Động tác của Trần Ca quá nhanh, ba người đã vây quanh anh, một phút trước còn đang rất dễ nói chuyện, ngay sau đó đã có người ngã xuống đất không thể dậy nổi rồi.
Trong nháy mắt, ba người trở thành hai người, mà hai người còn lại đều đang bị thương.
Bác sĩ Lê và Đại Đầu ban đầu chia nhau đứng ở hai phía, sau khi nhìn thấy Khuất Doanh bị đập, hai người vô thức đi tiến sát gần nhau, đứng chung một chỗ.
Hai người tay cầm dao sắc bén, biểu cảm méo mó trên mặt từ từ cứng lại.
Ánh mắt của bọn họ di chuyển giữa hai con dao và búa của bác sĩ nát sọ của Trần Ca, nhìn về mặt chuyên môn, người đàn ông trước mặt họ trông giống như một kẻ mất trí không có thuốc nào cứu được, mà hai người họ chỉ có thể được coi là những bệnh nhân có vấn đề về tâm lý mà thôi.
Cùng là những kẻ biến thái, nhưng lại có bản chất hoàn toàn khác nhau, ngay cả trong phim, họ cũng hiếm khi nhìn thấy điều đó, bên người vẫn luôn mang theo một cái búa dữ tợn như vậy.
“Hai người cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi thật tốt đi, kiếp sau đừng làm chuyện xấu nữa.”
Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ đi về phía bác sĩ Lê và Đại Đầu, mí mắt của hai người giật giật, nhìn vết máu dày đặc trên búa của bác sĩ nát sọ, sắc mặt vô cùng tồi tệ.
Trần Ca vẫn luôn chặn cửa, Đại Đầu cùng bác sĩ Lê biết rằng đối phương hoàn toàn không muốn để họ chạy thoát, họ chỉ có cơ hội sống sót bằng cách chiến đấu hết mình.
Từ trước đến giờ họ vẫn luôn cho rằng mình có lợi thế, chỉ đến tận bây giờ mới chợt bừng tỉnh, hóa ra không phải Trần Ca từng bước rơi vào bẫy mà chính là bản thân họ.
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca không nói nhảm nữa, kéo búa của bác sĩ nát sọ lao về phía bác sĩ Lê.
Đại Đầu bị thương ở bụng, chạy không nhanh, cho dù bọn họ có chạy trốn thì Trần Ca cũng có tự tin sẽ đuổi kịp, vì vậy mục tiêu của Trần Ca của đã rất rõ ràng, nhắm thẳng vào bác sĩ Lê.
Với khuôn mặt méo mó, bác sĩ Lê điên cuồng đâm con dao trên tay, anh ta chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy, lẽ ra vị trí hiện tại của Trần Ca phải thuộc về anh ta.
“Bịch bịch!”
Bác sĩ Lê đã cố gắng hết sức để chống lại, nhưng con dao sắc bén trên tay anh ta thậm chí còn không có cơ hội chạm vào Trần Ca.
Búa của bác sĩ nát sọ dài gần một mét trong tay Trần Ca rất linh hoạt, anh thực sự đã quá điêu luyện rồi.
Bác sĩ Lê và Đại Đầu lần lượt ngã xuống, Trần Ca cũng không hề tha cho bạn gái của Khuất Doanh, anh dùng dây điện trói những người đã mất đi năng lực hành động vào trong nhà, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Một tay kéo búa của bác sĩ nát sọ, nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống lồng ngực: “Thể lực quả thực đã giảm đi rất nhiều, cả đường mình đều nghỉ ngơi dưỡng sức, không ngờ chỉ cần vung búa của bác sĩ nát sọ vài phát mà cũng mệt như vậy.”
Đi qua giữa bác sĩ Lê và Đại Đầu, Trần Ca nhìn về phía Ôn Tình và Tiểu Tôn đã sợ đến ngây người: “Những lời tôi vừa nói đều là lừa bọn họ đấy, tôi cũng rất sợ khi phải đối mặt với một tên tội phạm hung dữ và biến thái như vậy, cho nên chỉ có thể hung ác hơn một chút mới có thể áp đảo được đối thủ về mặt khí thế.”
Kéo mấy mảnh quần áo nhỏ còn sót lại và búa của bác sĩ nát sọ đầy vết máu, biểu cảm của Trần Ca rất tự nhiên, như thể anh vừa làm một việc vặt vãnh không đáng nói vậy.
