Sự phụ thuộc lâu dài mới thực sự là đầu sỏ gây nên mọi chuyện, đôi tay của Mã Phong run rẩy, gần như không thể cầm được tờ giấy báo tử.
Một tờ giấy thật mỏng, nhưng cầm trong tay còn nặng hơn cả núi Thái Sơn, trực tiếp bóp nát trái tim của Mã Phong.
Rõ ràng là muốn chạy trốn tử vong nhưng lại cầm cánh tay thần chết chạy một đường.
Rõ ràng muốn tránh né ma quỷ nhưng lại theo sát lệ quỷ, không hề xa nhau.
Sự đảo ngược kinh ngạc này khiến Mã Phong không thể thở nổi, nhìn Tiểu Tôn đang nằm úp sấp ở cửa và nhìn ra phía bên ngoài, chỗ dựa tinh thần của anh ta tan thành bột phấn.
Máu toàn thân như đông cứng lại, thế giới của Mã Phong sụp đổ ngay lập tức.
Thế giới quay cuồng, anh ta nặng nề ngã xuống đất, bên tai vẫn còn mơ hồ nghe thấy từng tiếng gọi của người đó - Anh Mã, anh Mã...
“Anh Mã! Anh Mã!" Tiểu Tôn liều mạng lay động cơ thể của Mã Phong, nhưng Mã Phong không phản ứng chút nào, có lẽ anh Mã đã không còn lưu luyến gì với cái thế giới này.
“Chúng ta an toàn rồi! Anh à! Cuối cùng chúng ta cũng đến được một căn phòng an toàn sau bao khó khăn, sao anh lại ngất xỉu vào lúc này?”
Tiểu Tôn cười khổ, cậu ta có thể chắc chắn không có diễn viên nhà ma nào trong căn phòng này, bởi vì đây là căn phòng mà cậu ta đã sống trước khi chết.
“Phải làm sao bây giờ? Cảm giác không giống như là ngất xỉu bình thường, hay là mình đưa anh ta đến Nhà Xác Dưới Lòng Đất để gặp các bác sĩ nhỉ? Nhưng mình không quen với bác sĩ, mà mấy ông lão ấy còn trông rất dữ tợn nữa.” Mạng người quan trọng, Tiểu Tôn cũng không dám do dự nữa, cậu đỡ Mã Phong chuẩn bị đi ra ngoài.
Chưa kịp đi vài bước, điện thoại trong túi Mã Phong đột nhiên vang lên.
Tiểu Tôn lấy điện thoại di động ra xem, người gọi đến là Tần Quảng.
“Có chút ấn tượng, hình như anh ta là một streamer rất nổi tiếng, người đã đến đây cùng với Mã Phong.” Tiểu Tôn đang định nhận cuộc gọi, đột nhiên lại do dự: “Mình nghe điện thoại của Mã Phong, nhưng bây giờ Mã Phong đã hôn mê bất tỉnh và không thể nghe điện thoại được, như vậy rất dễ gây hiểu lầm rằng mình đã làm Mã Phong ngất xỉu. Tuy rằng mình cũng là một diễn viên trong nhà ma nhưng những gì mình không làm thì hoàn toàn không thể thừa nhận được.”
Tiểu Tôn không những không làm cho Mã Phong ngất xỉu, cậu ta còn cứu Mã Phong sắp hôn mê nhiều lần, cho nên dù sao thì cậu ta cũng không muốn gánh nỗi oan ức này.
Sau khi suy nghĩ một hồi, Tiểu Tôn cúp điện thoại, sau đó gửi tin nhắn cho Tần Quảng: “Tôi đang trốn trong một căn phòng, ngoài cửa có người đi lại, không tiện nói chuyện.”
Một lúc sau, Tần Quảng trả lời một tin nhắn: “Tôi và sinh viên Học viện Pháp Y đang ở cùng nhau, mấy người đang ở đâu rồi? Nhà ma này rất không an toàn, chúng tôi cảm thấy ở đây thật sự là bị ma ám.”
Nhìn thấy tin nhắn của Tần Quảng, Tiểu Tôn nhướng mày: “Lộ rồi sao? Là ai làm lộ vậy? Nếu như du khách biết nhà ma thực sự bị ma ám, ai còn dám đến đây chơi nữa? Thật là một thời kỳ đầy biến cố! Mình phải nghĩ cách để khắc phục mới được!”
