Mười phút trước, cảnh Minh Thai vẫn còn rất "hài hòa", Trần Ca vừa mới đi ra ngoài trang điểm, đến cảnh quay khác gọi mấy nhân viên một chút mà khi quay lại thì cảnh này đã hoàn toàn thay đổi.
Vào thời điểm khi cánh cửa được mở ra, Trần Ca còn nghĩ rằng anh đã trở lại thế giới sau cánh cửa một lần nữa.
Não bộ nhanh chóng suy nghĩ, Trần Ca đã nghĩ về vô số khả năng, cuối cùng bóng dáng hai du khách đã xuất hiện trong đầu anh.
“Cặp vợ chồng đến từ Tân Hải có vấn đề, sự thay đổi của cảnh Minh Thai có liên quan gì đến họ không?" Ngay từ đầu Trần Ca đã nghi ngờ bọn họ là những du khách đặc biệt, nhưng giờ anh cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy: “Trước khi bọn họ gây ra sự phá hủy lớn hơn, mình nhất định phải tìm thấy bọn họ.”
Gọi nhân viên ra, Trần Ca cầm truyện tranh lao vào cảnh, để ngăn sương mù đen lan rộng, anh còn nhờ Tiểu Tiểu canh giữ cánh cổng sắt đen và dặn Tiểu Tiểu không được mở cửa cho dù có là ai đến.
Màn sương đen bao trùm Thị trấn im lặng, và nó còn đang tiếp tục lan ra xa hơn, những mặt người nhợt nhạt bắt đầu xuất hiện trên các bức tường đường phố, sau khi nhìn thấy Trần Ca, bọn chúng không ngừng la hét như thể đang cầu cứu, nhưng cũng như thể đang khóc than.
“Con đường bí mật gần lối vào cảnh này nhất là ở Tòa nhà yên tĩnh, nhưng chắc là sẽ không có du khách nào xui xẻo trực tiếp đi vào cảnh ẩn thông qua con đường đấy chứ.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra, bấm số của Đồng Đồng, rất nhanh đã nhận được tin nhắn của Đồng Đồng.
Nhìn thấy tin nhắn của Đồng Đồng, vẻ mặt của Trần Ca trở nên kỳ lạ.
“Không có người ngoài xâm nhập? Không có người ngoài xâm nhập mà cảnh Minh Thai có thể biến thành như vậy sao?" Hình như Đồng Đồng cũng đang bận việc rất quan trọng, chỉ nhắn trả lời Trần Ca một câu rất đơn giản: “Chẳng lẽ đối phương đang lừa Đồng Đồng sao?”
Trần Ca biết rằng xác suất này là rất nhỏ, nhưng sau nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ thí luyện của điện thoại màu đen đã giúp anh tạo thành thói quen phải lo lắng đến vấn đề tồi tệ nhất trước khi suy nghĩ một vấn đề nào đó.
Gõ vào một cánh cửa nào đó, Trần Ca nhỏ giọng gọi: “Anh Bằng? Anh có ở đó không?”
Cánh cửa gỗ mở ra, Ngô Kim Bằng ôm trán đứng ở cửa: “Ông chủ? Sao cậu cũng vào đây rồi?”
“Anh bị thương sao?” Giọng của Trần Ca thay đổi ngay lập tức, ở trong nhà ma của mình mà lại dám là nhân viên cả mình bị thương, mặc dù chỉ là cái trán hơi sưng lên một chút.
“Không sao, không sao đâu, lúc mở cửa tôi hơi khẩn trương cho nên tự mình đụng vào.”
“Có phải có ai đó cố tình chặn cửa không?” Trần Ca đã suy nghĩ thông suốt, anh biết thủ đoạn của những người thiết kế nhà ma đó.
“Ông chủ, trước tiên cậu không cần quan tâm đến tôi đâu. Vừa rồi trong cảnh có phát ra vài tiếng kêu thảm thiết, không phải chuyện đùa đâu, giống như đang giết một con lợn vậy, cậu mau đi xem thử đi, tôi lo rằng sẽ có chuyện xảy ra.”
“Anh cứ canh gác ở đây trước, tôi sẽ quay lại sớm.” Sương mù đen trên đường càng dày đặc, Trần Ca chạy một mạch đến Tòa nhà yên tĩnh.
Đầu tiên anh liếc nhìn tờ thông báo tìm người mất tích bên cạnh hành lang, đứa trẻ trong ảnh đã biến mất: “Đồng Đồng đã chạy đi đâu rồi?”