“Tôi có thể hiểu được ý của anh, nhưng anh định giải thích thế nào về cái thứ đang ở trong tay anh? Nó vẫn luôn nằm trong ba lô của anh sao?" Giọng nói Tiểu Tôn run run, cậu ta cảm giác như mình vừa chạy ra khỏi hang sói thì lại tiến vào hang hổ, tình hình thật đáng lo ngại.
“Ý cậu là chiếc búa này sao?” Trần Ca dùng quần áo hung thủ lau sạch vết máu trên búa: “Mặc dù trông có vẻ dữ tợn nhưng thực chất nó chỉ là một đạo cụ trong nhà ma thôi.”
“Đạo cụ của nhà ma? Lời này của anh khéo đến cả quỷ cũng không tin? Ngôi nhà ma nào lại sử dụng thứ này làm đạo cụ chứ?”
“Ngôi nhà ma ở Khu vui chơi Thế Kỷ Mới ngoại ô phía Tây Hàm Giang.” Trần Ca lau sạch vết máu trên búa của bác sĩ nát sọ, anh bước đến bên cạnh Ôn Tình, Tiểu Tôn có tin hay không đối với anh cũng chẳng có mấy tác dụng, mấu chốt là Ôn Tình: “Tôi cũng đã nói vơi cô từ trước rồi.”
“Nói rồi, nhưng không giống như tôi tưởng tượng.” Ôn Tình trợn mắt há hốc mồm, cô ta luôn cảm thấy Trần Ca là người văn vẻ lịch sự, lẽ ra phải là một người kiếm sống bằng trí tuệ của mình, nhưng thẳng đến khi tiếng xương vỡ vụn của Khuất Doanh vang lên, cô mới biết là mình đã nghĩ sai.
Trần Ca chỉ mất chưa đầy một phút kể từ khi lấy búa của bác sĩ nát sọ và đánh cho ba cư dân trong ba tòa nhà ngã xuống đất, tốc độ này quá nhanh, Ôn Tình thậm chí còn chưa nghĩ ra mình nên dùng loại biểu cảm nào để đối mặt với Trần Ca.
“Tưởng tượng và thực tế luôn khác nhau, đừng quan tâm đến tiểu tiết, cô chỉ cần biết rằng tôi sẽ không làm hại cô, và tôi cũng muốn đưa Hướng Noãn về hiện thực là được rồi.” Trần Ca nở nụ cười trấn an Ôn Tình, trên người anh có một sức hấp dẫn đặc biệt khiến người ta lúc nào cũng cảm thấy rất đáng tin cậy.
“Tôi và cậu cùng nhau bước vào cánh cửa đó, là do tôi đã làm phiền cậu. Vừa rồi tôi thật sự có hơi sợ hãi, nhưng mà cậu đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ tin tưởng cậu 100%. Nếu không có cậu, đừng nói đến tìm Hướng Noãn, tôi còn có thể đã bị những người này giết chết từ lâu rồi.” Ôn Tình bình tĩnh lại, cô biết rất rõ ràng rằng Trần Ca là người đáng tin cậy nhất trong thế giới đằng sau cánh cửa này.
“Tình huống giữa hai người rốt cuộc là như thế nào vậy? Tôi thấy quan hệ của hai người cũng giống như là chị em ruột thịt? Anh đang theo đuổi cô ấy sao?" Ánh mắt Tiểu Tôn đảo qua đảo lại trên người Trần Ca và Ôn Tình. Sau khi nghe xong câu hỏi của cậu ta, Ôn Tình lại vội vàng bắt đầu giải thích, Trần Ca thì quay đầu nhìn về phía cái bóng của mình, sau khi nhìn nó hơn một phút, anh lấy ra cuốn nhật ký của Trương Nhã ra, phía trên cũng không có xuất hiện thêm thứ gì.
“Bị tôi đoán trúng rồi đúng không? Thì ra hai người không phải là chị em ruột, mà là quan hệ chị em yêu nhau?" Tiểu Tôn cảm thấy mình đã phân tích đúng sự thật.
“Im lặng và sống khỏe mạnh không được sao?” Trần Ca cất cuốn nhật ký lại vào ba lô, anh cảm thấy việc Tiểu Tôn biến mất trong hiện thực là hoàn toàn có lý do: “Tốt hơn hết là cậu nên ngừng nói những điều vô nghĩa kể từ bây giờ đi, chúng ta là một đội, nếu như cậu gây ra rắc rối nằm ngoài khả năng xử lý của tôi, tôi có thể sẽ mặc kệ cậu đấy.”
