Nhìn thấy Trần Ca mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, Cố Phi Vũ lùi lại một bước theo bản năng.
Qua vài giây sau cậu ta mới cảm thấy như thế không tốt lắm, mau chóng tiến lại: “Đã tiễn ra ngoài rồi, ba sinh viên đó đánh giá 5 sao trước mặt tôi, bọn họ đều nói rằng chơi rất vui, mong là anh không làm khó diễn viên kia.”
“Vui?” Trần Ca gật gật đầu: “Vui vẻ là được.”
“Trần Ca, hai du khách kia là chuyện gì thế? Đều ngất mất rồi, có nặng lắm không?” Cố Phi Vũ do dự hỏi một câu: “Còn có diễn viên nhà ma mà mấy sinh viên nói đến là chuyện gì?”
“Chuyện nhỏ thôi, cậu ở trong nhà ma của tôi phải làm quen những cái này. Đúng rồi, sau này cậu cũng phải biết một ít kiến thức về mặt sơ cứu nhé.” Trần Ca để Cố Phi Vũ dìu Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh dậy: “Nhốt hai người này vào phòng hoá trang trước đi.”
“Kiến thức sơ cứu? Nhốt vào phòng hoá trang?” Cả người Cố Phi Vũ toàn mồ hôi lạnh, sao cứ có cảm giác như theo vào tiệm lừa đảo vậy nhỉ?
“Bọn họ không phải du khách.” Trần Ca biết rằng Tiểu Cố hiểu lầm rồi, bèn thuận miệng giải thích: “Khu vui chơi Thế Kỷ Mới được tổ chức lại, kết hợp với việc nhà ma của chúng ta tiến hành tuyên truyền trên quy mô lớn, kết quả có một số kẻ không muốn nhìn thấy chúng ta trở lại, vì thế phái người đến làm loạn.”
“Thì ra là như vậy.” Tiểu Cố nghiêm túc gật đầu: “Nước ở thành phố lớn đúng là sâu thật.”
Tiểu Cố cõng Ngụy Ngũ, Trần Ca kéo Khổng Tường Minh, hai người đi tới cửa Phòng Học Cuối Cùng thì dừng lại.
“Vẫn còn hai du khách đang ở trong nhà ma, có lẽ bọn họ ở trong cảnh tượng bên phải, cậu ở đây đừng động đậy, tôi đi rồi quay lại.”
Trần Ca bỏ Khổng Tường Minh xuống rồi mau chóng đi về phía ký túc xá nữ, Cố Phi Vũ đứng một mình ngoài phòng học, cứ luôn cảm thấy trong phòng học có người đang nhìn cậu ta.
“Trần Ca, tôi và anh cùng nhau qua đó đi!”
Tiến vào hành lang bên trái, cách rất xa cũng có thể nghe thấy tiếng tranh cãi, du khách tên Na Na kia nổi giận, quyết tâm đòi chia tay với du khách nam kia, tức giận đùng đùng, cũng không cảm thấy được cảnh tượng xung quanh trở nên âm trầm ảm đạm.
“Hai người này đang làm gì vậy? Chạy vào trong nhà ma cãi nhau à?”
Hai du khách đứng chính giữa hành lang, gần đó cũng không có điểm gì đáng sợ, hai người họ cãi nhau đến mức không thể dứt ra, hoàn toàn không thấy có vẻ gì là muốn dừng lại.
“Anh, anh đi chậm thôi.” Cố Phi Vũ kéo vác nặng nề, đem theo cả hai thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ qua.
“Cậu qua đây làm gì?”
“Tôi lo lắng cho anh, muốn qua đây giúp đỡ.” Cố Phi Vũ nhìn phía trước mặt rồi chuyển chủ đề: “Hai người này cãi nhau giỏi thật đấy, hai chúng ta có cần qua đó khuyên bảo một chút không?”
“Thanh quan cũng khó quản được chuyện trong nhà, khuyên cái gì?” Trần Ca lắc lắc búa của bác sĩ nát sọ, vẫn thấy thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ nhìn thuận mắt hơn một chút, ít nhất bản thân không thoải mái thì có thể lấy búa đập qua.
“Xem bọn họ cãi nhau dữ như vậy, liệu có xảy ra chuyện gì không? Dù sao cũng là trong nhà ma của chúng ta, truyền ra ngoài ảnh hưởng sẽ không tốt đâu.” Cố Phi Vũ đứng sau Trần Ca, ở trong nhà ma vây xem người khác cãi nhau, ít nhiều cũng hơi không tốt lắm.
