Cái bóng rút lui và bỏ chạy về phía ngoài trấn Lệ Loan, bác sĩ Cao phải hứng chịu tất cả những lời nguyền rủa, trạng thái của ông ta không được ổn định cho lắm.
Sương máu tản ra khắp mọi nơi, áo đỏ trên người Tiểu Bố càng trở nên tươi đẹp hơn. Cô bé nghiêng đầu nhìn Trần Ca, có cảm giác như khi đi với người này, vận khí cũng sẽ thay đổi.
“Đi mau!”
Trần Ca xách hai cái túi lớn, co chân bỏ chạy, nhưng Phạm Thông thì lại chịu khổ. Cậu ra rất béo, lần này hoàn toàn là đang liều mạng để chạy đi.
“Hai người chờ tôi với!” Phạm Thông ôm trái tim. Cậu ta vẫn cảm thấy số phận đôi khi thật sự vô cùng huyền diệu, lần trước chạy trốn như thế này là ở trong nhà ma của Trần Ca, còn lần trốn thoát thứ hai này lại là chạy cùng với Trần Ca.
“Tuyệt đối không được dừng lại! Để tôi đi tìm xe cho cậu!" Trần Ca chạy dọc đường rất lâu cũng không thấy phương tiện di chuyển nào có thể sử dụng được, cuối cùng không còn cách nào khác đành nói với Tiểu Bố đứng bên cạnh: “Chờ đến khi bác sĩ đuổi đến, cháu cứ dẫn Phạm Thông đi tìm một chỗ trốn trước, để chú dẫn dụ bác sĩ rời đi. Nhưng mà hai người cũng đừng cách chú xa quá, muốn diệt trừ cái bóng vẫn còn phải dựa vào sức mạnh của cháu.”
Trần Ca đã chạy ra ngoài một quãng đường dài, lúc này bác sĩ Cao với cơ thể đang bắt đầu hòa tan mới có động tác.
Sợi xích bắt ngang qua màn sương máu, cọ xát vào các tòa nhà xung quanh và tạo ra âm thanh chói tai.
“Trần Ca...”
Đôi mắt đỏ như máu nhìn Trần Ca và cái bóng đang khuất dần, có lẽ ông ta cũng đang thắc mắc tại sao hai cái bóng dáng này lại giống nhau đến vậy?
Những lời nguyền tích tụ trong toàn bộ trấn Lệ Loan bao nhiêu năm nay hầu như đều dồn hết vào cơ thể bác sĩ Cao, máu đỏ đen không ngừng chảy ra khỏi cơ thể ông ta. Máu tươi lẫn lộn với những tạp chất màu đen xám, nếu đến gần còn có thể nghe thấy tiếng kêu khóc của những tạp chất đó.
Nhìn bộ dạng bây giờ của bác sĩ Cao, Trần Ca cũng cảm thấy sợ hãi một lúc: “Con át chủ bài của cái bóng thật kinh khủng, nếu như bác sĩ Cao không xuất hiện thì có lẽ người phải chịu bao nhiêu lời nguyền rủa này chính là mình và nhân viên rồi. Đến lúc đó dù có thể giết được cái bóng thì sợ rằng nhân viên của mình cũng bị thiệt hại hơn một nửa.”
Số lời nguyền mà lệ quỷ có thể tiêu hóa đều có giới hạn, nếu vượt quá giới hạn đó thì bản thân lệ quỷ sẽ trở thành một lời nguyền mới. Đồng thời trong khi tiêu hóa những lời nguyền đó thì cảm xúc tiêu cực trong lòng bọn họ cũng có thể bị khơi dậy, do đó không thể tiếp du khách tham quan nhà ma được nữa.
Nếu không có diễn viên, Trần Ca chỉ có thể tạm dừng tất cả các cảnh tượng đang có trong nhà ma.
Nhà ma đã không thể hoạt động bình thường thì khu vui chơi Thế Kỷ Mới chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, vào thời điểm quan trọng khi khu vui chơi Tương Lai Ảo sắp khai trương, điều này rất có thể sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng nghiền nát khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Cho dù gần đây mọi thứ đang dần tốt hơn thì trên thực tế, chỉ có Trần Ca biết rõ những khó khăn trong đó, chỉ cần không chú ý một chút là toàn bộ nỗ lực trước giờ đều sẽ như công dã tràng.
“Cái bóng chủ động rút lui và chạy tới chỗ tòa nhà ma ám, điều này cho thấy rằng Đồng Đồng và những người khác đã lấy đi một thứ mà cái bóng rất coi trọng, đây cũng là một tin tốt cho mình.”
