“Các bạn có khỏe không?”
“Bây giờ có thể cởi dây an toàn ra chưa?”
“Mọi người có ngửi thấy mùi lạ không?”
Trong khi một số du khách đang nói chuyện với nhau, một bộ phim đột nhiên bắt đầu được chiếu trên màn hình trong rạp chiếu phim.
Nhân vật chính cũng là bảy người, giống như bảy du khách hiện tại, ngồi cạnh nhau ở hàng ghế đầu của rạp chiếu phim.
Bảy người trên màn hình đều đưa lưng về phía du khách, bảy người đó cũng quan sát một màn hình, lúc này màn hình trong màn hình bắt đầu phát một đoạn video.
“Vào ngày hồi hồn hôm nay, bảy người bạn thân nhất hẹn nhau đi đến rạp chiếu phim để xem một bộ phim. Bọn họ làm điều này là để tri ân người thầy của mình, vị thầy giáo đáng kính đó lúc sinh tiền thích nhất xem bộ phim mà trùng hợp là nó lại được chiếu vào ngày hồi hồn của thầy giáo.”
“Ngay khi bộ phim bắt đầu chiếu, mấy người còn không nhận ra sự bất thường, nhưng thời gian dần qua bọn họ thấy nó có chút kỳ lạ.”
“Trên màn hình chiếu phim không hiểu sao mà luôn luôn có bóng người lướt qua, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng khóc kỳ lạ.”
“Một bạn trong lớp đi vệ sinh nửa chừng, nhưng rất lâu không thấy quay lại, khi một người đang chuẩn bị đi tìm bạn học đó thì bất ngờ phát hiện ra vẫn còn bảy người đang ngồi trong phòng chiếu mà họ đã bao hết.”
“Tất cả mọi người đều hoảng loạn, bọn họ cởi dây an toàn ra, rời khỏi chỗ ngồi và vội vàng chạy ra ngoài, nhưng họ không biết rằng thứ đang chờ đợi họ ngoài cửa là một cảnh còn tuyệt vọng hơn...”
Màn hình bên trong màn hình khi phát đến đây thì bị kẹt lại, và bảy du khách trên màn hình bắt đầu châu đầu ghé tai, bàn luận ầm ĩ, bọn họ có vẻ thấy đoạn video khá thú vị.
“Mấy người đã xem một bộ phim nào có nội dung tương tự vậy chưa? Đây có phải là một tình tiết trong một bộ phim kinh dị nào đó không?" Người đàn ông đeo kính thấp giọng hỏi.
“Tạm thời chưa nghĩ ra.” Chàng trai trẻ tuổi nhất lắc đầu: “Cho dù có đoạn tương tự, thì chúng ta cũng không thể giải quyết giống hệt trong phim được. Mấy người đừng quên, nhờ có ai đó mà chúng ta phải đối mặt với bốn mươi cảnh khác nhau dung hợp lại.”
“Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Đợi chút đi, có thể có một chút gợi ý.”
Một số du khách xung quanh Trần Ca đã bắt đầu thảo luận, nhưng Trần Ca vẫn không nói gì, anh lắng nghe lời thảo luận của những các du khách, còn mắt thì nhìn chằm chằm vào màn hình lớn.
Anh thấy rằng cảnh trên màn hình rất giống với những gì đang diễn ra trong thực tế, các du khách cũng bắt đầu thảo luận sau khi xem phim xong.
“Bốn mươi cảnh ở mức độ địa ngục kết hợp với nhau, các điểm sợ hãi có lẽ phải rất dày đặc mới đúng.” Trần Ca nhớ lại cảnh trong phim: “Có vẻ bên trong phim cũng đề cập đến việc mọi người tháo dây an toàn ra và lao ra ngoài, liệu đây có phải đang ám chỉ bước tiếp theo không? Không thể ở đây lâu được, phải nhanh chóng rời đi.”
Cởi dây an toàn ra, Trần Ca từ chỗ ngồi đứng lên trước: “Mấy người, đã đến giờ rời đi rồi.”
“Cậu gấp cái gì? Cảnh đầu tiên là cảnh đơn giản nhất, cứ ở đây thu thập thêm thông tin đã, càng về sau càng không dễ đi.” Người đàn ông ăn mặc hợp thời trang nhìn những du khách khác: “Năng lực mà mỗi người trong chúng ta có đều hạn chế số lần sử dụng, vì vậy tôi đề nghị mọi người hãy tập hợp lại, giúp đỡ và hỗ trợ lẫn nhau. Như vậy đi, mọi người hãy giới thiệu bản thân trước, chúng ta sẽ lên kế hoạch và sắp xếp trước.”
Không đợi người đàn ông nói xong, Trần Ca đã bắt đầu tìm lối ra trong rạp chiếu phim.
“Này! Sao cậu lại khó ở chung như vậy chứ? Mọi người đều đang tự giới thiệu bản thân, cậu cũng là một phần của đội này đấy.”
“Tôi không quan tâm đến tên của những người đã chết.” Trần Ca sử dụng Âm Đồng, những cảnh mờ tối này hầu như không thể ảnh hưởng đến anh, anh nhìn xung quanh và đột nhiên phát hiện ra rằng những hình bóng trên màn hình lớn đã ngừng nói chuyện, trong màn hình thỉnh thoảng phát ra tiếng khóc.
