“Người ở phân cục thành phố Hàm Giang?” Thầy Vương cau mày khi nghe những lời này: “Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nói rằng muốn đi nhờ bọn họ giúp đỡ, cậu bảo cậu ta quay lại đi, bọn họ không giúp được gì cho tôi đâu.”
“Thầy Vương, thầy vẫn luôn chăm sóc cơ thể, sắp xếp lại chuyện của mình, cho nên có thể không biết chuyện.” Nhân viên nhà trường nở nụ cười: “Trong sáu tháng qua, phân cục thành phố Hàm Giang đã liên tiếp phá được mấy vụ án quan trọng, và mấy vụ án lớn, bọn họ đã trải qua hàng trăm trận chiến, cho dù là phóng mắt ra toàn bộ thành phố thì bọn họ cũng là tinh nhuệ trong tinh nhuệ rồi.”
“Bệnh tim của tôi đã được tạo ra ở chính phân cục thành phố Hàm Giang, tôi đã chẳng còn gì để nói với bọn họ rồi, và tôi cũng không quan tâm đến việc họ đã giải quyết được bao nhiêu vụ án...” Trước đây dường như thầy Vương đã từng làm việc ở phân cục thành phố, nhưng bởi vì rất nhiều nguyên nhân, hình như ông ta đã từng tranh cãi rất căng ở phân cục thành phố: “Bảo cậu ta đi đi, phân cục bọn họ phá được nhiều vụ án như vậy, chắc có lẽ cũng không thừa nhân lực đâu.”
Nhân viên bất lực nhìn viên cảnh sát đứng bên cạnh, viên cảnh sát cũng hơi lớn tuổi chủ động đi về phía thầy Vương: “Anh Vương, đội trưởng Nhan đã trở lại rồi, hiện tại phân cục thành phố là do anh ấy phụ trách.”
“Đội trưởng Nhan?”
“Hai mươi năm trước, người trẻ tuổi phát hiện ra vụ án có vấn đề trước anh tận hai tuần và yêu cầu lật lại bản án, hiện tại đã là người phụ trách phân cục thành phố Hàm Giang. Chúng tôi phá được nhiều vụ án lớn như vậy cũng một phần là do chỉ đạo của anh ấy.” Cảnh sát lớn tuổi có quen biết với thầy Vương: “Anh Vương, bây giờ phân cục thành phố không giống như trước đây nữa, lần này tôi đến đây cũng là ý của đội trưởng Nhan, nếu như có thể, anh ấy cũng muốn đến gặp anh một lần, dù sao thì anh cũng là người duy nhất ủng hộ anh ấy vào thời điểm đó.”
Nhắc đến đội trưởng Nhan, thầy Vương im lặng: “Tôi không còn mặt mũi nào để nhìn cậu ấy nữa.”
Đóng quyển sổ trong tay, thầy Vương đưa nó cho Tả Hàn: “Không phải cậu luôn nghi ngờ rằng nhà ma đó có thực sự bị ma ám hay không sao? Có lẽ quyển sổ này có thể giúp cậu tìm ra một số vấn đề.”
“Thầy Vương?”
“Tôi đã nghỉ ngơi khỏe rồi, hôm nay chúng ta sẽ lên đường đến Tân Hải.” Thầy Vương giống như đã thay đổi thành người khác, khí chất toát ra từ người ông hoàn toàn khác với trước đây.
“Tính tình của thầy vẫn không thay đổi.” Nhân viên lắc đầu: “Chúng tôi đã chuẩn bị xe cho thầy rồi, 2 giờ chiều sẽ xuất phát, trước đó, thầy hãy nghỉ ngơi thật khỏe đi.”
...
Duỗi lưng một cái, Trần Ca bị đồng hồ báo thức đánh thức, sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh vội vàng chạy ra mở cửa.
Kể từ khi nhận được điện thoại màu đen, mỗi ngày của anh đều trôi qua rất phong phú, dù là ngày hay đêm, anh đều sử dụng gần như toàn bộ thời gian.
