“Vẫn còn khoảng ba tiếng rưỡi nữa trước khi trời tối hoàn toàn, chúng ta nhất định phải điều tra xem bác sĩ Phương đã ở đâu trước khi mất tích!”
Thái độ Trần Ca rất kiên quyết, anh đi cùng với lão Ngô, không biết rằng còn tưởng rằng anh mới chính là cảnh sát, còn lão Ngô chỉ là tài xế lái xe.
“Nhất định phải điều tra được trước khi trời tối sao? Tối nay cậu còn bận việc gì à?" Lão Ngô vừa lái xe vừa khó hiểu hỏi.
“Buổi tối ở thành phố này không an toàn.”
“Tân Hải là thành phố có an ninh công cộng tốt nhất ở Trung Quốc, một số khu thương mại ở đây về cơ bản là mở cửa trong 20 tiếng, được mệnh danh là thành phố không bao giờ ngủ.” Lão Ngô cầm vô lăng và nói: “Những người trẻ tuổi như cậu có lẽ phải biết rõ những điều này hơn tôi chứ.”
Trần Ca cười cười, không giải thích.
Hai mươi phút sau, bọn họ đã đi đến Bệnh viện Số 2 ở Tân Hải.
Toàn thành phố Tân Hải sở hữu mười một bệnh viện, Bệnh viện Số 2 mà bác sĩ Phương làm việc xếp thứ hạng vô cùng cao, nằm ở khu vực phồn hoa nhất của Tân Hải.
“Xin chào, tôi muốn hỏi một người.” Trần Ca và lão Ngô mặc đồng phục cảnh sát đi đến quầy lễ tân của bệnh viện và hỏi, y tá trực vốn không muốn quan tâm đến Trần Ca, nhưng sau khi nhìn thấy bộ đồng phục của lão Ngô, thái độ đã khá hơn nhiều.
Đi cùng với y tá trực, Trần Ca đến khoa tai mũi họng, nơi một bác sĩ đang kiểm tra cơ thể bệnh nhân.
“Bác sĩ Phương đã nhiều ngày không đến làm việc và tôi cũng không biết tình hình cụ thể, bác sĩ bên trong họ Triệu, anh ấy là đồng nghiệp và bạn của bác sĩ Phương, có lẽ anh ấy sẽ biết một số tin tức.” Sau khi nói xong, y tá trực rời đi, Trần Ca và lão Ngô đứng chờ bác sĩ Triệu khám xong cho bệnh nhân rồi mới đi vào trong phòng.
“Trong hai người ai là bệnh nhân?” Bác sĩ Triệu rất bận rộn, gần đây không được nghỉ ngơi tốt, dưới mắt có quầng thâm, nhìn cũng có chút đờ đẫn.
“Chúng tôi đến đây không phải để khám bệnh.” Trần Ca chỉ vào lão Ngô đứng bên cạnh: “Đây là trinh sát của Đội điều tra hình sự phân cục thành phố.”
Anh không nói mình là ai, cũng không nói lão Ngô là cảnh sát ở phân cục thành phố Hàm Giang, toàn bộ câu nói đều là sự thật, nhưng có cảm giác như cả hai đều là thành viên của Đội điều tra hình sự Tân Hải vậy.
“Trinh sát?” Bác sĩ Triệu nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề: “Hai người đến đây là vì bác sĩ Phương sao?”
“Có vẻ như anh thực sự biết điều gì đó.” Trần Ca ngồi vào ghế, và cảnh sát thực thụ, lão Ngô đứng canh ở cửa.
“Tình hình cụ thể thì hôm qua tôi đã nói cho người ở đồn cảnh sát rồi, không ngờ hôm nay trinh sát cũng đến, chẳng lẽ bác sĩ Phương thực sự đã...” Bác sĩ Triệu không có nói tiếp nữa, nhưng những gì anh ta muốn bày tỏ, tất cả mọi người đều hiểu.
“Đừng hỏi cũng không nên hỏi, chỉ cần nói cho tôi biết thông tin là được.” Trần Ca tiện tay cầm giấy bút trên bàn lên chuẩn bị ghi chép, mang đến cho người khác cảm giác rất chuyên nghiệp.