Chuyện xảy ra ở nhà ma của chúng ta còn ít hay sao? Trần Ca rất muốn hỏi lại cậu ta câu này, nhưng vì không muốn mang đến cho nhân viên mới áp lực tâm lí quá lớn, anh đành cố gắng đè nén xuống: “Nếu như hai người này thật sự muốn chia tay thì sẽ không chạy nửa tiếng đồng hồ đến chỗ này đâu.”
Trần Ca lấy mặt nạ da người ra, đeo lại lên mặt, cầm búa của bác sĩ nát sọ lên, đi về hướng cặp tình nhân kia.
Anh vẫn còn chưa lại gần đã nhìn thấy cô gái kia đẩy chàng trai ra, một mình chạy đến ký túc bên cạnh nơi Bút Tiên trú ngụ, sau đó đóng chặt cửa phòng ngủ lại.
Chàng trai ở ngoài đập vào cạnh cửa, bên trong truyền ra tiếng khóc của cô gái, nhưng đối phương lại không mở cửa ra.
“Nhan Na Na!”
Cô gái ở bên trong đã khoá hết cửa vào và cửa sổ của ký túc xá, chàng trai đứng ngoài cửa sổ gọi với vào trong, thế nhưng dường như cô gái quyết tâm muốn kết thúc đoạn tình cảm này.
“Trần Tử Dân, chúng ta gặp nhau ở trong nhà ma, hôm nay cũng kết thúc ở đây có được không? Hai năm sáu tháng lẻ một ngày, cảm ơn tất cả những gì tốt đẹp mà anh đã dành cho tôi.”
“Anh thật sự không nghĩ ra tại sao em lại muốn chia tay? Là anh đối xử không tốt với em sao?”
“Anh không cần chất vấn tôi, đều là tôi không tốt, được chưa?”
Cuộc tranh cãi căng thẳng, Trần Ca ở xa thật sự là không nghe nổi nữa, anh xách theo búa của bác sĩ nát sọ đi tới gần.
Tiếng bước chân vang lên, chàng trai đang đứng ngoài cửa thấy Trần Ca, nói thật cậu ta cũng hơi sợ hãi, nhưng lúc này đây cậu ta đang rất tức giận, sự tức giận đã che đậy hết sự khủng hoảng.
Nhìn thấy Trần Ca tới không đúng lúc, thậm chí cậu ta còn có ý chuyển cơn tức giận lên người Trần Ca.
Chàng trai chỉ vào Trần Ca, bờ môi mấp máy nhưng không đợi đến lúc cậu phát ra âm thanh gì, Trần Ca bỗng nhiên tăng tốc, lao nhanh tới, dùng búa của bác sĩ nát sọ trực tiếp đập vào khoá cửa!
Mùn cưa bay ra, khoá ở cánh cửa đằng sau trực tiếp bay văng ra ngoài, đập vào vách tường, gây ra tiếng động lớn.
Đôi tình nhân vẫn đang tranh cãi hoàn toàn bị sốc nặng, đặc biệt là chàng trai ban nãy muốn mở miệng nói chuyện, ngọn gió từ đầu búa mang tới giống như quét qua miệng cậu ta vậy.
Miệng há hốc ra không khép lại được, chàng trai nhìn khuôn mặt da người rách nát của Trần Ca, mí mắt run rẩy, cảm giác cả người mất đi sức khống chế.
Cô gái cũng cố gắng không khóc nữa, phát ra tiếng la hét.
Chàng trai đó muốn vào trong ký túc xá nhưng hai chân lại mềm nhũn, hai tai kêu ù ù, đi vào trong được một bước, cả người đều thuận thế ngã về phía trước.
“Tử Dân!” Cô gái ôm lấy vai chàng trai, vào lúc này lại chủ động bảo vệ trước mặt chàng trai.
Trần Ca lấy chiếc búa của bác sĩ nát sọ bị kẹt trong lỗ ở cửa gỗ ra, anh hơi xấu hổ, gần đây số lần đánh người quá nhiều, dường như sức lực cũng trở nên mạnh hơn.
Anh ho khan một tiếng, lấy mặt nạ da người xuống, nhìn hai vị du khách vừa bị dọa một trận, trước khi bọn họ kịp nổi giận, anh đã mở miệng nói: “Lúc gặp nguy hiểm, thứ đầu tiên ông xã cô nghĩ tới không phải là chạy trốn đi, mà là vào trong nhà ma tìm cô, có thể thấy cậu ta để ý đến cô tới mức nào.”
