Con đường đi đến bị chặn lại, Trần Ca lại không thể phá cửa ở trước mặt mọi người, anh cũng sợ khu vui chơi Tương Lai Ảo giữ lại chứng cứ, sau đó thêm mắm dặm muối kiếm chuyện với anh.
“Tiếng khóc và tiếng cười vẫn còn, con quỷ vẫn chưa đi xa, nhưng mà không nhìn thấy bọn họ.”
Lần nữa quay lại phòng, Trần Ca nhìn thấy thi thể trên bàn trà: “Chìa khóa mức khó trung bình nằm ngay trong thi thể, đây là một cảnh tượng trung gian, muốn thuận lợi qua cửa cảnh tượng mức khó địa ngục thì hẳn là phải giải câu đố của căn phòng mới được.”
Bình thường thì giải câu đố cũng không thành vấn đề, mấu chốt là cảnh tượng hiện tại đã dung hợp với nhau, các loại hình chiếu và “sự kiện linh dị” rất có thể sẽ xuất hiện ở nơi nó không nên xuất hiện, việc này sẽ làm tăng độ khó giải câu đố lên rất nhiều.
Mấy khách tham quan tiêu tốn thời gian ở cửa ra vào, đồng hồ trên vách tường lại vang lên, con chim đỗ quyên xấu xí kia chui ra từ cái hộp phía dưới đồng hồ, trái tim trên người nó đã bị lấy đi, nhưng vết máu trong trái tim lại nhuộm con chim đỗ quyên thành màu đỏ.
“Nếu nói chủ nhân căn phòng tự giết chính bản thân mình, chúng ta muốn đánh vỡ luân hồi thì phải ngăn anh ta tự giết bản thân.”
“Muốn ngăn cản anh ta tự giết bản thân thì có hai cách, một là bảo vệ anh ta không bị bản thân giết chết, một cách khác chính là chúng ta giết chết anh ta, làm vậy là có thể đánh vỡ vòng tuần hoàn này.”
Trần Ca nhấc cây búa bên cạnh ghế sofa lên. Trước khi căn phòng xuất hiện thay đổi mới, anh nhắm ngay thi thể vừa mới được ghép lại trên ghế sa lon rồi chém xuống.
Con rối chia năm xẻ bảy một lần nữa, trên cơ thể của nó để lại một vết máu mới tinh.
“Không có tác dụng ư? Chẳng lẽ phải dùng toàn bộ các hung khí khác nhau thử giết chết anh ta từng lần từng lần một? Nếu cứ như vậy chẳng phải chúng ta cũng đã tiến vào vòng tuần hoàn giống anh ta rồi?” Giết người không thể nào phá vỡ luân hồi, Trần Ca đã nhận ra một điểm: “Nhà ma vẫn muốn làm ăn bình thường, không thể nào cổ súy giết người được, phương hướng chính hẳn là bảo vệ.”
Lúc Trần Ca còn đang suy nghĩ, màn cửa phòng khách đã bị xốc lên, gần một nửa gương mặt người lộ ra. Chủ nhân căn phòng mặc áo đỏ có mặt mũi vô cùng dữ tợn, anh ta nhìn chằm chằm về một hướng nào đó rồi đột nhiên rút dao, xông ra từ sau màn cửa.
Khác với hai lần trước, lần này ngoại trừ đằng sau màn cửa, ở sau cửa nhà vệ sinh và phía dưới giường cũng đồng thời xuất hiện hình chiếu.
Trong bóng tối, ba gương mặt người đẫm máu nhìn về phía các khách tham quan trong phòng từ các góc độ khác nhau, sau đó vọt tới như điên.
Hình chiếu không thể nào tạo ra thương tổn thật sự, nhưng dù biết bọn họ là giả thì khi bọn họ tới gần, người ta vẫn cảm thấy sợ hãi theo bản năng.
Adrenalin tăng vọt, che kín hai mắt, gào thét hoảng sợ.
