Cuối cùng Trần Ca cũng tìm thấy Lý Húc và Hoàng Hồ trong nhà xác của bệnh viện tư nhân Lệ Loan. Cả hai đều đã hôn mê nhưng các dấu hiệu sinh tồn của họ vẫn ổn định, không cần phải chuyển cho nhân viên cấp cứu.
Dấu tay của đứa trẻ trên gáy Hoàng Hồ đã biến mất, Đồng Đồng vẫn luôn bí mật điều khiển, ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện giữa họ.
“Anh tới Nhà Xác Dưới Lòng Đất rồi đẩy một chiếc xe ra đây đi.” Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ và nói với bệnh nhân đang đứng canh cạnh Lý Húc: “Đừng lo lắng, tôi sẽ không trách anh đâu, đối với cái loại du khách dám dùng điện thoại trong nhà ma, nói mãi không hiểu, thái độ cực kỳ tệ hại thì mấy người có thể tùy ý ra tay. Dù sao thì ở chỗ chúng ta cũng có những bác sĩ hàng đầu, đợi sau này khi tôi có tiền, tôi sẽ nhập khẩu thêm một đống máy móc chữa bệnh, để mấy người được yên tâm mà đùa thật vui vẻ.”
Bệnh nhân vốn đang oan ức vô cùng, thấy ông chủ của mình vui vẻ như vậy thì nhanh chóng gật đầu, chuẩn bị rời đi.
“Chờ một chút.” Trần Ca quay đầu nhìn lại: “Anh vội cái gì? Hai người này đều là do một mình anh dọa sợ sao?”
Bệnh nhân nhìn lướt qua từng chiếc giường đặt xác phủ vải trắng, cuối cùng rất có nghĩa khí mà gật đầu.
“Bệnh viện tư nhân Lệ Loan cần một người dẫn dầu, anh cũng không tồi, sau này tôi sẽ tập trung bồi dưỡng anh.” Trần Ca không nói suông, anh là người thuộc phái hành động: “Trở thành áo đỏ thì rất khó, nhưng nửa áo đỏ thì vẫn tương đối dễ dàng.”
Bệnh nhân ngây ngô đứng im một chỗ. Vừa rồi lúc dọa người ta sợ hãi còn rất vui vẻ, một đám ma quỷ đuổi theo hai người họ đến hơn mười phút, mãi đến khi làm cho hai người kia hôn mê, bọn họ mới nhớ ra có phải mình đã đùa quá trớn rồi không?
Trong đầu hiện lên bóng người đáng sợ kia, rất nhiều bệnh nhân đã bỏ chạy tán loạn, chỉ còn chàng trai trung thực nhất này ở lại.
Thật ra trong lòng anh ta cũng không thoải mái. Bản thân đã cố hết sức để đáp ứng nhu cầu của du khách, nhưng ai biết lòng người khó lường, đối phương lại dám trêu chọc anh ta, khiến toàn bộ bệnh nhân trong cảnh tượng đều nổi điên.
Bây giờ xảy ra chuyện, anh ta cảm thấy nguyên nhân chính là ở mình, cho nên mới ở lại.
Anh ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chịu phạt, nhưng không ngờ Trần Ca không những không phê bình anh ta mà thậm chí còn muốn tập trung bồi dưỡng anh ta. Tình huống khác hẳn với những gì mình suy nghĩ, điều này khiến một người quanh năm bị oán hận quấn lấy như anh ta có thêm một loại cảm giác kỳ lạ không nói ra lời.
“Được rồi, đừng đứng đờ ở đấy nữa, đi vào Nhà Xác Dưới Lòng Đất tìm một chiếc xe chở xác chết ra đây, sau đó đẩy bọn họ đi ra khỏi cảnh tượng này đi.”
Bệnh nhân kia vui vẻ chạy đi. Trần Ca ngồi xổm bên cạnh Hoàng Hồ và Lý Húc, kiểm tra: “Trên mặt Lý Húc có lớp hóa trang, một du khách như anh ta lại chạy vào trong nhà ma của mình giả ma quỷ, muốn dọa nhân viên của mình sao?”
“Hoàng Hồ đến nhà ma của mình để livestream, vạch trần thiết kế bên trong nhà ma của mình trước hàng trăm nghìn người. Lý Húc thì chạy vào nhà ma để giả làm ma quỷ, giả làm diễn viên trong nhà ma và bí mật gây rối. Bọn họ phân công rất rõ ràng, đã sớm có kế hoạch rồi.” Trần Ca tìm thấy một túi mỹ phẩm nhỏ và một thẻ ra vào của khu vui chơi Tương Lai Ảo trong túi của Lý Húc.