Chuẩn bị trang điểm cho các nhân viên, Trần Ca nhìn các nhân viên đang trò chuyện trong phòng thay đồ, anh cũng cảm thấy rất thư thái: “Nếu như sau này vẫn có thể sống như này thì thật là tốt.”
Sau khi trang điểm xong hết, Trần Ca tổ chức một cuộc họp buổi sáng đơn giản để thảo luận về hướng phát triển trong tương lai với các nhân viên.
“Hiện tại, mọi người đã là những diễn viên nhà ma lão luyện, có kinh nghiệm phong phú và có thể xử lý các trường hợp khẩn cấp, tôi cảm thấy rất an tâm khi giao các cảnh trong nhà ma cho mọi người.”
“Ông chủ, nghe giọng điệu của anh, tại sao tôi có cảm giác như anh lại sắp phải xa nhà vậy?” Tiểu Cố đang mặc bộ quần áo bác sĩ nát sọ, hai tay kéo đạo cụ gương mặt nát vụn.
“Giám đốc La đã mua lại nhà ma lớn nhất ở Tân Hải, trong tương lai, có thể tôi sẽ mở một chi nhánh ở đó, chờ đến khi bên đó ổn định, tôi sẽ quay trở lại.” Mở chi nhánh ở Tân Hải là mục đích quan trọng thứ hai của Trần Ca, còn mục đích hiện tại của anh là tiêu diệt Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Bây giờ tất cả các manh mối đều chỉ về phía bệnh viện này, cha mẹ mất tích của anh cũng có khả năng đang ở đó, vì vậy anh nhất định phải đến đó.
“Ông chủ, bên chúng ta vừa mới ổn định, liều lĩnh mở chi nhánh mới thì có ổn không?” Trương Kính Tửu đã phải chịu những cú đánh tàn nhẫn của xã hội cho nên tương đối bảo thủ.
“Nền tảng của chúng ta vẫn là nhà ma ở Hàm Giang, chi nhánh ở Tân Hải chỉ có thể coi là một sự thử nghiệm thôi.” Trần Ca nhìn mấy nhân viên: “Tiếp theo, tôi sẽ phân công một công việc, sau khi tôi rời đi, cảnh trên mặt đất sẽ do Từ Uyển phụ trách, chìa khóa dự phòng của nhà ma tạm thời sẽ giao cho Từ Uyển. Tiểu Cố, nếu gặp vấn đề gì có thể liên lạc với Từ Uyển và chú Từ.”
“Vâng.”
“Cảnh dưới đất sẽ do Ngô Kim Bằng phụ trách.” Trần Ca nhìn về phía ông chú đẹp trai buộc tóc đuôi ngựa.
“Tôi? Không được, không được, tôi không thể làm được.” Ngô Kim Bằng xua tay lia lịa.
“Đừng lo lắng, sẽ có người giúp anh. Đây là danh sách, lát nữa anh đi đến cảnh ở dưới lòng đất và trao đổi với bọn họ một chút.” Căn phòng này toàn là người của mình, đa số nhân viên làm việc đều từng có tình cảm lâu dài với Trần Ca, hoàn toàn đáng tin cậy.
Trần Ca đưa một danh sách cho Ngô Kim Bằng, trên đó có viết tên bác sĩ Vệ, lão Bạch và những người khác.
Sau khi nhìn thấy danh sách này, Ngô Kim Bằng từ từ bình tĩnh lại.
“Bên phía Hàm Giang đã sắp xếp xong, tiếp theo tôi sẽ nói về những người sẽ đến Tân Hải với tôi.” Trần Ca nhìn về phía Trương Kính Tửu và Khúc Trường Lâm: “Trường Lâm, bản thân anh đã từng làm việc ở nhà ma đó, tôi sẽ giao nhiệm vụ thiết kế cảnh trong nhà ma và các loại cơ quan khác cho anh, từ hôm nay trở đi anh sẽ là người phụ trách đạo cụ trong các cảnh ở đó.”