“Mấy tuần gần đây, tình trạng của bác sĩ Phương rất kém, các ca phẫu thuật cậu ấy chịu trách nhiệm cũng xảy ra vấn đề, số bệnh nhân phàn nàn về cậu ấy cũng tăng lên, điều này gần như là không thể, lão Phương chính là bác sĩ chuyên khoa tai mũi họng tốt nhất của chúng tôi.”
“Việc tinh thần của bác sĩ Phương kém có liên quan gì đến gia đình anh ấy không?”
“Hôm qua tôi cũng đã gặp gia đình của lão Phương, vợ và con gái của cậu ấy đều bình thường, rất lo lắng cho cậu ấy, đúng rồi...” Bác sĩ Triệu như chợt nhớ ra điều gì đó: “Tôi nghe vợ của lão Phương nói rằng, ngày thường lão Phương cứ một mình lầm bầm lầu bầu, nói cái gì mà chúng nó đến rồi, chúng nó rất vui vẻ, chúng nó đã tới rồi.”
“Chúng nó đến rồi? Có người đang bí mật theo dõi bác sĩ Phương sao?" Lão Ngô đóng cửa phòng lại, đi đến, anh ta cũng không ngờ lần đầu tiên đến Tân Hải cùng với Trần Ca lại gặp phải trường hợp kỳ quặc như vậy.
“Vài ngày trước khi mất tích, lão Phương thường thức trắng cả đêm, luôn cầm dao và nấp sau cửa sổ, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như có ai đó đang đứng ở dưới nhà của họ. Vợ và con gái của cậu ấy đều rất sợ, thỉnh thoảng cũng ngó đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bên ngoài không có một ai cả.” Bác sĩ Triệu thở dài: “Vợ của lão Phương cũng định mời bác sĩ tâm lý đến khám cho cậu ấy, nhưng bác sĩ còn chưa kịp đến thì lão Phương đã mất tích rồi.”
“Cả vợ và con gái của bác sĩ Phương đều không nhìn thấy ai ngoài cửa sổ, đúng không?” Trần Ca muốn xác định chắc chắn.
“Vợ của lão Phương thì không thấy gì cả, nhưng hôm qua con gái út của cậu ấy đã nói với cảnh sát trong nhà cô bé vẫn luôn có một người phụ nữ đang cười.”
“Một người phụ nữ đang cười sao?” Trần Ca nheo mắt lại, trong lòng nổi lên hai chữ: Không Cười.
“Những người ở đồn cảnh sát đến nhà của lão Phương nhưng cũng không tìm thấy người phụ nữ đó, bọn họ nghĩ rằng là do con gái của bị áp lực quá nhiều và sinh ra ảo giác.”
“Sự xuất hiện của ảo giác cũng có sự liên quan nhất định đến những ký ức, bọn họ cũng nên suy nghĩ về nó cẩn thận hơn.” Trần Ca không bình luận về cách làm việc của đồn cảnh sát, anh muốn nhanh chóng tìm được bác sĩ Phương: “Bác sĩ Triệu, anh biết người cuối cùng gặp bác sĩ Phương là ai không?”
“Tạm thời thì người đó có lẽ là tôi.” Vẻ mặt bác sĩ Triệu phờ phạc: “Lão Phương xin nghỉ phép nửa tháng, nhưng mấy hôm trước còn chưa hết hạn nghỉ phép thì cậu ấy đột nhiên đến làm việc. Tôi nhìn trạng thái của cậu ấy, tôi nghĩ là cậu ấy đã bình phục, cho nên tôi không nghĩ gì nhiều và hẹn cậu ấy đi uống vài ly sau giờ làm việc.”
“Bác sĩ Phương biến mất trong bệnh viện sao?”
“Hiện tại thì là như vậy, sau khi tan sở, lão Phương không trở về nhà mà tự nhốt mình trong phòng, tôi cũng không biết cậu ấy đang làm gì, khi tôi đến bệnh viện làm việc vào ngày hôm sau, tôi nhận được tin lão Phương mất tích.” Bác sĩ Triệu có chút hối hận: “Giá như ngày đó tôi có thể chú ý hơn một chút thì tốt rồi.”
“Anh không cần tự trách mình, chuyện này không liên quan gì đến anh.” Trần Ca cau mày suy nghĩ, nghĩ lại cảnh lần đầu tiên anh gọi điện cho bác sĩ Phương.
