“Nếu như chuyện lạ là thật, vậy khi pho tượng xác nhận lời cô ấy nói là giả thì sẽ xảy ra một chuyện rất đáng sợ.”
Mã Dĩnh nhìn dòng máu trên mặt pho tượng, trong lòng nảy ra một loại cảm xúc đặc biệt, vừa sợ hãi, lại vừa hơi quen thuộc, cảnh tượng này dường như đã từng xảy ra vậy.
“Chúng ta không thể ở yên đây nữa đâu, rời đi ngay lập tức, mau lên!”
Nghe thấy lời giục giã của Mã Dĩnh, Lưu Nhàn Nhàn lại thờ ơ, cánh tay mảnh khảnh gấp vào trong, ôm lấy bả vai, dường như bỗng nhiên cảm thấy rất lạnh.
“Thì ra anh ấy thật sự không thích mình, là mình vẫn luôn tự tưởng bở.” Cảm xúc của Lưu Nhàn Nhàn hơi mất khống chế, cô khóc nấc lên, nói với không khí xung quanh: “Nếu đã không thích tôi vậy tại sao lại cho tôi hi vọng? Tại sao lại phải giày vò tôi?”
Mã Dĩnh giữ chặt Lưu Nhàn Nhàn: “Ra ngoài rồi nói, ở đây không an toàn.”
Cô cao hơn Lưu Nhàn Nhàn một cái đầu, cơ thể trông cũng khỏe mạnh, ép đẩy Lưu Nhàn Nhàn từ sau kệ hàng ra.
Vào lúc hai cô quay người rời đi, trong pho tượng ở nơi sâu nhất của nhà kho phát ra âm thanh như tiếng nghiến răng, dòng nước mắt máu chảy xuống không ngừng, giống như bất cứ khi nào pho tượng xấu xí này cũng có thể đứng lên.
Khác hẳn với lúc mới vào, trong nhà kho xảy ra những thay đổi mà không một ai hay biết.
Từng kệ hàng như muốn làm người ta choáng váng, những đồ vật linh tinh cản lại giữa đường, muốn đi ra lại ngày càng khó.
“Nếu mình nhớ không lầm thì chúng ta đã vứt bảng vẽ sang bên cạnh tường rồi thì phải? Sao bây giờ mấy giá tranh này lại chặn ở giữa?” Mã Dĩnh muốn chăm sóc cho Lưu Nhàn Nhàn đang đau thương, lại còn phải nghĩ cách mở đường.
Một mình cô di chuyển giá vẽ nặng nề, trong lòng muốn nhanh hơn chút, nhanh hơn chút nữa!
Bên tai truyền tới âm thanh ầm ầm, âm thanh đó như phát ra từ nơi nào đó trong chính nhà kho này, làm người ta phát hoảng.
Trán Mã Dĩnh đổ đầy mồ hôi lạnh, trước giờ cô chưa từng sợ hãi như thế này.
Cô liên tục chuyển mấy cái giá vẽ ra, đúng lúc cô muốn đi ra ngoài lại phát hiện bàn ghế đáng lí đã được đẩy vào góc lại bị người ta vứt vào lối đi hẹp không biết từ bao giờ.
“Cái ghế sống lại rồi sao? Không nghe thấy âm thanh gì cả, ai lại có thể đẩy bàn ghế ra giữa đường trong khoảng thời gian ngắn như vậy chứ?”
Mã Dĩnh kéo theo Lưu Nhàn Nhàn, cô đã không còn thời gian để đẩy từng cái bàn cái ghế nữa: “Đi theo mình, chúng ta leo qua!”
Trong nhà kho giờ đã không giống lúc mới vào, Lưu Nhàn Nhàn cũng phát hiện điều bất thường, cô tuy buồn nhưng cũng không muốn làm liên luỵ bạn cùng phòng của mình.
Hai cô gái dẫm lên những chiếc bàn ghế bị nghiêng, vừa trèo lên tới nơi cao nhất, Mã Dĩnh nhìn thấy ở ngay trước mặt, màn hình máy tính vốn đã tắt từ lâu không biết lại bị ai mở ra, màn hình phát ra ánh sáng lạnh lẽo nổi bật trong căn nhà kho tối om.
“Là ai mở máy tính? Là người mình nhìn thấy trước đó sao?”
Trong đầu cô hiện ra một ý nghĩ, còn chưa nghĩ ra đáp án thì trên màn hình máy tính bỗng nhiên xuất hiện đường nét của một gương mặt.
Là một người đàn ông trọc đầu, mặt mũi sưng vù.
Cùng lúc đó, máy photocopy bên cạnh tự khởi động, từng trang giấy trắng thò ra từ nơi rút giấy, hình như trên mỗi trang giấy đều có một khuôn mặt người.
Tốc độ giấy thò ra ngày càng nhanh, gương mặt kia cũng ngày càng rõ ràng.
Mã Dĩnh không dám tiếp tục do dự nữa, cô nhảy thẳng từ đống bàn ghế bị nghiêng xuống, trong phòng tối om om, không dùng điện thoại chiếu sáng thì không nhìn rõ gì hết.
“Nhanh lên! Nhảy bên này!” Mã Dĩnh lấy điện thoại ra chiếu sáng cho Lưu Nhàn Nhàn, Lưu Nhàn Nhàn nhắm một chỗ không có vật cản nào, đúng vào lúc cô chuẩn bị nhảy xuống thì có thứ gì bỗng đụng vào Mã Dĩnh một cái.
Mã Dĩnh bị dọa cho một trận, vội chuyển điện thoại ra đằng sau, đúng lúc Lưu Nhàn Nhàn vừa nhảy xuống.