Bước vào hành lang, Trần Ca khá chắc chắn rằng màn sương đen đang bay ra từ đây, anh đẩy cửa phòng đầu tiên ra và thấy tất cả đồ đạc trong phòng đều thấm đẫm máu như thể đã được rửa sạch bằng máu một lần vậy.
Tìm thấy cái gương trên mặt đất, Trần Ca giao tiếp với chấp niệm học sinh trong gương, đối phương đã mở cánh cửa ốc sên máu ra.
Màn sương đen trong con đường bí mật trào ra ngoài như một làn sóng, một người phụ nữ trung niên nằm sấp xuống bậc thềm, bởi vì sợ hãi quá mức nên cô ta đã bất tỉnh.
“Màn sương đen có thể gợi lên nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng người sống, cô ta trực tiếp bước vào màn sương đen mà không hề trải qua cảnh một sao nào, có thể chạy đến đây cũng là một kỳ tích rồi.”
Trần Ca kéo người phụ nữ trung niên ra khỏi con đường bí mật và bảo chấp niệm học sinh đi gọi các bác sĩ trong Nhà Xác Dưới Lòng Đất: “Đừng để họ làm mọi người sợ hãi, cứ im lặng đến đây và kiểm tra tình hình xem, khéo cũng còn nhiều người ngất đấy.”
Mang theo những nhân viên khác, Trần Ca đi tới cuối con đường bí mật, nhặt sợi dây xích sắt đang chặn cửa lên: “Rõ ràng là có người cố ý chặn cửa lại, không muốn để cửa đóng lại.”
Mở cánh cửa sắt đen và bước vào trong, Trần Ca còn chưa đi xa đã nhìn thấy tất cả những búp bê và quái vật trong cảnh ẩn đang phát điên.
Vô số lời nguyền và ký ức vặn vẹo bám vào trên người bọn nó khiến những con búp bê quái vật này trở thành một vật ký thác, như thể chúng có sự sống và suy nghĩ.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Cảnh Minh Thai ghi lại cuộc đời của Minh Thai, bây giờ những ký ức và dấu ấn này đều bị giày cao gót màu đỏ tiếp quản, lời nguyền và trí nhớ đều không thể kiểm soát được, điều này có nghĩa là hiện tại cảm xúc của giày cao gót màu đỏ có chút không ổn.
Nhẹ nhàng gọi tên của đối phương, có lẽ là bởi vì nghe thấy giọng nói của Trần Ca, làn sương đen đã bình tĩnh lại một chút, những con quái vật bị nguyền rủa khống chế cũng không điên cuồng như trước nữa.
Đi thẳng về phía trước, Trần Ca nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng giày cao gót màu đỏ, băng trên người cô ta đã rơi đi rất nhiều, lộ ra làn da đầy hoa văn nguyền rủa, người phụ nữ này có một vẻ đẹp khiến người khác bị hút hồn, trông rất kỳ quái.
Lúc này, đôi giày cao gót màu đỏ đang đứng ở trung tâm của đám sương mù màu đen, trước mặt cô có một bóng người thấp bé chắn ngang, phía sau bóng dáng thấp bé kia là hai người đang hôn mê.
“Tại sao Đồng Đồng lại ở cùng với Lương Nhị, Lương Tam?” Trần Ca vội vàng chạy đến, sau khi hỏi thăm thì anh mới biết được, thì ra Lương Nhị, Lương Tam vô tình đi vào khu vực ẩn trong năm phút đầu tiên của trò chơi và đã được trải nghiệm ký ức của Minh Thai cùng giày cao gót màu đỏ.
Vốn dĩ giày cao gót màu đỏ cũng không muốn để ý đến bọn họ, nhưng chính bọn họ chạy tới trước mặt giày cao gót màu đỏ, lại còn phê phán giày cao gót màu đỏ vài câu.
Điều quan trọng nhất là nếu nhận xét của họ là tích cực, chẳng hạn như họ cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy đôi giày cao gót màu đỏ thì cũng sẽ chẳng có chuyện gì đâu, kết quả là Lương Nhị lại nói thẳng từ ghê tởm.
Nguyên nhân cái chết của đôi giày cao gót màu đỏ vẫn còn là một bí ẩn, nhưng lúc sinh tiền dường như cô ta là một người phụ nữ cực kỳ yêu cái đẹp, trong nhiệm vụ tăng độ hảo cảm cũng có nhắc một câu - Tôi có đẹp không?
