Cậu bé đứng trên cái bóng của Trần Ca, bất kể Trần Ca chạy đi đâu, nó cũng sẽ đi theo anh, như hình với bóng.
Cúi đầu, đôi mắt cậu bé cứ nhìn chằm chằm vào cái bóng của Trần Ca, sau khi nói xong câu tìm được rồi thì nó cũng không mở miệng nói chuyện nữa.
Màn sương đen vô biên giống như một đại dương tuyệt vọng, tòa nhà đổ nát trong ký ức thuộc về gia đình đã trở thành một hòn đảo cô độc trong trái tim của Minh Thai, nó đứng trước những tòa nhà đan xen vặn vẹo, đứng dưới bầu trời màu đen đỏ, đứng trên cái bóng của Trần Ca, lặng lẽ đi theo sau Trần Ca.
Rất nhiều năm trước, bọn họ đã từng là như vậy, nó đã nhìn mọi thứ mà Trần Ca có và tận mắt chứng kiến niềm hạnh phúc đáng mơ ước.
Cuộc sống của Trần Ca giống như một con bướm bay trong trái tim nó, và mọi hoa văn trên đôi cánh của con bướm đó đều khiến nó cảm thấy ghen tị.
Nó muốn trở thành một con bướm, nhưng chung quy nó cũng chỉ là một cái bóng, lâu dần ước mơ của nó từ từ thay đổi, nó không tiếp tục đứng ở xa nhìn nữa mà vẫy vẫy cánh tay, cố hết sức để đuổi theo con bướm đang bay trong trái tim mình.
Nó không biết tại sao mình lại làm như vậy, nó cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu mà mình bắt được con bướm đó, nó chỉ biết không ngừng chạy nhanh, cuối cùng vào giờ khắc này, ở trong thế giới cửa hơn mười năm sau, nó đã bắt được con bướm đó.
Cái đầu đang cúi thấp từ từ ngẩng lên, cậu bé nhìn về phía Trần Ca.
Đôi mắt gặp nhau trong cơn ác mộng sau một thời gian dài, Trần Ca nhìn thấy chính mình hơn mười mấy năm trước trong đó, còn Minh Thai nhìn thấy một ác quỷ không thể nhận ra được nữa.
Ở thế giới đằng sau cánh cửa bị bao trùm bởi tuyệt vọng và đau đớn này, chỉ khi có ánh sáng trong tim thì mới có thể nhìn thấy sự tươi sáng, nếu như hai mắt có chút tối tăm thì sẽ nhìn thấy tất cả cô hồn dã quỷ.
“Mày đã bỏ đi ở cái tuổi này sao?” Trần Ca đã nhìn thấy một phần ký ức của Minh Thai trong thế giới của Phương Ngư, nhưng đứa trẻ trước mặt anh hoàn toàn khác với Minh Thai trong thế giới của Phương Ngư.
Trong thế giới đằng sau cánh cửa của một số đứa trẻ khác, Minh Thai đều xuất hiện dưới hình dạng là một đứa trẻ, mà đứa trẻ trước mặt anh thì có khuôn mặt giống hệt Trần Ca khi còn nhỏ.
Ngũ quan có chút mơ hồ, nhưng có thể nhận ra đây chính là Trần Ca.
“Mày. . .”
Trần Ca còn rất nhiều điều muốn nói và nhiều thứ muốn hỏi, anh đã tưởng tượng ra trong đầu vô số cảnh mình gặp gỡ Minh Thai, cũng đã chuẩn bị hàng chục lời giải thích khác nhau, nhưng khi thực sự đứng trước mặt đứa trẻ này, anh lại không thể nói được một chút gì những thứ mà anh đã chuẩn bị.
Một con quái vật vô nhân đạo đã phá hủy vô số gia đình; một linh hồn độc ác vặn vẹo như một con ác quỷ; một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị lừa dối, bị tổn thương và bị ép điên.
Trần Ca không biết nên đánh giá Minh Thai như thế nào, anh sẽ không thông cảm cho Minh Thai, cũng như không bao giờ giúp đỡ Minh Thai, anh chỉ không muốn lừa dối Minh Thai mà thôi.
Cho dù có thể trong giây phút tiếp theo hai bên sẽ kẻ sống người chết, anh cũng sẽ không dùng nhiều phương thức để lừa gạt như khi đối đầu với những kẻ thù khác.
Minh Thai mang đến cho Trần Ca một cảm giác rất kỳ lạ, giống như đang soi gương, chỉ có điều khi soi gương, người trong và ngoài gương đều đang nghĩ cách để giết người kia.
“Đừng đứng lên cái bóng của tao nữa, đó không phải là chỗ của mày.”
Cho dù Trần Ca nói gì, Minh Thai cũng không có ý muốn trả lời anh, nó cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Trần Ca, một con ác quỷ gớm ghiếc hiện lên trong đôi mắt anh.
Cơ thể nó dần dần nghiêng về phía trước, tạo cho người ta cảm giác như cái bóng đứng dậy muốn chui vào trong cơ thể Trần Ca.
Khi Minh Thai chuẩn bị chạm vào Trần Ca, những tơ máu đã ngăn giữa nó và Trần Ca, mùi máu tươi gay mũi bốc ra từ trên người Trần Ca.
“Tí tách, tí tách...”