Mấy khách tham quan đều đứng túm tụm lại ở giữa phòng khách, chỉ có một mình Trần Ca nhìn chằm chằm bóng lưng của hình chiếu lúc nó rời đi.
“Có vấn đề, tại sao lần nào hình chiếu cũng xông vào trong phòng khách? Dù bọn họ có trốn ở bất cứ nơi nào, cuối cùng đều xách hung khí xông vào phòng khách rồi sau đó lại biến mất, chỉ là vì chắc chắn phần lớn khách tham quan đều tập trung ở phòng khách do chương trình thiết lập hay sao?”
Trần Ca huơ tay theo quỹ tích hành động của mấy hình chiếu, anh ngạc nhiên phát hiện dù vị trí ẩn nấp của các hình chiếu đều khác nhau, thế nhưng nếu nối liền vị trí ẩn nấp và vị trí biến mất của bọn họ thành một đường thì quỹ tích hành động do mấy hình chiếu kia tạo ra đều giao nhau tại một điểm trong phòng khách!
“Mục tiêu của tất cả các hình chiếu đều không phải chúng ta! Mà là ghế sofa trong phòng khách!”
Trần Ca dịch ghế sofa ra ngoài, rồi giơ tay khẽ gõ sàn nhà: “Phía dưới bị rỗng à?”
Đầu ngón tay lướt qua trên mặt sàn bằng gỗ, chẳng mấy chốc Trần Ca mò trúng chỗ gập ghềnh, anh dùng sức kéo lên, kéo mảnh sàn nhà đó lên.
Một mùi thối thoang thoảng bay trong không khí, trong khe hở dưới sàn nhà là một cái xác nữ, trên cái xác có đầy vết thương, hai tay còn ôm một cái băng cát sét màu đen.
“Cái xác thứ hai?” Tất cả các khách tham quan đều xúm lại, ai nấy đều trợn to mắt.
Cảnh sát cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Tại sao lại có cái xác thứ hai?”
“Chắc hẳn đáp án nằm ở trong băng cát sét.” Trần Ca cho băng cát sét vào đầu đĩa ở phía dưới ti vi, lúc này màn hình ti vi liên tục chớp tắt mới xuất hiện hình ảnh.
[Chứng hoang tưởng bị hại của Lí Tưởng quá nghiêm trọng, tôi vốn cho rằng mình có thể dùng tình yêu để cảm hóa anh ta, thế nhưng tôi phát hiện mình đã sai rồi, hơn nữa còn mắc sai lầm trầm trọng. Chỉ cần nhìn thấy tôi nói chuyện cùng với người đàn ông khác, anh ta sẽ cho rằng tôi làm chuyện có lỗi đối với anh ta.]
[Tôi lo bệnh của anh ta sẽ làm tổn thương đến con, cho nên mới đem con về quê, thế mà anh ta lại cho rằng tôi đang chia rẽ quan hệ giữa anh ta và con mình, thậm chí còn nghi ngờ con mình là của người khác, nghĩ tôi đưa con đi là để tránh anh ta phát hiện con mình không giống anh ta.]
[Bác sĩ, bây giờ anh ta cũng đã bắt đầu nghi ngờ anh rồi, anh ta cảm thấy chúng ta đang bày mưu muốn giết chết anh ta. Dáng vẻ lúc anh ta phát bệnh thật là đáng sợ! Có một đêm tôi chợt thức giấc, phát hiện anh ta đang nằm sấp trên giường lẳng lặng nhìn tôi! Lúc ấy tôi thấy rợn hết cả người!]
[Tôi thật sự rất sợ hãi, bây giờ tôi không còn dám ngủ chung với anh ta trong một phòng nữa. Anh ta ngủ trong phòng ngủ thì tôi sẽ ngủ ngoài phòng khách, nếu như anh ta ngủ ngoài phòng khách thì tôi sẽ nhốt mình trong phòng ngủ.]