Có thể tạo ra chuyện khiến cái bóng cảm thấy ngột ngạt, Trần Ca đã cảm thấy đúng là chuyện tốt.
Bác sĩ Cao đuổi theo sau anh, nhưng tình trạng hiện tại của đối phương rất kỳ lạ, Trần Ca cũng không biết tại sao bác sĩ Cao lại đuổi theo mình: “Không phải trước đây lúc ông ta tự sát, mọi người đã nói rõ với nhau rồi sao? Mình còn hứa sẽ thay ông ta chăm sóc Cao Nhữ Tuyết rồi mà.”
Bác sĩ Cao vốn đã mất lý trí, giờ lại bị mấy lời nguyền rủa quấn lấy người, Trần Ca sao dám dừng lại nói chuyện với ông ta.
“Mặc kệ, dẫn tất cả tới tòa nhà đó đi, cho dù cuộc chiến thật sự bắt đầu, mình cũng nhất định phải hủy diệt tòa nhà đó, không thể để cái bóng thực hiện thành công kế hoạch được.”
Dưới sự dẫn đường của Trần Ca, bác sĩ Cao và Tiểu Bố cùng nhau tiến về phía tòa nhà ma ám, cái bóng nhìn thấy cảnh như vậy suýt chút nữa bị tức chết.
Hắn ta biết rằng Trần Ca đang ở trấn Lệ Loan, nhưng không ngờ rằng người mà bác sĩ Cao đang tìm lại chính là Trần Ca.
Cảm nhận được một luồng ác ý mạnh mẽ, Trần Ca nhìn về phía xa, cái bóng đang đứng ở trên một con phố khác cách anh không xa.
Trần Ca chỉ tay về phía sau, ra hiệu với cái bóng: “Đúng vậy, chính là tôi đưa ông ta đến đây đấy.”
Cái bóng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hắn ta biết Trần Ca có áo đỏ bảo vệ, trong thời gian ngắn sẽ không thể giải quyết được anh nên dứt khoát quyết định mắt không thấy tâm không phiền, tăng tốc chạy đến chỗ tòa nhà ma ám.
“Có vẻ như Đồng Đồng và những người khác đã thật sự gây ra rắc rối lớn cho cái bóng.” Trần Ca ra hiệu cho Tiểu Bố và Phạm Thông đi cùng nhau, còn mình thì dùng hết sức lực, đuổi theo cái bóng.
Rất nhanh, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện trên đường phố trấn Lệ Loan.
Với tư cách là kẻ đầu sỏ đứng phía sau, lúc này cái bóng đang bị một người sống xách hai cái túi đuổi theo, chạy ngay sau đó là một người đàn ông mặc đồ đỏ, cuối cùng là một tên béo thở hổn hển và một cô bé không tay không chân.
Cái bóng còn đang lo lắng về chuyện của tòa nhà ma ám, hắn ta cũng không thể quan tâm đến Trần Ca vào lúc này được, giờ lại thấy giống như Trần Ca đã chủ động đuổi theo hắn ta khắp nơi.
Tòa nhà ma ám nằm trong chung cư Minh Dương bên ngoài trấn Lệ Loan, khi Trần Ca chạy đến rìa trấn Lệ Loan, anh có thể cảm nhận rõ ràng màn sương máu đang trở nên dày đặc hơn.
“Màn sương máu bên ngoài trấn có vẻ hơi khác so với màn sương trong trấn, giống như bên trong có thêm một vài thứ gì đó.” Trần Ca chăm chú cảm nhận, hình như có ai đó đang gọi tên anh ở phía Tây, khu vui chơi Thế Kỷ Mới đại khái cũng ở hướng đó.
Cái bóng không cho Trần Ca có nhiều thời gian để suy nghĩ, hắn ta băng qua đường cái không một bóng người và lao vào trong chung cư.
Màn sương máu che phủ hình bóng của hắn ta, cái bóng cứ biến mất trước mắt Trần Ca như vậy.
Cái bóng thì đã khuất nhưng bác sĩ Cao vẫn đuổi theo sau Trần Ca, anh phải tìm cách để dời lực chú ý của bác sĩ Cao mới được.
Trần Ca quay đầu nhìn lại, một bên mắt của bác sĩ Cao đã biến thành màu đỏ thẫm, vô số sợi tơ đen và tơ máu quấn vào nhau, sau đó biến thành máu đen xám và chảy ra ngoài.
