Hoàng Hồ đột ngột quay đầu lại, phát hiện phía sau mình vốn không có người.
“Kì lạ.” Anh ta ra sức nghiêng đầu về phía sau, có thể nhìn thấy trên gáy có một mảng da biến thành màu tím bầm, giống như bị côn trùng nào đấy cắn.
“Đó là cái gì?" Vào lúc anh ta giơ điện thoại, muốn chụp lại phần sau gáy, điện thoại trong lòng bàn tay đột nhiên rung lên.
“Mẹ nó! Sao lại gọi vào lúc này?" Hoàng Hồ nhìn qua màn hình, là Lý Húc gọi tới.
Anh ta đi sang bên cạnh mấy bước, xác định điện thoại trong phòng không quay tới chỗ này mới nghe máy.
Ngón tay vừa chạm vào nút trả lời, trong điện thoại của Hoàng Hồ truyền đến giọng nói kì lạ của Lý Húc: “Hoàng Hồ, cái nhà ma này rất bất thường, diễn viên có vấn đề, toàn bộ đều có vấn đề!”
“Nhanh qua đây đi! Bên này tôi có mấy trăm nghìn người đang xem, nếu như anh dám bỏ bom tôi, sau khi ra ngoài tôi không tha cho anh đâu!" Hoàng Hồ hạ giọng, vẻ mặt âm trầm, khác hoàn toàn khi anh ta ở trước ống kính.
“Anh đừng livestream nữa, ra ngoài trước rồi nói, nghe lời tôi!" Giọng nói của Lý Húc hoàn toàn giống với mọi khi, chỉ có ngữ điệu hơi lạ.
“Anh có biết vì lần livestream này của tôi, công ty đã đập bao nhiêu tiền không? Tôi đã bắt đầu chuẩn bị từ một tuần trước, toàn bộ fan đều mong đợi lần livestream này, ông chủ còn đang đợi dựa vào livestream này để lên đầu bảng xếp hạng trang web đây, bây giờ anh lại khuyên tôi đi?" Âm thanh của Hoàng Hồ giống như nghiến răng phát ra: “Nếu như vì tiền công mà anh cố ý ngáng chân tôi, vậy thì anh thắng rồi, chỉ cần anh phối hợp với tôi diễn tiếp theo kịch bản, sau khi ra ngoài tôi sẽ trả anh gấp đôi số tiền.”
“Vấn đề không phải có tiền hay không, ngôi nhà ma này không giống với những ngôi nhà ma khác!" Trong điện thoại có tiếng dòng điện rẹt rẹt, giọng nói của Lý Húc hơi giả tạo: “Chỗ này hình như thật sự có ma!”
Cuộc gọi vẫn đang tiếp tục, trên màn hình hiển thị đối phương không hề cúp điện thoại, nhưng lại không nghe thấy giọng của đối phương, chỉ nghe được tiếng dòng điện chói tai.
“Tín hiệu bị nhiễu?" Hoàng Hồ cúp điện thoại trước, mở cửa nhìn vào điện thoại đang livestream kia, anh ta lo livestream của mình bị nhiễu hơn là lo cho Lý Húc.
[Người đâu? Đã đi ra ngoài lâu thế rồi? Streamer bị quỷ bắt mất rồi hả?]
[Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Tôi thấy lần này anh ta gặp vấn đề rồi, ngôi nhà ma này tôi từng đi, cái loại đáng sợ mà mấy người không tưởng tượng nổi đâu. Lúc đấy chúng tôi có bảy thằng đàn ông khỏe mạnh, cuối cùng chỉ có hai người ra được.]
[Đùa đấy hả?]
[Những thứ mà mấy cưng nghĩ là đáng sợ, ở trong này chỉ có thể coi là trò trẻ con thôi, mấy cưng có thấy nhà ma nào còn đặc biệt chuẩn bị xe đẩy cho du khách chưa? Cưng có thấy nhà ma nào còn đặt cả khu VIP ở bệnh viện chưa? Cưng có thấy nhà ma nào toàn bộ nhân viên đều học cấp cứu chưa? Anh đây không chỉ thấy, mà còn trải nghiệm, kích thích lắm!]
