“Tường vây? Đi tới chỗ đó để làm gì?”
Vừa rồi, bóng đen có rất nhiều cơ hội để dễ dàng giết Trần Ca, nhưng đối phương không làm gì cả, giữa hai người đã có sự tin tưởng cơ bản nhất.
Bóng đen không trả lời câu hỏi của Trần Ca, nó có vẻ lưỡng lự không biết có nên dẫn Trần Ca đến không. Dường như nơi nó sắp tới là một nơi ẩn náu được nó chuẩn bị riêng cho mình.
“Nếu mày cảm thấy không tiện trả lời thì có thể từ chối. Chúng ta là đối tác, là bạn bè, không cần phải lo lắng quá nhiều.” Trần Ca nói với vẻ thoải mái và tự nhiên.
Bóng đen đứng một mình trước mặt Trần Ca, nó không cao lắm, vóc người hơi gầy, dáng vẻ yếu ớt.
Kể từ khi bước chân vào ngôi trường này, đây là lần đầu tiên có người nói những điều này với bóng đen. Nó đứng đối diện với Trần Ca, không hề giấu giếm bản thân mình.
Hướng nội, nhát gan, tự ti, khép kín, bóng đen khác hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa, không thấy được chút sức sống nào ở nó, giống như trước khi bước vào ngôi trường này, nó đã từng gặp rất nhiều chuyện không vui.
Câu nói của Trần Ca gợi cho bóng đen nhớ lại một vài thứ, kí ức trong tâm trí nó hầu hết đều có màu xám xịt, mỗi lần nghĩ đến đều giống như bị ấn đầu vào vũng nước đục ngầu, bùn cát xộc vào miệng, mũi và lỗ tai, không đau, chỉ có cảm giác khó chịu.
“Ngơ ra đó làm gì thế? Đi thôi, dừng lại một chỗ quá lâu sẽ xảy ra chuyện xấu đấy.”
Trần Ca vỗ vai bóng đen, ngón tay xuyên qua cơ thể bóng đen và đáp xuống ngực anh, nhưng Trần Ca không quan tâm, cứ như đã quen với tất cả những điều này.
Trần Ca sải bước về phía trước, để lộ phía sau lưng trước mặt bóng đen, không hề đề phòng gì cả.
Bóng đen nhìn chằm chằm phía sau lưng của Trần Ca, vẫn không thể tin được có một ngày kẻ chết thay và nguyên quỷ lại có thể hợp tác với nhau.
“Tường vây mà mày nói nằm ở đâu thế?” Trần Ca đi theo hướng bóng đen chỉ hết mười mấy phút đồng hồ mà vẫn không nhìn thấy ranh giới của trường học, trường học này đúng là quá lớn.
Bóng đen cứ thúc giục Trần Ca tăng tốc, một người một quỷ đi trong rừng cây thêm năm phút, cuối cùng Trần Ca ngạc nhiên phát hiện dường như mình đã trở lại chỗ cũ.
“Quỷ đả tường? Sao rừng cây xung quanh đây lại trở nên rậm rạp như vậy? Giống như cả mảnh rừng này đều mọc cao lên vậy?”
Nói là quỷ đả tường thì không đúng lắm, Trần Ca hiện đang ở khu dạy học phía Đông, có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng ở khu dạy học phía Tây.
Anh và bóng đen đi về phía khu dạy học phía Tây rất lâu, nhưng các tòa nhà trông vẫn mơ hồ, như thể ẩn trong sương mù.
“Mày có chắc là mình không chỉ sai đường không?”
Bóng đen cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Nó đứng nghiêng mình sau gốc cây, dáng người gầy gò đung đưa theo gió đêm, như thể sẽ bị thổi bay bất cứ lúc nào.
“Người anh em? Mày có sao không?”
Bóng đen như cảm nhận được điều gì đó, nó thu tay về, ra hiệu cho Trần Ca lùi lại, đừng tiến lên nữa.
“Xung quanh có lệ quỷ à? Nó mạnh lắm hả? So với mày thì sao?" Trần Ca hỏi mấy câu liền, nhưng bóng đen không trả lời một câu nào. Nó di chuyển cơ thể của mình về phía sau, vừa lùi lại vừa đảm bảo Trần Ca vẫn đứng cách mình hai mét.
“Xem ra trong rừng cây có thứ gì đó.” Trần Ca lau mồ hôi trên trán. Ngay cả trong rừng cây ven đường cũng không an toàn, anh lại có thêm một nhận thức mới về ngôi trường này: “Hi vọng không phải là áo đỏ hoặc nửa áo đỏ.”
Khi Trần Ca và bóng đen từ từ lui lại, một giọng nói yếu ớt vang lên từ sâu trong khu rừng tối đen: “Cứu tôi với…”
Đó là giọng của một cô gái, nghe như đối phương chỉ tầm mười mấy tuổi.
“Có người cầu cứu, mày có thấy giọng nói đó quen không? Mày có biết cô ấy không?” Trần Ca dựa sát vào bóng đen, lúc này tốt hơn hết là không nên đi một mình.
Bóng đen khẽ gật đầu, sau đó chỉ vào tai Trần Ca như muốn bảo Trần Ca hãy bịt tai lại, đừng nghe tiếng của cô gái đó.
