Tất cả những vật cũ này đều là điềm xấu, nếu không may đụng phải sẽ phải nhận nguyền rủa đấy.”
Trần Ca cất tấm ảnh đen trắng của ông cụ vào ba lô: “Không dùng tay tiếp xúc sẽ không có chuyện gì.”
“Tôi nghe thấy bên ngoài hình như không có động tĩnh gì nữa, sao chúng ta không ra ngoài xem một chút?” Cảnh sát lúc đầu còn sợ hãi, sau khi nghe Tiểu Linh nói xong thì càng hoảng sợ.
“Trước tiên nên nghĩ xem làm thế nào để vượt qua cảnh này đã, sau đó đi ra ngoài cũng không muộn.” Trần Ca sắp xếp suy nghĩ của mình: “Cảnh này lấy chủ đề là lời nguyền rủa, lời nguyền đầu tiên là của người giúp việc, lời nguyền thứ hai đến từ bà nội, bà ấy có tính cách khá cực đoan, trong lòng tràn đầy hận thù và ghen tị với người giúp việc, nên sau khi chết, ngôi nhà này lại có thêm lời nguyền của bà ấy nữa; sau này khi cửa miếu thờ bị mở, những người vô tội bị chết đương nhiên là lòng đầy oan ức, phần oan khuất này từ từ sẽ tụ lại thành một lời nguyền. Nói chung là tất cả mọi người trong cảnh này đều để lại hận thù và lời nguyền rủa, tạo thành một cục diện không thể phá giải nổi.”
“Vậy thì chúng ta phải làm sao đây?”
“Nếu không bắt đầu giải quyết lời nguyền từ cơ bản nhất thì rất có thể sẽ trở thành một phần của lời nguyền.”
“Tôi không hiểu ý của cậu lắm.” Cảnh sát không biết Trần Ca muốn làm gì.
“Lời nguyền sẽ còn tiếp diễn vì lòng hận thù, tôi đã đau khổ như vậy rồi, người khác nhất định cũng phải đau khổ như tôi, thậm chí còn phải hơn tôi. Nhưng nếu có ai đó thừa nhận lời nguyền rủa này nhưng lại không đi gieo rắc ác ý, mà trả lại ánh sáng cho những người xung quanh, vậy thì không phải là chúng ta đã có thể nói lời nguyền kết thúc trên người người đó rồi sao?” Trần Ca nói một lèo khiến cảnh sát và Tiểu Linh đều mơ hồ.
“Ý anh là gì?”
“Chỉ cần mỗi người chúng ta có thể giữ vững bản thân, không bị lời nguyền quấy rầy, thì mọi thứ sẽ đi theo chiều hướng tốt hơn.” Trần Ca lấy ra những mẩu giấu nhỏ mà anh tìm thấy trong phòng ngủ, trên đó còn viết mấy chữ Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ: “Năm phòng ngủ, tính cả căn phòng bí mật dán đầy bùa chú và sảnh chính thì cảnh này có tổng cộng bảy phòng, tương ứng với bảy người. Trước đó cảnh sát cũng đã nói rằng bố cục tổng thể của căn phòng giống như một người đang giẫm lên miếu thờ. Tôi đang nghĩ, nếu mỗi chúng ta đều ở một mình trong một căn phòng, vậy thì không phải căn phòng nào cũng đều có hơi người sao? Toàn cảnh lại giống như một người sống lại để trấn trụ ngôi miếu?”
Cảnh sát và Tiểu Linh cảm thấy Trần Ca đang nói những điều vô nghĩa, nhưng ngẫm lại thì hình như cũng có lý.
“Việc du khách tụ tập với nhau trong nhà ma không có gì đáng sợ, điều đáng sợ thực sự là mọi người đều bị tách ra, nhà thiết kế sẽ không hiểu rằng khi máy tính trung tâm ghép cảnh để tăng độ khó, nó chắc chắn sẽ làm được điều như vậy. Chúng ta nên làm theo suy nghĩ của nó, mặc dù nguy hiểm, nhưng rất có thể đây chính là cách phá vỡ cục diện này.” Trần Ca nâng các mảnh giấy trong tay lên: “Các mảnh giấy này có thể bảo vệ chúng ta, nhưng đây là chính là cái thông minh trong cảnh này, ở đây chí có năm mảnh giấy, du khách được định sẵn là sẽ tách nhau ra rồi.”
“Đừng đề cập đến những mảnh giấy này, nếu như theo lời cậu nói, chắc chắn phải ai đó ở một mình trong căn phòng bí mật kia, điều đó có quá bất công với người đó không?”
“Không chỉ là không công bằng mà còn rất tàn nhẫn.” Trần Ca mỉm cười: “Vì vậy, tôi có một đề nghị, người đi vào mật thất có thể lấy một mảnh giấy này.”