Khúc Trường Lâm rất giỏi trong việc chế tạo búp bê và nhiều đạo cụ khác nhau trong nhà ma, bản thân anh ta cũng là nhân viên của Thượng Quan Khinh Hồng nhưng đã được Trần Ca kéo về.
“Thượng Quan Khinh Hồng đã không phát huy hết tài năng của anh, bây giờ tôi sẽ cho anh một sân khấu đủ lớn để anh có thể thể hiện bản thân, cho anh có thể thỏa sức phát huy.” Trần Ca cũng coi như đã hoàn thành lời hứa với Khúc Trường Lâm, trước đây Khúc Trường Lâm chỉ là một nhân viên nằm ở tầng chót không được trọng dụng, hiện tại đã xoay người trở thành nhà thiết kế chính của nhà ma Tân Hải, như này là đã trực tiếp nhảy vượt mấy cấp.
“Cảm ơn, ông chủ!” Lời cảm ơn này của Khúc Trường Lâm là xuất phát từ nội tâm.
“Khúc Trường Lâm phụ trách đạo cụ và thiết kế bối cảnh, còn phần còn lại thì giao cho Trương Kính Tửu.” Trần Ca rất coi trọng Trương Kính Tửu. Từ khi được anh cứu ra khỏi thị trấn Lệ Loan, nhân viên này đã tiến bộ nhanh chóng và trở nên quen thuộc với cách làm việc của nhà ma, bình thường còn giúp đỡ Trần Ca làm một vài việc không tưởng, ví dụ như khi Lưu Giang dẫn một số người hâm mộ đến phá, chính là Trương Kính Tửu đã giúp anh khiến Lưu Giang cắn câu.
Xét về điều hành doanh nghiệp và đối nhân xử thế, Trương Kính Tửu giỏi hơn bất kỳ nhân viên nào.
Bây giờ anh đang đi đến một nơi hoàn toàn mới, và anh cần những con người như vậy, thêm nữa bản thân Trương Kính Tửu dường như là một thế hệ giàu có đời thứ hai, gia đình của anh ta cũng đã kinh doanh ở Tân Hải nhiều năm.
Sau khi tổng hợp từ mọi mặt, Trần Ca quyết định để Trương Kính Tửu làm quản lý chi nhánh.
“Ông chủ, tôi sợ...”
“Không có gì phải sợ cả, anh chính là ứng cử viên thích hợp nhất.” Sau khi Trần Ca giải thích thêm vài câu, rồi bảo các nhân viên quay lại cảnh tương ứng và bắt đầu một ngày làm việc mới.
“Sắp được rồi, hôm nay mình sẽ sử dụng số phần thưởng nhiệm vụ ác mộng quay được lần trước, chờ đến khi hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày cấp ác mộng này, mình có thể cân nhắc đến việc đi Tân Hải được rồi.”
Trần Ca đã làm tất cả những điều nên làm, lệ quỷ trong bàn xoay trên điện thoại màu đen gần như đã cạn sạch, mặc dù thành phố Hàm Giang vẫn còn một số bí mật nhưng phải mất hàng tuần, thậm chí hàng tháng để khám phá những bí mật đó, Trần Ca đã không thể chờ đợi nổi rồi.
“Sắp xếp mọi việc sớm một chút và nhanh chóng đưa Tiểu Tôn vào đó, đây mới là điều quan trọng nhất.”
Sau khi nhìn thấy khả năng của Tiểu Tôn, bây giờ Trần Ca đã rất muốn đưa anh Tôn đấy đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Mức độ phổ biến của nhà ma trên mạng ngày càng cao, nhiều du khách nước ngoài đã đến đây tham quan, doanh thu mỗi ngày của khu vui chơi cũng ngày càng tăng, ngược lại, bên Khu vui chơi Tương Lai Ảo lại nảy sinh rất nhiều vấn đề.
