Khu cư xá của Bệnh Viện Số Ba đã tồn tại lâu đời, trông khá là tồi tàn, đến một người gác cổng cũng không có.
Anh vào trong khu cư xá bên cạnh rồi nhìn vào, kết quả phát hiện tất cả các phòng ở đây đều không ghi số nhà.
“Trên tờ quảng cáo cho thuê chỉ viết số 304, thế này mình đi tìm kiểu gì được?”
Trần Ca đeo ba lô trên lưng, đứng canh trước cổng khu cư xá, muốn tìm người nào đó hỏi đường.
Anh đợi được mười mấy phút, một học sinh cấp ba chạy xe điện đi vào khu cư xá.
“Chào cậu, tôi muốn hỏi thăm căn nhà số 304 của khu cư xá là ở toà nhà nào vậy?” Trần Ca lên tiếng hỏi từ phía xa, anh sợ bỗng nhiên đứng ra sẽ dọa sợ cậu bé.
“Số 304? Nghe quen tai vậy.” Học sinh cấp ba đó dừng xe điện lại rồi chỉ về phía bên trong khu cư xá: “Có lẽ là ở bên trong này, tôi cũng không rõ lắm.”
“Phiền hỏi thêm một câu nữa, trước đây khu cư xá của các cậu có từng xảy ra chuyện gì kì lạ không?” Trần Ca cố gắng để bản thân trông thân thiện một chút: “Khu cư xá của Cục điện lực ở đường đối diện cũng nằm trong khu phố cổ, nhưng bên đó của người ta rõ ràng là náo nhiệt hơn hẳn so với khu cư xá bên này.”
“Không xảy ra chuyện gì hết mà.” Cậu học sinh cấp ba nhìn Trần Ca, cậu ta lại cảm thấy người trước mắt này hơi kì quái.
“Á Văn! Đang nói chuyện với ai đấy!” Lầu ba bên cạnh truyền đến giọng nói của một người phụ nữ trung niên, Trần Ca quay đầu lại nhìn, có một người phụ nữ mặc quần áo ngủ đang nhìn Trần Ca đầy cảnh giác, sau đó vẫy tay với cậu học sinh cấp ba: “Về nhà!”
“Vâng, con biết rồi.” Cậu học sinh chạy xe rời đi.
“Đợi một chút!” Trần Ca không muốn bỏ lỡ cơ hội này, anh chỉ đến để lấy ngăn kéo, không muốn làm mọi chuyện trở nên phiền phức như vậy.
Nói xong anh trực tiếp đứng dưới lầu rồi hét gọi người phụ nữ bên trên kia: “Chị ơi, chị có biết số 304 nằm ở toà nhà nào không?”
Anh chỉ thuận miệng hét lên một câu, thế nhưng còn chưa nói xong, chỉ trong nháy mắt phòng nào còn để đèn sáng đều tắt hết đèn đi.
“Nghiêm trọng như vậy à?” Cư xá trước mặt Trần Ca chỉ còn lại nhà người phụ nữ trung niên vẫn để đèn sáng.
“Đi vào bên trong, tầng ba khu nhà đầu tiên từ trái sang.” Sắc mặt của người phụ nữ đó rất khó coi, về phòng rồi cũng tắt đèn nhà mình đi.
“Phản ứng của các người hơi quá khích rồi ấy nhỉ?” Trần Ca không rời đi ngay, anh âm thầm theo cậu học sinh cấp ba kia vào toà nhà.
Cậu học sinh kia dừng xe điện lại, vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, đeo ba lô trên lưng đi lên tầng.
“Mẹ ơi, tối nay ăn gì?”
Cậu học sinh vừa muốn mở cánh cửa chống trộm bên ngoài ra, bên trong bỗng nhiên truyền đến giọng nói của người phụ nữ trung niên kia: “Đừng động vào cửa! Dậm chân một cái rồi hẵng vào!”
“Dậm chân cái gì? Con vừa tan lớp tự học xong, sắp mệt chết rồi.”
“Bảo con làm gì thì con làm nấy đi!” Giọng nói người phụ nữ bỗng lớn hơn, dường như đang rất tức giận, làm Trần Ca đang ở lầu hai bị dọa một trận.
Cậu học sinh không tình nguyện dẫm dẫm chân, người phụ nữ trung niên mới mở cửa ra, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Trẻ con không hiểu chuyện, vô ý mạo phạm, vận rủi tránh xa…”
Người phụ nữ liên tục niệm mấy lần rồi mới để cậu ta vào nhà: “Cởi hết quần áo trên người xuống, mẹ đi giặt lại cho con.”
“Sáng nay vừa mới thay mà!”
“Không cởi thì đừng ăn cơm nữa.”
Cửa chống trộm trên tầng ba dần dần đóng lại, Trần Ca ra khỏi hành lang, trong lòng cảm thấy kì quái: “Hình như người ở khu cư xá này cứ thích chuyện bé xé ra to ấy nhỉ?”
Xác suất vòng quay quay ra ngăn kéo là 1%, xác suất bốc trúng Hứa Âm là 3%, từ xác suất mà nói thì ngăn kéo phải mạnh hơn Hứa Âm một chút mới đúng, đến áo đỏ cũng không phải.
“Không quan tâm nữa, nhân lúc trời còn chưa tối, lấy được đồ rồi nói sau.”
Không biết có phải do ban nãy Trần Ca vừa hét khản cả giọng hay không, những nhà còn để đèn trong khu cư xá ngày càng ít.