Máu chảy ròng ròng, ánh mắt Minh Thai rời khỏi khuôn mặt của Trần Ca và nhìn vào đôi giày cao gót trong tay Trần Ca.
Cánh tay từ từ nhấc lên, đầu ngón tay của Minh Thai chạm vào bức ngăn bằng tơ máu đó, nét mặt nó không hề có bất kỳ sự thay đổi nào, cứ như một con đứa bé bướng bỉnh đưa tay vào mạng nhiện vậy.
Một sợi tơ máu bị xé đứt, nhưng vào lúc này, trong một tòa nhà trong khu chung cư lại phát ra một tiếng động rất lớn!
Tòa nhà B ở chung cư Kim Hoa rõ ràng đã bắt đầu nghiêng, một cái bóng lớn bám lên rìa của tòa nhà, cũng không biết đó là loại quái vật gì.
Sau tiếng động lớn, động tác của Minh Thai trở nên chậm hơn đáng kể, những tòa nhà đó dường như là nền tảng của thế giới đằng sau cánh cửa này, chúng liên tục ảnh hưởng đến trạng thái của Minh Thai.
“Là mày chủ động rời xa tao, tao chưa bao giờ làm hại mày, chính cái bệnh viện đó đã biến mày thành cái bộ dạng như bây giờ. Tao đã nhìn thấy trí nhớ của mày, đáng lẽ người mà mày căm hận nhất phải là chúng mới đúng, hiện tại chúng đã ở đây rồi, mày thực sự còn muốn phí thời gian ở chỗ tao nữa sao?" Trần Ca có thể thấy rằng Minh Thai cần cơ thể của anh, vì vậy nó mới không giết anh.
Với tư cách là một trong chín đứa trẻ, Minh Thai sẽ không giết Trần Ca một cách dễ dàng như vậy, điều này có thể thấy được từ thái độ của nó đối với những đứa trẻ khác.
Tất cả những đứa trẻ bị Minh Thai tước đoạt năng lực nào đó, mặc dù tâm hồn và tinh thần của chúng đều bị tổn thương nặng nề nhưng tính mạng của chúng không hề bị đe dọa.
Nếu Minh Thai muốn cướp đi một năng lực của những đứa trẻ đó hoàn toàn, dường như nó phải đáp ứng những yêu cầu nhất định mới được.
Chỉ nghĩ như vậy thì mới có thể giải thích tại sao Minh Thai không trực tiếp xuất hiện để giết chết Trần Ca sau khi anh đi vào cửa mà chỉ không ngừng cướp đoạt sự kiểm soát cơ thể của anh.
“Mày đã không còn cơ hội nữa rồi.”
Sau khi tiếng động lớn cuối cùng phát ra, các vết nứt bắt đầu xuất hiện trên các bức tường bên ngoài của một số tòa nhà, sự ràng buộc của thế giới này đang nới lỏng ra.
Mặt đất rung chuyển, tòa nhà nghiêng ngả, nhưng trong mắt Minh Thai dường như chỉ có mỗi Trần Ca.
Bàn tay nó xuyên qua những lớp tơ máu đỏ ngầu, không ai biết nó làm như vậy để được cái gì, dường như nó không chỉ muốn điều khiển cơ thể Trần Ca mà còn muốn nắm được cơ thể mà nó vẫn luôn khao khát.
Hai tay của Minh Thai càng ngày càng gần, mùi máu tươi trên người Trần Ca cũng càng ngày càng nồng nặc, ngay lúc hai tay Minh Thai chuẩn bị chạm vào mắt Trần Ca thì năm ngón tay mảnh khảnh quấn đầy băng đã bắt được cổ tay Minh Thai.
Một màu đỏ như máu chói mắt xuất hiện trong màn sương đen dày đặc!
Đôi giày cao gót đỏ đã thoát khỏi xiềng xích của thế giới sau cánh cửa!
Ngoại hình của cô ta đã thay đổi một chút so với trước đây, băng vải trên người cô ta rơi ra một phần và để lộ ra những đường vân đen sẫm in trên làn da.
Những đường vân bí ẩn, kỳ lạ và đáng sợ, chỉ cần ở gần là sẽ cảm thấy nghẹt thở.
Minh Thai dừng lại một chút, nhưng chỉ dừng lại trong khoảng 0 phẩy mấy giây, những chiếc móng tay sắc nhọn của nó tiếp tục vươn về phía Trần Ca.
Âm thanh lật trang giấy lọt vào tai Trần Ca và Minh Thai một cách khó hiểu, trước khi họ kịp phản ứng lại, máu tươi tuôn ra khỏi ba lô của Trần Ca như một làn sóng, tạo ra một màn sương mù máu xung quanh họ.
Từng đôi tay một xuất hiện trong màn sương mù máu, chúng nắm lấy cơ thể của Minh Thai từ mọi hướng.
Móng sắc nhọn lơ lửng trước mắt Trần Ca, nhưng lại không thể đến gần hơn dù chỉ một milimet.
“Tao biết rằng phần lớn sức mạnh của mày đã được dùng để chống lại bệnh viện và lũ quái vật trong màn sương đen đó, mày cho rằng tao yếu nhất, và có lẽ mày vẫn luôn nghĩ rằng mọi thứ tao có được là do may mắn.”
Trần Ca lui về sau một bước, cơ thể của Minh Thai đã bị vô số bàn tay nắm chặt, nó đã không thể chạm vào Trần Ca được nữa.