Có thể nói, Lương Nhị đã giẫm một cách chính xác vào sấm sét, cũng khó trách giày cao gót màu đỏ lại tức giận như vậy.
Áo đỏ cấp cao nhất rất khác với người thường, đôi giày cao gót màu đỏ thậm chí còn không cần phải làm gì cả, lời nguyền trong màn sương đen sẽ được sẽ được kích hoạt mỗi khi cô ta nổi giận và tự động đi tìm ra kẻ đã chọc tức cô ta, sau đó vẽ ra những ký ức đáng sợ nhất trong lòng bọn họ.
Có thể nói Lương Nhị và Lương Tam đều bị sự sợ hãi trong đáy lòng mình dọa ngất, trong cả quá trình, đôi giày cao gót màu đỏ chỉ làm đúng một việc, đó chính là liếc mắt nhìn họ một cái mà thôi.
Sau khi hiểu chuyện gì đã xảy ra, Trần Ca cũng cảm thấy Lương Nhị và Lương Tam thực sự là những chiến binh.
Anh kiểm tra qua tình hình của Lương Nhị và Lương Tam, đôi giày cao gót màu đỏ cũng không quá nặng tay với họ, chỉ muốn dạy cho hai anh em họ một bài học mà thôi.
Chờ sau khi giày cao gót màu đỏ hết giận, Trần Ca bảo cô tiếp tục canh giữ cảnh ẩn này, còn anh và Đồng Đồng thì bỏ đi theo con đường bí mật.
Vừa nãy Đồng Đồng cũng bị dọa sợ, đứa trẻ này còn nghĩ rằng đôi giày cao gót màu đỏ muốn xuống đao giết người.
“Có thể mở ra con đường bí mật của Tòa nhà yên tĩnh, trong số những du khách này cũng có người lợi hại đấy. Đồng Đồng, cậu có thấy ai đã mở ra con đường bí mật không?”
“Anh Tiểu Quân.”
“Tôn Tiểu Tiểu?”
“Vâng, vâng.”
Vẻ mặt Trần Ca hơi nghi ngờ, anh cũng không nói cho Tiểu Tôn biết vị trí của con đường bí mật và cách mở nó, nhưng Tôn Tiểu Quân đã mở được con đường bí mật trong năm phút đầu tiên một cách kỳ diệu như vậy, thậm chí còn đưa tất cả du khách trong nhóm mình đi vào.
“Đây là năng lực của lời nguyền sao?”
Nghe Đồng Đồng mô tả, Trần Ca mơ hồ đoán được suy nghĩ của Tiểu Tôn, xuất phát điểm làm việc của đối phương rất tốt, nhưng kết quả có lẽ đến chính bản thân Tiểu Tôn cũng không ngờ tới.
Một con bướm trong rừng mưa nhiệt đới Nam Mỹ, thỉnh thoảng vỗ cánh vài cái sẽ có thể gây ra lốc xoáy ở Bắc Mỹ hai tuần sau đó.
Mà Tiểu Tôn chính là con bướm có thể gây ra cơn bão đó, bản thân cậu ta là một người có đầu óc tương đối đơn giản, cũng chính sự đơn giản đó đã giúp cậu ta có thể làm được những điều khủng khiếp mà cậu ta không hề hay biết.
“Xem ra tôi đã đánh giá thấp uy lực của lời nguyền rồi, thảo nào cậu ta bị điện thoại màu đen cố tình đánh dấu đặc biệt, chẳng trách ngay cả hung thần cũng từ bỏ Tiểu Tôn.”
Bước ra khỏi hành lang, nhìn màn sương đen đã lan ra toàn bộ cảnh Minh Thai, Trần Ca cũng không vội, mà thay vào đó anh lại nghĩ ra một kế hoạch mới.
“Lời nguyền rủa, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, tại sao mình cảm thấy được giữa hai loại này có một mối quan hệ tương sinh tương khắc nhỉ?”
Tiểu Tôn đã gây ra một mức độ thiệt hại nhất định cho cảnh này, nhưng Trần Ca sẽ không trách móc Tiểu Tôn, với tư cách là một người quản lý, người đầu tiên phải chịu trách nhiệm chính là anh.
Mỗi người đều có vị trí phù hợp của riêng mình, Tiểu Tôn cũng không ngoại lệ.
Nếu Tiểu Tôn thực sự chỉ biết phá hoại, sinh ra xui xẻo, đồng thời không phân biệt được ta và địch, vậy thì Minh Thai sẽ không bao giờ bỏ mặc cậu ta ở trong cánh cửa cốt lõi của chính mình đâu.
