Vẻ mặt của Trần Ca rất nghiêm túc, bình thường mà nói, khi cha mẹ đứa trẻ nghe tin đứa trẻ có thể bị liên quan đến một vụ án giết người, biểu hiện của họ chắc chắn sẽ là kiểu không thể nào tin được, nhưng trên khuôn mặt của nữ y tá lại có thêm sự lo lắng và sợ hãi.
Nói cách khác, trong suy nghĩ của y tá, việc con mình làm ra chuyện như vậy là thực sự có thể xảy ra.
Một số đứa trẻ đầu tiên được Minh Thai chọn đều vô hại, thậm chí còn có thể nói là chúng thiên về bản tính hiền lành, bọn chúng đang chủ động chống lại Minh Thai, giữ vững sự sáng ngời trong lòng mình.
Nhưng trên đời này không phải ai cũng thích ánh sáng, có người căn bản không cần Minh Thai phải hướng dẫn, chính họ sẽ tự rơi xuống vực sâu, nếu như Minh Thai ký sinh trên những người như vậy, thế thì sẽ rất khó để xử lý.
Trong những thế giới trước, Trần Ca vẫn còn có người giúp đỡ, nhưng khi bước vào thế giới sau cánh cửa của người như vậy, anh sẽ bị mọi thứ nhắm tới và không thể nhận thêm bất kỳ sự trợ giúp nào.
“Hãy suy nghĩ thật kỹ đi, tôi sẽ đứng bên ngoài bệnh viện đợi cô.” Trần Ca nhìn vào mắt y tá Vu: “Đừng nghĩ đến việc trốn tránh, bị tôi tìm thấy và bị cảnh sát tìm thấy là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau đấy.”
“Tôi vẫn không nghĩ rằng con trai mình sẽ có liên quan gì đến vụ án giết người, chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó.” Y tá Vu từ từ bình tĩnh lại.
“Cô yên tâm, tôi cũng không cho rằng hung thủ chính là cậu ấy, chỉ là muốn hỏi cậu ấy một số việc rất quan trọng thôi.” Trần Ca ra hiệu cho y tá Vu thả lỏng người: “Cô hãy nhanh chóng đưa tôi đến gặp cậu ấy càng sớm càng tốt, thời gian thực sự không còn nhiều lắm. ”
Y tá Vu cũng không quá tin những gì Trần Ca nói, nhưng bà ấy cũng đã xem rất nhiều tin tức về Trần Ca trên điện thoại di động của mình, những người có thể liên tục xuất hiện trên báo pháp luật hàng ngày của Hàm Giang như thế này, có lẽ cũng không phải kẻ lừa đảo.
“Tôi đi xin nghỉ phép, cậu đợi tôi một lát.” Y tá Vu chạy vào bệnh viện, mười mấy phút sau, bà thay quần áo, từ cửa hông bước ra: “Tôi đưa cậu đi gặp thằng bé, hai người sẽ nói chuyện trực tiếp với nhau. Nếu như cậu nhìn thấy bộ dạng của thằng bé bây giờ, cậu sẽ biết tại sao tôi nói thằng bé chắc chắn sẽ không liên quan đến vụ án giết người.”
Hai người bắt taxi đến một ngôi nhà ở ngoại ô phía Đông, môi trường ở đây trông cũng khá tốt, chỉ là có hơi hoang vắng, trong khu dân cư hầu như không có người nào, cũng không có mấy xe hơi đậu ở tầng dưới.
“Có rất nhiều khu dân cư nhỏ như vậy ở ngoại ô phía Đông, trước đây, các tòa nhà được xây dựng ở khắp mọi nơi, nhưng tỷ lệ người dân vào ở cũng không cao.” Y tá Vu không có nhiều hứng thú trò chuyện, lúc nói chuyện đều có vẻ uể oải, ánh mắt đầy lo lắng: “Tôi sống ở tầng 23, chờ một chút, thang máy ở đây có hơi chậm.”
Phải mất mười phút sau Trần Ca mới đến được nhà y tá Vu, ngay khi cánh cửa được mở ra, anh ngửi thấy một mùi thối nhàn nhạt.
Cái mùi thối này không phải là mùi thức ăn ôi thiu, hay mùi rác thải lên men, cũng không phải mùi xác chết thối rữa, nó rất đặc biệt, giống như mùi hôi thối phát ra từ sâu thẳm trong linh hồn vậy.
“Trong nhà có hơi lộn xộn một chút, khiến cậu chê cười rồi.” Y tá Vu bước vào trong nhà trước, cầm bộ quần áo bẩn trên ghế sô pha vào phòng vệ sinh, sau đó để Trần Ca đi vào.
“Nhà của cô cũng khá lớn.”
“Trông có vẻ hơi lớn thôi, chứ kết cấu tòa nhà không hợp lý lắm.” Y tá Vu thậm chí còn chẳng buồn thay giày, bước đến căn phòng sâu nhất trong nhà: “Vu Kiến? Con có ở trong phòng không?”
Trong khi y tá Vu gõ cửa, Trần Ca đánh giá qua nhà của bà.
Căn phòng tuy rộng nhưng lại vắng vẻ lạ thường, trong tủ giày cũng chỉ có hai đôi dép đi trong nhà, một đôi cho nam và một đôi cho nữ.
“Căn nhà lớn như vậy lại chỉ có y tá Vu cùng con trai của bà ấy ở? Cha của đứa bé thì sao?”
“Vừa nãy y tá Vu gọi con trai của mình là Vu Kiến, con trai bà ấy hình có cùng họ với bà ấy, chẳng lẽ đứa nhỏ đó không có cha sao?”
