“Cố ý đưa người đến trấn Lệ Loan để tra tấn?” Trần Ca cảm thấy đối phương làm như vậy rất có thể là vì “cửa”, bởi vì bọn họ muốn đẩy một cánh cửa ở trấn Lệ Loan.
Nhưng nếu như nghĩ như vậy thì một vấn đề mới lại xuất hiện.
Tại sao ma quỷ ở ngoại ô phía đông lại phải đến trấn Lệ Loan để đẩy cánh cửa này ra, trấn Lệ Loan có gì khác với những nơi khác?
Khương Long giam cầm mẹ của Tiểu Bố, nhốt bà ấy vào trong búp bê vải, cụ thể hắn ta làm những gì thì Trần Ca cũng không rõ lắm, thế nhưng có thể đoán được đại khái.
Có điều mãi đến khi mẹ của Tiểu Bố mất tích, cửa vẫn chưa bị đẩy ra, mà ngược lại cuối cùng ma xui quỷ khiến, sau khi Tiểu Bố nhìn thấy cảnh ở trong ngục tối đã đẩy “cửa” ra. Điều này hẳn là nằm ngoài kế hoạch của ma quỷ vùng ngoại ô phía đông.
“Chú còn có gì muốn hỏi không?” Khương Tiểu Hổ cắt ngang màn tự hỏi của Trần Ca: “Nếu như không có, có thể mang thứ này đi được không?”
Cậu bé chỉ vào máy cát sét mini, trong mắt có một chút sợ hãi.
“Cháu biết cha của mình giam cầm người sống, vì sao không báo cảnh sát?” Trần Ca bỏ máy cát sét mini vào trong ba lô, chỉnh sửa ga trải giường một chút, cứ như chưa bao giờ lôi thứ đó ra vậy.
“Ban đầu chị tôi đã định báo cảnh sát, mẹ khuyên bảo cũng không có kết quả, nhưng chờ đến khi tôi tỉnh lại vào ngày hôm sau thì... chị gái mất tích, mẹ tôi nói bệnh của chị nghiêm trọng hơn, chị ấy cần phải đi tiếp nhận trị liệu.” Hai tay Khương Tiểu Hổ nắm lấy ga trải giường: “Mẹ còn nói cho tôi biết, nếu như biểu hiện của tôi không tốt thì cũng sẽ bị đưa đi trị liệu tâm lý.”
“Mẹ của cháu uy hiếp cháu? Xem ra trong chuyện của Tiểu Bố, rất có thể bà ấy cũng tham gia.”
“Khương Long đã chết, chị gái và mẹ tôi đều mất tích, bây giờ hỏi cái này còn có ích gì sao?” Khương Tiểu Hổ ngẩng đầu nhìn về phía Trần Ca, sau khi nói xong hình như cậu bé nghĩ tới gì đó, giọng nói lập tức dịu đi: “Lúc trước cảnh sát tới tôi cũng nói như vậy, tôi đã nói tất cả những gì tôi biết cho chú rồi.”
“Cháu đã nói hết những thứ cháu cho chú rồi?” Trần Ca nhìn thẳng vào mắt Khương Tiểu Hổ, ánh mắt của anh đến cả tàn niệm cũng không dám nhìn thẳng chứ đừng nói chi là một đứa bé.
Ngay khi Khương Tiểu Hổ hơi chột dạ cúi đầu xuống thì Trần Ca hỏi một vấn đề cuối cùng: “Chú tìm thấy một bức tranh trong phòng 104 ở chung cư Minh Dương, trên đó vẽ gia đình bốn người nhà cháu đang cắn tứ chi của một cô bé. Có thể cháu và chị cháu chỉ tham dự một cách bị động, nhưng ở trong bức tranh đó, bọn cháu đều là hung thủ, chí ít thì người vẽ bức tranh đó cho là như vậy.”
