Ngày càng có nhiều du khách hỏi Trần Ca về cảnh tượng mới, Trần Ca cũng rất vui khi tiết lộ một số thông tin râu ria cho họ.
Anh biết du khách thích gì và theo đuổi điều gì, và những thông tin được tiết lộ chẳng khác nào miếng mồi ngon, cào xé trái tim du khách mọi lúc mọi nơi.
“Ông chủ Trần, lại gặp mặt rồi, sao tôi lại cảm thấy như anh trẻ ra rất nhiều nhỉ?" Người phụ nữ đứng trước mặt Trần Ca để tóc ngắn, ăn mặc trung tính khiến cô ấy trông đẹp trai hơn nhiều anh chàng, nhưng vóc người bốc lửa lại giúp cô ấy thể hiện rõ sự quyến rũ nữ tính của mình.
“Câu này của cô thường dùng để đánh lừa mấy ông chú trung niên, tôi đã già đến thế rồi sao?" Người phụ nữ trước mặt cũng tính là một người bạn của Trần Ca. Cô tên Dạ Tiểu Tâm, là một người nổi tiếng chuyên đánh giá những ngôi nhà ma trên mạng, với hơn một triệu người hâm mộ. Khi Bệnh Viện Điền Đằng đến gây rắc rối, cô cũng đã đến tham quan nhà ma của Trần Ca một vòng, sau khi ra ngoài thì trực tiếp đóng cửa tự bế.
“Tôi chưa bao giờ khen người khác, anh thực sự khiến tôi cảm giác như anh đang trẻ ra mà.” Dạ Tiểu Tâm lấy điện thoại ra: “Cho tôi một vé vào Nhà Xác Dưới Lòng Đất, ngày hôm nay tôi chuẩn bị đi vào và đánh giá cảnh tượng đó.”
“Nhà Xác Dưới Lòng Đất?” Vẻ thất vọng của Trần Ca không thể che giấu nổi, hiện hết lên trên mặt: “Có muốn nghĩ đến cảnh tượng mới mở của tôi không? Rất kích thích đấy.”
“Không đâu, đợi đến khi trên mạng có hướng dẫn rồi hãy nói sau.” Dạ Tiểu Tâm lắc đầu nguầy nguậy, một lúc sau, hình như chợt nhớ ra điều gì đó: “Phải rồi, trên mạng có một nhóm chuyên phá đảo đăng ảnh chụp cảnh tượng bên trong nhà ma của anh, anh mặc kệ bọn họ sao? Tôi nghi ngờ rằng ai đó đang cố tình gây rối anh.”
“Cũng không sao, tương đương với việc giúp tôi quảng cáo miễn phí.” Trần Ca có quỷ điện thoại, nhưng có quá nhiều cảnh tượng, có đôi khi Đồng Đồng cũng không đảm đương nổi, đương nhiên chuyện này cũng liên quan đến việc anh thả cho du khách.
Nhà ma vẫn đang phát triển nhanh chóng, còn phải trải qua một cuộc chiến khốc liệt với khu vui chơi Tương Lai Ảo. Trước khi phân thắng bại, sự nổi tiếng mới là điều quan trọng nhất đối với anh. Nếu anh thật sự muốn quản lý thì cũng không phải quá khó khăn, suy cho cùng những nhân viên của anh khác với nhân viên trong những nhà ma khác.
“Anh cứ để ý một chút, có vài người không thể chính diện làm anh sụp đổ thì sẽ sử dụng các loại thủ đoạn khác.” Dạ Tiểu Tâm hạ giọng xuống: “Lúc nãy khi tôi xếp hàng, tôi nhìn thấy một người đàn ông trong phòng nghỉ ngơi, anh chú ý đến gã ta một chút.”
Dạ Tiểu Tâm lấy điện thoại ra, để cho Trần Ca xem một bức ảnh.
Trong bức ảnh là một người đàn ông mặc áo bành tô, nhiệt độ bên ngoài rất cao mà gã ta cũng không cảm thấy nóng, và đang tươi cười nói chuyện điện thoại với một người nào đó.
“Người này thoạt nhìn hào hoa phong nhã, không giống kẻ xấu lắm.”
“Anh đừng có bị lừa bởi cái mặt của gã ta, nếu như anh thường xuyên lướt qua các diễn đàn liên quan đến nhà ma, anh sẽ phát hiện kẻ này đã bị đưa vào danh sách đen của khá nhiều nhà ma.” Dạ Tiểu Tâm đứng ở một bên, cũng không làm chậm trễ những du khách khác xếp hàng: “Gã ta không phải là to gan. Người đàn ông đó có vấn đề về não, gã ta chính là một tên điên, và điều khiến người ta khó nói nhất chính là gã ta rất thích chạy vào nhà ma để quấy rối các diễn viên trong đó. Một số nữ diễn viên trong nhà ma đã bị gã ta trêu đến phát khóc.”