“Giữ miệng sạch sẽ một chút! Cậu nói ai...”
“Câm miệng, nhìn vào màn hình đi!” Trần Ca chỉ vào màn hình, các nhân vật trên màn hình lớn trở nên hoảng sợ, sau đó dường như họ đã phát hiện ra điều gì đó đáng sợ, từ từ quay đầu lại.
Những du khách ngồi trong trong phòng chiếu phim cũng nhìn vào màn hình dưới sự nhắc nhở của Trần Ca, họ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của những người trên màn hình cho đến khi mặt của những người đó hoàn toàn quay lại.
Khuôn mặt của bảy người trên màn hình tràn đầy lỗ thủng, gương mặt đều bị đào khoét, chỉ còn lại vết máu.
Một người phụ nữ trong du khách che miệng lại, quá đột ngột, bọn họ chưa kịp phản ứng lại, bảy con quái vật trên màn hình đột nhiên đứng dậy, rồi nhảy ra khỏi màn hình!
“A!”
Tiếng la hét của du khách vang lên trong rạp chiều phim, Trần Ca cũng mở to hai mắt, với sự hỗ trợ của nhiều công nghệ khác nhau, cảnh vừa rồi đã được thực hiện rất chân thực, bảy hình ảnh đó thực sự giống như thật.
“Khá thú vị đấy.”
Du khách bị dọa đến hết hồn, họ dường như cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra cảnh như vậy.
“Nhà ma trong khu vui chơi Tương Lai Ảo được điều khiển bởi một máy tính trung tâm, nhân viên của họ có thể nhận được nhiều sự trợ giúp khác nhau, nhưng chính bọn họ cũng không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, dù sao thì đây cũng là sự kết hợp của bốn mươi cảnh, đến cả nhà thiết kế còn chưa từng nghĩ đến tình huống này.” Trần Ca cẩn thận quan sát những du khách khác và nhận thấy rằng họ không đeo tai nghe và không thể giữ liên lạc với những người ở bên ngoài.
“Muốn lừa mình, nhưng kết quả lại bị mình kéo xuống địa ngục cùng nhau.” Trần Ca mỉm cười, và anh quyết định lời dụng thật tốt sáu “du khách” này.
Ho khan một tiếng, Trần Ca nhìn những người khác trong phòng: “Tôi đã bảo mấy người mau rời đi rồi mà mấy người không nghe, bảy bóng người này mới chỉ là khởi đầu thôi, nếu mấy người nhìn kỹ vào câu chuyện trên màn hình thì có lẽ sẽ biết, có ít nhất hai con ma trong trong phòng chiếu phim này.”
“Có tận hai con?”
“Một người là giáo viên thích xem phim trong câu chuyện đó, ông ta rất có thể chính là cái người thừa ra trong trong phòng chiếu phim đấy; còn người khác chính là hồn ma đã theo chúng ta từ khi chúng ta ngồi vào ghế này, cô ta có lẽ đặc biệt thích khóc, chừng nào tiếng khóc vẫn còn, thì có nghĩa là cô ta không đi xa.” Phân tích của Trần Ca khiến các du khách đều ngơ ngác, mọi người đều cùng ngồi trên ghế, đi vào cảnh này còn chưa tới ba phút, làm sao anh ta có thể nhìn ra nhiều thứ như vậy được?
“Đừng ngơ ngác nữa, chúng ta hãy tìm lối ra đi.” Ngay khi Trần Ca quay lại, anh đã nhìn thấy một bóng người trên chiếc ghế sau lưng anh, anh ta rúc vào góc của chỗ tựa lưng, hình như đang chuẩn bị gì đó.
Ánh sáng trong phòng chiếu phim rất tối, nếu không phải Trần Ca có Âm Đồng thì anh cũng sẽ không thể nhìn thấy anh ta.
Cùng lúc đó, tiếng khóc trên màn hình lớn càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng tiếng khóc dường như vang lên ngay bên tai.
Những du khách dường như cũng hơi hoảng sợ, nhanh chóng đứng dậy tìm lối ra.
“Chỉ cần giúp tôi tìm đường là được rồi, nó có thể giúp tôi tiết kiệm rất nhiều thời gian, để tôi có thể tranh thủ khám phá một số cảnh khác.” Trần Ca lay lay nơi ẩn náu của bóng người, đi đến một hướng khác để cho các diễn viên nhà ma cảm thấy như thể anh rất may mắn.
“Bốn mươi cảnh được kết hợp với nhau, không ai biết điều gì sẽ xảy ra vào khoảnh khắc tiếp theo, mình có thể tận dụng điều này để có thể sử dụng nhân viên của mình đóng giả làm một bóng người nào đó, theo dõi các diễn viên trong nhà ma, hoặc mình cũng có thể đóng vai diễn viên nhà ma để truy đuổi du khách.” Trần Ca liếc nhìn bức tường của rạp chiếu phim, phía trên dán đầy các áp phích của nhiều bộ phim kinh dị khác nhau, bao gồm cả Tên sát nhân cưa điện, Bác sĩ nát sọ, Kẻ mổ bụng...
“Mặc dù nghề tình nguyện viện này khá phù hợp với mình, nhưng tốt nhất là nên xem nó như một công việc bán thời gian...”