Trong phòng cực kì yên tĩnh, hai người thích bình luận về câu chuyện của người khác nhất cũng ngậm miệng lại.
Không khí hai bên có phần kì lạ, mười kẻ mặc áo đen nhìn nhau, hình như bọn họ đang tiến hành giao lưu bằng mắt.
“Nếu như chưa đủ, tôi vẫn còn những câu chuyện khác.” Trần Ca đang tranh thủ thời gian cho Trương Nhã, anh không có hứng thú với hội viên khác, mục đích hôm nay đến chỉ có một, bắt được kẻ đáng ngờ tên Chu Tú kia.
“Cậu vẫn còn chuyện chưa kể?”
Thành viên hiệp hội trên bàn ăn càng thêm im lặng, người đàn ông ngồi đầu tiên bên phải đưa tay gãi đầu, hắn nhìn về người thứ năm bên trái: “Số năm, toàn bộ câu chuyện của người mới này đều là thật hả?”
Mấy người khác cũng nhìn hết về số năm thần bí kia.
Áo choàng màu đen nhẹ nhàng lay động, dưới mặt nạ truyền ra âm thanh tương đối trung tính của số năm: “Tôi không nhìn thấy dấu vết nói dối gì từ cậu ta.”
Toàn bộ năm câu chuyện lạ đều là sự thật từng trải, đây là cuộc sống “đặc sắc” nhường nào?
“Xem ra chúng ta cần phân xét lại lần nữa.” Người đàn ông ngồi ở vị trí đầu tiên bên trái dời ánh mắt đến trên người ba thành viên mới khác: “Câu chuyện của mọi người cũng rất đặc sắc, đáng tiếc chúng tôi chỉ có thể giữ lại ba người.”
Hắn đặt tay trái lên bàn, duỗi ra một ngón tay, đợt biểu quyết thứ hai đã bắt đầu.
Những người khác cũng nhanh chóng đưa ra lựa chọn, có sáu người đều duỗi ra một ngón tay.
“Bỏ phiếu quá nửa.” Người đàn ông bên trái nhìn về phía người mới số một: “Thành thật xin lỗi, số một, ông có thể rời đi.”
“Rời đi?”
Số một luống cuống, muốn nói gì đó, thế nhưng bị người đàn ông đầu tiên bên trái ngăn lại: “Thứ tư tuần sau, ông vẫn còn cơ hội.”
Số một bán tín bán nghi bị mời ra khỏi phòng, ngoài cửa, người đeo mặt nạ mỏ chim đã chờ đợi rất lâu, sau khi hắn ta phát hiện người ra không phải Trần Ca thì còn hơi kinh ngạc.
“Đi theo tôi.” Người đàn ông mỏ chim dẫn số một đi, đóng cửa phòng lại.
Khi cánh cửa chống trộm khép lại, người đàn ông đầu tiên bên trái nói nốt nửa câu sau: “Điều kiện tiên quyết là ông còn có thể sống được đến thứ tư tuần sau.”
Hắn vừa dứt lời, trong hành lang truyền đến một tiếng hét thảm, ngay sau đó lại vang lên âm thanh vật nặng đổ xuống.
Cẳng chân số hai hơi run rẩy, vừa rồi có bốn người chọn hắn ta, nếu như nhiều hơn hai phiếu, hiện tại người đi ra chính là hắn ta.
“Đừng sợ, cậu người mới kia chỉ thay đổi hình thức tồn tại sang một loại khác thôi.” Giọng điệu người đầu tiên bên trái hòa hoãn đi nhiều: “Chào mừng các cậu chính thức gia nhập vào Hiệp hội kể chuyện lạ, số thứ tự của ba người các cậu lần lượt là mười một, mười hai và mười ba.”
Trần Ca là người đến nơi cuối cùng, số thứ tự của anh là mười ba.
Sắc máu trong cái bóng sau lưng càng rõ ràng hơn, Trần Ca trải qua một đợt nguy hiểm, chậm rãi bình tĩnh lại.
Hiệp hội kể chuyện lạ là nhiệm vụ ẩn của Khu Nội Trú Số Ba, có khả năng liên quan đến thế giới sau cánh cửa, mà phần thưởng của nhiệm vụ này rất có thể là nhân cách chính của Môn Nam, một áo đỏ có thể kiểm soát “cửa” đóng mở.
“Tôi có một câu hỏi.” Số thứ tự của người phụ nữ là mười hai, tâm trạng của cô ta vẫn không có thay đổi gì lớn: “Trên tờ rơi viết tôi có thể tìm được cách giảm bớt đau khổ ở chỗ này, xin hỏi tôi phải làm thế nào mới có thể xoa dịu bớt đau khổ của mình?”
“Đừng gấp, mỗi người ở đây đều từng rất đau khổ. Mọi người đều là bệnh nhân, ý nghĩa thành lập Hiệp hội kể chuyện lạ chính là để giúp đỡ mọi người giảm bớt đau khổ, hoàn thành việc cứu rỗi.” Người đàn ông bên phải quay đầu nhìn chằm chằm vào cô gái đứng giữa: “Đợi cô kể xong ba câu chuyện lạ có thật, chúng tôi sẽ căn cứ vào tình hình của cô để giúp đỡ cô.”
Trần Ca ở bên cạnh yên lặng lắng nghe, anh vốn cho rằng Hiệp hội kể chuyện lạ là một đám người điên tự tung tự tác, không nghĩ tới bọn họ còn tìm ra ý nghĩa sâu sắc hơn vì sự tồn tại của Hiệp hội.