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ và nói chuyện với Tiểu Tôn, anh cũng biết tất cả bí mật của Tiểu Tôn, lý do chính để cậu sinh viên này chuyển đến khu chung cư Kim Hoa chính là nghèo.
Cậu ta bị chủ nhà lợi dụng, lại tưởng rằng mình chiếm được lợi ích, thật ra ngay từ đầu chủ nhà đã coi cậu ta như là một con mồi, tiền thuê nhà mà cậu ta phải trả không phải là tiền mà chính là tính mạng.
Câu chuyện của Tiểu Tôn đã truyền cho Trần Ca rất nhiều cảm hứng, trong đầu anh nảy ra một ý tưởng, nếu như anh có thể sống trở về, có thể sẽ để du khách trải nghiệm những gì đã xảy ra với Tiểu Tôn, để xem họ có thể chịu được bao lâu.
Bước ra khỏi phòng 1001, Trần Ca quay đầu nhìn lại chiếc TV được đặt trong phòng khách, anh nhớ lại Hướng Noãn trong màn hình.
Đứa trẻ dường như có nói một lời với những người đứng sau cánh cửa - Đi.
“Có lẽ câu nói đó của cậu bé là dành cho Ôn Tình.”
Đóng cửa chống trộm lại, Trần Ca cầm chìa khóa mới lục được trên người bác sĩ Lê và Đại Đầu, bước xuống tầng cùng Ôn Tình, Tiểu Tôn và bà Lý.
Máu chảy khắp hành lang, cửa các phòng bị cạy tung một cách thô bạo, những cánh cửa này không phải là cánh cửa mà Trần Ca đang tìm kiếm, nhưng đằng sau chúng cũng là sự xấu xí và tuyệt vọng vô cùng.
Khi một người đi đến bên vực thẳm, chỉ cần có người nào đó nhẹ nhàng đẩy xuống thì có thể sẽ không bao giờ quay đầu lại được.
Còn việc là do ai đẩy thì đó có thể là một chi tiết vô tình trong cuộc sống, có thể là lời nói của một người xa lạ, hoặc cũng có thể là kí ức của chính người đó.
Trần Ca sử dụng chìa khóa mở cửa nhà bác sĩ Lê, tìm thấy một lượng lớn xương người và tiêu bản bên trong phòng, đồng thời còn tìm thấy chìa khóa chủ nhà để lại, cũng như một vài lọ thuốc không biết có tác dụng gì.
“Cuối cùng cũng có thể rời đi.”
Trước khi rời đi, Trần Ca lại bước đến cửa nhà cô Đinh một lần nữa, đối xử với cô Đinh y như bác sĩ Lê, nhân tiện giải cứu đứa trẻ trong nhà cô Đinh.
Dưới sự tra tấn của cô Đinh, đứa trẻ đã trở nên mơ hồ, chỉ biết rằng tên của mình là Gia Phúc.
Trần Ca tìm thấy trên người cậu bé một bức ảnh, khung cảnh trong bức ảnh khiến người ta không khỏi rùng mình.
Gia Phúc và cô Đinh đang cười toe toét đứng giữa tấm ảnh, bên cạnh là những chiếc hộp gỗ có dán ảnh, trên đó có ghi các cái tên - Gia Nhạc, Gia An, Gia Mỹ...
Đôi chân của Gia Phúc bị cắt cụt và không thể rời đi cùng Trần Ca, Ôn Tình và Tiểu Tôn cũng đã xảy ra bất đồng về cách giải quyết vấn đề của Gia Phúc.
Tiểu Tôn muốn cõng Gia Phúc cùng rời đi, Ôn Tình thì lại cảm thấy bọn họ nên đi tìm Hướng Noãn trước, sau đó quay trở lại, dù sao thì Gia Phúc cũng không thể tự đi lại được, mang theo cậu bé cũng rất bất tiện.
Cuối cùng vẫn là do Trần Ca đưa ra quyết định, anh quyết định gửi Gia Phúc cho chú Hoàng ở tầng một trước.
Bước xuống cầu thang, Trần Ca cố ý đi đến tầng ba xong vòng qua phòng 301 nhìn thử, đứa trẻ tên Ngô Du đang ngồi trong phòng khách, nhìn những bức ảnh dán trên cửa sổ.
“Đi với chú đi, chú sẽ dẫn cháu đi tìm bố và mẹ.” Cả tòa nhà không có nhiều người tốt, Ngô Du có thể sống sót trong môi trường như vậy, ngay cả Trần Ca cũng cảm thấy khó tin, cho nên anh muốn đưa Ngô Du đi cùng, nhiều người cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.
