Ba người vừa mới giảm tốc độ lại, ông cụ Bạch chưa kịp nói xong thì phía sau đã vang lên tiếng mấy đứa trẻ đang ngâm nga bài đồng dao.
Ông cụ Bạch run rẩy quay đầu lại nhìn, hai đứa bé mặc bộ đồ kỳ lạ, trên mặt chúng vẽ hoa văn màu đỏ. Dường như chúng đang dè chừng cái gì đó nên vẫn chưa bước tới, chỉ đứng ở xa xa nhìn bọn họ.
“Vừa đi vừa nói đi.” Ông cụ Bạch lôi lão Ngụy và Trần Ca đi về phía trước, ông gắng hết sức nhớ lại những câu chuyện mà cha ông từng kể: “Những thứ này ở trong thôn nơi rừng sâu núi thẳm, trời vừa sẩm tối sẽ xuất hiện các loại ma quái. Ngoài quỷ hiên, quỷ kiệu, tường linh mà lúc nãy chúng ta đã gặp thì còn có quỷ gối, quỷ vải, đèn đầu người...”
“Đèn đầu người là cái gì? Ông có thể nói rõ hơn một chút về ba loại sau thế nào không?” Đây là lần đầu tiên Trần Ca và lão Ngụy nghe nói tới mấy thứ này.
“Trong thôn nhỏ của chúng tôi, gối mà người chết từng dùng phải hủy đi để ngăn ngừa quỷ gối xuất hiện.”
“Loại ma quỷ này thường là tàn niệm của người chết bám vào trên gối, buổi tối mà dùng gối người chết đã từng dùng thì sau khi ngủ sẽ gặp ác mộng, hơn nữa còn có thể nghe thấy bên tai có người nói chuyện.”
“Nếu may mắn thì ngủ một giấc tới sáng, nhưng có một số người dương khí yếu, số mệnh suy kiệt thì sẽ tỉnh mộng vào lúc nửa đêm, lúc này họ sẽ thấy bên cạnh gối của mình có người khác nằm, người đó chính là quỷ gối.”
Ông không có thiên phú kể chuyện, miêu tả hơi khô khan, Trần Ca ghi nhớ câu chuyện về quỷ gối mà ông vừa nói vào trong lòng, nói không chừng sau này có thể dùng trong nhà ma.
“Quỷ gối sẽ không rời khỏi cái gối quá xa, chỉ cần chúng ta không vào trong những ngôi nhà cũ này thì sẽ không gặp phải, quỷ vải và đèn đầu người mới là mối nguy hiểm với chúng ta.” Ông cụ Bạch nói rất cẩn thận, ông vô cùng lo lắng những chuyện mình vừa kể một lúc nữa sẽ thật sự xuất hiện.
“Quỷ vải khó chơi hơn so với quỷ gối, thứ này chính là vải liệm mà ở nông thôn thường nhắc tới. Lúc hạ táng, quần áo và vải quấn người của thi thể có yêu cầu rất nghiêm khắc. Nếu vải mà người chết từng dùng bị vứt linh tinh thì rất dễ hình thành quỷ vải.”
“Nó sẽ đi trên đường phố trong một ngày âm khí nặng nhất, ngoại hình nhìn rất giống con người nhưng bên trong chẳng có gì cả, chỉ có một lớp vải ở bên ngoài thôi.”
“Nếu gặp phải quỷ vải thì khá là phiền, nó sẽ quấn lấy thân thể người sống, làm cho người sống mặc quần áo của người chết vào, sau đó từ từ không chế người sống.”
“Nếu bình thường thấy có người mặc quần áo rất mới nhưng lại tỏa ra mùi lạ thì phải nhanh chóng cách xa người đó ra, bởi rất có khả năng người đó đã bị vải quỷ bám thân, quần áo mà người đó mặc chính là quần áo của người chết.”
Ông cụ Bạch nói xong thì nhìn xung quanh một chút, hoạt động tế lễ vẫn đang tiến hành, trên đường rất vắng, chỉ có hai quỷ kiệu đang do dự muốn đi tới.
Ông cụ Bạch bước nhanh hơn, che chở cho con của A Khánh rồi nói tiếp: “Đèn đầu người là thứ ma quỷ đáng sợ nhất mà cha tôi từng kể cho tôi nghe.”
“Không ai biết thứ kia hình thành như thế nào, chỉ biết có người từng gặp ở những thôn hoang vắng hoặc một số nơi có oán khí nặng.”
“Có người ban đêm đi đường, thấy xa xa ở trước thôn có tia sáng, sau khi hào hứng chạy tới thì phát hiện tia sáng đang di chuyển tới một hướng khác.”
“Người đó vừa gọi vừa tiếp tục đuổi theo, khi đuổi tới nơi mới phát hiện thật ra đó chính là một cái đầu người đang bay, nhưng trong miệng nó có cắn một chiếc đèn.”
“Tục truyền rằng đèn đầu người là do người ta chết oan, muốn giải oan nên mới cắn đèn đi khắp nơi tìm người.”
Ông cụ Bạch kể xong câu chuyện cuối cùng, ông phát hiện lão Ngụy và Trần Ca đều không nói gì: “Hai người làm sao vậy? Những truyền thuyết dân gian này tôi biết rất nhiều.”