“Tranh? Tôi cũng không biết rõ chuyện đấy.” Khương Tiểu Hổ hơi sững sờ.
“Cháu vừa mới nói chung cư Minh Dương xây cho ma quỷ, có lẽ bức tranh đó cũng là do quỷ vẽ.” Trần Ca có cảm giác trên người Khương Tiểu Hổ vẫn còn giấu một bí mật nào đó, anh muốn tiếp tục gặng hỏi nhưng đứa bé này bỗng nhiên trợn ngược hai mắt, tay chân co giật, trong miệng còn la hét cứu mạng, cảm giác giống như sắp tắt thở vậy.
Nghe thấy tiếng kêu cứu, bác sĩ Bùi cùng hộ lý chạy vào ngay, bọn họ đè tay chân Khương Tiểu Hổ lại, tiêm cho cậu bé một mũi.
Ánh mắt Khương Tiểu Hổ từ từ dại ra, cậu bé dần ngừng giãy giụa, nằm im bất động trên giường bệnh.
“Anh Trần, đứa bé này không làm anh bị thương chứ?”
“Không sao, điều nên hỏi tôi cũng đã hỏi xong, làm phiền mọi người rồi.” Trần Ca đứng dậy, nói lời cảm ơn với bác sĩ Bùi.
“Có thể giúp đỡ cho công việc của các anh là được. Sau này có gì cần giúp đỡ, các anh cứ nói.” Bác sĩ Bùi chỉ khách sáo một câu, thế nhưng Trần Ca lại tưởng thật, anh ngoắc ngoắc bác sĩ Bùi, hai người cùng đi ra khỏi phòng bệnh.
“Anh Trần, anh tìm tôi còn có việc gì sao?”
“Ở bên trong không tiện nói, có mấy vấn đề tôi muốn nói riêng với anh.”
“Anh sợ Khương Tiểu Hổ nghe được?” Bác sĩ Bùi thấy Trần Ca có hơi quá cẩn thận: “Căn cứ theo chẩn đoán bệnh của chúng tôi, đứa bé này thật sự mắc bệnh về tinh thần...”
“Người bị bệnh tâm thần có đôi khi còn có thể thông minh hơn người bình thường, tôi đã gặp vài trường hợp tương tự như vậy.” Trần Ca lại đi thêm mấy bước, lúc này mới yên tâm: “Bác sĩ Bùi, trước đó anh có nói chị gái Khương Tiểu Hổ đã từng đi tới nhà riêng của Khương Long ở trấn Lệ Loan ngoại ô phía đông, đồng thời phát hiện một căn phòng bí mật ở trong đó đúng không?”
“Đúng vậy, lúc đó Khương Bạch đã kể với tôi như vậy.”
“Vậy sau đó anh có đến trấn Lệ Loan ở ngoại ô phía đông để kiểm chứng lời nói của cô bé không?” Điều Trần Ca tương đối tò mò chính là cái này. Nếu như bác sĩ Bùi đã nói chuyện này với cảnh sát, vậy cảnh sát chắc chắn sẽ đi đến đó thăm dò, thế nhưng khi anh nói chuyện với Lý Chính, đối phương không có nói bất kỳ thứ gì có liên quan đến căn phòng bí mật cả.
“Tôi không đi đến đấy, nhưng cảnh sát thì có.”
“Bọn họ có phát hiện ra cái gì không?” Tim Trần Ca đập nhanh hơn, bởi vì “cửa” ở ngay trong phòng đó, nếu như bình thường, lúc cảnh sát đến đó kiểm tra chắc chắn sẽ phát hiện bất thường.
Bác sĩ Bùi lắc đầu: “Tôi nghe bọn họ nói đó chỉ là một căn phòng rất bình thường, phía sau tủ quần áo đúng là có một căn phòng bí mật, thế nhưng bên trong không có lồng sắt và búp bê vải lớn, chỉ có mấy cái két sắt, bên trong chứa một ít tài liệu làm ăn và tiền mặt.”