Bình luận trên màn hình lướt như bay, Hoàng Hồ thấy livestream không bị gián đoạn thì thở phào nhẹ nhõm, gương mặt anh ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Vừa rồi tôi ra ngoài xem thử, gạo trắng trên mặt đất đã bị đảo loạn rồi. Lúc chúng ta vào phòng, ngoài cửa có người đi qua.”
Lý Húc tự mình rời đi, bỏ lại anh ta một mình ở chỗ này, bây giờ không thể tiếp tục diễn theo kịch bản nữa.
Hoàng Hồ nhìn màn hình, thỉnh thoảng lại gãi cổ. Anh ta cố nén khó chịu trong lòng, dùng giọng điệu cực kì căng thẳng mà nói: “Có thể mọi người đều cho rằng tôi đang nói dối, hoặc là cảm thấy từ nãy đến giờ tôi đang lừa mọi người. Thật ra không phải vậy, từ sau khi đi vào nhà ma, tôi không khỏi cảm thấy hoảng hốt, luôn có cảm giác có người đi theo tôi...”
Anh ta đang kéo dài thời gian, nghĩ biện pháp lừa gạt, nhưng điều khiến anh ta không hiểu nổi chính là số lượng bình luận trên màn hình điện thoại đột nhiên bắt đầu tăng vọt!
Trong chớp mắt, giao diện bị bình luận tăng bất ngờ mà lag cứng, tình huống thế này anh ta cũng lần đầu gặp phải.
“Chuyện gì xảy ra vậy?" Hoàng Hồ đứng yên tại chỗ, không ngừng load lại mấy lần, bình luận mới trở về bình thường, nhưng bởi vì số người bình luận quá nhiều nên hình ảnh livestream vẫn còn hơi lag.
[Nhìn ra sau!]
[Đm! Dọa chết bố rồi!]
[Cửa sổ kia có gương mặt! Quay đầu nhìn đi! Streamer!]
[Ngoài cửa, gã đang ở ngoài cửa!]
[Mẹ nó! Tới rồi! Tới thật rồi!]
Tràn ngập màn hình đều là những bình luận tương tự, thậm chí che khuất cả anh ta, độ hot như thế này cũng là lần đầu tiên Hoàng Hồ gặp phải, anh ta không quay ra sau nhìn ngay mà lại đi xem độ hot trong kênh livestream.
Chỉ mấy phút ngắn ngủi như vậy, độ hot đã đột phá 350.000, đồng thời vẫn còn tăng lên với tốc độ chóng mặt.
“700.000 là có thể dẫn đầu bảng xếp hạng giai đoạn hot của trang web rồi, cứ theo tốc độ này mà tăng tiếp, nhẹ nhàng thật đấy.” Hoàng Hồ vẫn không quay đầu lại. Sau khi chính mình đề ra sẽ trả anh ta gấp đôi tiền thù lao, rốt cuộc Lý Húc cũng quay lại.
Tất cả đều nằm trong tầm khống chế, nhưng mà vẻ mặt cần có thì vẫn phải có.
Hoàng Hồ nhìn bình luận chạy trên màn hình, giống như bị dọa ngốc, miệng giật giật mất tự nhiên: “Thật sự có thứ gì xuất hiện? Mọi người đừng có lừa tôi! Ông cố của tôi nghiêm cấm người trong nhà mở cửa âm, việc đấy rất nghiêm trọng!”
Bình luận trên màn hình quá nhiều, độ hot của anh ta hoàn toàn là thật. Bởi vì bảo mật cảnh tượng bên trong nhà ma nên rất ít người đi livestream nhà ma, mà Hoàng Hồ không chỉ livestream nhà ma lại còn đến nhà ma nổi tiếng nhất trên mạng.
Lượng fan khổng lồ của anh ta, cộng thêm công ty sau lưng đập vào số tiền lớn, lại thêm bản thân nhà ma của Trần Ca đã rất hot trên mạng, sinh ra hiệu quả vượt xa dự tính của mọi người.
Toàn bộ khán giả của trang web bắt đầu ào vào livestream của anh ta, rất nhiều kênh livestream cũng bắt đầu có người spam: [Gặp quỷ rồi, anh Đại Hồ đụng phải quỷ thật rồi!]
Đề tài bùng nổ trong một thời gian ngắn, vô số những người tò mò cũng tràn vào kênh livestream.