[Bác sĩ, thuốc của anh có tác dụng, trạng thái bây giờ của Lí Tưởng rất ổn định. Dạo gần đây chúng tôi vẫn chia phòng để ngủ, nhưng có lẽ là do thần kinh suy nhược nên dù cho có ngủ riêng, ban đêm tôi vẫn có cảm giác khó chịu, cứ cảm thấy trong phòng có ăn trộm, từ ngày mai tôi sẽ lắp camera giám sát trong nhà.]
Sau khi lời tự thuật của người phụ nữ kết thúc thì đến một đoạn video giám sát.
Đêm hôm thanh vắng, người phụ nữ nằm ngủ rất say trên giường, ga trải giường của cô ta bỗng nhiên nhúc nhích, lộ ra một nửa gương mặt của người đàn ông.
Một người đàn ông cầm dao phay chậm rãi leo ra khỏi gầm giường, sau đó màn hình nhấp nháy, tất cả các hình ảnh đều biến mất.
Một lát sau, màn hình ti vi lại trở lại bình thường. Lúc này người phụ nữ nằm ngủ trên ghế sô pha, không bao lâu sau cửa phòng ngủ bị đẩy ra, một người đàn ông cầm đèn bàn trong tay, rón rén đi ra ngoài.
Hình ảnh lại nhấp nháy một lần nữa. Lần này người phụ nữ nằm nghiêng trong bồn tắm ở phòng vệ sinh, người đàn ông cầm con dao gọt trái cây trốn ở sau cửa phòng vệ sinh.
Từ hình ảnh này có thể nhìn thấy rõ người phụ nữ đã chết từ lâu rồi, nhưng người đàn ông kia lại lựa chọn giết chết đối phương hết lần này đến lần khác, vừa không chịu buông tha cho đối phương vừa muốn tra tấn chính bản thân mình.
“Trong căn phòng đó có chứa hai vòng luân hồi, một là người chết bị giết chết từng lần từng lần một, cái còn lại là người đàn ông giết người hết lần này đến lần khác rồi cuối cùng điên luôn, anh ta đã quên mất mình là kẻ giết người hay là người bị giết.”
“Chứng hoang tưởng bị hại của anh ta quá nghiêm trọng, nghi là đã đến mức độ tự mình giết mình.”
Trần Ca tìm thấy chiếc chìa khóa mở cửa sổ ở trong túi của cái xác nữ, cảnh tượng này thiết kế thật thú vị, chìa khóa cửa ra nằm ngay trong túi của người vợ, thế nhưng kẻ giết người lại không biết, anh ta không cách nào bước ra khỏi vòng luân hồi do mình tự tạo thành.
“Thiết kế không tệ, người thiết kế cảnh tượng là một nhân tài.” Trần Ca liếc qua cảnh sát đứng bên cạnh: “Nghe nói chủ đề cảnh tượng luân hồi có đến mấy nhà thiết kế, anh có biết cảnh tượng này do ai thiết kế không?”
“Những cảnh tượng này đều do trung tâm máy tính dựa vào cơ sở dữ liệu khổng lồ để tạo ra tự động, đương nhiên tôi cũng chỉ nghe nói vậy mà thôi.” Lúc cảnh sát nhìn thấy chiếc chìa khóa trong tay Trần Ca, tận sâu trong lòng anh ta cho rằng Trần Ca rất lợi hại.
“Trung tâm máy tính?” Trần Ca nói chậm lại: “Trung tâm máy tính này cỡ bao nhiêu tiền thế?”
“Tôi cũng không rành mấy vụ này cho lắm, hệ thống trí tuệ nhân tạo trọn bộ chắc là hơn chục triệu nhỉ?” Cảnh sát gãi đầu gãi tai, như thể không hiểu tại sao Trần Ca lại đột nhiên hỏi như vậy.
“Đi thôi, chúng ta đi đến cảnh tượng tiếp theo.”
Trần Ca đặt tấm ván gỗ trở lại vị trí cũ, rồi cầm chìa khóa bước vào phòng ngủ, anh tự tay mở ổ khóa trên cửa sổ.