“Cháu sẽ không đi với chú đâu.” Điều mà Trần Ca không ngờ chính là Ngô Du đã dứt khoát từ chối anh.
“Tại sao? Không phải cháu vẫn luôn muốn gặp cha mẹ mình sao?" Trần Ca có chút tò mò, đối với một đứa trẻ mà nói, chỉ cần lấy lý do là đi ra ngoài tìm cha mẹ, sẽ rất ít người từ chối.
“Bởi vì vào ngày cha mẹ cháu rời đi, điều cuối cùng bọn họ nói với cháu là, cho dù như thế nào cũng không được rời khỏi căn nhà này, bọn họ sẽ quay lại, còn hễ ai mà đến gặp cháu với lý do là đi tìm kiếm bọn họ thì người đó chắc chắn đang lừa cháu.” Ngô Du ngẩng đầu lên: “Chú đang lừa cháu? Đúng không?”
Trần Ca không nói gì, anh đã nghe thấy những nội dung sâu sắc hơn từ trong lời nói của Ngô Du.
Cha mẹ của Ngô Du có lẽ đã biết rằng họ nhất định phải chết khi bước chân ra khỏi nhà, cho nên họ mới nói như vậy, không ai trên thế giới này có thể tìm thấy họ nữa.
“Có đồ ăn ở trên tầng mười, tòa nhà bây giờ đã an toàn hơn rất nhiều, nếu như cháu có gặp khó khăn thì có thể đi xuống tầng một tìm ông lão ở đấy.” Trần Ca sờ sờ đầu của Ngô Du, đứa trẻ này rất thông minh: “Cha mẹ cháu nói đúng, bọn họ sẽ quay lại, và trước khi bọn họ quay lại, cháu cần phải tự chăm sóc bản thân.”
Trần Ca quay người rời đi, khi anh chuẩn bị đi xuống tầng hai, giọng nói của Ngô Du đột nhiên vang lên từ trong hành lang.
“Này chú!”
“Sao thế?”
“Cháu muốn nói với chú một chuyện.” Ngô Du dựa người vào cửa phòng, ánh mắt nhìn về phía Ôn Tình: “Hướng Noãn đi lạc, hình như cậu ấy đang chờ người nhà tìm được.”
“Cái gì?”
Cánh cửa phòng 301 chưa bao giờ đóng lại, giờ đã bị Ngô Du đóng vào, trong hành lang cũng không có bất kỳ âm thanh nào khác.
“Có phải đứa nhỏ đó biết chút chuyện gì không?” Ôn Tình có chút kích động.
“Chẳng lẽ cậu bé và Hướng Noãn là bạn bè?” Tiểu Tôn cõng Gia Phúc, bắt đầu suy đoán theo bản năng.
“Hai người đứng chờ tôi ở đây.” Trần Ca xách ba lô đi bộ trở lại tầng ba.
“Cậu định làm gì đấy!”
“Gõ cửa hỏi một câu không được sao? Đứa nhỏ mới 6, 7 tuổi mà lại dám chơi trò thần bí với tôi? Tôi ghét những kẻ nói chuyện nửa vời.”
“Nhưng nó chỉ là một đứa trẻ 6, 7 tuổi thôi!”
Mười mấy giây sau, Ngô Du lại gặp lại Trần Ca, nó cảm thấy rất ngạc nhiên.
Sau nhiều lần hỏi thăm, cuối cùng Trần Ca cũng có được thông tin mình muốn.
Người thợ điện là người đầu tiên trong tòa nhà phát hiện ra bí mật của chủ nhà, anh ta phát hiện ra bởi vì Hướng Noãn đã bỏ một cuộn băng ghi hình trộm được của chủ nhà vào hộp thư của anh ta.
Hướng Noãn rời khỏi tòa nhà vào đêm hôm đó, nhưng trước khi rời đi, Ngô Du đã từng thấy Hướng Noãn đi lên sân thượng của tòa nhà.
Sau khi nói cảm ơn Ngô Du, Trần Ca xách ba lô lên và gọi Ôn Tình, hai người cùng nhau chạy lên sân thượng.
“Chính là chỗ này.”
Cánh cửa sắt ở tầng mười dẫn lên sân thượng đã bị khóa, Trần Ca tìm kiếm trong một đống lớn chìa khóa rất lâu mới tìm được chìa khóa đúng.
“Cô tránh xa tôi ra một chút, khi tôi mở cửa ra, màn sương đen bên ngoài có thể tràn vào, bên trong màn sương có mấy con quái vật đang lẩn trốn.”