Hiện tại khu vui chơi Tương Lai Ảo vẫn chưa mở cửa, mọi hạng mục giải trí bên trong đều được giữ bí mật, muốn đi vào trong đó, chỉ có quẹt thẻ mới được.
“Bọn họ đúng là có liên quan đến khu vui chơi Tương Lai Ảo.” Trần Ca đặt mọi thứ trở lại vị trí cũ, chẳng lấy cái gì: “Khu vui chơi Tương Lai Ảo sắp mở cửa, mình cũng chẳng thể lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng đưa cảnh tượng bốn sao ra đúng vào hôm bọn họ khai trương là được.”
Trần Ca đứng dậy, cầm búa của bác sĩ nát sọ rời khỏi bệnh viện tư nhân Lệ Loan.
...
Tại tầng hầm thứ hai của khu dân cư Lệ Loan, Kurosaki và nữ trợ lý Tiểu Hạ đang chăm chỉ xé băng dính ở trong phòng.
Đây là nhiệm vụ mà Ngụy Kim Nguyên giao cho họ, nhưng điều khiến họ cảm thấy không yên tâm chính là cách đây vài phút, tiếng hét như thể heo sắp bị làm thịt của Ngụy Kim Nguyên phát ra từ phía mấy tầng hầm ở dưới.
Hai người cũng không can đảm cho lắm, trái tim bất an đập nhanh hơn bởi vì bị tiếng hét của Ngụy Kim Nguyên.
“Có muốn đi xuống xem một chút không?” Tiểu Hạ lễ phép hỏi Kurosaki một câu, thật ra thì trên mặt cô đang hiện rõ sự kháng cự.
“Hay là thôi đi. Ai cũng có chuyên môn của mình, Ngụy Kim Nguyên đã nói cậu ta làm việc trong nhà ma, tôi tin cậu ta có thể xử lý tất cả những chuyện này.” Kurosaki ho khan. Trước đây ông ta đã nhìn thấy dấu vết trên gáy của Ngụy Kim Nguyên, biết rằng anh ta chắc chắn sẽ gặp chuyện không may.
“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?” Tiểu Hạ hỏi một câu rất quan trọng. Mặc dù đầu óc Ngụy Kim Nguyên có vẻ không quá bình thường, nhưng đi chung với anh ta vẫn cảm thấy khá an toàn, bây giờ sau khi Ngụy Kim Nguyên bị “giết hại”, hai người họ cần phải tự mình đối mặt với những ma quỷ không rõ tên kia.
“Bình tĩnh, không được nóng vội.” Kurosaki suy nghĩ một chút, nghĩ ra một cách tốt: “Chúng ta cứ chờ ở chỗ này. Ngụy Kim Nguyên còn có đồng bọn ở ngay tòa nhà bên canh, cậu ta nhất định sẽ qua đây sau khi nghe thấy tiếng hét thảm thiết như vậy. Đến lúc đó chúng ta cứ đi theo cậu ta là được rồi.”
“Được.” Tiêu Hạ liếc nhìn cánh cửa đang mở hé, bên ngoài chính là hành lang tối om: “Hay là tôi đi đóng cửa lại nhé?”
“Ừ, chúng ta sẽ giả vờ rằng không có ai trong căn phòng này, sau đó thông qua mắt mèo để chú ý đến tình hình bên ngoài bất cứ lúc nào.”
“Nhưng băng dính trên cửa đã bị chúng ta xé ra rồi mà?”
“Không để ý được nhiều như vậy đâu.”
Hai người đóng cửa lại và đứng canh ở cửa.
Kurosaki dựa vào ván cửa và nhìn ra bên ngoài thông qua mắt mèo. Bên ngoài là một màu đen sì, không thể nhìn thấy gì cả.
Tiểu Hạ thì dựa vào tường, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống. Cô không biết tại sao mình lại cảm thấy hoảng sợ, như thể trong phòng này còn có những người khác vậy.
“Thầy, thầy nói xem tại sao tất cả đồ đạc trong phòng này đều được dán băng dính?”
“Tôi không biết.” Kurosaki thuận miệng trả lời, ghé lên ván cửa, nghĩ cách để nhìn hành lang bên ngoài.