“Cứu tôi với, cứu tôi với, được không…”
Ngay cả khi bịt kín tai lại, giọng nói của cô gái vẫn vang lên trong tâm trí, hơn nữa giọng nói ấy càng ngày càng rõ ràng hơn, như thể cô ta đang từ từ bò tới vậy.
“Cô ấy trông có vẻ rất đau đớn, hay là chúng ta giúp cô ấy nhé?” Trần Ca tìm cây đinh trong túi và giấu nó trong lòng bàn tay.
Bóng đen không hiểu ý của Trần Ca, tại sao anh nói muốn giúp đỡ người ta mà lại lấy đinh ra trước chứ.
Nó lắc đầu, khoa tay ra hiệu bốn chữ: nguy hiểm, chạy mau.
“Cô ấy mặc bộ đồ màu máu hay quần áo bình thường thế?” Trần Ca vừa lùi lại vừa hỏi.
Bóng đen không thể hiểu nổi Trần Ca muốn làm gì, chỉ khoa tay ra hiệu bốn chữ quần áo bình thường.
“Nếu không phải áo đỏ thì tôi nghĩ chúng ta cần phải giúp cô ấy một chút.” Trần Ca dừng lại, anh đếm số đinh trong túi: “Một cô gái cầu cứu người xa lạ ở nơi vắng vẻ, chắc hẳn cô ấy đã gặp phải rắc rối lớn, sao chúng ta có thể bỏ mặc được?”
“Cứu tôi với, đừng đi mà, xin các anh đấy, mau cứu tôi...”
Giọng nói của cô gái nghe có vẻ đáng thương và yếu ớt, và cũng càng ngày càng rõ ràng. Tốc độ lùi lại của Trần Ca và bóng đen không tính là chậm, thế mà cô ta vẫn đuổi kịp, điều này đã nói rõ là có vấn đề.
“Mày có nghe thấy không? Đứa trẻ này trông có vẻ rất đáng thương, nếu chúng ta có thể giúp đỡ thì cố giúp người ta đi.” Trong ba lô trên lưng và hai tay Trần Ca đều có giấu một cây đinh nhọn.
Bóng đen thấy Trần Ca muốn cứu cô gái thì lập tức lo lắng, nó dùng hai tay ra hiệu, không ngừng lặp lại hai chữ nguy hiểm.
“Tao biết là rất nguy hiểm, nhưng có một số nguy hiểm đáng để chúng ta mạo hiểm.” Trần Ca không những không trốn đi mà còn nhìn vào sâu trong rừng và hét lên: “Cô đang ở đâu? Nếu cô bị thương thì hãy ở yên đó, đừng nhúc nhích! Tôi sẽ qua ngay!”
Nhìn thấy Trần Ca đáp ứng yêu cầu giúp đỡ của cô gái, thân hình bóng đen tan đi, có vẻ rất lo lắng và sợ hãi. Nó muốn bỏ đi một mình, nhưng lại lo lắng điều gì đó, cuối cùng lại chui vào trong cái bóng của Trần Ca.
“Có một số việc không thể né tránh được. Ngay cả khi xác suất cô bé này bị thương thật sự là một phần nghìn, tôi cũng phải tìm hiểu kỹ tình hình, bởi vì người duy nhất cô ấy có thể dựa vào lúc này chỉ có tôi, và cũng có thể tránh được rất nhiều bi kịch.” Giọng của Trần Ca rất lớn, đủ để những người ở cách đó vài mét có thể nghe thấy được.
Trần Ca dừng lại tại chỗ, và chỉ sau vài giây, một cánh tay nhợt nhạt vươn ra từ giữa bụi cỏ.
“Giúp tôi với, xin anh đừng đi mà, giúp tôi…”
“Cô bị sao vậy? Tôi có thể giúp gì cho cô?" Trần Ca nhẹ giọng hỏi.
“Viên Minh điên rồi, anh ta điên thật rồi. Tôi muốn chia tay với anh ta, anh ta dùng cái chết để ép tôi, sau đó anh ta hẹn tôi đến rừng cây này, nói muốn trò chuyện với lần cuối, rồi chúng tôi cãi nhau. Bây giờ anh ta muốn giết tôi! Anh ta sắp đến rồi! Cứu tôi, cứu tôi với, được không?" Giọng cô gái rất dồn dập, dường như cô ta mất máu quá nhiều nên giọng nói rất yếu, ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn.
“Còn một tên nữa à?” Trần Ca vẫn đứng đó không nhúc nhích: “Vậy tôi gọi cảnh sát trước rồi đưa cô đến gặp giáo viên trường nhé, được không?”
“Được, cám ơn anh. Tôi không bò được nữa, anh tới kéo tôi được không?” Cô gái nài nỉ bằng giọng nghẹn ngào.
“Được chứ.” Trần Ca giấu kỹ chiếc đinh vào lòng bàn tay và từ từ đến gần cánh tay nhợt nhạt kia.
Ngay khi anh đưa tay ra, cánh tay đó bỗng tóm lấy bàn tay của Trần Ca!
Đây là một cánh tay bị đứt lìa! Trong bụi cỏ chỉ có mỗi một cánh tay này!
“Cứu tôi! Cứu tôi với! Mau đào tôi ra khỏi mặt đất!”