“Tiền mặt?”
“Cảnh sát đã chụp ảnh và mang đi rồi, đó là di sản của Khương Long, hắn ta nói sẽ để lại những thứ đó cho Khương Tiểu Hổ.” Bác sĩ Bùi nghe thấy Trần Ca nhắc tới số tiền đó thì sắc mặt thay đổi, đành cười khổ giải thích.
“Có thể nói cho tôi biết vị trí cụ thể của căn phòng đó được không? Không phải là tôi để ý đến tiền, chỉ là muốn tự mình đi tìm hiểu một chút thôi.” Bản đồ trong trò chơi rất giống với trấn Lệ Loan của ba năm trước, nhưng cũng chỉ là rất giống, cứ như là căn cứ theo ác mộng của Tiểu Bố để vẽ lại y nguyên trấn Lệ Loan.
Đây chỉ là trấn Lệ Loan trong mắt Tiểu Bố, vẫn hơi khác so với trong hiện thực.
“Cha của cậu bé sống trong khu cư xá đầu tiên ở phố tây trấn Lệ Loan, tầng một tòa số một, căn phòng đó trông vô cùng cũ nát, lúc cảnh sát vừa mới đi đến cũng không thể ngờ Khương Long lại ở một căn phòng như vậy.”
Nghe thấy bác sĩ Bùi nhắc đến khu cư xá, Trần Ca cẩn thận suy nghĩ một chút, hình như Phạm Thông và Phạm Đại Đức cũng ở nơi đó, xem ra Phạm Thông tìm thấy trò chơi đó cũng không phải là một chuyện ngẫu nhiên.
“Xem ra mình cần phải đi một chuyến đến thăm nhà Phạm Thông, sẵn tiện trả cái xe điện cho cậu ta.”
Hình như là nhìn thấy Trần Ca chuẩn bị đi đến trấn Lệ Loan ở ngoại ô phía đông, bác sĩ Bùi lại nhắc nhở Trần Ca một câu: “Anh Trần, tôi cảm thấy hay là anh vẫn nên đi vào ban ngày đi, vào ban đêm đi đến nơi đó không an toàn. Chỗ tôi có rất nhiều bệnh nhân đi qua ngoại ô phía đông, khi tôi nói chuyện với họ, tôi thấy rằng hầu hết bọn họ đều nhìn thấy hoặc nghe thấy một cái gì đó vào ban đêm, dẫn đến việc tinh thần xảy ra vấn đề.”
“Còn có việc này sao?” Trần Ca phát hiện tình huống ở ngoại ô phía đông thật ra đã phát triển đến mức rất nghiêm trọng, những thứ bẩn thỉu đó coi trời bằng vung, len lỏi khắp tất cả các ngõ ngách.
“Cứ lấy ví dụ như bệnh nhân mà tôi gặp ngày hôm qua đi, một tháng trước, anh ta đi đến sân bay để đón vợ mình, 0 giờ máy bay hạ cánh, hai vợ chồng lái xe quay về ngoại ô phía đông.”
“Theo như lời anh ta nói, sau khi bọn họ đi ngang qua một ngã tư đường, kiến trúc hai bên đường bỗng nhiên trở nên rất kỳ lạ, đèn đường cũng càng ngày càng mờ.”
“Bọn họ lại tiếp tục đi về phía trước một đoạn, kết quả tài xế nhìn thấy trong kính chiếu hậu có một chiếc xe buýt đang từ từ đi đến gần. Lúc đó là khoảng hơn 0 giờ sáng, trên đường cái sao có thể có xe buýt? Hơn nữa anh ta không chỉ nhìn thấy mỗi cái xe buýt, mà còn nhìn thấy tất cả hành khách trên xe đều ngoắc tay với anh ta, thậm chí anh ta còn nghe được âm thanh xa lạ gọi tên của mình.”