“Nhiệm vụ này có liên quan đến hướng đi của cha mẹ mình, không có lý do gì để từ bỏ cả. Sau khi xem giới thiệu nhiệm vụ, hình như chỉ cần nhắm mắt lại không mở ra là được rồi.”
Trần Ca cất điện thoại màu đen đi, nhìn về phía con mèo trắng: “Chỉ có thể đi một mình, lệ quỷ, chấp niệm đều không được mang theo, những thứ có liên quan đến nhà ma cũng không được, chẳng lẽ mang những thứ này theo là sẽ bị Minh Thai phát hiện ra à?”
Điện thoại màu đen đã đưa ra yêu cầu như thế, Trần Ca chỉ có thể làm theo. Anh mặc áo khoác vào, tìm một sợi dây thừng chắc chắn trong ngăn kéo, cột một đầu vào cổ tay mình, đầu còn lại cột vào người con mèo trắng.
“Người ta nuôi thú cưng, buộc dây xích vào người thú cưng là vì sợ nó chạy lung tung, không tìm thấy được, còn mình buộc dây thừng vào người con mèo trắng là vì sợ mình đi nhầm chỗ, mèo trắng tìm không thấy mình. Đúng là nuôi mèo ngàn ngày, dùng mèo một lúc mà.”
Con mèo trắng còn đang nằm thong dong thoải mái trên giường, lúc này nó nhìn Trần Ca bằng ánh mắt cảnh giác. Hai tai nó dựng thẳng lên, cặp mắt di chuyển giữa sợi dây thừng và bản thân mình.
“Đi, tao dẫn mày đi ăn món ngon.” Trần Ca muốn ôm lấy con mèo trắng nhưng mèo trắng lại dùng vuốt túm lấy ga trải giường, không chịu buông ra.
“Không phải họ mèo nhà mày đều là động vật đi săn đêm à? Mày đứng lì trên giường làm gì?”
“Còn không chịu vận động nữa là mày chạy không nổi đâu!”
“Đừng sợ, tao cam đoan dù có gặp phải chuyện gì cũng không bỏ mày lại, mày có thấy sợi dây thừng này không? Đây là sự ràng buộc chắc chắn nhất giữa tao với mày đấy!”
…
“Bác tài, tôi muốn đến nhà máy bóng đèn đối diện khu chung cư Giang Nguyên ở vùng ngoại ô phía Đông.” Trần Ca ôm con mèo trắng ngồi ở ghế sau xe taxi. Bây giờ anh đã có kinh nghiệm, tuyệt đối không nói thẳng với tài xế là mình sẽ đi đến những nơi nguy hiểm kia, đề phòng tài xế không chịu chở.
“Chỗ kia hơi sai đấy, đêm hôm khuya khoắt cậu đến nhà máy bóng đèn làm gì?” Tài xế quan sát Trần Ca thông qua gương chiếu hậu. Không phải là do ông ta quá cẩn thận, mà là vì hành khách giống Trần Ca thế này quá đặc biệt, giờ đã là 1 giờ sáng mà còn ôm một con mèo muốn đi từ vùng ngoại ô phía Tây sang vùng ngoại ô phía Đông.
“Người nhà tôi mở nhà máy bóng đèn kia đấy, bên đó xảy ra vài chuyện, tôi muốn đi qua đó xem thử.”
“Không phải nhà máy bóng đèn kia đã đóng cửa rồi à?” Tài xế càng thêm nghi ngờ.
“Đúng vậy, là vì đóng cửa rồi nên mới muốn đi qua đấy. Ông cho rằng đóng cửa rồi, cả nhà máy lớn như vậy cứ bỏ đó mặc kệ à?” Trong giọng nói của Trần Ca ẩn chứa sự bực bội, có vẻ như tâm trạng không tốt lắm.
“Cậu đừng nghĩ tôi dài dòng, dạo gần đây vùng ngoại ô phía Đông không yên ổn lắm, mấy ngày trước chỗ cậu định đi đã xảy ra chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ở bên khu chung cư đối diện với nhà máy bóng đèn ấy, hình như là có ông chồng uống nhiều quá nên bất cẩn rơi từ trên ban công xuống, chuyện đáng sợ nhất là đồng nghiệp của tôi là người đã lái xe chở con ma men đó về nhà đấy. Nói chung, chỗ đó quái đản không nói lên được.” Tài xế khởi động xe.
“Tôi không tin mấy chuyện này.” Trần Ca cười không quan tâm: “Người nhà tôi hay nói với tôi là có tiền có thể sai khiến ma quỷ, ông sợ quỷ, có nghĩa là ông không đủ nhiều tiền.”
Tài xế không biết nói gì cho phải, nên cũng không khuyên Trần Ca nữa. Trần Ca cũng được yên tĩnh, tranh thủ thời gian tìm kiếm các tài liệu có liên quan.
Nửa tiếng sau, xe taxi chở Trần Ca đến vùng ngoại ô phía Đông.
Anh trả tiền rồi xuống xe, ôm con mèo trắng đi thẳng đến khu chung cư Giang Nguyên, khiến tài xế xe taxi ở đằng sau thấy mà choáng váng.
“Nhiệm vụ yêu cầu bắt đầu lúc 2 giờ sáng.” Trần Ca băng qua đường, đi tới trước cửa khu chung cư.
Hai tòa cao ốc đứng ở phía trước, xung quanh tối đen như mực, trông vô cùng hoang vắng.
Từ sau khi chuyển nhà, đây là lần đầu tiên Trần Ca quay trở lại nơi này, cảnh tượng trong ký ức đã thay đổi từ lâu.