Trần Ca lại nói với du khách nam đang ngã dưới đất: “Lúc cậu ngã dưới đất, bà xã của cậu không chú ý tới cái gì cả, chạy đến ôm chặt cậu, bảo vệ trước mặt cậu, người con gái như vậy mà bỏ qua rồi thì e là cậu sẽ phải hối hận cả đời đấy.”
Trần Ca tiến vào trong phòng, áo dính màu máu bay qua bay lại, anh mỉm cười rồi dìu hai vị khách còn chưa hết hoang mang kia dậy.
“Hai người yêu thương lẫn nhau, không cần biết xảy ra chuyện gì, chỉ cần rõ một điểm này là đủ rồi.” Trần Ca đặt búa của bác sĩ nát sọ sang một bên: “Nếu như hai người không tin tưởng đối phương, chúng ta vẫn có thể chơi một trò chơi nhỏ.”
Hai du khách chân tay lạnh buốt, cảm thấy kì lạ, không biết thế nào đã bị Trần Ca sắp xếp ngồi hai bên ghế, ngón tay hai người đan lại với nhau, nắm lấy một cây bút bi bị dán bằng băng keo trong suốt.
“Nhà ma này của tôi đã mở rất nhiều năm, có một số thứ đã được thông linh, cây bút bi này chính là một trong số đó, hai người có thể cầm lấy nó và hỏi ra vấn đề mà trong lòng mình muốn biết nhất, nó sẽ đưa ra đáp án cho hai người.”
Đôi tình nhân đó vừa tỉnh táo lại sau cú sốc Trần Ca đập cửa mà vào, bọn họ nhìn vào mắt nhau, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay của nhau, qua một lúc lâu, cuối cùng cũng bắt đầu trò chơi Bút Tiên.
“Bút Tiên, Bút Tiên, người là kiếp trước của tôi, tôi là kiếp này của người, có thể nào nói cho tôi biết, người mà anh ấy/cô ấy yêu nhất có phải là tôi không?”
Trần Ca ở một bên nghe cũng ê hết cả răng, điên cuồng ám thị cho Bút Tiên, muốn mau chóng tiễn hai người này đi.
Qua vài giây sau, Bút Tiên trong lòng bàn tay bắt đầu di chuyển, hai du khách đều nhìn thấy một sự kinh ngạc từ trong mắt nhau.
Đầu nhọn dừng ở trên tờ giấy, viết ra một chữ “Phải.”
Tiễn Bút Tiên đi, trò chơi kết thúc, thế nhưng bàn tay đang nắm chặt nhau của hai du khách vẫn còn chưa buông ra.
“Tử Dân…”
Cô gái cúi thấp đầu xin lỗi, chàng trai thuận thế ôm chặt lấy cô gái.
“Sau này anh nhất định sẽ đối với em tốt hơn nữa!”
“Em nên quan tâm đến anh nhiều hơn.”
“Không sao, bà xã à.”
“Hai người có thôi đi không vậy!” Trên mu bàn tay đang cầm búa của bác sĩ nát sọ của Trần Ca đầy ắp gân xanh, anh có cảm giác sắp không khống chế được bản thân nữa rồi.
“Ông chủ, thật sự xin lỗi, gây phiền phức cho anh rồi.” Lúc này hai vị du khách mới tách nhau ra, vừa xin lỗi vừa cảm ơn Trần Ca.
“Nếu không phải thấy hai người gặp nhau trong nhà ma của tôi, tôi còn lâu mới đi quan tâm hai người.” Trần Ca thu búa lại: “Sau này sống những ngày tháng tốt đẹp đi, đừng chia tay rồi sau đó lại hối hận.”
“Ừm, nhất định rồi!”
Đưa mắt nhìn hai vị khách kia rời đi, Tiểu Cố ngạc nhiên tới đơ ra luôn, lúc cậu ta nhìn thấy Trần Ca đập cửa, điện thoại cũng lấy ra chuẩn bị báo cảnh sát rồi, không ngờ rằng kết quả lại thành ra thế này.
“Trần Ca, anh giỏi thật đấy, thế này mà cũng được.”
“Bớt nói nhảm đi, lên tầng lấy hộp công cụ mang qua đây, cánh cửa này phải sửa lại một chút.”