Hai cán bộ quản lý lần lượt nhập viện, dường như nội bộ vẫn đang tranh giành quyền lực, nhiều dịch vụ cơ bản không theo kịp, làm ảnh hưởng đến trải nghiệm tham quan của du khách.
Nói tóm lại, Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã ổn định tình hình, kế tiếp phải nỗ lực vượt qua từng bước một.
Đến trưa, Trần Ca bất ngờ nhận được một cuộc gọi.
Là một chị gái gọi điện đến, cô ta nói với Trần Ca rằng bác sĩ mà Trần Ca giới thiệu cho Giang Minh đột nhiên không liên lạc được.
Trước đây còn liên lạc rất tốt, cuộc phẫu thuật ốc tai điện tử cũng đã chuẩn bị xong, nhưng bác sĩ đột nhiên mất liên lạc, mẹ con Giang Minh hiện đang vô cùng lo lắng.
Trần Ca hỏi thăm chị gái đỏ vài câu, lúc đó mới biết rằng mẹ của Giang Minh đã đưa Giang Minh đến Tân Hải, và họ đã tìm được một căn nhà cho thuê giá rẻ với sự giúp đỡ của chị gái đó.
Ban đầu dự định tiến hành ca phẫu thuật vào ngày mai, thế nhưng bác sĩ lại mất liên lạc, hiện tại tất cả đều đang hoảng loạn.
“Không thể kéo dài thêm được nữa, hôm nay mình phải đến Tân Hải một chuyến.” Trần Ca biết rất rõ, tình trạng của bác sĩ đó khá lạ, việc anh ta biến mất có thể là do Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ra tay.
Nếu vội vàng chạy đến, còn có thể có cơ hội cứu sống bác sĩ đó.
Mạng người quan trọng, Trần Ca không chút do dự, anh đi thẳng đến giữa nhà ma, thông báo cho Khúc Trường Lâm và Trương Kính Tửu, bảo bọn họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc sau khi tan sở ngày hôm nay, ngày mai sẽ đi đến nhà ma Tân Hải.
Bởi vì bản thân Khúc Trường Lâm đã từng làm việc trong nhà ma đó cho nên Trần Ca cũng không cần phải cung cấp địa chỉ cụ thể.
Xách ba lô lên, bởi vì chuyện xảy ra khá đột ngột nên Trần Ca chỉ mang theo một vài nhân viên áo đỏ nguy hiểm nhất và ít gây ra chuyện đau đầu nhất theo.
“Con mèo trắng tạm thời sẽ do lão Bạch chăm sóc, áo khoác bác sĩ nát sọ thì để lại cho Tiểu Cố, còn mấy bộ quần áo mới quay được thì mang theo, có lẽ sẽ có thể dùng được.”
Đạo cụ nhà ma có chút dữ tợn như búa của bác sĩ nát sọ rất khó vượt qua vòng kiểm tra an ninh, vì vậy cuối cùng Trần Ca quyết định tìm cách thuê một chiếc ô tô đến Tân Hải.
Lấy điện thoại di động ra, Trần Ca gọi vào số của Lý Chính: “Anh Chính, tôi có chuyện muốn báo cáo với anh.”
“Cậu định báo cáo cái gì với tôi? Cậu cứ làm như mình là người của Cục Điều tra Hình sự chúng tôi vậy, nếu không quan trọng thì hãy đợi đến khi tôi tan làm rồi nói chuyện tiếp đi, vụ án ở chung cư Cửu Hồng vẫn chưa giải quyết xong.” Khi Lý Chính nhận được cuộc gọi từ Trần Ca, trái tim bỗng đập nhanh vài nhịp.
“Chuyện là như vậy, một bác sĩ họ Phương ở Tân Hải đột nhiên mất liên lạc, dựa trên những biểu hiện trước đó của anh ta, tôi nghi ngờ rằng anh ta có lẽ đang ở trong một tình huống rất nguy hiểm.”