Trong lòng Hoàng Hồ mừng trộm, nhưng trên gương mặt lại phải trưng ra vẻ mặt căng thẳng sợ hãi: “Đừng hoảng, lúc này tuyệt đối không thể hoảng loạn. Tổ tiên của tôi là Xuất Mã Tiên, có kinh nghiệm đối phó với những chuyện này!”
Anh ta càng nói như thế, bình luận trên màn hình lại càng bùng nổ, rất nhiều người bảo anh ta quay đầu, cũng rất nhiều người bảo anh ta chạy ngay đi, đằng sau thật sự có quỷ đấy!
Trong lòng Hoàng Hồ cảm khái kỹ thuật hóa trang của Lý Húc thật sự rất khá, gấp đôi thù lao cũng đáng.
Cơ thể khẽ động đậy, giả vờ dáng vẻ run rẩy, bình luận càng bảo Hoàng Hồ đi, anh ta càng không đi.
Cánh tay trên ngực làm ra tư thế kì lạ, Hoàng Hồ không quay đầu, hét to về phía màn hình điện thoại: “Chuyện đã xảy ra, bây giờ chạy thì đã muộn rồi, bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh!”
Hai tay đập mạnh một tiếng, Hoàng Hồ kêu lớn: “Bất kể là ai đứng sau lưng, không cần lo lắng thân phận của người đó! Cứ bình tĩnh lại, tự có tiên gia nhập vào người bạn!”
Câu này vừa nói xong, ánh mắt Hoàng Hồ trở nên khác hẳn, biểu cảm sợ sệt vốn được anh ta giả vờ trên mặt chậm rãi biến mất.
“Đừng sợ! Bạn càng sợ chúng nó lại càng bắt nạt bạn!" Hoàng Hồ cầm điện thoại lên, càng thêm khí thế: “Không sao, bây giờ tôi không cô đơn, có mọi người ở đây với tôi, mọi người tặng quà theo dõi đi, tiếp sau đây tôi dẫn mọi người xông ra ngoài xem thử!”
Nhìn thấy quà tặng tung bay, sắc mặt Hoàng Hồ cũng hồng lên. Anh ta xoay người, mặt hướng về cửa phòng, lại nói: “Tiên sư thân hậu cần chỉ điểm, đệ tử cận tu ổn trụ tâm! Quan tưởng tọa hạ khởi bát quái, binh mã vô sổ thân hậu bài!”
Hai ngón tay cùng chỉ về hướng cửa sổ, lúc này Hoàng Hồ vẫn không quên điều chỉnh camera, để chính mình và cửa sổ trên cửa phòng bệnh đồng thời lọt vào ống kính.
Cửa phòng bệnh khép kín phát ra tiếng cót két, giữa cửa sổ phía trên là một gương mặt trắng bệch.
Không giống màu trắng hóa trang thành, đó là một loại trắng bệch rất trống rỗng, rõ ràng tồn tại nhưng lại cảm giác như nó có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Gương mặt kì dị, hai mắt chỉ toàn lòng trắng, đôi môi nứt nẻ, tóc đen phía sau rũ xuống, che mất lỗ tai.
Khi Hoàng Hồ nhìn thấy gương mặt này, cơ thể không khống chế được mà lùi về sau một bước. Ngay sau đó, anh ta ở trong lòng like cho Lý Húc một cái.
Không hổ là diễn viên nhà ma chuyên nghiệp, quá giỏi!
Cánh tay run rẩy, trong kênh livestream kêu khóc inh ỏi, đương nhiên cũng có người nghi ngờ, nói rằng đây chỉ là nhân viên công tác của nhà ma.
Cũng có khán giả trong kênh livestream nói phải báo cảnh sát, phải lập nhóm đi cứu streamer,...
Nghi ngờ là điều bình thường, còn về những người muốn báo cảnh sát, Hoàng Hồ không thể xem nhẹ. Anh ta ở đây diễn kịch với Lý Húc, nhỡ đâu cảnh sát đến thì làm sao tiếp tục được nữa? Chưa được nửa tiếng, mấy trăm nghìn lượt xem, điều này rất hiếm trên trang web của anh ta.
“Không cần phiền đến cảnh sát, tốt xấu gì tôi cũng là hậu duệ của Xuất Mã Tiên, hôm nay tôi sẽ cho mọi người thấy bản lĩnh thật sự được truyền lại từ gia đình tôi. Nếu như hiệu nghiệm, mong mọi người đừng đánh giá kém cho cửa hàng bán bùa trên Taobao của tôi nữa.”