“Ông này, quỷ vải mà ông nói có phải có hình dạng rất giống người thật không?” Lão Ngụy nhìn con đường ở sau lưng ông cụ Bạch.
“Đúng thế, vóc dáng của chúng nó rất giống người, vải sẽ quấn lại thành hình người, nhưng chúng không có khuôn mặt và tay, chỉ có một bộ quần áo mà thôi.” Ông cụ Bạch đã cảm thấy có dự cảm xấu.
“Cha ông có nói cho ông biết, khi gặp quỷ vải thì phải làm gì không?” Trần Ca nắm chặt búa nát sọ, cũng nhìn chằm chằm phía sau ông cụ Bạch.
Ông cụ Bạch không dám quay đầu lại, sắc mặt càng lúc càng khó coi: “Cha tôi đã từng nói, nếu thấy mấy thứ này thì chỉ cần chạy là được.”
Hứa Âm đang tiêu hóa nữ quỷ, Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ suy tư trong chốc lát: “Xem ra chúng ta phải thay đổi tuyến đường rồi.”
Ba người đồng thời chạy vào một con đường khác, phía sau họ có ba, bốn bộ quần áo cũ nát tỏa ra mùi lạ đang đứng trên đường.
Tiếng hát đồng dao bên tai vẫn chưa biến mất đã xuất hiện thứ mới, theo hoạt động tế lễ, càng lúc càng nhiều quái vật thức tỉnh, số lượng nhiều tới mức không thể nào tưởng tượng được.
“Đây mới là cảnh tượng kinh dị ba sao hoàn chỉnh!”
Trong não của Trần Ca đang so sánh thôn Hoạt Quan và Khu Nội Trú Số Ba, lúc anh tới Khu Nội Trú Số Ba, bệnh nhân bên trong đã rời đi rồi, ví dụ như bệnh nhân số 10 - ma quỷ và số 9 - Ngô Phi.
Mấy bệnh nhân điên cuồng nhất đều gia nhập Hiệp hội kể chuyện lạ, chỉ còn lại mấy tên bình thường nhất đang bảo vệ cánh cửa máu.
Còn tình huống của thôn Hoạt Quan thì khác hẳn với Khu Nội Trú Số Ba. Đây là lần đầu tiên Trần Ca thật sự bước vào cảnh tượng kinh dị ba sao hoàn chỉnh.
Cửa máu, minh thôn, các loại ma quỷ đều đi ra khỏi nơi ẩn nấp, lộ ra mặt quỷ dữ tợn và nụ cười đầy ác ý.
“Trong thôn này loại yêu ma quỷ quái nào cũng có, nếu thực sự đưa nó vào hết trong nhà ma, sợ rằng du khách sẽ bị hù chết mất.”
Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng Trần Ca lại cảm thấy hứng thú.
Thôn Hoạt Quan khác hẳn với tất cả những chủ đề nhà ma đang lưu hành trên thị trường, nó là một ngọn cờ đầu cho phong cách riêng biệt này, thuộc về cảnh tượng đặc sắc của Trần Ca.
Quan trọng hơn là chỉ số hù dọa ở trong cảnh tượng này lên tới ba sao, thế cũng đủ để các du khách tham quan trong thời gian dài rồi.
Trần Ca đi phía trước mở đường, anh nhìn tuyến đường phức tạp trên tấm vải, chưa đi được bao xa, trước mắt anh hiện lên một tia sáng.
Bà lão trong ngôi nhà hai tầng từng nhắc nhở anh là thấy ánh sáng thì phải tránh đi, lại liên tưởng tới câu chuyện của ông Bạch, Trần Ca càng không muốn đến gần.
Bọn họ dừng lại trên đường, ma quỷ ở phụ cận đang từ từ tới gần, ngọn đèn dầu chập chờn ở phía xa đang lơ lửng bất định, chiếu sáng những khuôn mặt người mơ hồ.
Sắc mặt của lão Ngụy và ông Bạch đều không tốt lắm, từ trước tới nay họ chưa từng gặp cảnh tượng như thế bao giờ, không khỏi đều đưa mắt nhìn về phía Trần Ca.
“Làm sao bây giờ?”
Trần Ca cầm búa nát sọ trên tay, anh cũng cảm thấy áp lực: “Chuyện đã tới nước này rồi, chỉ có thể mạnh mẽ vọt qua thôi, hai người theo sát cháu một chút. Đợi chút nữa có lẽ cháu không thể chú ý đến hai người được.”
Ba người vừa xác định rõ phương hướng thì đột nhiên phía đông thôn Hoạt Quan truyền tới tiếng nổ rất lớn, động tĩnh còn lớn hơn so với náo động mà lúc trước Trần Ca gây ra.
“Có người ra tay ở nơi đó sao? Là Hiệp hội kể chuyện lạ và người chủ trì tế lễ đánh nhau sao?”
Sự yên tĩnh của thôn Hoạt Quan hoàn toàn bị phá vỡ, bóng đêm đã đến lúc dày đặc nhất, chỉ cần qua lúc này thì trời sáng rồi.
“Trần Ca, chúng ta có nên tránh cửa phía đông ra, vòng qua hướng khác để đi ra ngoài không?”
“Không kịp nữa rồi, chúng ta xông ra ngoài trước rồi nói tiếp!”