Cậu ta cầm điện thoại, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng gửi lại một tin nhắn cho Tần Quảng: “Tôi và bạn đồng hành đã tìm ra một lối đi bí mật, chúng tôi đã tiến vào cảnh ẩn rồi, còn mấy người thì sao?”
“Chúng tôi cũng đang ở trong cảnh ẩn! Các sinh viên y này đã cứu tôi, bọn họ tìm thấy lối đi bí mật trong một cảnh phụ với chủ đề trái tim, bây giờ tôi và họ đang trốn trong một tòa nhà dân cư ở cảnh ẩn.”
Tiểu Tôn nhìn chằm chằm dòng chữ trên màn hình điện thoại, không ngờ Tần Quảng cùng những du khách còn lại đã tiến vào cảnh ẩn: “Có thể nói cụ thể vị trí cho tôi được không? Bên cạnh có tòa nhà đặc biệt nào không?”
“Ở bên ngoài tòa nhà ghi là Tòa nhà Số 2 của chung cư Cửu Hồng, trong tòa nhà không có một cư dân nào cả, tất cả đều là phòng bệnh, vô cùng đáng sợ.”
“Đừng chạy lung tung, bọn tôi sẽ đến chỗ mấy cậu.” Sau khi Tiểu Tôn gửi tin nhắn này, cậu ta lập tức chạy ra khỏi phòng, nhưng đi được nửa đường đã quay lại: “Để Mã Phong một mình trong nhà không an toàn, triệu chứng hôn mê của anh ta không giống với những người khác, tốt hơn hết là mình nên đưa anh ta theo, sau khi gặp những nhân viên khác, mình sẽ trực tiếp đưa Mã Phong cho họ, để họ nhanh chóng đưa Mã Phong đến gặp bác sĩ.”
Tiểu Tôn có suy nghĩ rất hay, cậu ta đã đỡ Mã Phong ra khỏi phòng của mình, nhưng kỳ lạ là, mặc dù trong nhà ma có rất nhiều ma quỷ nhưng hết lần này tới lần khác Tiểu Tôn lại không gặp được một ai cả, mọi người dường như đang tránh cậu ta vậy.
“Mã Phong này thật sự là một phiền phức lớn, ai cũng không muốn tới quá gần anh ta.”
...
Trong Tòa nhà Số 2 của chung cư Cửu Hồng ở cảnh ẩn, Hạc Sơn, Tả Hàn và thầy Vương đứng cùng nhau, bọn họ vây quanh Tần Quảng, người đang cầm điện thoại di động.
“Anh hãy xem kỹ tin nhắn của Mã Phong đi, có giống giọng điệu nói chuyện của Mã Phong không? Ngay cả người mới tiếp xúc với Mã Phong không lâu như tôi cũng nhìn ra vấn đề, anh còn ngốc nghếch hỏi tôi tại sao sao?" Tả Hàn lắc đầu: “Người ở bên kia điện thoại là người khác.”
“Nhưng mà đây là số điện thoại của anh Mã mà!” Tần Quảng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
“Sao nói mãi mà anh vẫn không hiểu vậy? Vậy anh có thể giải thích cho tôi điều này không, tại sao anh ta không gọi điện thoại cho anh, mà lại cứ phải gửi tin nhắn qua lại chứ?”
“Có lẽ bây giờ anh ấy không tiện lắm?”
“Sai rồi, là vì diễn viên giỏi giả giọng còn chưa tới đây, sau khi diễn viên đó xuất hiện, anh ta sẽ dùng giọng nói của Mã Phong để đánh lừa anh.” Tả Hàn xua tay: “Đừng ảo tưởng nữa, rất nhiều diễn viên trong nhà ma đã biết chúng ta đang ở đâu rồi, nếu anh không muốn bị dọa sợ đến bất tỉnh thì tốt hơn là anh nên rời đi với chúng tôi ngay lập tức.”
“Nhưng nếu như thật sự là ngài Mã, anh ấy đi đến đây và phát hiện chúng ta không có ở đây...” Tần Quảng có chút lo lắng Mã Phong tức giận.