“Làm sao cậu biết bác sĩ ở Tân Hải đó bị mất liên lạc?” Việc liên quan đến mạng người, Lý Chính cũng không dám bất cẩn.
Trần Ca giải thích việc tại sao mình quen biết bác sĩ đó, và cả chuyện phẫu thuật gắn tai điện tử của Giang Minh ra.
“Chuyện như vậy tôi cũng rất khó xử lý! Tôi chỉ có thể giúp cậu liên lạc với cảnh sát Tân Hải, nói cho họ biết tính chất nghiêm trọng của sự việc rồi để bọn họ điều tra.” Lý Chính cũng có cái khó của anh ta, anh chỉ là cảnh sát ở Hàm Giang, không thể tùy tiện can thiệp vào vụ án ở Tân Hải được.
“Anh Chính, anh có thể tìm một người đi cùng tôi đến Tân Hải một chuyến được không? Tôi chắc chắn sẽ không thể thuyết phục được những người ở Tân Hải, chắc họ sẽ không tin tôi đâu, như vậy không phải sẽ lãng phí thời gian quý giá nhất sao. Nói không chừng cũng bởi vì cãi cọ nhau và bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để giải cứu.” Trần Ca nói ra sự thật, nếu như không phải cảnh sát Hàm Giang không hợp tác với Trần Ca vài lần, biết rõ Trần Ca chưa bao giờ nói dối thì bọn họ cũng sẽ không tin tưởng Trần Ca như vậy.
Mạng người quan trọng, Lý Chính cũng biết Trần Ca có thể không nói dối, anh dừng lại một lúc lâu mới nói tiếp: “Chúng tôi thực sự không thể cắt bớt nhân lực ở đây, nhưng tôi đã nghe đội trưởng Nhan nói rằng chiều nay lão Ngô sẽ được phái đến Tân Hải để chấp hành nhiệm vụ, cậu có thể đi cùng anh ấy.”
“Cảm ơn rất nhiều! À cho phép tôi hỏi một câu nữa, sao tự dưng anh ấy lại đến Tân Hải thế?”
“Ngồi trên xe của Học viện Pháp y Hàm Giang, hình như nhiệm vụ anh ấy thực hiện có liên quan đến một giáo viên trong trường đó, chuyện này cũng không chắc là sẽ thành, để tôi đi xin chỉ thị của đội trưởng Nhan trước đã.” Lý Chính cúp điện thoại, Trần Ca xách theo hai bọc lớn, trực tiếp bắt taxi chạy đến Học viện Pháp y.
Khi đang trên đường đi, Lý Chính báo cho anh một tin tốt, đội trưởng Nhan đã đồng ý cho Trần Ca và lão Ngô cùng nhau đến Tân Hải trên một chiếc ô tô từ Học viện Pháp y Hàm Giang.
Một giờ rưỡi chiều, cuối cùng Trần Ca cũng liên lạc được với lão Ngô, anh cất hai cái túi lớn vào trong cốp xe, vừa lên xe liền nhìn thấy khuôn mặt xanh mét của thầy Vương.
Vừa bị người trước mặt làm cho hoảng sợ đến hôn mê, bây giờ lại ngồi cùng nhau, thầy Vương có cảm giác giận mà không dám nói, trong lòng có cảm giác sợ hãi với Trần Ca xuất phát từ nội tâm.
“Thầy Vương, để tôi giới thiệu với anh một chút, đây là Trần Ca, cậu ấy chính là người đã giúp chúng tôi giải quyết vụ án xác chết giấu trong nhà trọ, vụ án xác chết giấu trong giếng của ngôi trường bỏ hoang, vụ án mạng ngẫu nhiên ở Khu Nội Trú Số Ba, và vụ án giết vợ của Giả Minh... ” Lão Ngô thuận miệng nói ra rất nhiều vụ án, thầy Vương nghe xong cũng bối rối.