“Là do mình đã đánh giá thấp năng lực của Tiểu Tôn, cậu ta nên có một sân khấu lớn hơn.”
Trần Ca tiếp tục đi bộ dọc theo con phố, khi anh ấy đi qua Phố quỷ, trái tim Trần Ca nhảy lộp bộp vài cái.
Phố quỷ là một cảnh ở thế giới phía sau cánh cửa của Vu Kiến được lưu lại, Trần Ca cũng không biết lý do tại sao, một thế giới lớn như vậy mà chỉ giữ lại con phố này, anh biết có lẽ tất cả đều bởi vì Trương Nhã.
Phố quỷ cuối cùng còn sót lại chính là con đường mà anh và Trương Nhã đã đi qua, họ cùng nhau về nhà trên con đường này, và nói lời tạm biệt trên con đường này, con đường đã ghi lại khoảng khắc ngắn ngủi đó của hai người.
“Chắc có lẽ các du khách sẽ không phát điên đi phá hủy chữ và hoa văn trên trạm dừng đâu nhỉ?” Cảnh phụ này cũng có ý nghĩa nhất định với Trần Ca, anh mang theo Đồng Đồng và các nhân viên khác vào trong màn sương đen, khi đi ngang qua trạm dừng, chỉ nhìn thấy máu rơi đầy trên mặt đất và làn mưa máu bay bay.
“Ký ức về Trương Nhã vẫn chưa bị phá hủy, nhưng dường như lại có một vấn đề lớn xảy ra với áo mưa đỏ.”
Không dám dừng lại, Trần Ca lập tức đi đến cô nhi viện màu trắng, anh trực tiếp mở ra cánh cửa bí mật, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Bố trốn trong căn phòng tối của cô nhi viện màu trắng để làm những con búp bê màu đỏ tươi, lệ quỷ có thể phá huy sức mạnh tương đương áo đỏ cấp cao nhất khi ở sau cánh cửa ở thị trấn Lệ Loan này vẫn chưa bị chọc tức.
“Có gặp Tôn Tiểu Quân không?” Trần Ca thấp giọng hỏi.
Tiểu Bố đứng dậy khỏi chiếc chăn bông màu đỏ, đặt con búp bê trên tay xuống, mờ mịt lắc đầu.
“Vậy thì không sao, cháu cứ tiếp tục làm việc của mình đi.” Nhìn bộ dạng của Tiểu Bố, Trần Ca rất muốn đi tới sờ đầu Tiểu Bố.
Có đôi khi anh sẽ sinh ra một số ảo giác, chẳng hạn như nghĩ rằng Tiểu Bố là con gái ruột của mình, hoặc nghĩ rằng Tiểu Bố rất... rất dễ thương.
Vừa định rời đi, tay áo của Trần Ca đã bị Tiểu Bố túm lấy, đứa trẻ này đặt con búp bê màu máu trong tay mình đến trước mặt Trần Ca.
Khuôn mặt của hai con búp bê liên tục thay đổi, cuối cùng trở nên giống với hai du khách đến từ Tân Hải.
Một nam một nữ đứng đối diện nhau, người đàn ông dường như đang tự nói với chính mình: “Tà niệm không kiểm soát được, mưa máu chảy tầm tã, quả nhiên không một người sống nào có thể cảm hóa được chấp niệm này, kể cả con cái của họ cũng không làm được.”
Vẻ mặt của người đàn ông đầy lạnh lùng, anh ta không ngừng lặp đi lặp lại câu này, dường như anh ta còn nói gì đó, nhưng Tiểu Bố chỉ ghi lại câu nói này.
“Tiểu Bố, cháu nghe được câu nói này ở đâu?”
Ngồi trên chăn bông màu đỏ, Tiểu Bố thay đổi một tư thế thoải mái, thu mình trong góc, cô bé thản nhiên chỉ vào đỉnh đầu của mình.
Đôi nam nữ dường như không ngờ rằng áo đỏ cấp cao nhất sẽ thu lại toàn bộ hơi thở của mình, và một mình ngồi xổm trong phòng tối dưới lòng đất để làm búp bê.
“Đã hiểu.” Trần Ca gật đầu, dẫn những nhân viên khác đi.
Lần này cũng coi như Tôn Tiểu Quân chó ngáp phải ruồi, trong đám du khách quả thật có người đi vào đây với ý đồ xấu, nhưng chính cậu ta lại là người làm chuyện mà những người đó không dám làm.