“Trạng thái của bác sĩ Cao ngày càng trở nên không đúng, Tiểu Bố đã từng nói rằng lệ quỷ sẽ bị đồng hóa sau khi nhận một số lượng lời nguyền quá nhiều, lệ quỷ càng mạnh thì khi biến thành lời nguyền sẽ càng trở nên đáng sợ hơn! Nếu bác sĩ Cao bị đồng hóa bởi lời nguyền, lệ quỷ gần mức trên áo đỏ này sẽ biến thành lời nguyền như thế nào đây?”
“Không thể chần chờ được nữa!” Trần Ca thò tay vào trong ba lô và hét tên Diêm Đại Niên: “Chú có thể cảm nhận được vị trí của lão Chu không? Nhanh lên!”
Lão Chu đã sống trong quyển truyện tranh của Diêm Đại Niên được rất lâu rồi nên mối quan hệ giữa họ rất tốt, vì vậy lúc đó Trần Ca cũng ôm suy nghĩ muốn thử một lần, kêu tên của Diêm Đại Niên.
Cảm giác áp bách của áo đỏ khiến người ta ngạt thở. Biết là có việc gấp, quyển truyện tranh trong ba lô tự giở ra, sau đó một cây bút bi bọc băng keo vẽ lên trang giấy trắng một bức tranh.
Lão Chu và Môn Nam trốn trong một căn phòng nào đó, cửa sổ bên cạnh họ tình cờ có thể nhìn thấy trạm xe bên ngoài trấn Lệ Loan.
“Góc này?” Trần Ca ngẩng đầu nhìn lướt qua bốn tòa nhà ở chung cư Minh Dương, cuối cùng lao đến tòa nhà ngoài cùng bên trái. Anh đã từng vào tòa nhà này cùng với đội trưởng Nhan và trông thấy trạm xe ở cửa sổ của một căn phòng nào đó trong tòa nhà này.
Vào thời điểm quan trọng, Bút Tiên và Diêm Đại Niên đã hợp tác, đưa cho Trần Ca một lời nhắc nhở quan trọng.
Trần Ca gọi Hứa Âm ra, chạy thẳng vào hành lang.
“Lão Chu! Môn Nam!” Anh hét lớn, nhưng vừa mở miệng đã phát hiện có gì đó không ổn. Cảnh tượng trong hành lang này hoàn toàn khác với những gì anh từng thấy trong thực tế!
Trong thực tế, chung cư Minh Dương là một tòa nhà chưa hoàn thiện, chưa lắp đặt cửa sổ và nền đất cũng mới chỉ đổ xi măng chưa được xử lý.
Nhưng những gì hiện ra trước mắt Trần Ca lại là sàn nhà sạch sẽ, tường đã được sơn, và thậm chí còn có cả đèn chiếu sáng được lắp đặt trên tường trong hành lang.
“Cánh cửa mà Tiểu Bố đẩy ra là ở trấn Lệ Loan, cô bé không có ảnh hưởng gì ở đây cả, vì vậy chung cư Minh Dương chắc chắn không được dệt lên từ trí nhớ của cô bé, thế tại sao lại có sự tương phản lớn giữa nơi này và thực tế chứ?" Nếu như bác sĩ Cao không đuổi theo phía sau thì Trần Ca cũng sẽ không bao giờ bước vào một nơi kỳ lạ như vậy.
Thế giới sau cánh cửa dựa vào thực tế, là tất cả những cơn ác mộng trong hiện thực.
Anh quan sát cẩn thận, phát hiện có nhiều hình vẽ khác nhau được vẽ trên tường, có mấy người tí hon, có động vật và nhiều đồ chơi khác nhau.
“Những thứ này trông giống như tranh vẽ của trẻ con, thật kỳ lạ! Tại sao nơi này lại mang đến cho mình cảm giác như bước vào cô nhi viện ở Cửu Giang nhỉ?”
Lão Chu và Môn Nam không trả lời, bác sĩ Cao thì ở phía sau, Trần Ca cũng không dám lên lầu, anh lo đến lúc đó bác sĩ Cao sẽ chặn đường lui của mình.
“Chỉ lên xem lầu một và lầu hai thôi.”
Với thể lực hiện tại của Trần Ca, nếu anh nhảy từ lầu hai xuống thì sẽ không bị thương nhiều, chỉ cần chú ý nhiều hơn chút, nhưng lầu ba thì lại không như thế.
“Bác sĩ Cao vẫn còn cách mình tương đối xa, tốc độ của ông ta đang chậm lại, hiện tại mình vẫn chiếm thế chủ động. Sau khi cái bóng rời khỏi trấn Lệ Loan, có thể cảm nhận rõ ràng là Tiểu Bố đang càng ngày càng mạnh, áo đỏ trên người cô bé cũng ngày càng rực rỡ hơn.”