“Cả cái chung cư lớn như vậy mà không có bảo vệ à?”
Cửa lớn của khu chung cư nửa mở, trên cửa phòng bảo vệ lại có dán giấy niêm phong và bị khóa lại.
Đi tiếp vào bên trong, trên con đường nhỏ bị vứt đầy các tờ rơi, ven đường chỉ có hai cái đèn đường tỏa ánh sáng, một cái còn bị chập chờn lúc sáng lúc tối, chớp tắt liên tục.
Trần Ca ngửa đầu lên quan sát. Trong hai tòa cao ốc ở hai bên, một tòa không có bất kỳ tia sáng nào cả, âm u đầy tử khí, tòa còn lại thì có vài căn hộ ở tầng dưới còn sáng đèn, trên ban công treo mấy bộ quần áo chưa kịp dọn.
“Có người ở, vậy thì không có vấn đề gì lớn, nhưng mà tại sao tất cả các căn phòng sáng đèn đều tập trung ở tầng dưới hết?”
Hai tòa cao ốc của khu chung cư Giang Nguyên đều phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ. Vì lý do an toàn, Trần Ca lựa chọn tòa nhà có người ở nọ.
Anh ôm con mèo trắng đi tới gần tòa cao ốc, trông thấy trên vách tường bên cạnh đầu cầu thang có dán đủ thứ thông báo, có thông báo chung cư nhắc nhở chủ hộ đóng phí, có thông báo các chủ hộ tập trung khiếu nại chung cư, còn có cả thông báo tìm đồ thất lạc và thông báo tìm người lẫn lộn bên trong.
“Quản lý lộn xộn hết cả lên, nhà đầu tư chỗ này ôm tiền bỏ chạy à?”
Trần Ca đi vào trong hành lang, bên trái là cầu thang, bên phải là thang máy.
Anh vào trong thang máy xem thử trước, quả nhiên không nhìn thấy nút bấm đại diện cho tầng mười bốn trên bảng điều khiển, bên trên tầng mười ba là tầng mười lăm.
Sau khi xác định số tầng lầu, Trần Ca bước vào hành lang, anh nhìn cầu thang trước mặt: “Mỗi tầng có hai mươi sáu bậc thang, mỗi mười ba bậc thang là một đoạn, ở giữa có một khúc ngoặt, độ cao bậc thang là khoảng…”
Anh thử đi thử lại mấy lần, để chân mình quen với độ cao của bậc thang.
“Trong nhiệm vụ có yêu cầu đặc biệt là cao ốc nhất định phải có tầng hầm, không có tầng thứ mười bốn, hai nhân tố này cũng cần phải cân nhắc.” Trần Ca ghé vào chỗ ngoặt cầu thang, nhìn thoáng qua dưới tầng hầm: “Dưới mặt đất có một tầng, chắc là không có người ở, cửa phòng bị khóa lại hết, không biết là làm cái gì.”
Tiếp đó anh lại ngẩng đầu nhìn lên trên cầu thang, hết tầng này tới tầng khác, xen kẽ lẫn nhau, cứ như một cái cầu thang dẫn đến thiên đường.
“Trong tòa nhà chỉ có lầu một và lầu bốn là có lắp đèn, dù không có bất kỳ tiếng động gì nhưng nó vẫn sáng lên, có nghĩa là đèn này không phải đèn điều khiển bằng âm thanh.” Trần Ca nhắm mắt lại, sau đó lại mở mắt ra: “Sau khi nhắm mắt lại vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi của ánh sáng.”
Muốn nhắm mắt lại rồi đi một mạch lên đến tầng cao nhất là một chuyện muôn phần khó khăn, việc này không chỉ cần lòng can đảm mà còn cần ý chí kinh người mới làm được.
“Độ khó của nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng càng ngày càng cao, có phải là vì mình đang từ từ tiếp cận chân tướng hay không?”
Không thể mang lệ quỷ theo, Trần Ca chỉ có thể chuẩn bị thêm một ít ở những mặt khác.
Anh nhìn đồng hồ, rồi lấy một miếng vải đen từ trong túi ra: “Nhiệm vụ yêu cầu không được mở mắt, nhưng không hề nói là không thể che mắt lại, làm vậy có lẽ là có thể giảm độ khó xuống một chút xíu.”
Miếng vải đen không lọt ánh sáng có thể khiến đôi mắt không còn nhạy cảm như vậy nữa, nhưng dù có che kín đôi mắt, Trần Ca cũng sẽ không lén mở mắt ra trong quá trình làm nhiệm vụ, bởi vì rất có thể những thứ kinh khủng kia sẽ chui vào bên trong miếng vải đen.
Trần Ca sờ lên đầu mèo trắng, rồi thả nó lên vai mình: “Tiểu tổ tông, lát nữa mày chính là đôi mắt của tao, mày nhất định không được chạy lung tung đâu đấy. Nếu lỡ mà có xuất hiện thứ gì cực kỳ kinh khủng, mày cũng không cần nhắc tao, trừ khi nó định giết chết hai chúng ta thì mày phải cào tao, cắn tao, biết chưa?”
Không còn bao nhiêu thời gian nữa, Trần Ca cũng không thèm quan tâm con mèo trắng có hiểu ý mình hay không, anh thả nó nằm yên trên vai mình, sau đó lấy điện thoại ra.
Khi còn 10 giây nữa là đến 2 giờ sáng, anh nhắm hai mắt lại, sau đó bịt miếng vải đen ở trước mắt.
“Bắt đầu.”
Sau khi nhắm hai mắt lại, thế giới biến thành một màu đen kịt. Trần Ca vịn vách tường, bước ra bước đầu tiên.