Anh ta với tay vào ba lô, miết một ít chu sa, sau đó nhảy dựng lên, cách một lớp thủy tinh ấn ngón tay lên trán gương mặt đó: “Mã tính vị thuần như hỏa liệt, khiên cấp giáo chủ thụ giáo giới, kim hoa động trung độc tu thời, đan kiến đào hoa nhậm điêu tạ!”
Âm thanh quanh quẩn trong phòng bệnh, Hoàng Hồ dùng chút chu sa ấy vẽ lên tấm kính ký hiệu mà chẳng ai nhìn hiểu, sau đó thở hổn hển lùi về sau mấy bước: “Chắc là không còn vấn đề gì rồi.”
Hoàng Hồ ngẩng đầu nhìn cửa sổ, gương mặt người bên ngoài vẫn còn đó, hai tròng mắt trắng dã có một chút mơ màng và hoài nghi, cứ như đang nhìn kẻ ngốc.
Làm cái gì vậy?
Hoàng Hồ tức đến ngứa răng. Anh ta diễn theo kịch bản, thế nhưng "Lý Húc" lại không hề phối hợp.
Chẳng lẽ còn muốn mình thêm tiền? Quá đáng lắm rồi đấy!
Trong lòng tràn đầy lửa giận, nhưng dù gì Hoàng Hồ cũng là streamer nổi tiếng của Tân Hải, năng lực ứng biến tại hiện trường rất tốt, thuận miệng nói: “Vô danh vô lợi tâm thanh khiết, hữu tiên hữu đạo tiêu cựu nghiệp, phàm thân thối xử hiện chân thân, đạo tâm khai xử chân cảnh giới!”
Hoàng Hồ đọc khẩu quyết, cơ thể nương theo chuyển động, ở nơi ống kính điện thoại không thấy được, anh ta giơ ra ba ngón tay với gương mặt trên cửa, dường như là để nhấn mạnh, anh ta còn ra sức giơ ba lần!
Gấp ba tiền thù lao! Hài lòng chưa!
Gương mặt trên cửa sổ cũng không biết phải xử lý tình huống này thế nào, anh ta thấy Hoàng Hồ không ngừng giơ ba ngón tay, cái hiểu cái không, giống như đã hiểu ra điều gì, bèn từ từ biến mất.
Thấy gương mặt kia đã biến mất, trong lòng Hoàng Hồ thầm mắng Lý Húc vô liêm sỉ, không biết tuân thủ hợp đồng, nhưng biểu cảm trên gương mặt lại không xuất hiện thay đổi quá lớn.
Anh tay dừng động tác trên tay, lại đưa camera nhắm ngay cửa phòng.
“Mọi người nhìn xem! Vật kia không thấy nữa!”
Bình luận trên màn hình spam mạnh, Hoàng Hồ hưởng thụ sự yên lặng trong chốc lát: “Vừa nãy chính là tiểu quỷ theo sau tôi rời khỏi cửa âm, đó không phải là hiệu quả mà lớp trang điểm có thể tạo ra, hơn nữa tôi cảm thấy hình như nó đang bay lơ lửng.”
Hoàng Hồ không quay lại quá trình mặt quỷ biến mất, vì thế không ngừng có người xem nghi ngờ, nhưng Hoàng Hồ trực tiếp bỏ qua những lời đó: “Không sao rồi, dựa theo cách nói của ông cố nhà tôi, âm sát lần đầu ra khỏi cửa âm, lá gan cũng không lớn, sau khi nó rời đi sẽ không xuất hiện lại nữa.”
Hoàng Hồ lau cái trán không hề có một giọt mồ hôi, tiếp tục nói: “Ban nãy nhắc lại cũng nguy hiểm, nhưng may là tôi cũng có một ít bản lĩnh. Được rồi, bây giờ chúng ta đi ra khỏi đây, tiếp tục trải nghiệm chỗ tiếp theo...”
Hoàng Hồ nói rồi nói, chợt nhận ra có gì sai sai. Màn hình lần thứ hai lag đứng, số lượng bình luận điên cuồng tăng vọt.
Trong lòng nảy ra dự cảm chẳng lành, Hoàng Hồ ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện gương mặt quỷ kia lại xuất hiện!