“Chuyện lạ có thật nào có dễ xảy ra như vậy?” Lúc người phụ nữ nói lời này thì nhìn thoáng qua Trần Ca với vẻ hơi kiêng dè.
“Chuyện lạ vẫn luôn tồn tại, chỉ là cô không gặp được thôi.” Người đàn ông tiếp tục nói: “Mỗi câu nói trên tờ rơi đều là thật, thực tế đã có không ít hội viên nhận được sự cứu rỗi ở nơi này của chúng tôi. Từng có một hội viên hồi nhỏ bị cha nuôi ngược đãi, thường xuyên bị lôi ra đánh, ấn đầu vào trong nước, vì thế cô ấy cực kì sợ nước. Sau này dưới sự cứu chữa của chúng tôi, cuối cùng bệnh của cô ấy đã được chữa khỏi, cũng không bao giờ đau khổ vì sợ nước nữa.”
“Làm sao mấy người chữa được cho cô ấy?”
“Rất đơn giản, chúng tôi ngâm cha nuôi của cô ấy xuống nước, để cô ấy tự tay tiêu diệt nỗi sợ của mình.”
“Chỉ có vậy?”
“Chỉ đơn giản vậy thôi, mỗi người chúng ta đều là bệnh nhân, chỉ có điều nguyên nhân sinh bệnh và tình trạng bệnh mỗi người một khác, cho nên đến lúc đó cũng sẽ đo ni đóng giày một phương án giải quyết cho cô.” Giọng nói của người đàn ông bên phải nghe vừa bình tĩnh lại tự tin, gương mặt dưới mặt nạ của hắn ta nhất định rất chín chắn.
“Điều kiện thì đều giống nhau, chỉ cần cô có thể kể đủ ba câu chuyện lạ có thật là có thể đưa ra yêu cầu với chúng tôi, cũng có thể lựa chọn rời đi.” Người đàn ông cười thành tiếng, tự cho là hài hước, nói: “Là thật sự rời đi.”
“Ba câu chuyện lạ ư?”
Người phụ nữ cúi đầu trầm tư, Trần Ca bên cạnh nghe được cuộc đối thoại của bọn họ, càng nghe càng thấy có vấn đề.
Thế này thì coi là chữa trị gì chứ? Hoàn toàn là mưu sát!
Có thể nghĩ tới phương pháp chữa bệnh điên cuồng như vậy e là cũng chỉ có người điên.
Ánh mắt Trần Ca đảo qua toàn bộ người bên bàn ăn, bệnh nhân từ Khu Nội Trú Số Ba chạy ra có khả năng ở trong bọn họ!
Ma quỷ của phòng bệnh số 10, còn có Ngô Phi của phòng bệnh số 9, đoán chừng hai tên này chính là kẻ sáng lập ra Hiệp hội kể chuyện lạ.
Bản thân bọn họ chính là bệnh nhân, trong phòng bệnh của số mười còn viết đầy những đau khổ mà bọn họ gặp phải, không ai có thể hiểu được loại cảm giác này hơn bọn họ.
Thuốc men không thể trị được đau khổ, bọn họ bèn tự trị liệu cho mình, dùng phương pháp của người điên để cứu rỗi người điên.
“Mỗi một hội viên mới gia nhập đều có thể đưa ra một vấn đề.” Người đàn ông nhìn về số hai và Trần Ca: “Trong hai người ai hỏi trước?”
“Gần đây tôi gặp phải chút phiền phức, đang bị lùng bắt.”
Số hai nói xong câu đó, ngẩng đầu nhìn thoáng qua mọi người. Tất cả mọi người không có phản ứng gì, cứ như đã quen với chuyện này.
“Tôi đoán được đại khái vấn đề của cậu, lại là một người đi đến bước đường cùng.” Người đàn ông bên trái tựa lưng vào ghế ngồi: “Chúng tôi sẽ không giúp cậu giải quyết phiền phức, cũng không có năng lực này. Thế nhưng Hiệp hội có thể thu lưu cậu, thậm chí thu lưu cậu vĩnh viễn.”
Người mới số hai gật đầu, hình như hơi thất vọng.
Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng lại lần nữa tập trung trên người Trần Ca: “Vấn đề của cậu là gì?”
“Vấn đề của tôi tương đối đơn giản.” Trần Ca cảm nhận được cảm giác mát mát sau lưng, anh không ngờ quái vật sau cửa và bệnh nhân Khu Nội Trú Số Ba kết hợp lại sẽ cho ra thứ như vậy.
Suy nghĩ hồi lâu, anh mở miệng hỏi thẳng: “Tôi chỉ muốn hỏi hội trưởng của Hiệp hội là ai?”
“Hội trưởng?”
Người mặc áo đen hai bàn bên lại một lần nữa im lặng, bọn họ nhìn đối phương, cuối cùng người đàn ông bên trái vẫn phải lên tiếng: “Đổi vấn đề khác đi.”
“Không thể nói sao?” Đối phương càng không nói, Trần Ca lại càng tò mò.
“Không phải không thể nói.” Người đàn ông bên phải tiếp lời: “Chúng tôi chỉ biết hội trưởng ở trong mười người bọn tôi, nhưng rốt cuộc là người nào thì ngay cả chúng tôi cũng không rõ.”