Mặt đất vốn không có thứ đồ gì lại xuất hiện thêm một cái ghế chỉ có ba chân không biết từ lúc nào.
Chân trái của Lưu Nhàn Nhàn dẫm lên mép ghế, cô kêu lên một tiếng, ngã xuống mặt đất.
Cánh tay bị trầy da, chân cũng bị thương.
Mã Dĩnh vừa quay người, còn chưa nhìn thấy thứ gì sau lưng thì nghe thấy tiếng kêu của Lưu Nhàn Nhàn, cô có cảm giác như sắp bị bức đến điên rồi.
“Nào, mình cõng cậu!”
Mã Dĩnh dìu Lưu Nhàn Nhàn dậy, sau lưng bỗng nhiên lại bị thứ gì đụng vào một phát nữa, lần này cô đã có sự chuẩn bị, lập tức chiếu điện thoại ra đằng sau.
Một quyền đánh hụt, cô cúi đầu xuống nhìn mới phát hiện thứ vừa nãy đụng phải cô là một tờ giấy từ trong máy photocopy in ra.
Cô dùng điện thoại chiếu đến tờ giấy đó, trên mặt giấy có một gương mặt mờ nhạt.
Mặt mũi sưng vù, vô cùng xấu xí, dường như tóc và lông mày bị ngâm vào một loại chất lỏng nào đó trong thời gian dài dẫn đến bị rụng hết, trông trọc lốc như một quả bóng.
“Tại sao máy photocopy lại in ra thứ này?”
Cô để Lưu Nhàn Nhàn trèo lên lưng mình, giơ điện thoại chiếu phía trước mặt, từng đường nét của gương mặt trên màn hình trở nên rõ ràng hơn, Mã Dĩnh nhanh chân đi qua từ chỗ màn hình máy tính.
Vào lúc cô đi qua máy photocopy, tốc độ số giấy trắng kia in ra trở nên chậm dần, cô vô thức nhìn qua cái nắp bị mở của máy photocopy ấy.
Trong máy photocopy có ánh sáng xanh lục mờ nhạt, có một gương mặt người đàn ông bị sưng to, không có tí tóc nào đang cười toe toét nhìn cô!
Tay chân không còn sức lực, thở không ra hơi, Mã Dĩnh bắt buộc bản thân chạy nhanh hơn nữa.
Bản thân cô vốn đã rất sợ rồi, lại còn phải cõng Lưu Nhàn Nhàn theo, thể lực tiêu hao rất nhanh, chạy không được bao xa thì hai chân đã như đeo đầy chì.
“Tiểu Dĩnh! Thả mình xuống!”
“Không sao, mình không trụ được nữa rồi nói sau.”
Hai cô gái tiếp tục đi về phía trước, càng tiến gần tới cửa phòng, âm thanh ầm ầm ấy lại nghe thấy càng rõ ràng.
“Không phải cửa nhà kho đã bị thứ gì chặn lại rồi chứ?” Trong lòng Mã Dĩnh sợ hãi đến cực điểm, các loại chuyện lạ liên quan đến khu ngoại ô phía tây, nhà xác dưới đất và con đường vận chuyển xác chết loé lên trong đầu cô, sắc mặt cô trở nên vô cùng khó coi: “Không thể nào, những thứ đó đều là giả.”
Cô chạy nhanh về phía cửa, lúc đầu chỉ là ngoài cửa phòng truyền đến tiếng ầm ầm, tiếp theo đó chiếc tủ khoá dưới kệ cũng vang lên tiếng rầm rầm, càng đáng sợ hơn nữa là mấy chỗ trong nhà kho đều phát ra âm thanh đùng đùng.
“Rốt cuộc là thứ gì đang phát ra âm thanh!” Sắc mặt Mã Dĩnh tái nhợt, cô không dám dừng lại, đi qua kệ hàng, cuối cùng cũng chạy đến cửa nhà kho.
Ổ khoá ở cửa gỗ bị phá hoại, không thể khoá lại được, lúc này ngoài cửa cũng truyền tới tiếng ầm ầm.
“Nó đang ở bên ngoài!”
Vào lúc Mã Dĩnh đang do dự có nên ra ngoài không, cách sau lưng cô không xa, chiếc tủ khoá dưới kệ hàng nào đó bị mở ra.
Theo âm thanh ầm ầm vang lên, một thứ toàn thân ướt đẫm, không có lông lá tóc tai với hình dáng giống con người chạy vụt tới như một con cá bị ném trên bờ đang điên cuồng nảy trên mặt đất!
“Cẩn thận!”
Lưu Nhàn Nhàn hét lên một tiếng, Mã Dĩnh biết rằng tình huống không ổn, dứt khoát chạy ra ngoài cửa, trốn trong nhà kho chỉ có một con đường chết, rời khỏi nơi này mới có cơ hội quay trở lại trên mặt đất.
“Nắm chắc mình!”
Mã Dĩnh mở cửa phòng ra, cô vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy một thứ gần giống người đang nảy lên trên mặt đất, tiếng ầm ầm ban nãy chính là do đầu của nó đập vào cửa!
“Chạy đi!”
Lưu Nhàn Nhàn kiệt sức hét lên, Mã Dĩnh cõng cô chạy qua con đường lúc đầu, nhưng vừa chạy qua góc rẽ, chuyện khiến cô càng tuyệt vọng hơn nữa đã xảy ra.
Ở giữa đường đi phía đằng xa có một người đàn ông đứng đó, không nhìn rõ mặt, nhưng cô có thể nhìn rõ trong tay đối phương là một hung khí đáng sợ dài hơn nửa mét!