“Quá đáng đến vậy à?”
“Đúng vậy, bởi vì chuyện này mà gã ta đã bị bắt khá nhiều lần, nhưng mà dạy mãi không sửa.” Dạ Tiểu Tâm thở dài: “Gã ta cũng hiểu những quy tắc của diễn viên trong nhà ma, biết rằng diễn viên không được ra tay đánh gã ta, và gã ta cũng chẳng làm gì diễn viên, chỉ cởi áo khoe thân để thỏa mãn dục vọng đồi bại của mình. Hơn nữa, tên này rất thông minh, chuyên tìm những nơi không có camera giám sát để ra tay, mấy lần bị bắt giam là vì có du khách nhìn thấy, không chịu nổi nên đánh gã ta.”
“Loại người này cần được giáo dục, một loại giáo dục khắc sâu vào trong não.” Nhân viên không thể đánh người, nhưng du khách thì có thể, theo quan điểm của Trần Ca thì có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề này.
“Được rồi, chính anh chú ý là tốt rồi, tôi đi vào trước.” Dạ Tiểu Tâm đi theo một vài du khách khác vào nhà ma, trong lúc đó Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhìn về phía phòng nghỉ ngơi.
Người đàn ông trông hiền lành nhã nhặn đó vẫn đang nghe điện thoại, nhưng Trần Ca nhận thấy rằng trong khi gã ta đang nghe điện thoại, đôi mắt của gã ta vẫn không ngừng nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.
Lấy gã ta làm trung tâm, Trần Ca nhìn xung quanh, anh phát hiện trong điểm mù của người đàn ông mặc áo bành tô, còn có một người đàn ông khác cũng đang gọi điện thoại.
Người đàn ông này đội một chiếc mũ che nắng, làn da rất trắng, nhìn có vẻ hơi nữ tính.
“Có đồng bọn sao?” Ngay khi Trần Ca nhìn vào người đàn ông kia, người đàn ông mặc áo bành tô đã cúp máy và bước ra khỏi phòng nghỉ ngơi, trùng hợp là người đàn ông kia cũng cúp máy và bắt đầu xếp hàng.
Cả hai vờ như không hề quen biết nhau, một người đi về cuối đội ngũ, người còn lại đứng ở giữa đội.
“Có phải là người trong khu vui chơi Tương Lai Ảo không?” Mặc dù biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, thế nhưng Trần Ca cảm thấy mình đã để lại một bóng ma tâm lý sâu sắc cho khu vui chơi Tương Lai Ảo, có lẽ họ không nên đến tìm rắc rối nữa mới đúng.
Trần Ca tập trung sự chú ý vào họ, hàng ngũ vốn đang xếp rất đẹp đẽ, sau khi hai người họ đi vào thì đột nhiên loạn cả lên, có ba người di chuyển vị trí và đứng tụ tập lại với nhau.
“Cái này là có chuẩn bị rồi!”
Gây rối trong hàng ngũ, gây ra sự bất mãn cho du khách, trong đó có một người nóng tính trực tiếp hét lên: “Xếp hàng kiểu gì vậy! Cút sang một bên!”
Âm thanh rất lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Người hét lên là một người đàn ông trung niên, chiều cao chỉ hơn 1m5, trang phục của ông ta hoàn toàn không tương xứng với tính tình.
“Thầy Kurosaki, xin bớt giận, chúng ta đến đây để thư giãn và tìm linh cảm, không cần phải cãi nhau với người khác đâu.” Bên cạnh người đàn ông trung niên là một người phụ nữ khoảng hai mươi tuổi, hình như là trợ lý của ông ta.
Dường như người phụ nữ đã quá quen với những việc này và gửi lời xin lỗi đến những du khách bên cạnh.
“Thầy Kurosaki? Người nước ngoài?”
Trần Ca vẫn còn chưa nói gì thì cái người tên Kurosaki đã bắt đầu tranh luận với người khác bằng tiếng Trung lưu loát.
Trần Ca bảo chú Từ tiếp tục bán vé rồi chạy tới: “Đừng cãi nhau nữa! Vừa rồi là ai chen ngang?”
Khi thấy ông chủ nhà ma đi qua, cuộc cãi vã của hai bên mới dừng lại.
“Là cậu ta! Cậu ta chen ngang! Tôi nói cho cậu biết, nếu không phải xã hội ngày nay có pháp luật, cú đấm này của tôi đã tung ra rồi, chẳng cần nể mặt ai đâu.” Người đàn ông trung niên cao hơn 1m5, tính tình rất gắt gỏng.