“Tôi sẽ nói với anh lần cuối cùng, chúng tôi có nhã ý cho anh đi theo, bây giờ anh đang là người cầu xin chúng tôi, cho nên đừng nói nhiều lời nhảm nhí như vậy.” Tả Hàn nhét đầu búp bê vào lòng Tần Quảng: “Cầm lấy đi, đừng làm mất.”
“Nhất định phải mang theo thứ này sao?” Hai tay Tần Quảng ôm đầu búp bê, trên mặt tràn đầy sự không tình nguyện.
“Chúng ta đã mất rất nhiều công sức mới tìm được đầu của con búp bê, nhất định phải mang nó theo.” Hạc Sơn không có hảo cảm với Tần Quảng và những người khác, nếu không phải Tả Hàn nói là Tần Quảng còn có chỗ hữu dụng, cậu chắc chắn sẽ không bao giờ cho Tần Quảng ở lại.
“Không những phải mang theo nó, mà còn phải bảo vệ nó.” Giọng của Tả Hàn vẫn luôn lạnh lùng, mỗi khi nói chuyện cậu ta rất ít khi xen lẫn tình cảm vào bên trong, ngay cả khi các du khách có chế nhạo cậu ta nhưng miễn là cậu cảm thấy họ hữu ích, cậu nhất định sẽ giữ lại họ mặc kề hiềm khích lúc trước.
Cốt lõi của vấn đề chính là điều đó, họ có ích cho cậu ta và có thể giúp cậu ta cải thiện tình hình hiện tại.
Sau khi thông qua cảnh Thôn Hoạt Quan, Tả Hàn vô cùng sợ hãi với các nhiệm vụ đi tìm đồ trong nhà ma, cậu ta biết rằng khi chuyến tham quan sắp kết thúc, tất cả những con ma trong cảnh sẽ phát điên và ưu tiên tấn công người đang cầm đồ vật nhiệm vụ.
Cậu ta thu nhận Tần Quảng, nói trắng ra chính là chỉ muốn Tần Quảng "chết" có giá trị hơn một chút.
Bước tới cổng Tòa nhà Số 2 ở chung cư Cửu Hồng, Tả Hàn ra hiệu cho Tần Quảng đi về phía trước: “Đầu búp bê trong tay anh chính là một lá bùa hộ mệnh, chỉ cần anh giữ nó, anh sẽ không bị quái vật trong sương mù đen tấn công.”
Tả Hàn cũng không biết là có bị quái vật tấn công hay không, nhưng cậu ta đã làm một thí nghiệm, cái đầu của con búp bê đó thực sự có thể xua tan màn sương đen.
Tần Quảng bán tín bán nghi đi tới trước đội ngũ, nói đến cũng kỳ lạ, sương mù màu đen tự động tránh anh ta.
“Sương mù đen có vẻ sợ hãi cái đầu của búp bê, tại sao lại xảy ra chuyện này? Cảnh này có tên là Minh Thai, chẳng lẽ búp bê vải chính là Minh Thai sao?" Tả Hàn suy đoán dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ của mình: “Ông chủ của nhà ma rất thông thạo tâm lý học và say mê chơi đùa với sự hoảng sợ trong lòng mỗi người, mình không thể sử dụng cách suy nghĩ của người bình thường để đoán được tâm tư ông chủ Trần được.”
Tả Hàn sờ sờ chóp mũi, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào đầu búp bê: “Yêu cầu nhiệm vụ là tìm đủ các phần cơ thể của búp bê, nếu giả dụ như búp bê là Minh Thai thì việc tìm đủ cơ thể của búp bê không phải tương đương với việc các du khách chủ động lắp ghép cái người đáng sợ nhất cảnh này lại sao?”
Nghĩ đến đây, Tả Hàn cảm thấy lạnh sống lưng: “Ông chủ Trần muốn du khách tự mình thả quỷ ra!”
Hoàn thành nhiệm vụ sẽ không thể nào qua cửa, Tả Hàn chỉ mới suy nghĩ đến mà đã cảm thấy đáng sợ, cảnh này mang lại cho cậu ta cảm giác kinh hoàng vượt xa những cảnh khác.
Tệ hơn nữa là, trong thâm tâm cậu ta biết rất rõ, bây giờ không phải là khoảng thời gian đáng sợ nhất trong cảnh Minh Thai.
