Giữa thời gian ăn cơm trưa, giám đốc La tự đi dạo một vòng gần khu vực ngôi nhà ma. Nhìn thấy trong phòng nghỉ chân đầy khách tham quan, ông vô cùng vừa lòng.
“Ngay cả lúc mọi người nghỉ ngơi cũng có nhiều khách tham quan chờ đợi như thế, điều này thật không đơn giản.”
Giám đốc La rất là cảm động. Chỉ vào vài tuần trước, ngôi nhà ma là nơi vắng vẻ nhất trong khu vui chơi, không ngờ hiện tại lại biến thành chiêu bài và cọng rơm cứu mạng của khu vui chơi.
“Giám đốc La? Tại sao ngài lại đến đây?” Một tay Trần Ca bưng cơm hộp mà Từ Uyển mang về, một tay khác đang cầm bút ghi sổ.
“Tôi đến nói cho cậu hai tin tức tốt.” Giám đốc La nhìn về phía phòng nghỉ chân đơn sơ được dựng từ lều bạt, ông đưa tài liệu trong tay mình cho Trần Ca.
“Lâu lắm rồi tôi chưa nghe được tin tức tốt gì cả.” Trần Ca cười rồi mở túi tài liệu ra, bên trong đúng là phòng nghỉ ngơi mà anh đã phác thảo. Chẳng qua ở phía dưới bản vẽ thô sơ là phương án thiết kế chuyên nghiệp, kỹ càng và tỉ mỉ, chứa đầy các chi tiết được đánh dấu.
“Đây là gì?”
“Tuy rằng khu vui chơi không còn huy hoàng như trước kia, nhưng một ít tiền này tôi vẫn có thể đưa ra được.” Dường như tâm trạng giám đốc La không tồi chút nào: “Cậu có thể xem phương án sửa chữa, có yêu cầu gì thì cứ nói với tôi.”
Trần Ca buông đồ trong tay ra, lật xem cẩn thận. Anh vô cùng vừa lòng với phương án sửa đổi của giám đốc La, thiết kế tốt hơn so với người ngoài ngành như anh, suy xét càng toàn diện hơn.
“Giám đốc La, tin tức tốt còn lại là cái gì vậy?” Trần Ca ngẩng đầu lên, trong lòng anh hơi tò mò.
“Bắt đầu từ ngày mai, giá vé mua online của khu vui chơi sẽ giảm xuống 60 tệ, đồng thời sẽ có ưu đãi cho những ai tham quan theo nhóm và được chiết khấu khi chia sẻ, đề cử.” Cuối cùng giám đốc La cũng đưa ra quyết định. Khu vui chơi Tương Lai Ảo mang đến áp lực quá lớn cho ông, lúc này giảm giá vé vào cửa là chiến lược tiếp thị, cũng là một cách nhượng bộ gián tiếp.
“Giảm giá nhiều như vậy sao?” Từ khi khu vui chơi Thế Kỷ Mới khai trương vào mấy năm trước, giá vé vẫn luôn tăng lên, đây là lần đầu tiên giảm giá vé.
“Hiện tại chủ động giảm giá vẫn tốt hơn là đến lúc đó bị bắt giảm giá.” Giám đốc La nhìn nhận rất thấu đáo: “Giá vé khu vui chơi giảm xuống thì giá vé ngôi nhà ma của cậu nên tăng lên. Sau khi tôi cùng với mấy người quản lý ở khu vui chơi thảo luận, cảm thấy giá vé tăng lên 50 tệ là tương đối hợp lý.”
“Năm mươi liệu có quá đắt hay không?” Ngôi nhà ma này Trần Ca được thừa kế từ cha mẹ, nhiều năm như vậy giá vé chưa từng thay đổi, có thể nói là làm ăn khá có tâm.
“Chỉ cần chất lượng phục vụ của cậu theo kịp thì 50 tệ là một cái giá hợp lý. Hiện tại giá vé khu vui chơi đã giảm, rất nhiều khách tham quan không muốn tốn nhiều tiền sẽ động lòng, chỉ e là mấy ngày tới cậu sẽ rất bận.” Giám đốc La vô cùng tự tin.
“Giá cả tăng hơn gấp đôi, tôi sợ sẽ gây ra cảm xúc trái ngược cho khách tham quan. Tiền kiếm không được, không bằng giữ nguyên như cũ.” Trần Ca kinh doanh ngôi nhà ma như chính là nhà của mình. Hiện tại thật vất vả lắm mới cải thiện được, nếu như số lượng khách tham quan giảm bớt, những con quỷ trong ngôi nhà ma cũng sẽ không vui.
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi.” Giám đốc La lấy tài liệu từ chỗ Trần Ca rồi lật đến vài tờ cuối cùng. Trên tờ giấy không phải là phương án thiết kế mà là toàn bộ kế hoạch mở rộng khu vui chơi: “Khu vui chơi Tương Lai Ảo sắp bắt đầu quảng cáo và mở rộng trên quy mô lớn. Chúng ta chỉ có thể đuổi theo trước mặt họ, lợi dụng khe hở này toàn tâm toàn lực tiến hành tuyên truyền một lần! Lợi thế chủ yếu chính là bán rẻ giá vé cùng với ngôi nhà ma của cậu!”
“Khu vui chơi và ngôi nhà ma của tôi được tuyên truyền cùng với nhau?”