“Mẹ nó, anh xong chưa vậy!" Hoàng Hồ nghiến răng nghiến lợi, "Lý Húc" có thể không diễn theo kịch bản nhưng anh ta thì không thể.
Hoàng Hồ liên tiếp lùi về sau mấy bước, cũng giả vờ bày ra vẻ mặt kinh ngạc, nói với điện thoại đang livestream: “Hỏng rồi! Xem ra lần này ra khỏi cửa âm, dẫn theo không phải là tiểu quỷ bình thường! Nhà ma này tà tính quá rồi!”
Anh ta gắt gao nhìn thẳng vào gương mặt trên cửa sổ: “Lần này muốn thoát thân có hơi khó, nhưng mà không sao, ông cố của tôi còn để lại cho tôi một thứ!”
Anh ta đưa tay vào trong ba lô lấy ra một lá bùa nền đỏ chữ đen. Khí thế của Hoàng Hồ khác ban nãy hoàn toàn, anh ta thể hiện ra toàn bộ hận ý của mình đối với Lý Húc: “Lá bùa này chính là loại bùa đắt tiền nhất trên cửa hàng Taobao của tôi, dùng một lá bớt một lá! Đều là ông cố tôi để lại! Không nói nhiều, con quỷ này do tôi dẫn ra, hôm nay nói thế nào cũng phải mời nó đi!”
Hoàng Hồ cầm bùa, lần nữa chuyển động cơ thể: “Tiên nhân hộ mã thập phương tẩu, tam giới vô câu tùy xử du, thân phệ giáp trụ binh nan nhận, nhất khắc thiên lý vạn sự chu!”
Vào lúc dùng sức hét to, Hoàng Hồ giơ bốn ngón tay với mặt quỷ trên cửa sổ.
Dường như bởi vì ban nãy xảy ra một lần, vì thế lần này, sau khi gương mặt quỷ kia nhìn thấy Hoàng Hồ giơ ra bốn ngón tay thì lặng lẽ gật đầu sau đó lại biến mất.
Hai người phối hợp hết sức ăn ý. Sau khi mặt quỷ biến mất, Hoàng Hồ cũng làm xong cả bộ động tác, dính bùa lên cửa sổ!
“Lần này mọi người yên tâm! Có bùa ông cố tôi để lại, nó tuyệt đối sẽ không quay lại nữa!" Hoàng Hồ thở hổn hển. Lần livestream này còn vất vả hơn nhiều so với tưởng tượng của anh ta, toàn bộ đều là thử thách và trắc trở.
Lòng vẫn còn sợ hãi mà nhìn thoáng qua cửa sổ, Hoàng Hồ thật sự lo lắng lát nữa "Lý Húc" lại chui ra, anh ta chuẩn bị mau chóng rời đi.
“Được rồi, bây giờ chúng ta đi nơi khác trải nghiệm thử.” Hoàng Hồ cầm điện thoại, mở cửa phòng bệnh đi ra.
Sâu dưới lòng đất, gió lạnh nổi lên, trên hành lang đen nhánh truyền đến tiếng trẻ con cười.
Hoàng Hồ mới vừa đi ra khỏi phòng bệnh đã cảm thấy sau lưng hơi lạnh. Anh ta nhìn về phía màn hình di động, bình luận lại bắt đầu tăng vọt. Lần này không chỉ kênh livestream của anh ta mà là toàn bộ trang web livestream cũng bắt đầu lag.
Số lượng bình luận trong chớp mắt đó đã phá vỡ kỷ lục bình luận tức thời của nền tảng livestream mà anh ta đang sử dụng.
“Lại làm sao thế?" Hoàng Hồ chậm chạp quay đầu, khi ánh mắt lướt đến sau lưng, anh ta cảm thấy có một luồng khí lạnh suýt nữa xộc thẳng vào sọ mình.
Ở nơi sau anh ta vài bước, bốn con quỷ mặc quần áo bệnh nhân đang đứng dàn hàng!
Cơ thể vặn vẹo, không giống hình người, biểu cảm trên mặt cũng hoàn toàn khác với người sống!
Bốn con quỷ cứ lẳng lặng nhìn Hoàng Hồ, sau đó bệnh nhân đứng ở giữa đưa tay chỉ chính mình, lại chỉ ba con quỷ bên cạnh, cuối cùng giơ bốn ngón tay với Hoàng Hồ.