“Tôi hiểu rồi.” Trần Ca nhìn người vừa chen ngang, gã ta đang đứng cùng với người đàn ông đội mũ chống nắng, rõ ràng là họ cùng một nhóm: “Nếu mấy người vẫn còn muốn tiếp tục tham quan thì mời mấy người xuống cuối hàng đứng ngay lập tức.”
Chắc như đinh đóng cột, Trần Ca không do dự chút nào.
Người đàn ông kia rõ ràng là không phục trong lòng, nhưng gã ta vẫn ngoan ngoãn đi về cuối hàng dưới sự thuyết phục của những người bạn đồng hành.
“Được rồi, không sao.” Trần Ca vẫn đang chú ý đến cuối hàng, nhưng người đàn ông trung niên cảm giác mình bị xem nhẹ nên có hơi bất mãn.
Ông ta hét lên với Trần Ca: “Trời nóng như vậy, hàng lại dài như thế này, chỗ các cậu không có đường đi cho VIP sao, tôi trả thêm tiền cho cậu nhé?”
“Xin lỗi, tất mọi người ở đây đều giống nhau.”
“Được rồi, có nguyên tắc! Hôm nay tôi sẽ không tham quan nữa! Tất cả đều chống lại tôi!" Người đàn ông không biết vì sao lại tức giận như vậy, quay đầu bước ra ngoài.
“Chờ một chút! Thầy Kurosaki! Nhà ma này thật sự là không tầm thường! Chúng ta cũng đã đi đến đây rồi, ít nhất cũng nên vào xem một chút chứ!" Nữ trợ lý trẻ tuổi thuyết phục người đàn ông trung niên trước, sau đó chạy tới chỗ Trần Ca: “ Ông chủ, chúng ta có thể thương lượng một chút được không?”
Nữ trợ lý nhìn Trần Ca đầy mong đợi: “Thầy Kurosaki là họa sĩ truyện tranh, mấy tháng gần đây thiếu cảm hứng nên tính tình càng ngày càng kém, trước đây ông ấy không như vậy.”
“Họa sĩ truyện tranh? Truyện đó có nổi tiếng không? Tại sao tôi chưa nghe nói về nó?" Trần Ca ngay lập tức nghĩ tới Diêm Đại Niên, có lẽ anh có thể nhân cơ hội này để hiện thực hóa giấc mơ của Diêm Đại Niên.
Nữ trợ lý đỏ mặt: “Thầy Kurosaki vẽ bản tử (*) ở nước ngoài, ông ấy rất nổi tiếng trong ngành, nhưng mấy năm gần đây ông ấy bắt đầu chuyển mình! Tóm lại, ông ấy là một người rất có thực lực!”
(*) Bản tử: Một thể loại truyện tranh người lớn.
Trần Ca gật đầu, cố ý cao giọng nói: “Không muốn đứng xếp hàng ở đây cũng được, hiện tại có cảnh tượng mới được mở, nếu muốn đi tham quan cảnh tượng mới luôn thì có thể đi theo tôi.”
“Cảnh tượng mới?” Nữ trợ lý không dám quyết định, bèn quay đầu nhìn người đàn ông trung niên.
“Tôi còn tưởng có nguyên tắc, hóa ra vừa nghe đến tên tôi là đổi ý, được rồi, hôm nay tôi sẽ cho cậu một bậc thang.” Người đàn ông trung niên chậm rãi quay người lại: “Đi vào cảnh tượng mới!”
Thấy người đàn ông trung niên có thể vào mà không cần xếp hàng, một người khác ở cuối hàng cũng đứng lên: “Tôi cũng muốn đến tham quan cảnh tượng này.”
Người đàn ông đó mặc áo bành tô, nhiệt độ bên ngoài rất cao, lại không có điều hòa, mồ hôi phủ kín người gã ta, hình như đã nóng không chịu nổi rồi.
Nghe được giọng nói của gã ta, một số người khác trong đội muốn can ngăn, nhưng đã quá muộn.
“Không thành vấn đề, mấy người có thể đi vào trước cho mát, còn có ai muốn tham quan không?” Trần Ca đồng ý rồi thu tiền ngay, không cho họ cơ hội đổi ý.
Vài người còn lại trong hàng cũng lần lượt bước ra ngoài, Trần Ca bảo chú Từ quét vé vào cửa cho họ, đồng thời dùng điện thoại tìm kiếm thông tin về thầy Kurosaki trên mạng.
Đối phương cũng không phải là người nước ngoài, chỉ là có bút danh nước ngoài thôi, thị trường chính của ông ta cũng là ở nước ngoài, người hâm mộ của ông ta gọi là Mosaic hành tẩu, Người đỡ đầu thánh quang,...