...
Các du khách tụ tập ở lối vào căng tin, mưa máu chảy ròng ròng trên người. Mã Phong, người đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, bảo Tôn Tiểu Quân đi vào trong trước.
“Vừa rồi chúng ta lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu đều là những nhà thiết kế nhà ma hàng đầu, rốt cuộc thì họ đã nhìn thấy gì mà lại bị dọa đến như vậy chư?" Thượng Quan Khinh Hồng đã từng ăn quả đắng ở chỗ Trần Ca, ban đầu chính anh ta thuyết phục Mã Phong rời đi, nhưng đáng tiếc Mã Phong có chút cố chấp.
“Chuyện này cứ hỏi cậu ta đi, cậu ta là người cuối cùng tiếp xúc với Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc mà.” Mã Phong và những du khách còn lại đều nhìn về phía Tiểu Tôn.
“Nếu nói thật với lòng mình, tôi thật sự chưa từng nghĩ tới việc sẽ làm hại ai, nhưng không hiểu tại sao lại trở thành như bây giờ.” Tiểu Tôn cười khổ: “Tôi cũng không biết tại sao, ngay từ khi còn nhỏ tôi đã muốn liều mạng làm thật tốt mọi chuyện, nhưng tất cả các loại tai nạn sẽ xảy ra. Khi tôi còn học tiểu học, mẹ tôi nói rằng chỉ cần tôi có thể vượt qua kỳ thi cuối kỳ, mẹ sẽ đưa tôi đến công viên nước lớn nhất ở Hàm Giang để chơi. Tôi đã nỗ lực để thi cho thật tốt, kết quả là đã có một trận động đất xảy ra ở vùng ngoại ô phía Đông và công viên nước đã bị đóng cửa.”
“Khi tôi vào cấp 2, mẹ tôi đã cổ vũ tôi rằng chỉ cần tôi có thể thi thật tốt là mẹ sẽ mua cho tôi một chiếc máy tính, kết quả là khi điểm số sắp được công bố, nhà trường lại bị cháy, thương hiệu máy tính mà tôi định mua cũng bị phá sản.”
“Sau tất cả, cuối cùng tôi cũng vào được đại học, tôi thích âm nhạc, kết quả là một trong những ca sĩ mà tôi ngưỡng mộ đã rời khỏi sân khấu âm nhạc sau khi bị phát hiện hút cần sa, một người thì bởi vì gian lận mà nằm trên hot search tận ba ngày liền, còn một người thì đã mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm thấy.”
“Tôi hiểu ra rất nhiều chân lý, cuối cùng tôi bỏ học và tự đi làm âm nhạc, tôi không dựa dẫm vào ai và cũng không giao tiếp với người khác, kết quả là không ngờ tôi lại dọn vào một tòa nhà...Thôi quên đi, không nói nữa.”
Sau khi nghe chuyện cũ của Tôn Tiểu Quân, các du khách đều cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng một số lại cảm thấy rằng cậu ta đang bịa chuyện.
Đôi nam nữ đến từ Tân Hải đứng ở phía sau hàng, vẻ mặt của người phụ nữ có hơi dại ra, nắm chặt lấy cánh tay của người đàn ông, như thể muốn hòa làm một thể với người đàn ông.
Cơ thể người đàn ông toát ra vẻ lạnh lùng, anh ta không ngừng quan sát xung quanh, còn không ngừng đút tay vào túi quần.
Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện trên bàn tay anh ta có một vết thương, ở sâu bên trong vết thương có một con ngươi được chôn chặt.
Cúi đầu xuống, người đàn ông khẽ lẩm bẩm một mình, như thể đang báo cáo với ai đó.
“Những cuộc bạo loạn, máu tanh, sự phẫn uất, lời nguyền, những lệ quỷ áo đỏ không thể được kiểm soát một cách hoàn hảo, những lo lắng của anh là không cần thiết.”
“Nhà ma này mở cửa đến tận bây giờ, không biết bao nhiêu linh hồn của người dân đã được dùng làm vật hiến tế. Bác sĩ còn lo lắng rằng cậu ta đã bước vào một con đường khác, nhưng thực tế thì nơi này cũng giống như bệnh viện của chúng ta, chẳng qua chỉ là thay một lớp da khác mà thôi. Đứa trẻ đó cuối cùng cũng không lớn lên theo kỳ vọng của cha mẹ nó, cậu ta đã trở thành cái dạng mà cậu ta ghét nhất khi còn nhỏ.”