Bác sĩ Phương cũng nói rằng mình đang bị Không Cười theo dõi, anh ấy còn nói vài ngày trước nhà kho của bệnh viện sửa chữa và anh ấy tìm thấy một bức thư trong nhà kho cũ đó, sau khi mở nó ra, bên trong thư nói rằng anh ấy nên đến một bệnh viện bỏ hoang vào nửa đêm, nếu như không đi thì điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra (xem chương 1007 để biết thêm chi tiết).
“Bác sĩ Triệu, khoảng thời gian trước đây có phải nhà kho của bệnh viện đã sửa chữa một lần không? Lúc đó bác sĩ Phương đã đi vào nhà kho cũ đúng không?”
“Làm sao mà cậu biết được?” Bác sĩ Triệu rất ngạc nhiên, nhưng theo ý kiến của anh ta, việc sửa chữa nhà kho và sự biến mất của bác sĩ Phương là những chuyện hoàn toàn khác nhau, chúng không có mối liên hệ nào với nhau.
“Anh hãy nhớ kỹ lại đi, có phải sự bất thường của bác sĩ Phương bắt đầu từ khi bước vào nhà kho cũ không?” Trần Ca đặt bút trên tay xuống, nhét tờ giấy ghi chép vào túi mình.
“Hình như... quả thực là vậy.” Vẻ mặt của bác sĩ Triệu càng thêm kinh ngạc, Trần Ca mang đến cho anh ta cảm giác hoàn toàn khác với cảnh sát ở sở cảnh sát đến hỏi thông tin của anh ta ngày hôm qua: Đúng là trinh thám có khác, thật đáng kinh ngạc.
“Nếu như anh tiện, hiện tại có thể dẫn chúng tôi đi nhà kho đó được không?”
“Có thể, dù sao nó cũng sẽ sớm bị bỏ hoang thôi.” Bác sĩ Triệu và bác sĩ Phương có mối quan hệ rất thân thiết, anh ta rất sẵn lòng giúp đỡ.
Sau khi chào một bác sĩ khác, bác sĩ Triệu đưa Trần Ca và lão Ngô đi ra khỏi bệnh viện.
“Nhà kho cũ không ở trong bệnh viện sao?” Trần Ca có chút khó hiểu.
“Bệnh viện của chúng tôi đã được di dời cách đây vài năm, còn nhà kho cũ vẫn ở nguyên vị trí cũ, bây giờ dường như chỉ còn lại một hoặc hai khoa độc lập ở đó.”
Hai mươi phút sau, ba người đến bệnh viện cũ, sau khi lấy được chìa khóa ở phòng quản lý liền tiến vào nhà kho cũ.
Nơi này hình như vừa mới được dọn dẹp và sắp xếp xong, các dãy kệ trống trơn, trong kho hầu như không có thứ gì đáng để xem.
“Khi nhà kho được sửa chữa, bác sĩ Phương chịu trách nhiệm khu vực nào?”
“Hình như là mấy gian bên trong cùng kia.” Bác sĩ Triệu lấy chìa khóa ra, mở cánh cửa sắt dẫn vào chỗ sâu nhất trong nhà kho: “Bởi vì mạch điện đã cũ, bên trong không có đèn, rất tối, y tá đi cùng không dám vào, hôm đó hình như chỉ có mình lão Phương đi vào.”
“Những nhà kho này được ngăn cách bằng cửa sắt, là do ai thiết kế vậy?”
“Tôi không biết.”
Cả ba người đi vào giữa nhà kho và tìm thấy một số thứ hoàn toàn không thuộc về bệnh viện, chẳng hạn như một bộ váy cưới màu trắng cũ nát, nhưng đôi giày bụi bặm,...
Trong một căn phòng thiếu ánh sáng, chỉ riêng việc nhìn đôi giày cũ nát này cũng đã có cảm giác đặc biệt đáng sợ.
“Tôi cũng không biết làm sao những thứ này lại xuất hiện ở trong kho, ông cụ trông coi kho từ ngày đầu tiên đã mất từ lâu, nơi này quanh năm khóa cửa, nếu không phải Viện trưởng mới muốn sửa chữa kho này thì tôi chỉ sợ không ai biết là trong kho bệnh viện lại có nhiều giày như vậy.” Bác sĩ Triệu cầm đèn pin và chìa khóa, trong lòng cũng có chút sợ hãi.