Trần Ca vừa gọi tên Môn Nam và lão Chu vừa chạy xung quanh lầu một, nhìn thấy cánh cửa đóng chặt, anh cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, giơ búa lên đập mạnh vào.
Ván cửa bị búa đập vỡ ra, hình ảnh đằng sau cánh cửa khiến Trần Ca rất ngạc nhiên.
Không có ma quỷ, không có bất kỳ hình ảnh tàn khốc nào cả, chỉ có một số đứa bé đang đứng vẽ.
Ánh mắt của bọn chúng đơn thuần, thậm chí còn không biết căm hận và đau đớn là gì, chỉ nắm chặt bút lông trong tay, ngơ ngác nhìn Trần Ca.
Những đứa trẻ này giống như những tờ giấy trắng, không phải Trần Ca đang khen bọn chúng đơn thuần, mà cảm thấy chúng giống như đã thiếu một thứ gì đó rất quan trọng, đã mất đi linh hồn, không còn là con người nữa mà chỉ là những con rối giống con người.
Đột nhiên một tên "côn đồ" cầm hung khí xông vào phòng, nhưng vẻ mặt bọn chúng lại chẳng có gì thay đổi, tay cầm cọ vẽ đờ đẫn nhìn Trần Ca chằm chằm.
“Đây chắc là chuyện tốt mà cái bóng kia làm ra!”
Trần Ca đã nghe nói chung cư Minh Dương được xây dựng thành chung cư âm phủ cho ma quỷ từ lâu, ban đầu anh nghĩ những người sống ở đây đều là cô hồn dã quỷ, đến tận bây giờ anh mới nhận ra mình vẫn còn quá ngây thơ. Cái bóng sao có thể tốt bụng để mặc cho những cô hồ dã quỷ đó ở được, tất cả những người sống trong chung cư này đều là những đứa trẻ có giá trị đối với hắn ta.
“Vừa rồi mấy cháu có thấy ai đi vào không?” Bọn trẻ không trả lời câu hỏi của Trần Ca, bọn chúng không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Ca một lúc, sau đó cầm cọ lên và tiếp tục làm việc của mình.
Bọn chúng cứ như đã bị tước đoạt trí nhớ, trong đầu chỉ còn lại một số hình ảnh rất đơn giản, và ý nghĩa tồn tại của chúng chính là không ngừng vẽ những bức tranh đơn giản đó bằng cây bút trên tay.
Trần Ca tiếp tục tìm nhiều phòng liên tiếp, bên trong đều là những đứa trẻ như vậy.
“Ngoài hiện thực có rất nhiều mảnh vỡ của búp bê ở trong chung cư Minh Dương, bây giờ suy nghĩ lại, thật ra những búp bê đó tương ứng với một người sống.”
Trần Ca không lãng phí thời gian, vội đi lên tầng hai. Trong quá trình đó, anh cũng không quên hét tên Môn Nam.
“Cảnh mà Bút Tiên vẽ mình cũng đã nhìn thấy trong tòa nhà này, Môn Nam và lão Chu chắc hẳn đang ở trong tòa nhà này, nhưng tại sao họ không trả lời mình? Cho dù gặp nguy hiểm, cũng làm gì đến nỗi không phát ra được chút âm thanh nào chứ?”
Đồng Đồng gửi tin nhắn giống như là đang cầu cứu, Trần Ca biết Môn Nam và những người khác chắc chắn đã gặp phải vấn đề gì đó, nhưng không ngờ mọi thứ lại trở nên phức tạp như vậy.
Trần Ca dùng búa mở cánh cửa trên tầng hai, trong đó vẫn đầy trẻ em như trước: “Tay chân của Tiểu Bố được giấu ở tầng trên, bây giờ bác sĩ Cao cũng sắp đến đây rồi, nếu mình liều lĩnh đi lên rất có thể sẽ bị cái bóng và bác sĩ Cao đánh từ hai phía.”
Trong khi anh còn đang do dự, một giọng nói đột nhiên vang lên từ tầng bốn: “Trần Ca! Cứu tôi với! Cứu tôi với!”
Không có nhiều người ở trấn Lệ Loan biết tên thật của Trần Ca, anh ngẩng đầu nhìn lên và phát hiện Giả Minh đang vươn đầu ra khỏi cầu thang, cơ thể gần như sắp rơi xuống.
Vẻ mặt anh ta vô cùng đau đớn, hai mắt đỏ ngầu, viền mắt giống như sắp nổ tung: “Mau cứu tôi với! Bọn họ đều ở trong này!”
