Hai chữ thật đơn giản, sau khi được thốt ra từ trong miệng Trần Ca lại giống như vừa mở một chiếc hộp ma thuật Pandora.
Gió lạnh thổi quanh năm trong tầng hầm bỗng dừng lại, âm hưởng đột nhiên xuất hiện trục trặc, cả thế giới như chỉ còn lại một loại âm thanh.
Tí tách, tí tách...
Dòng máu rơi từ trên cao xuống, vỡ tan trên mặt đất, để lại những giọt máu như bông máu đang nở rộ, mùi máu tanh đặc đến hít thở không thông xuất hiện ở bên người Trần Ca!
Anh chàng thấp bé ẩn trong hốc tối thét chói tai rồi lao về phía Trần Ca, nhưng còn chưa kịp đến gần thì đã bị một cái ba lô cũ nát đập cho phải liên tiếp lui về phía sau.
Người đó lùi về sau bằng cả tay và chân, ôm lấy cái đầu đang choáng váng. Cậu ta không nghe thấy vừa nãy Trần Ca nói cái gì, đang nghiến răng nghiến lợi chuẩn bị lao tới lần nữa, nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy bên cạnh Trần Ca xuất hiện một người khác!
Dòng máu đỏ tươi chảy xuôi theo vạt áo, đôi mắt u sầu kia giống như hai vòng xoáy màu đỏ như máu, xen lẫn lời nguyền và tuyệt vọng, chỉ cần liếc mắt nhìn qua là đã hút sạch linh hồn của người nhìn rồi.
Anh chàng thấp bé quỳ rạp trên mặt đất, da đầu tê dại, lạnh đến thấu xương, khuôn mặt được bôi một lượng lớn phẩm màu hoàn toàn cứng đờ, như thể thời gian ngừng trôi.
“Người đó là ai vậy? Trong nhà ma tuyệt đối không có nhân viên nào như vậy!”
Hầu kết run lên, trong mắt cái người thấp bé tràn đầy sự sợ hãi.
Nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé trước mặt không ngừng run rẩy, Trần Ca nhanh chóng nhận ra điều gì đó không ổn, kẻ trốn dưới đất này hoàn toàn không phải ma quỷ mà là một nhân viên nhà ma rất bình thường.
Thật ra trước khi ra tay, Trần Ca cũng đã nghĩ không có một nhà ma nào trên thị trường cho phép một đứa trẻ nhỏ như vậy làm diễn viên, vì vậy trong tiềm thức anh luôn nghĩ rằng đối phương là ma.
Thời gian anh giao tiếp với ma quỷ còn nhiều hơn là với người thường, hơn nữa cùng với sự phân tích trước đó của lão Chu, xác suất ma quỷ xuất hiện trong nhà ma này đặc biệt cao, vì vậy anh nghĩ ngay đối phương là ma.
Hiện tại sau khi chờ đối phương lộ mặt thật ra, anh mới phát hiện ra nam diễn viên đang bí mật trốn trong hốc tối này chính là một người lùn có khiếm khuyết về cơ thể.
“Mình đã bảo giọng nói có gì đó kỳ lạ rồi, không giống như trẻ con, mà giống người lớn bóp cổ họng cố giả làm trẻ con hơn.” Học Viện Ác Mộng đã rất nỗ lực để tạo ra một bầu không khí kinh khủng, Trần Ca nhớ họ có một cặp nhân viên sinh đôi ở trong này, nhà ma của họ không có ma quỷ thật nên họ muốn sử dụng phương pháp này để tạo cảm giác kinh dị.
“Người này là diễn viên của Học Viện Ác Mộng, Hứa Âm xuất hiện và bị cậu ta nhìn thấy, nếu không nghĩ ra cách giải quyết, cậu ta nhất định sẽ nói lung tung. Ban đầu, Học Viện Ác Mộng đã nghi ngờ nhà ma của mình có ma thật rồi, nếu để họ biết chuyện này, nhất định sẽ dùng nó để làm ầm ĩ lên.”
Nếu bởi vì chuyện này mà giết người diệt khẩu nam diễn viên chắc chắn là không được, não bộ Trần Ca hoạt động nhanh nhẹn, phản ứng rất nhanh chỉ trong vài giây.
Vẻ mặt anh không thay đổi chút nào, giống như không hề phát hiện ra Hứa Âm đang đứng cạnh mình, khom lưng cúi xuống nhìn nam diễn viên nhà ma đang nằm trên mặt đất.
“Dọa tôi sợ gần chết, tôi còn tưởng trên đời này có ma thật. Tôi xin lỗi, vừa rỗi đã làm cậu bị thương rồi.” Trần Ca đưa tay ra muốn nâng nam diễn viên dậy, nhưng ánh mắt của ánh mắt của đối phương không hề nhìn anh, mà hoàn toàn tập trung trên người Hứa Âm.
Nhận thấy ánh mắt của nam diễn viên rất lạ, Trần Ca cứ như đến lúc này mới nhận ra được chuyện bất thường.
Anh chậm rãi quay đầu lại, ngay khi nhìn thấy Hứa Âm, bắp chân như nhũn ra, trực tiếp ngồi ở trên bậc thang.
“Trời đất! Người này đứng sau lưng tôi từ khi nào vậy?”
Trần Ca như cũng bị dọa sợ không nhẹ, nhưng anh nhanh chóng trở lại bình thường: “Các diễn viên trong nhà ma này đúng là thật lợi hại! Tôi đã đến tham quan rất nhiều nhà ma, đây là nơi đầu tiên có thể làm cho tôi sợ như vậy đấy.”
Trần Ca hít sâu một hơi, giống như mới nhìn thấy Hứa Âm lần đầu tiên, giọng nói khẽ run, mang theo chút tò mò: “Người anh em, sao cậu đi bộ cũng không phát ra chút tiếng động nào vậy?”