“Có nhiều loại giày và kích cỡ khác nhau, hai người nói xem liệu có phải có một điều dưỡng nào đó thích thu thập giày của người chết không? Người đó đã lấy trộm tất cả giày của người chết và cất chúng vào sâu bên trong nhà kho?" Trần Ca tự nói với mình, anh hoàn toàn không để ý đến sắc mặt ngày càng xấu đi của lão Ngô và bác sĩ Triệu.
“Suy nghĩ của cậu có chút biến thái đấy.” Bác sĩ Triệu chỉ vào những chiếc kệ xung quanh: “Mấy đôi giày nằm trên kệ nhiều như vậy mà đều là của người chết sao? Tôi phát hiện hình như suy nghĩ của mấy người làm trinh thám như các cậu không giống với người bình thường cho lắm thì phải.”
Lão Ngô đứng bên cạnh sờ mũi một cái, anh ta vốn cũng muốn nói chuyện, nhưng sau khi nghe xong lời bác sĩ Triệu nói, đột nhiên không biết nên mở miệng như thế nào.
Trần Ca đang đi tít ở phía trước cho nên không trả lời, sau khi anh đi qua hai dãy kệ thì đột nhiên dừng lại: “Giày ở mấy kệ phía trước đều được xếp rất ngay ngắn, tại sao chỉ có giày ở mấy kệ này là bị rơi xuống? Có người đã từng ngã va vào đây!”
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca so sánh vị trí mà đôi giày rơi xuống, mô phỏng đại khái được tình huống lúc đó.
“Một người cao tương đương với mình, anh ta đã nhìn thấy thứ gì đó ở chỗ ngay dưới chân mình, anh ta sợ hãi và cơ thể đập vào kệ, giày bị rơi xuống hai bên.” Trần Ca có sự quan sát rất nhạy bén, anh có thể dựa vào vị trí rơi rải rác của đôi giày mà suy ra rất nhiều điều: “Điều khiến nạn nhân sợ hãi có lẽ đã đột ngột xuất hiện từ phía sau, khi anh ta quay lại, cơ thể bị mất thăng bằng và đập vào kệ phía sau.”
Trần Ca đã tập trung vào một phương hướng và đi về phía đó, Âm Đồng nhìn quét qua hai kệ bên cạnh, rất nhanh đã phát hiện ra.
“Đây là cái gì?”
Có một cục giấy nhỏ được giấu dưới đáy kệ, một vị trí rất khó nhìn thấy, Trần Ca mở nó ra, phía trên chỉ có một dòng chữ: Đừng đi vào phòng nhà kho cuối cùng!
“Bác sĩ Triệu, anh xem đây có phải là chữ của bác sĩ Phương không?” Trần Ca đưa mẩu giấy cho bác sĩ Triệu, đối phương xem xong thì lắc đầu.
“Đó không phải là chữ của bác sĩ Phương, nhưng nó lại xuất hiện ở nơi bác sĩ Phương bị tai nạn, nói cách khác, có người đã tốt bụng nhắc nhở bác sĩ Phương trước khi anh ấy đi vào, nhưng đáng tiếc anh ấy không hề để ý đến nó.” Trần Ca lại cầm lấy tờ giấy, đây là một manh mối rất quan trọng, cho nên anh muốn tự mình giữ nó: “Bác sĩ Triệu, anh có thể nhớ người đã vào kho hàng cùng với bác sĩ Phương ngày hôm đó không?”
“Có.”
“Trong số họ, có ai có nét chữ giống với chữ trên tờ giấy này không?”
“Hình như không có, chữ của bác sĩ khá cẩu thả, bình thường đều chỉ viết đơn thuốc thôi.” Bác sĩ Triệu nhìn nhiều lần rồi mới xác định là tờ giấy này không phải do người đi cùng bác sĩ Phương viết.
“Không phải là người của bệnh viện sao?” Trần Ca nhíu mày, một lúc sau đột nhiên hỏi: “Muốn vào nhà kho, trước tiên phải lấy chìa khóa từ phòng quản lý, liệu tờ giấy này có phải có người quản lý viết cho bác sĩ Phương không?”