“Đừng đi lên! Trần Ca! Hãy rời khỏi tòa nhà này ngay lập tức! Nói tất cả mọi chuyện ở nơi này cho đội trưởng Nhan! Hãy nhớ kỹ! Cậu nhất định phải nói với đội trưởng Nhan!" Khi Giả Minh nói, một giọng nói khác cũng xuất hiện. Trần Ca rất quen thuộc với giọng nói này, đó chính là tổ trưởng Lý.
“Anh muốn chết thì cũng đừng kéo theo tôi! Trần Ca! Bọn họ đều ở trong này! Dẫn chúng tôi đi đi! Cứu chúng tôi!" Giả Minh giống như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn không thể nào diễn tả được. Thân thể anh ta tuyệt vọng nghiêng ra ngoài, Trần Ca có thể nhìn thấy cái còng tay ở trên cổ tay anh ta, mà bên kia cái còng đang mắc ở cổ tay Lý Chính.
Lý Chính, Giả Minh, Cái Kéo và những người khác đã biến mất trong chung cư Minh Dương, bây giờ họ lại xuất hiện một cách khó hiểu, điều này làm Trần Ca rất nghi ngờ.
Nếu là bình thường, anh nhất định sẽ chờ xem một lúc rồi mới đưa ra quyết định, nhưng tình huống lần này thật sự quá đặc biệt.
Bác sĩ Cao thì đang ở phía sau, chẳng mấy chốc là sẽ đến đây, anh không có nhiều thời gian để suy nghĩ, vì vậy anh đã chạy lên lầu theo bản năng.
Sống chết của Giả Minh thì anh có thể mặc kệ, nhưng nhất định phải cứu tổ trưởng Lý.
Cách đây khá lâu, khi Trần Ca lần đầu tiên chiến đấu cùng với Hiệp hội kể chuyện lạ ở khu chung cư Phương Hoa Uyển, vị cảnh sát này đã giúp đỡ anh rất nhiều và cũng đã cố gắng kéo dài thời gian cho anh vào lúc ngàn cân treo sợi tóc.
Trần Ca tự biết bản thân anh không phải là người tốt, nhưng ai tốt với anh, anh đều ghi nhớ trong lòng.
“Vừa rồi Lý Chính có nhắc tới đội trưởng Nhan, tại sao mình lại phải nói cho đội trưởng Nhan biết mọi chuyện ở đây? Thân phận của chú ấy thật sự không bình thường sao?”
Trần Ca chạy lên lầu bốn, nhìn thấy Lý Chính và Giả Minh bị trói tay chân, một số đứa trẻ đang giữ họ và đẩy họ vào khe hở giữa lan can.
Khi bọn trẻ đó nhìn thấy Trần Ca đi tới, chúng lập tức giải tán.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Ca tháo dây thừng ra, kéo lấy Lý Chính và bước xuống lầu. Ngay khi anh hỏi xong câu này, lại có tiếng động lạ khác từ trên tầng cao nhất của tòa nhà.
Anh ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Cái Kéo, người đàn ông say rượu và bác sĩ bị đẩy ra khỏi lan can cầu thang, vài đứa trẻ đang nắm chân của bọn họ.
Ba người này đều ở lầu bảy, cách bọn họ nói xa thì cũng không xa, nhưng nói gần thì cũng chẳng gần.
“Cái bóng đang ép mình đi lên tầng sao?” Trần Ca lập tức hiểu ý định của cái bóng.
“Đừng lo lắng cho chúng tôi! Mấy người đi ra ngoài trước đi! Đây là một âm mưu!" Người đàn ông say rượu hét lớn, giọng nói còn khá dũng cảm.
“Cũng chỉ là một cái bóng mà thôi, hắn ta không thể nào điều khiển nhiều người như thế này cùng một lúc được...”
Trong khi Trần Ca còn đang suy nghĩ, có một tiếng nổ lớn từ bên ngoài tòa nhà, một sợi dây xích đầy mặt người được ném mạnh lên bức tường bên ngoài tòa nhà.
“Bác sĩ Cao đến rồi.”
Trần Ca nắm chặt hai tay, gọi Hứa Âm ra và bảo anh ta mang tờ rơi đến một tòa nhà khác, dẫn bác sĩ Cao rời khỏi chỗ này.
“Mày nghĩ tao không còn áo đỏ nào khác ngoại trừ Hứa Âm sao?” Trần Ca lôi búa của bác sĩ nát sọ ra, không do dự chút nào nữa, dùng hết sức chạy về phía mái của tòa nhà: “Tao không tin mày có nhiều con át chủ bài hơn tao! Đợi tao giết chết mày xong rồi tao sẽ đi ôn lại chuyện xưa với bác sĩ Cao sau.”