“Tôi không quyết định được, hay là để mọi người cùng nhau thảo luận đi.” Cảnh sát mở cửa ra thành một khe nhỏ, con nhện lớn trong hành lang đã biến mất.
“Nhanh lên, mọi người tranh thủ ra ngoài!” Trần Ca hét lên: “Trong cảnh này, tiếng chuông gió chính là chìa khóa, bất cứ khi nào tiếng chuông gió vang lên, cảnh sẽ xuất hiện điều kỳ lạ. Khi con nhện xuất hiện vừa rồi là lần thứ ba chuông gió kêu lên, khi tiếng chuông gió kêu lên lần nữa, rất có thể con quỷ trong miếu thờ sẽ xuất hiện.”
Trần Ca và cảnh sát nói với mọi người về cách phá giải cục diện, mặc dù mọi người nghe xong đều cảm thấy hết sức nực cười, nhưng hiện tại cũng không còn cách nào tốt hơn.
Ở lại đây và không làm gì cả, tình hình sẽ ngày càng tồi tệ hơn.
“Chúng tôi đồng ý với phương pháp của cậu, nhưng ai sẽ đi vào căn phòng dán đầy giấy bùa đó?” Người đàn ông đeo kính có vẻ không sợ hãi khi ở cùng với mọi người, nhưng nếu thực sự chỉ đi có một mình, thì anh ta cũng sợ hãi: “Nếu như cậu đồng ý, chúng ta...”
“Tôi phụ trách căn phòng nguy hiểm nhất.” Trần Ca lấy ra hai mảnh giấy: “Tôi đến đây chơi là vì muốn qua cửa, mấy người đứng níu chân tôi lại là được.”
“Còn muốn qua cửa sao?” Người đàn ông đeo kính lắc đầu, cảm thấy Trần Ca như đang nằm mơ: “Cậu phụ trách căn phòng bí mật đó thì không sao, nhưng không thể lấy đi hai mảnh giấy được, vốn mảnh giấy cũng đã ít, cậu lại còn lấy đi hai tờ, thế chúng tôi thì sao?”
“Được rồi, tôi chỉ lấy một cái thôi.” Trần Ca đặt mảnh giấy xuống đất, trong suốt quá trình, không có “du khách” nào mở miệng nói giúp anh cả.
Mọi người nhanh chóng phân công xong, cảnh sát phụ trách phòng khách, người phụ nữ với mái tóc đen dài phụ trách phòng ngủ bên cạnh căn phòng bí mật.
Sau khi mấy người đều đã đi vào phòng của họ, tiếng chuông gió kỳ lạ lại vang lên.
“Hứa Âm.”
Đứng giữa căn phòng phủ dán đầy giấy bùa, đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay Trần Ca gọi Hứa Âm, nhưng anh không để Hứa Âm xuất hiện ngay lập tức mà là đang chờ cơ hội.
“Áo đỏ có thể tự do rời khỏi vật ký thác, người giúp việc sẽ trốn ở đâu được nhỉ?” Trần Ca mỉm cười, như đang tự nói với chính mình: “Mở miếu đã phạm vào điều cấm kỵ, hiện tại tôi đã giúp cô tách hết những kẻ đã phạm vào điều cấm kỵ đó ra, bây giờ, cô có thể nhịn được mà không ra tay sao?”
Lần đầu tiên khi bước vào căn phòng bí mật, Trần Ca đã phát hiện ra căn phòng này không hề được lắp đặt hệ thống giám sát, vì vậy bây giờ anh không phải kiêng sợ gì.
Thực ra từ khi biết lệ quỷ trong miếu thờ có thể chống lại đôi giày cao gót màu đỏ thì anh đã hạ quyết tâm, nhất định phải tìm được cô ta.
Lệ quỷ bình thường và áo đỏ là hai khái niệm khác nhau, dù không thể mang về nhà ma được thì việc nuốt chửng chúng cũng có thể tăng thêm sức mạnh cho Hứa Âm và nữ quỷ không đầu.
Hình chiếu con nhện lướt qua Trần Ca theo một quỹ đạo cố định, trèo ra khỏi tủ âm tường, bên ngoài căn phòng bí mật truyền ra từng tiếng hét chói tai.
Một lúc sau, trong cảnh lại trở lại bình thường, trong khi mọi người vừa bước ra khỏi sự sợ hãi do con nhện lớn mang lại, một mùi máu tanh nhàn nhạt bay trong không khí.
“Cô ta đang đến!”
Trần Ca nắm chặt cửa tủ, anh nghe thấy tiếng hát buồn của một người phụ nữ phát ra bên ngoài hành lang.