“Hiện tại khu vui chơi Thế Kỷ Mới cũng chỉ có ngôi nhà ma của cậu là có thể xem như buôn bán.” Giám đốc La nói một câu rất trúng tâm: “Nếu như hiệu quả không tốt, chỉ sợ đây chính là lần cuối cùng chúng ta mở rộng.”
Trong nháy mắt Trần Ca cảm thấy nhiệm vụ của mình thật nặng nề, gánh vác sự suy vong hay thịnh vượng của khu vui chơi.
“Cậu cũng không cần có áp lực quá lớn. Để tăng sức hấp dẫn cho ngôi nhà ma, khiến càng nhiều khách tham quan dũng cảm bước ra bước đầu tiên, tôi sẽ giúp cậu.” Lần này giám đốc La cũng muốn đập nồi dìm thuyền, ông thấy có xu hướng suy tàn nên muốn làm ra thay đổi.
“Cảnh tượng trong nhà ma cứ để tôi thiết kế là tốt nhất, mọi người lại không hiểu những điểm chính khác.” Ngôi nhà ma là địa bàn của Trần Ca, bên trong ẩn chứa quá nhiều bí mật, anh tuyệt đối không cho phép người khác nhúng tay vào.
“Tôi không biết thiết kế nhà ma, nhưng tôi biết làm thế nào để du khách tích cực hơn.” Dường như giám đốc La đã nghĩ kỹ hết mọi thứ từ sớm: “Trước đó tôi nghe lão Từ nói cậu đưa ra chế độ phân cấp sợ hãi gì đó, dùng 20.000 tệ làm tiền thưởng?”
“Đúng là có chuyện này.” Lúc ấy Trần Ca không có biện pháp, mong muốn ban đầu của anh khi phân cấp cảnh tượng kinh dị ra là vì suy nghĩ cho khách tham quan. Một người mới chưa hề chuẩn bị tâm lý trực tiếp tiến vào cảnh tượng kinh dị ba sao rất dễ bị dọa và xảy ra chuyện.
“Làm rất tốt, nhưng mà chỉ có 20.000 tệ thì hơi keo kiệt.” Giám đốc La chỉ vào khoảng đất trống phía trước ngôi nhà ma: “Ngày mai tôi sẽ treo biểu ngữ bắt mắt này lên, khách tham quan đầu tiên qua cửa tất cả cảnh tượng của ngôi nhà ma sẽ nhận được tiền thưởng 200.000* tệ!”
(*) Khoảng 660.000.000 đồng.
“200.000 sao?” Nói ra thì thật xấu hổ, đến bây giờ số dư trong thẻ ngân hàng của ông chủ Trần cũng không vượt quá con số 50.000: “Nhiều lắm đó? Lỡ có người nào qua cửa thật thì làm sao bây giờ?”
Giám đốc La tiến về trước vài bước, hạ thấp giọng, hoàn toàn khác với hình tượng phóng khoáng tự do ban nãy: “Cho nên tôi yêu cầu cậu thiết kế một trò chơi không thể qua cửa. Tôi cho cậu biết rõ, nếu trong một tuần có người qua cửa tất cả cảnh tượng trong ngôi nhà ma, lấy đi 200.000 này thì tôi chỉ trả một nửa số tiền, còn lại cậu tự xử.”
“Đây không phải là bảo tôi gian lận à?” Ánh mắt Trần Ca có một chút khó xử.
“Sao cậu có thể nghĩ như thế? Chúng ta làm khu vui chơi giải trí, ý nghĩa tồn tại chính là khiến khách tham quan được vui vẻ. Bọn họ biết được người đầu tiên qua cửa nhà ma sẽ nhận được tiền thưởng 200.000, vui vẻ không?” Giám đốc La kiên nhẫn khuyên bảo Trần Ca.
“Chắc chắn bọn họ rất vui vẻ, được tham quan nhà ma, còn có tiền thưởng nữa.”
“Sau khi bọn họ biết được 200.000 này bị người khác lấy mất, bọn họ còn có thể vui vẻ hay không?”
“Tiền không phải do bản thân tự lấy, có thể sẽ hơi thất vọng.”
“Cho nên để tất cả khách tham quan đều có thể vui vẻ, cậu nhất định phải thiết kế cho tôi một trò chơi không thể qua cửa.” Giám đốc La rất vừa lòng với thái độ của Trần Ca: “Tiểu Trần, tôi biết cậu là người có hiểu biết, đừng làm cho tôi thất vọng!”
Nếu là trước đây, 200.000 không là gì đối với giám đốc La, nhưng hiện tại thì không giống. Trần Ca từng nghe chú Từ nói để duy trì hoạt động của khu vui chơi, giám đốc La đã lấy nhà của mình đi thế chấp ngân hàng.
“Giám đốc La yên tâm đi. Ngôi nhà ma của tôi, trừ bỏ chính tôi ra thì không ai có thể đi hết. Bản thân nó chính là một trò chơi không thể qua cửa!”
“Vậy giao cho cậu, bắt đầu từ ngày mai chính thức tuyên truyền.” Giám đốc La nhìn khách tham quan tới lui trước cửa ngôi nhà ma rồi nhanh chóng rời đi. Ông giống như trẻ ra vài tuổi.
“Đúng là tin tốt đến không ngừng, tựa như chỉ cần mình trợ giúp lệ quỷ buông bỏ chấp niệm, hoặc là đánh chết quái vật bên trong cánh cửa, vận may sẽ đột nhiên tốt hơn trước rất nhiều.”
Trần Ca đứng trên bậc thang ngôi nhà ma, trước đó anh cũng có cảm giác này sau khi đánh chết ma gương.