Y tá Vu gõ cửa hồi lâu nhưng con trai vẫn không chịu ra, thậm chí còn không thèm đáp lại.
“Cậu ấy không ở nhà à?” Trần Ca cũng đi về phía căn phòng sâu nhất trong nhà, nhìn thấy một khay thức ăn đặt ở cửa phòng, trên đó còn có bánh mì và một ly sữa tươi.
“Bữa sáng còn chưa ăn, đứa nhỏ này...” Bà Vu cầm khay thức ăn trên sàn trở về phòng khách: “Từ khi bỏ học cấp hai, thằng bé vẫn luôn như vậy, cũng không biết là định nhốt mình đến khi nào nữa.”
“Từ chối giao tiếp, sống khép mình lại, đây cũng không phải là một hiện tượng tốt, người bình thường khi ở một mình trong một thời gian dài, họ sẽ bắt đầu suy nghĩ miên man, và rất dễ làm ra một số việc cực đoan.” Trần Ca ngồi đối diện với y tá Vu: “Tôi cũng không phải đang dọa cô, sau khi nhìn tình huống ở nhà của cô, tôi cảm thấy rằng mọi thứ nghiêm trọng hơn tôi nghĩ rất nhiều.”
“Tôi cũng chẳng có cách nào khác, tôi cũng đã từng đưa nó đến khám bác sĩ tâm lý và uống thuốc, nhưng chẳng có tác dụng gì.” Y tá Vu đau khổ nói.
“Cô có thể nói cụ thể cho tôi biết tại sao Vu Kiến lại thành như thế này không?” Trần Ca rất rõ ràng, chỉ có khi hiểu rõ quá khứ của Vu Kiến thì anh mới có thể nắm nắm bắt thời cơ và dành thế chủ động cho bản thân: “Đừng giấu diếm bất cứ điều gì, tôi có thể sử dụng danh nghĩa của đội Điều tra Hình sự phân cục thành phố để hứa với cô rằng, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ tiết lộ thông tin của gia đình cô cho người khác biết.”
“Khi tôi còn nhỏ, Vu Kiến cũng giống như những đứa trẻ khác, khỏe mạnh, hoạt bát, dễ thương và rất thông minh, nó học mọi thứ rất nhanh, nhưng tôi không biết bắt đầu khi nào, tôi phát hiện ra đứa trẻ này...” Vẻ mặt của y tá Vu bối rối: “Nói như thế nào đây? Dường như nó không hề biết cách để đền đáp lòng tốt của người khác. Ví dụ, một đứa trẻ hàng xóm đưa cho nó một cái kẹo, nó sẽ ném cái kẹo đó xuống đất; bọn trẻ cùng nhau xây lâu đài trên bãi cát và mời thằng bé cùng đến chơi, lúc đó thằng bé sẽ lập tức giẫm nát lâu đài đó.”
“Không phải là không biết đền đáp lòng tốt, chỉ đơn giản là mang theo ác ý thôi.”
“Không phải.” Y tá Vu lắc đầu, có vẻ bà ấy rất ghét người khác nói như vậy về con mình: “Vu Kiến là một đứa trẻ rất hiền lành, nó chỉ là không biết cách thể hiện sự yêu mến trong trái tim mình, hoặc có lẽ cách biểu đạt sự yêu thích của nó khác với những người bình thường khác. Trước đây tôi đã hỏi một bác sĩ tâm lý, ông ấy nói rằng trong đầu Vu Kiến dường như không có khái niệm về tình yêu, thằng bé có nhiệt độ cơ thể và dòng máu nóng cũng đang trào dâng trong trái tim, nhưng ý thức của nó lại lạnh như băng.”
“Thiếu khái niệm về tình yêu?” Trần Ca nhớ đến những dòng chữ trên tường trong ngôi nhà trọ ở khu phố cổ, tình yêu cũng là thứ mà Minh Thai cần, nó tin rằng một trong những lý do quan trọng khiến con người có thể trở thành người là vì con người hiểu tình yêu, và đồng thời cũng có tình yêu.
“Bác sĩ nói rằng Vu Kiến đang mắc phải một căn bệnh hiếm gặp có tên là Hội chứng rối loạn biểu hiện cảm xúc, mặc dù biểu hiện là vấn đề tâm lý nhưng thực chất nó lại là một căn bệnh về thể chất. Con trai tôi không phải là không bình thường, mà chỉ là não bộ có hơi bị bệnh mà thôi.”
“Tôi chưa bao giờ nói rằng con trai cô không bình thường, ngoài ra, tôi còn muốn nói với cô một điều, ở Hàm Giang này, cô không thể tìm được bác sĩ tâm lý nào giỏi hơn tôi đâu.” Trần Ca không hiểu tâm lý học, nhưng anh nhớ rõ dáng vẻ của bác sĩ Cao khi đối mặt bệnh nhân, kiểu tự tin đó giống như là bẩm sinh vậy.
“Cậu cũng là bác sĩ tâm lý sao?”
“Rất nhiều khiếm khuyết tâm lý của người trưởng thành đều có liên quan đến những gì mà họ trải qua trong thời thơ ấu, trong quá trình hình thành nhận thức về thế giới, bọn họ đã gặp một tai nạn ngoài ý muốn nào đó.” Trần Ca ngồi thẳng lưng, nhìn chằm chằm vào mắt y tá Vu: “Vẫn là câu nói đó, cô đừng giấu diếm tôi bất kỳ điều gì, hãy nói cho tôi biết tất cả những điều mà Vu Kiến gặp phải, có như vậy thì tôi mới có thể thực sự giúp được cậu ấy.”