Sau khi Ôn Tình rời đi, Trần ca mở cổng sắt ra một chút.
Sương mù đen bên ngoài không quá dày đặc, nhưng mùi hôi thối trong màn sương mù dày đặc đó vẫn không hề thay đổi.
Lấy búa của bác sĩ nát sọ ra, Trần Ca mở cánh cửa sát ra từng chút một, khi nhìn thấy toàn bộ thế giới bên ngoài, đôi mắt của anh từ từ trợn to.
Tòa nhà A của khu chung cư Kim Hoa là tòa nhà cao nhất ở đây, đứng trên sân thượng có thể nhìn bao quát toàn bộ khu chung cư.
Màn sương đen vô tận bao phủ tòa nhà vặn vẹo này giống như một đại dương đen, và khu chung cư Kim Hoa cùng khu chung cư Cửu Hồng đang xoắn lại với nhau giống như một hòn đảo biệt lập trôi nổi trong đại dương đen này.
Một cái bóng khổng lồ mờ ảo lóe lên trong màn sương đen, hầu kết Trần Ca nhấp nhô, và bàn tay đang cầm búa của bác sĩ nát sọ của anh đã ướt đẫm mồ hôi.
“Đây là thế giới sau cánh cửa sao?”
Thế giới đằng sau cánh cửa của Hướng Noãn hoàn toàn khác với bất kỳ cánh cửa nào mà Trần Ca đã từng bước vào trước đây, nó không bị bao phủ bởi máu, mà ngược lại lại được bao bọc trong màn sương đen này.
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca nhìn cái bóng như ẩn như hiện trong màn sương đen, anh chợt nhớ ra một sự kiện đã xảy ra khi anh đang thực hiện nhiệm vụ ác mộng ở khu chung cư Giang Nguyên.
Lúc đó anh đã bịt mắt đi đến sân thượng của tòa nhà, bên tai loáng tháng nghe thấy giọng nói của chính mình hai mươi năm trước.
Khi anh sắp bị bác sĩ giết chết, anh khi còn nhỏ đã nói một câu - muốn đẩy một cánh cửa trong thành phố màu đỏ và vẽ một cửa sổ trong đại dương màu đen.
“Thành phố màu đỏ ám chỉ thành phố đó, liệu đại dương đen có phải đang ám chỉ màn sương mù đen vô tận này không?”
Ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, so với cái bóng khổng lồ trong màn sương đen, Trần Ca cảm thấy mình thật nhỏ bé.
“Trước khi rời đi, Hướng Noãn đã chạy lên sân thượng, nếu Ngô Du không cố ý muốn làm hại mình thì ở đây chắn chắn có thông tin liên quan đến Hướng Noãn.”
Trần Ca biết rằng có những con quái vật khủng khiếp đang ẩn mình trong màn sương đen, và người đàn ông trung niên ở tầng ba đã bị giết ngay lập tức khi chìm trong màn sương đen.
“Mình không thể buông bỏ manh mối này, nếu đã bước vào cánh cửa này thì sớm muộn gì cũng sẽ phải tiếp xúc với sương mù màu đen...” Hít một hơi thật sâu, Trần Ca đeo ba lô lên, cầm búa của bác sĩ nát sọ và bước vào màn sương đen.
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca bắt đầu tìm kiếm trên sân thượng, anh còn chưa đi được bao xa đã nhìn thấy một bức tượng làm bằng đất sét bị hư hại nghiêm trọng.
Bức tượng bằng đất sét này rất thô, và nó rất giống với bức tượng mà đã thấy trong thực tế, chỉ có điều bức tượng này không có đầu, như thể nó đã bị người ta đập liên tục, đập đến mức làm cái đầu của bức tượng bị vỡ.
Ánh mắt của Trần Ca chuyển đến trước ngực bức tượng, nơi đó có viết hai chữ: Hướng Noãn.
“Đây là bức tượng của Hướng Noãn sao? Tại sao bức tượng của cậu bé lại ở phía sau cánh cửa? Là do chính cậu bé làm hỏng bức tượng này sao?”
Liên tiếp mấy câu hỏi nảy ra trong đầu, trước khi Trần Ca có đủ thời gian để suy nghĩ về nó, một tiếng kêu thảm thiết đã vang lên bên tai anh.
“Là con quái vật trong sương mù màu đen sao?” Không dám ở lâu, Trần Ca cầm lấy bức tượng, lập tức quay đầu vội vàng chạy về.