Trần Ca đứng dậy và đi về phía Hứa Âm, còn chưa bước đi đã nghe thấy một tiếng hét chói tai truyền đến từ phía sau.
“Đừng đi qua! Anh ta…" Khuôn mặt của anh chàng có dáng người nhỏ bé cũng biến sắc, giọng nói vừa rồi của cậu ta giống như làm dây đàn đang căng lên, nghe rất chói tai.
“Đừng diễn nữa, tôi cũng tự điều hành một nhà ma, tuy rằng mấy cậu rất tận tâm, nhưng muốn dọa tôi thì còn kém lắm.” Trần Ca bướng bỉnh đi đến chỗ Hứa Âm, giơ tay lên.
“Anh ta không phải diễn viên trong nhà ma của chúng tôi đâu!”
Cùng với tiếng gào thét cuồng loạn của anh chàng có dáng người thấp bé, bàn tay của Trần Ca cũng đã rơi vào trên người Hứa Âm, ngay sau đó ngón tay của anh xuyên qua cơ thể Hứa Âm.
“Hả?”
Cảnh tượng trước mắt như hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Trần Ca. Anh đứng sững sờ trên bậc thang, khoảng hai giây sau, biểu cảm của anh cũng giống như anh chàng có dáng người thấp bé, ngũ quan gần như biến dạng.
“Trên đời này thực sự có ma sao?”
Khi anh gần như bị dọa sợ đến ngơ ra thì anh chàng có bóng dáng thấp bé rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, hét toáng lên và chạy sâu vào trong hành lang.
Sau khi bị bóng dáng thấp bé kia làm ồn như vậy, Trần Ca mới phản ứng kịp, anh dùng một bước nhảy xuống cầu thang, cầm lấy ba lô, chạy nhanh về phía sâu trong hành lang!
“Nhà ma của mấy người thật sự có ma!”
“Bà mẹ, nếu tôi biết điều này, tôi còn ở lại đây làm diễn viên sao! Tầng hầm thứ nhất! Tầng hầm thứ nhất! Nơi này là tầng hầm thứ nhất! Có ai không?”
Anh chàng có bóng dáng thấp bé chộp lấy điện thoại và kêu cứu, cậu ta và Trần Ca chạy như điên, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Nhìn Trần Ca và anh chàng có bóng dáng thấp bé đang điên cuồng chạy trốn, Hứa Âm ngơ ngác đứng trên bậc thang, mãi đến khi lão Chu đang nấp phía sau cũng bước vào hành lang.
“Ông chủ của chúng ta phản ứng nhanh thật, cậu ấy đang đổ thừa, à không, cậu ấy đang hạ một bàn cờ rất lớn!” Lão Chu không dám đến quá gần Hứa Âm, đứng cách mấy bậc thang rồi nói: “Ông chủ của chúng ta cần cậu phối hợp làm cho cậu ấy một vài chuyện.”
Hứa Âm quay đầu lại nhìn lão Chu, đã mơ hồ hiểu được ý tứ sâu xa trong hành động của Trần Ca.
“Cứ hù dọa bọn họ thoải mái đi, chỉ cần hù đến mức vẫn có thể cứu vãn được, thì chắc là sẽ không có chuyện gì đâu.” Lão Chu cũng háo hức muốn thử: “Giờ đã đến lúc phải tuân theo quy tắc của nhà ma của chúng ta rồi.”
Nghe lão Chu nói xong, Hứa Âm khẽ gật đầu, những giọt máu đỏ tươi chảy theo áo khoác. Anh ta tiến lên một bước, âm thanh sột soạt đáng sợ vang lên từ máy phát âm tần của cả tòa nhà.
...
Mùi máu vẫn vương vấn quanh mũi của Trần Ca và nam diễn viên thấp bé, lệ quỷ áo đỏ phía sau họ như một cái bóng, dù chạy thế nào đi nữa thì bọn họ cũng không thể thoát khỏi, hai người cứ chạy băng qua lối đi ngầm, và quay trở lại mặt đất từ hành lang bên kia.
“Ông chủ! Anh có nghe không? Bất kỳ ai cũng được, nói gì đi!" Nam diễn viên thấp bé muốn đập điện thoại di động của mình. Cậu ta đợi một lúc lâu, cuộc gọi đến ông chủ mới được nối máy.
“Tiểu Triệu, những gì cậu làm quá hoàn mỹ! Tôi đã nhìn thấy tất cả trên camera giám sát rồi! Cậu đã làm cho tên đó sợ hãi!" Ông chủ của Học Viện Ác Mộng khen ngợi diễn viên thấp bé, nhưng trong trường hợp này, diễn viên thấp bé đâu còn tâm trạng nghe những thứ này nữa, cậu ta hét sắp vỡ họng ra rồi.
“Ông chủ! Đến tầng một đi! Mau gọi người tới! Hiện tại tôi đang bị thứ gì đó đuổi theo! Không thể chịu đựng được nữa!" Nam diễn viên thấp bé nâng chân ngắn lên, cả người muốn rời ra từng mảng.
“Là du khách kia đuổi theo cậu sao? Đừng sợ, tôi sẽ tìm người đi qua!" Ông chủ của Học Viện Ác Mộng vẫn rất quan tâm đến nhân viên.
“Đó không phải là du khách!” Nam diễn viên thấp bé hét lên.
“Thế đó là ai?”
“Một lệ quỷ mặc áo đỏ!”
“Chỗ chúng ta có diễn viên nào mặc đồ màu đỏ sao?”
“Không phải diễn viên đâu!”
“Vậy thì là ai?”
“Mẹ nó! Là lệ quỷ! Lệ quỷ áo đỏ đó!”