Sau khi không tìm thêm được manh mối ở nhà kho cũ, Trần Ca cầm tờ giấy vội vàng chạy về văn phòng quản lý.
Sau khi so sánh chữ viết tay, Trần Ca phát hiện các chữ viết trên tờ giấy rất giống với chữ của một người quản lý kho, quản lý đó họ Cật (ăn), một họ rất hiếm gặp.
“Xin hỏi một chút, Cật Nhân có ở đây không?” Trần Ca cất tờ giấy đi, nhìn ảnh nhân viên treo trên tường, lớn tiếng hỏi.
“Anh Nhân xin nghỉ phép từ mấy ngày trước rồi, anh tìm anh ấy có chuyện gì sao?” Người trong phòng quản lý còn tưởng rằng Trần Ca và lão Ngô thuộc Đội điều tra hình sự Tân Hải, cho nên thái độ rất tốt.
Nghe nói mấy ngày nay Cật Nhân không đến làm việc, trong lòng Trần Ca lập tức có dự cảm không tốt: “Cô có thể nói cho tôi biết Cật Nhân sống ở đâu không? Chúng tôi muốn đích thân hỏi anh ấy vài câu.”
Những người trong văn phòng quản lý do dự một lúc, cuối cùng cũng nói cho Trần Ca biết địa chỉ căn hộ mà Cật Nhân đang thuê.
“Tính tình của anh Nhân tương đối thu mình, về cơ bản là sẽ không nói chuyện với người lạ, vì vậy hai người nên chuẩn bị sẵn tinh thần chịu cảnh cửa đóng then cài đi.” Người trong văn phòng quản lý cũng cười khổ khi nhắc đến Cật Nhân.
“Bình thường anh ta có thói quen kỳ lạ nào không? Hay làm một số việc kỳ lạ nào đó?”
“Cũng chẳng có gì kỳ lạ... À đúng rồi, anh Nhân rõ ràng là sống một mình, anh ấy không có người nhà nào, nhưng thỉnh thoảng sẽ nói chuyện một mình, lẩm bẩm một số từ đặc biệt đáng sợ, chẳng hạn như ăn tay, ăn mắt, ăn mũi, vân vân.” Người trong phòng quản lý chỉ nói đến mấy từ này đã cảm thấy khó chịu: “Có một lần tôi thử hỏi anh ấy, vì sao luôn nói mấy thứ kiểu như vậy, anh ấy nói tất cả những từ kinh khủng này đều là tên của người nhà anh ấy.”
“Gia đình anh ta cũng thật kỳ quái.” Trần Ca vẫn không nói lời nào, anh cảm thấy có thể có mối liên hệ nào đó giữa cái gia đình họ Cật này và Không Cười.
Sau khi có được manh mối hữu ích, Trần Ca bảo bác sĩ Triệu quay về trước, còn anh và lão Ngô thì đi đến tòa nhà chung cư nơi Cật Nhân đang thuê.
Họ gõ cửa rất lâu mà không thấy ai ra mở, cuối cùng, chủ nhà chạy ra và nói với họ rằng Cật Nhân đã vài ngày không trở về nhà rồi.
Chủ nhà cũng tiết lộ cho Trần Ca một thông tin rất quan trọng, lần cuối cùng Cật Nhân rời khỏi nhà đã đeo một cái túi lớn, bên trong có nước và các loại đồ ăn khác nhau, có vẻ như anh ta đã lường trước được nguy hiểm và muốn chạy đến nơi nào đó để trốn vậy.
“Nếu suy đoán của tôi không sai, Cật Nhân chính là người đã viết tờ giấy đó cho bác sĩ Phương, muốn cứu bác sĩ Phương, nhưng anh ta không thành công, anh ta lo lắng sẽ bị Không Cười trả thù cho nên đã bỏ chạy ngay trong đêm.”
Theo quan điểm của Trần Ca, mặc dù Cật Nhân này có một cái tên rất kỳ lạ nhưng nhìn chung có lẽ là một người tốt.
“Nếu muốn tìm được bác sĩ Phương, vẫn phải bắt đầu từ Cật Nhân này mới được.”