“Đồ được dán băng dính là để đề phòng không bị mở ra, chẳng lẽ mấy đồ đạc này có tự chuyển động sao? Tất cả các khe hở đều được dán băng dính, thầy có nghĩ ngăn kéo sẽ tự mở ra không? Chủ nhà cũng vì muốn ngăn không cho loại tình huống này xuất hiện, nên mới dùng băng dính để dán lại?” Tiểu Hạ còn chưa nhận ra điều mà cô vừa nói kinh khủng cỡ nào.
“Tự mở ra? Tại sao ngăn kéo lại tự mở ra?" Kurosaki quay lại nhìn Tiểu Hạ.
“Có thể là bên trong có cất giấu một thứ gì đó, hoặc cũng có thể là trong phòng này có một người mà chúng ta không thấy được, người đó đang mở những vật dụng này ra.”
“Người mà chúng ta không thấy được?” Sắc mặt Kurosaki không ổn lắm, nhưng mà ông ta vẫn có thể miễn cưỡng giữ được bình tĩnh: “Đây là một tư liệu sống rất tốt, có thể đưa vào truyện tranh của tôi. Không tệ, vừa mới đi vào tham quan có vài phút mà đã tìm được hai tư liệu sống rồi.”
“Thầy, hay là chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này đi, nơi này cứ có cảm giác kỳ quái.” Tiểu Hạ lo lắng nhìn xung quanh, đột nhiên cô phát hiện ra chiếc đĩa DVD vốn được đóng trong phòng khách đã bị mở ra.
“Kỳ lạ là được rồi, càng khủng khiếp càng tốt! Tôi phải cho những người nghĩ rằng tôi chỉ có thể vẽ bản tử nhìn rõ, một họa sĩ truyện tranh thực thụ có thể xử lý bất kỳ thể loại truyện tranh nào!" Bản thân Kurosaki cũng có tính cách cục cằn, cộng với việc ông ta thực sự không có tác phẩm nào ổn ngoại trừ bản tử, cho nên càng nghĩ càng tức giận.
“Khi chúng ta vào nhà, DVD kia đã mở rồi sao?” Tiểu Hạ hoàn toàn không để ý đến lời nói của Kurosaki, bối rối nhìn DVD. Dưới cái nhìn chằm chằm của cô, đèn tín hiệu của TV trong phòng khách cũng sáng lên.
“Nhìn kìa!" Tiểu Hạ kêu lên: “Thầy ơi! Hình như chúng ta đã kích hoạt thứ gì đó!”
“Đừng hoảng sợ.” Kurosaki ra hiệu cho Tiểu Hạ bình tĩnh lại, hai người họ chậm rãi đi đến trước TV.
“Đây chắc là có điều khiển từ xa, tôi đã thấy nó trong một nhà ma ở Nhật Bản. Tình hình không ổn lắm rồi, ông chủ nhà ma đáng sợ này đang định ra tay với chúng ta!" Kurosaki kiểm tra TV, cũng không biết đã chạm phải chỗ nào, một hình ảnh đột nhiên xuất hiện trên màn hình TV.
Ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào gương mặt của hai người, cả hai không hẹn mà cùng nhìn vào màn hình TV.
Chất lượng hình ảnh của chiếc TV đời cũ rất kém, nhưng hai người nhìn thoáng qua vẫn nhận ra hình ảnh đang phát trên TV tình cờ chính là phòng khách này.
Giống nhau như đúc, như thể có ai đó đã đặt camera trên TV và quay lại cửa phòng khách.
“Camera giám sát? Đặt camera giám sát trong chính nhà của mình?" Kurosaki và Tiểu Hạ nhìn chằm chằm vào màn hình, không dám nhúc nhích.
Khoảng hơn mười giây sau, họ thấy trên màn hình TV vẫn là hình ảnh đó, không có bất kỳ thay đổi nào.
“Đặt camera giám sát trong nhà riêng của mình có nghĩa là có điều gì đó kỳ lạ đã xảy ra trong căn phòng này, chủ nhân căn phòng muốn tìm ra nguyên nhân là gì.” Kurosaki mở ngăn kéo dưới tủ TV, bên trong có rất nhiều đĩa CD nhưng đều không có bìa ngoài, dường như tất cả đều là do ông chủ căn phòng quay lại: “Có lẽ thông tin để qua cửa được ẩn trong đĩa CD.”