“Độ khó của cảnh bốn sao quả nhiên không tầm thường, lần này mình đến đây coi như cũng là dò đường, đã biết vị trí chính xác của một con đường bí mật, lần khiêu chiến tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Tả Hàn và các du khách khác bước ra ngoài Tòa nhà Số 2 của chung cư Cửu Hồng, có sự bảo vệ của đầu búp bê, bọn họ không bị tấn công bởi những kẻ kỳ lạ trong màn sương đen nữa, họ đi đến lối vào của Tòa nhà Số 1 một cách thuận lợi.
“Tòa nhà Số 2 đầy rẫy những phòng bệnh không thể giải thích được, có vẻ như cư dân trong tòa nhà đều là người mất trí, chẳng lẽ khu dân cư này là một bệnh viện tâm thần sao?" Bối cảnh câu chuyện của cảnh Minh Thai vẫn rất mơ hồ, Tả Hàn chỉ có thể tiến hành suy đoán theo những manh mối mà cậu ta tìm thấy.
Có rất nhiều manh mối ẩn trong Tòa nhà Số 2 của chung cư Cửu Hồng, nhưng điều khiến Tả Hàn khổ sở là những manh mối này không thể tạo thành một chuỗi xích hoàn chỉnh.
Trên thực tế, cũng không thể trách Tả Hàn được, vì để không tiết lộ một số bí mật của Minh Thai và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, Trần Ca đã lấy đi một số manh mối quan trọng vốn có trong cảnh này.
Những gì các du khách nhìn thấy chỉ là những gì Trần Ca muốn cho họ nhìn thấy.
Nhưng chỉ dựa vào những manh mối rời rạc này, Tả Hàn và thầy Vương vẫn suy ra được một vài điều gì đó.
“Hãy tạm thời coi Tòa nhà số 2 của chung cư Cửu Hồng là một bệnh viện tâm thần đi, những bệnh nhân trong đó đều rất đặc biệt, điều kỳ lạ hơn là các bác sĩ dường như không muốn chữa trị cho họ mà ngược lại còn không ngừng dẫn đường bọn họ thành những kẻ biến thái, làm trầm trọng thêm tình trạng bệnh của bọn họ.”
“Cảnh ẩn là cảnh cốt lõi, bệnh viện tâm thần tư nhân này xuất hiện ở đây, điều đó nói rõ bệnh viện tâm thần tư nhân này rất quan trọng đối với Minh Thai, nhân vật chính của cảnh mà chúng ta đang tham quan này có thể đã hoàn thành quá trình biến đổi cuối cùng ở đây.”
“Nếu nói con búp bê vải tượng trưng cho Minh Thai, vậy thì việc tìm các phần cơ thể không hoàn chỉnh của con búp bê vải chính đánh thức Minh Thai, độ khó của cảnh sẽ tăng lên mức khó tin, đây chắc chắn không phải là giải pháp tối ưu!" Tả Hàn liếc nhìn búp bê vải một cách vô thức, đột nhiên phát hiện con mắt trên cái đầu con búp bê dường như cũng đang nhìn cậu ta.
Nhịp tim đột nhiên tăng nhanh, Tả Hàn thực sự nhìn thấy dấu vết của nỗi buồn và sự cô đơn trong mắt búp bê vải.
“Tìm đủ các phần cơ thể của búp bê vải và mang nó ra khỏi cảnh, đây có thể là một nhiệm vụ sinh tử, cách thực sự để vượt qua cảnh này có thể là cảm hóa con búp bê và giải phóng cho nó.” Đầu Tả Hàn nhanh chóng vận chuyển, vô số suy nghĩ trí va chạm trong đầu cậu ta.
“Đang suy nghĩ gì vậy?” Thầy Vương đứng gần Tả Hàn, nhỏ giọng hỏi.
Tả Hàn lặng lẽ nói suy đoán của mình cho thầy Vương nghe, đối phương nghe xong một lúc lâu mà không trả lời, chỉ cố tình đi chậm lại, mãi đến khi khoảng cách giữa mình và Tần Quảng xa ra, thầy Vương mới thì thầm: “Tả Hàn, em có biết từ lúc bắt đầu tham quan đến giờ cảm giác lớn nhất của thầy là cái gì không?”
“Là cái gì ạ?”
“Chân thực.” Vẻ mặt của thầy Vương trở nên rất nghiêm túc: “Quá chân thật, thầy đã tham gia khám phá quá nhiều vụ án nghiêm trọng, cảm giác ở đây khiến thầy thấy giống như hiện trường xảy ra án mạng vậy.”