Sau khi tìm đến toà nhà mà người phụ nữ trung niên kia nói đến, Trần Ca tiến vào hành lang rồi mà cũng không phát hiện chỗ nào đặc biệt cả, có điều trông rất tồi tàn, dường như đã lâu lắm rồi không có người vào ở.
Anh đi đến tầng ba, các hộ gia đình hai bên đều không có số nhà, có điều trên cánh cửa của căn hộ bên trái có để lại một phương thức liên lạc.
“Lẽ nào đây chính là căn hộ số 304?”
Trần Ca lấy điện thoại ra gọi cho số máy này. Tiếng chuông vừa vang lên hai lần, cuộc gọi đã được kết nối.
“Xin chào quý khách, chúng tôi là Công ty môi giới nhà ở, cho hỏi có thể giúp được gì cho quý khách?”
“Là thế này, tôi khá thích một căn nhà trong khu cư xá Bệnh Viện Số Ba của các cô. Hiện giờ tôi đang ở trong khu cư xá, nếu có thể, tối nay tôi muốn đi xem phòng một chút.”
“Xin đợi một lát, tôi giúp anh hỏi người phụ trách trong khu cư xá.” Qua một lúc, bên đầu dây kia truyền đến trả lời, đưa cho Trần Ca một số điện thoại khác: “Anh ấy vừa tan làm, tôi đã nói rõ tình huống của anh cho anh ấy rồi, hiện giờ anh ấy đang đi đến chỗ anh.”
“Làm phiền cô rồi.”
Tầm khoảng mười mấy phút sau, một người đàn ông mặc sơ mi đen tay cầm cặp văn kiện dừng lại ở bên ngoài khu cư xá, trông anh ta khoảng ngoài ba mươi tuổi, trông vô cùng nhiệt tình: “Thật trùng hợp, nhà tôi ở ngay gần đây, nếu anh muốn đổi chỗ khác sợ là chỉ có thể đợi đến ngày mai thôi.”
“Xem ra tôi và căn nhà này cũng khá có duyên đấy chứ.” Trần Ca cười một tiếng, trong lòng đang nghĩ làm thế nào để thần không biết quỷ không hay mang ngăn kéo đi: “Chúng ta lên lầu trước rồi xem phòng, thế nào?”
“Được thôi.” Người đàn ông nhìn hành lang tối om với vẻ sợ hãi, có điều anh ta không thể hiện ra, trên mặt vẫn treo nụ cười tươi rói: “Đi theo tôi.”
Anh ta lấy điện thoại ra soi đường, giới thiệu cho Trần Ca: “Giao thông nơi này vô cùng thuận lợi, bệnh viện, trường học, thư viện đều có, giá cả không đắt, hơn nữa khả năng tăng giá rất lớn.”
Khi đi đến tầng ba, anh ta lấy một chuỗi chìa khoá từ trong túi ra, Trần Ca có Âm Đồng nên có thể nhìn rất rõ trên mỗi chiếc chìa khoá đều dán số nhà.
Mà trên chiếc chìa khoá người đàn ông kia chuẩn bị dùng để mở cửa có dán số 305.
“Căn hộ này không phải 304?” Trần Ca hỏi thẳng.
Nghe thấy giọng nói này, chìa khoá trên tay người đàn ông đi môi giới suýt nữa rơi xuống, anh ta nhìn Trần Ca rồi cười đầy gượng gạo: “Đó là căn nhà không may mắn, sao chúng tôi có thể để căn nhà không may mắn…”
“Tôi muốn căn 304, nhà không may gì đó tôi không để ý, chỉ cần giá cả khiến cho tôi hài lòng là được, anh đưa tôi đến căn 304 xem đi.”
Trần Ca nói chắc như đinh đóng cột, người đàn ông làm môi giới nắm chặt chìa khoá căn hộ 304 nhưng không dám mở cửa.
Giằng co cả nửa ngày trời, người đàn ông kia mới dùng vẻ mặt như đưa đám đi về phía căn hộ 304: “Tôi mà biết anh muốn xem căn 304 thì tuyệt đối sẽ không chạy qua đây vào nửa đêm đâu.”
Anh ta cắm chìa khoá vào ổ khoá cửa: “Giá của căn 304 bằng một nửa 305, nhưng có một số chuyện tôi phải nói rõ cho anh, để sau này anh không đi tố cáo tôi.”
“Chuyện gì?” Trần Ca tập trung lực chú ý, anh cảm giác ngăn kéo mà mình bốc được không tầm thường cho lắm.
“Chủ hộ đầu tiên của căn 304 là một tên nghiện cờ bạc nên đi vay nặng lãi, hắn ta thế chấp một phần nhà với ngân hàng. Thế nhưng lãi mẹ đẻ lãi con nên mãi vẫn chưa trả hết, cuối cùng tên đó bước vào đường cùng rồi nhảy lầu ở ngay trong khu cư xá.”
“Đây là nguồn gốc của căn nhà xui xẻo này?”
“Tôi nói sự thật cho anh e là anh lại không muốn thuê nữa.” Người đàn ông mở cửa phòng ra: “Hắn ta nhảy lầu lúc sau nửa đêm, đợi lúc cảnh sát tới thì phát hiện hắn ta đã bị chặt mất một cánh tay rồi, thế nhưng tìm một lượt cả khu cư xá cũng không tìm thấy cánh tay đó đang ở đâu.”