Kurosaki vùi đầu vào ngăn kéo tìm manh mối, còn Tiểu Hạ thì cứ nhìn chằm chằm vào màn hình TV, cô luôn cảm thấy có thứ gì đó đang chuyển động trong bức tranh hoàn toàn bất động này.
“Đó là côn trùng sao?” Tiểu Hạ tiến lên vài bước, mặt cô gần như dán vào màn hình TV, nhìn chằm chằm vào cửa phòng tắm ở giữa màn hình.
Cánh cửa hé mở, bên khung cửa hơi nghiêng hiện ra một vài sợi tóc đen.
“Hình như là tóc.”
Khi TV vừa mới bật lên, chỗ phòng tắm đó không có gì cả, những sợi tóc này hẳn là mới xuất hiện.
Trong lòng Tiểu Hạ rất nghi ngờ, định gọi thầy Kurosaki đến để xem cùng thì những sợi tóc đen trên màn hình đột nhiên chuyển động.
“Tóc chuyển động?”
Chất lượng hình ảnh TV rất kém, cô muốn chắc chắn nên càng đưa mặt lại gần hơn.
Nhưng khi cô vừa nghiêng người đưa mặt đến trước màn hình, một khuôn mặt phụ nữ đột nhiên hiện ra từ trong phòng tắm!
“A!”
Tiểu Hạ hét lên một tiếng, bị dọa đến mức nhảy ngay lên ghế sô pha: “Có ma! Thầy ơi! Trên TV! Cô ta đang ở trên TV!”
Căn phòng không lớn, vốn dĩ rất yên tĩnh, Tiểu Hạ hét như vậy cũng khiến Kurosaki giật mình.
Ông ta đặt đĩa CD trên tay xuống và nhìn lên TV.
Trên màn hình có khuôn mặt của một người phụ nữ ló ra khỏi phòng tắm.
Đó là một khuôn mặt rất thanh tú, nhưng điều khiến Kurosaki cảm thấy kinh hãi là bất kể ông ta đang đứng ở đâu trong phòng, khuôn mặt đó cứ như đang nhìn ông ta!
“Không sao, đừng hoảng, đừng sợ, đây đều là những cái bẫy nhỏ do ông chủ nhà ma thiết kế thôi.” Kurosaki nói năng hơi lộn xộn, muốn tắt TV, nhưng lại không tìm được công tắc.
“Thầy à, hay là chúng ta đi trước đi, chờ lần sau gọi thêm vài người nữa thì tham quan sau.” Tiểu Hạ sợ đến tái mặt, màn vừa rồi đã khiến cô không chịu được nữa, dùng sức không được, chân thì nhũn ra: “Sợ quá, hay là thầy cứ ở lại tham quan tiếp nhé, tôi đi ra ngoài trước.”
Tiểu Hạ giữ hai mép ghế sofa, cô muốn nhảy khỏi ghế sofa, thế nhưng khi quay người lại thì lập tức bất động.
Cách cô khoảng hai hoặc ba mét, khuôn mặt của một người phụ nữ ló ra khỏi phòng tắm, cảnh tượng này giống hệt như trong video!
“Mẹ ơi, tôi sợ tới mức gặp ảo giác.” Tiểu Hạ quay đầu liếc nhìn TV, đoạn video còn đang dừng lại ở cảnh người phụ nữ ló đầu ra khỏi phòng tắm: “Đúng vậy, đây là một cảnh trên TV.”
Cô quay đầu lại lần nữa, trước mặt cô là một người phụ nữ, đường nét tinh xảo, khuôn mặt xinh đẹp, cơ thể đầy vết sẹo cũng như máu chảy ròng ròng.
Da thịt trên mặt giật giật, Tiểu Hạ ngã người về phía sau, dùng hết sức lực toàn thân, hét chói tai một tiếng: “Có ma! Có ma!”
Kurosaki vẫn đang nghiên cứu lý do tại sao người phụ nữ trong đoạn video trên TV cứ nhìn chằm chằm vào ông ta, ông ta đang nghi ngờ đối phương đã sử dụng kỹ thuật mà Da Vinci sử dụng để vẽ nàng Mona Lisa.
Nhưng ông ta còn chưa kịp tìm ra lý do thì đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tiểu Hạ, khi ông ta quay đầu nhìn lại thì cũng bị dọa đến ngây người.