“Tôi cảm thấy hai người có mối quan hệ tốt, giống như đồng nghiệp vậy.” Thầy Vương lại một lần nữa đánh giá Trần Ca, ông ta không thể hiểu tại sao một ông chủ nhà ma lại giúp có thể cảnh sát giải quyết nhiều vụ án như vậy, chẳng lẽ ông chủ nhà ma này là cảnh sát nằm vùng sao?
“Không khác bao nhiêu đâu, một tuần tôi gặp cậu ấy đến sáu lần, lúc đó ba chúng tôi ở trong một đội, số lần tôi gặp đồng nghiệp còn không bằng số lần gặp cậu ấy.” Lão Ngô đã được Trần Ca cứu mạng một lần, có ấn tượng rất tốt với Trần Ca: “Đội trưởng Nhan và đội trưởng Lý rất quý trọng cậu ấy, bọn họ thường hay nói đùa rằng việc cậu bé này mở nhà ma thực sự là một tổn thất lớn đối với ngành cảnh sát.”
Có lão Ngô trong xe, bầu không khí cũng không quá xấu hổ, sau khi lên đường cao tốc, Trần Ca trực tiếp ngủ thiếp đi.
Khoảng bốn giờ chiều, lão Ngô đưa thầy Vương đến chỗ ở đã sắp xếp trước, sau đó lái xe đưa Trần Ca đi tìm mẹ con Giang Minh.
Tân Hải lớn hơn nhiều so với Hàm Giang, đi một lúc lâu, cuối cùng lão Ngô mới tìm đến đúng địa chỉ.
Anh ta đỗ xe bên ngoài một khu chung cư có phần cũ nát, Trần Ca trực tiếp xách hai chiếc túi lớn đi vào khu chung cư.
“202 phải không? Tôi đi lên bây giờ đây!”
Trần Ca cúp điện thoại, chạy một mạch lên cầu thang và gõ cửa phòng 202.
Người mở cửa chính là chị gái mà Trần Ca đã từng gặp ở nhà Giang Minh, chị ấy rất nhiệt tình và là người hào phóng.
“Trần Ca, chị biết cậu không phải người xấu, nhưng bác sĩ mà cậu giới thiệu đột nhiên biến mất, chúng tôi đã rất hoảng sợ đấy!”
“Mọi người hãy thay đổi bác sĩ tiến hành ca phẫu thuật cho Giang Minh trước đi, sự biến mất của bác sĩ Phương không thể giải thích rõ ràng trong vài lời được.” Trần Ca suy nghĩ một chút rồi nói thêm: “Mấy người đã báo cảnh sát chưa?”
“Chưa, bác sĩ Phương cũng không nhận tiền của chúng tôi, nên chúng tôi cũng không có lý do gì để báo cảnh sát.” Chị gái này ở cùng mẹ con Giang Minh, là người rất tốt.
“Chuyện này cứ giao cho tôi giải quyết.” Trần Ca giúp Giang Minh liên hệ với một bác sĩ khác, sau khi an ủi họ vài câu liền vội vàng chạy đến bệnh viện nơi bác sĩ Phương đang làm việc cùng với lão Ngô.
“Trần Ca, cậu có chắc là bác sĩ Phương đã bị giết hại không? Cậu cầm theo hai cái túi lớn đó cũng không tiện, hay là chúng ta tìm một chỗ ở trước đã?" Lão Ngô nhìn Trần Ca đổ đầy mồ hôi, biết rằng Trần Ca thật sự rất lo lắng.
“Bác sĩ Phương đã từng tiếp xúc với những thứ trong bệnh viện đó, nếu chúng ta không nhanh chóng đi tìm anh ấy, e rằng chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy anh ấy nữa.” Trần Ca biết rằng bác sĩ Phương là một bác sĩ rất giỏi, cũng chính là bởi vì bác sĩ Phương đặc biệt ưu tú ở một số lĩnh vực cho nên anh mới lo rằng các bác sĩ trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã ra tay sát hại anh ấy.