“Thầy nghi ngờ rằng có một án mạng thực sự đã xảy ra ở đây sao?” Tả Hàn rất thông minh, thầy Vương mới mở miệng, cậu ta đã đoán được suy nghĩ của thầy Vương.
“Đúng vậy, hơn nữa còn không phải một vụ.” Thầy Vương hít một hơi thật sâu: “Khung cảnh nơi này và những lời nói của người chết để lại, tất cả đều bộc lộ một cảm giác thực tế đẫm máu, thầy e rằng mấy em vẫn chưa đi thực nghiệm cho nên sẽ không cảm nhận được.”
“Nhưng nếu ở đây thực sự từng xảy ra nhiều vụ án mạng như vậy, nhà ma của ông chủ Trần sẽ không thể mở cửa được. Theo như em nghĩ, cõ lẽ anh ấy đã phục chế một số thứ từ những vụ giết người mà anh ấy tham gia vào nhà ma, cùng với một số xử lý công nghệ nhất định, đã biến thành bộ dạng như bây giờ.”
“Hy vọng là do thầy nghĩ nhiều rồi.” Thầy Vương đi ở cuối đội, ông ấy hiếm khi đi cùng học trò như thế này.
“Thầy ơi, nếu như thầy thực sự có hứng thú với nơi này, chúng ta có thể đến vào lần sau.” Tả Hàn muốn làm sôi động bầu không khí, cậu ta sợ thầy Vương sẽ nhớ lại những chuyện không hay trong quá khứ.
“Tôi e rằng không có cơ hội nữa đâu, sau đây tôi sẽ đến Tân Hải một chuyến.”
“Hóa ra thầy vẫn không buông bỏ được vụ án trước đây sao?”
“Tả Hàn, em có biết điều quan trọng nhất đối với một pháp y là... cái gì không?”
“Đánh giá nguyên nhân cái chết theo những đặc điểm bệnh lý, và cung cấp những mắt xích quan trọng cho cảnh sát xây dựng chuỗi chứng cứ.”
“Những gì em rất đúng, nhưng cũng không đúng.” Thầy Vương nhẹ nhàng chỉ chỉ vào ngực của mình, cuối cùng không nói thêm nữa.
Tả Hàn cũng không có hỏi thêm, cậu ta chỉ ghi nhớ kỹ hai chữ Tân Hải, nếu như có thể, cậu ta muốn giúp thầy Vương.
Bốn du khách còn lại bước vào Tòa nhà Số 1 của chung cư Cửu Hồng, trong hành lang tối om bốc mùi hôi thối, trước cửa mỗi gia đình nào cũng có một bát cơm trắng, trên bắt cơm còn có một đôi đũa cắm thẳng vào.
“Trước khi khám phá cảnh này, trước tiên tôi phải với mấy người một chuyện, hai phần ba thời gian của chuyến tham quan đã trôi qua và cảnh này sẽ sớm mở ra giai đoạn thứ ba, lúc đó tất cả các ma quỷ đều sẽ phát điên, tốt hơn hết là mấy người nên chuẩn bị sẵn tâm lý.”
Sau khi nói xong, Tả Hàn dẫn những người khác đi vào hành lang.
Ngay sau khi họ rời đi, cơn mưa máu làm ướt bức tường bên ngoài của tòa nhà, và trong sương mù đen, những hình bóng màu đỏ từ từ hiện ra.
Du khách trong tòa nhà vẫn chưa nhận ta điều bất thường. Tần Quảng, người đang ôm đầu con búp bê, đi tít ở đằng trước, sau khi phát hiện đầu con búp bê có thể xua tan sương mù đen, anh ta coi nó như một bảo bối và ôm trong ngực.
“Lần này cũng coi như mình gặp may, gặp được mấy người chơi người chơi già dặn kinh nghiệm sẵn sàng đưa mình đi cùng, không biết tình huống phía bên ngài Mã thế nào rồi?”
Mở các cửa phòng ra, không xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, can đảm của Tần Quảng cũng từ từ tăng lên.
Thẳng đến khi đi đến tầng ba, dưới tầng một đột nhiên phát ra một tiếng động lạ, giống như có người vô tình hất đổ bát cơm trước cửa phòng vậy.