Trong căn phòng trống đã kiểm tra khá nhiều lần, đột nhiên có thêm một người phụ nữ máu me khắp người, trên người còn đầy vết thương!
Điều này không còn đáng sợ nữa, mà là một loại chấn động!
Tiểu Hạ đã cảnh báo trước để Kurosaki chuẩn bị tâm lý, mặc dù ông ta cũng sợ muốn chết nhưng không hề mất kiểm soát cơ thể.
Người phụ nữ chặn cửa phòng khách, Kurosaki kéo Tiểu Hạ chạy thẳng vào phòng ngủ.
Rầm!
Kurosaki đóng cửa lại, tim ông ta đập càng ngày càng nhanh, lúc này đến cả suy nghĩ gọi cảnh sát cũng đã có.
“Nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ?" Kurosaki sợ hãi đến mức suýt chút nữa quên mất đây là trong một nhà ma, thật lâu sau mới phản ứng lại được: “Đúng rồi, mình đang tham quan một nhà ma mà!”
Ông ta dựa vào cửa phòng, bắt đầu hét lớn với bên ngoài: “Bỏ cuộc! Không chơi nữa! Các người đi đi! Tôi cầu xin các người mau đi đi!”
Ngoài cửa không ai đáp lại, cũng không có tiếng bước chân. Kurosaki đỡ Tiểu Hạ, không ai dám đi ra ngoài trước.
“Hay là... cứ ở trong này đi.” Sau khi trải qua chuyện vừa rồi, Kurosaki không dám làm gì hơn nữa, nhà ma này đã nghiên cứu tâm trí con người đến cực điểm rồi.
Những ngôi nhà ma khác đều để cho du khách thả lỏng trước, tranh thủ du khách lơ là rồi bất ngờ chạy ra hù dọa mọi người.
Nhưng nhà ma này thì khác, ngay khi xuất hiện đã dọa người, khiến du khách sợ đến mất hồn mất vía. Sau khi phá vỡ phòng tuyến tâm lý, họ sẽ tiếp tục dùng phương thức hù dọa đáng sợ gấp mười lần lúc trước để dọa du khách.
Nhưng nhà ma này thì khác, ngay khi xuất hiện đã dọa người, khiến du khách sợ đến mất hồn mất vía. Sau khi phá vỡ phòng tuyến tâm lý, họ sẽ tiếp tục dùng phương thức hù dọa đáng sợ gấp mười lần lúc trước để dọa du khách.
“Sau này nhất định phải mời mấy người xem thường truyện tranh của mình đến đây chơi.” Bên ngoài phòng vẫn không có động tĩnh gì, Kurosaki cũng không biết nên làm gì tiếp theo: “Nữ quỷ đã chặn cửa không cho chúng ta đi, nhà ma thiết kế như vậy có lẽ cũng có nguyên nhân, chẳng lẽ trong phòng này còn ẩn giấu manh mối nào nữa sao?”
Kurosaki bảo Tiểu Hạ đứng chặn cửa, nhìn vào trong phòng. Ông ta đột nhiên nhận thấy một điều gì đó rất lạ, trên bàn làm việc trong phòng ngủ có một tờ giấy vẽ và vài cây bút có hình dáng rất lạ.
“Bút G? Bút tròn? Bút trang trí?" Kurosaki nhìn thoáng qua là đã nhận ra mấy cây bút trên bàn: “Bút G dùng để vẽ những phần chính của nhân vật, bút tròn dùng để vẽ các chi tiết như họa tiết quần áo và lông mi, còn bút trang trí thì dùng để tô bóng, đây đều là bút dùng để vẽ truyện tranh mà! Chẳng lẽ ông chủ nhà ma này cũng là một họa sĩ truyện tranh?”
Đi tham quan nhà ma mà cũng có thể gặp được người cùng ngành, đây là điều mà Kurosaki không bao giờ ngờ tới.
Ông ta bước đến cạnh bàn và nhìn vào những bức phác thảo trên bàn.
Ngay từ đầu ông ta cũng không để ý, nhưng càng nhìn, ông ta càng ngạc nhiên.
“Một phong cách vẽ tranh chưa từng thấy trước đây, thiết kế tình tiết khiến người khác chỉ liếc mắt nhìn qua đã cảm thấy sợ hãi trong lòng, người tạo ra bộ truyện tranh này đúng là một thiên tài! Người đó muốn tạo ra một thể loại truyện tranh mới sao?”