Trần Ca bảo Hứa Âm đi tiên phong, sau khi xác định không có nguy hiểm gì, anh mới tiến vào bên trong.
Trần Ca đi xuôi theo cầu thang đi xuống lối đi bí mật ở bên dưới, anh cúp điện thoại, mở chức năng đèn pin của điện thoại di động lên.
Anh khom lưng tiến lên phía trước, đi được khoảng ba, bốn mét thì trước mặt xuất hiện một cánh cửa sắt, bên trên có dán giấy niêm phong của cảnh sát.
Có thể do dưới đất ẩm thấp, trên cánh cửa đầy vết gỉ sét màu đỏ.
Trần Ca thử đẩy cánh cửa, nhưng điều khiến anh kinh ngạc lại xuất hiện.
Cánh cửa này như hòa làm một với đất đai xung quanh, tạo thành một chỉnh thể. Cho dù anh đẩy kiểu gì cũng không thể đẩy cánh cửa ra được.
“Bị khóa rồi ư?” Trần Ca kiểm tra cửa sắt một lượt, ngay cả lỗ khóa còn không thấy, từ đầu đã không thể có sự tồn tại của khóa cửa rồi.
“Xem ra chỉ có thể mở bằng phương pháp khác thôi.” Trần Ca lôi búa của bác sĩ nát sọ ra, tính toán sơ khoảng cách nơi này với mặt đất: “Tạo ra âm thanh từ nơi này, chắc hẳn các hộ ở tầng trên sẽ không phát hiện ra đâu.”
Anh lui về phía sau vài bước, sau đó giơ búa của bác sĩ nát sọ lên, đập liên tục vào cạnh cửa sắt.
Vết gỉ sét màu đỏ máu rơi xuống đất thành một đống, đất ở trên đỉnh đầu cũng rơi xuống từng tảng lớn, khiến người ta có cảm giác như nơi này sắp sập đến nơi vậy.
Rầm, rầm, rầm!
Lúc Trần Ca cúp điện thoại của Phạm Thông đã chuẩn bị kỹ càng, anh vung búa đập hết sức liên tục mấy lần, cuối cùng cửa sắt cũng bị đập mở ra.
Đất đá ở trên đỉnh đầu rơi xuống người, Trần Ca có cảm giác như thân thể của mình đang lay động.
Nơi đây rất nguy hiểm, nhưng đã tới mà không vào xem thì không phải phong cách của Trần Ca.
Anh nhìn cửa sắt bị mình đập mở, đưa tay sờ vào cạnh cửa sắt.
Chỗ giáp nhau giữa cửa sắt và đất có rất nhiều thứ giống rễ cây bị khô héo, phần lớn đều màu xám, còn có một số ít là màu đỏ như máu.
“Đây là tơ máu bò từ trong cửa ra sao? ‘Cửa’ mất khống chế khác ‘cửa’ bình thường như thế nào?” Trần Ca kiểm tra cửa sắt trước mặt này, càng nhìn càng thấy lạ: “Toàn bộ cửa đều khảm trong đường hầm, không hề tiện trong việc đóng mở một chút nào. Một người trưởng thành như mình mà còn khó đẩy, huống chi là một đứa nhỏ như Tiểu Bố.”
Trần Ca nghi ngờ cánh cửa này không phải cửa trong mật thất mà Tiểu Bố đẩy ra, nó là cánh cửa mà cảnh sát cố ý lắp vào, có lẽ vì phòng ngừa có người tiến vào trong mật thất.
“Trên cửa có dán giấy niêm phong của cảnh sát, không thấy lỗ khóa. Nếu nói đây là cửa, chi bằng nói nó là tấm sắt chắn đường còn hợp lý hơn.”
“Giả dụ cánh cửa này là do cảnh sát lắp đặt, vậy cánh cửa thật sự của mật thất đâu rồi?”
Trần Ca quan sát mép cửa, chẳng bao lâu sau anh đã có phát hiện mới.
Bên trong cánh cửa sắt, cách cửa sắt sâu hơn một chút có một khung cửa gỗ màu đỏ như máu.
Điều kỳ lạ là khung cửa vẫn còn nhưng cánh cửa lại không thấy đâu.
“Chắc hẳn bên trong mật thất còn có cánh cửa thứ hai, nhưng cánh cửa này biến đâu mất rồi?”
“Sau khi mất khống chế, cửa sẽ biến mất sao? Hay là nó đã bị cảnh sát lấy làm vật chứng và hủy đi rồi? Chẳng lẽ bọn họ phát hiện thứ gì đó trên cửa sao?”
Trần Ca thì thầm trong miệng. Anh giơ điện thoại di động lên, lúc ánh đèn chiếu sáng mật thất phía sau tấm sắt, anh hơi sửng sốt một chút.
Phía sau cánh cửa sắt là một gian mật thất rộng chừng ba mươi mét vuông. Trong mật thất có đặt một cái lồng sắt lớn, bên trong vứt đầy áo búp bê bằng vải nhung.
Hơn nữa vào giờ khắc này, giữa đống áo búp bê kia có một bé gái đang đứng.
“Tiểu Bố?”
Hứa Âm không báo động trước, Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, chậm rãi bước tới gần. Anh đi về phía trước khoảng hơn hai mét, khi anh tới gần “bé gái” trước mặt mới phát hiện, đó chỉ là một người giả.
Trên mặt người giả này tràn ngập hai chữ “Khương Bạch” được viết bằng bút bi đỏ, trông hơi đáng sợ.
“Khương Bạch là con gái của Khương Long, vì sao trên mặt người giả này lại viết tên cô bé?”
Cửa lồng sắt không có khóa. Chẳng mấy chốc Trần Ca lại có phát hiện mới, trên tất cả áo búp bê bằng vải nhung trong lồng sắt đều viết ba chữ “Trương Sơ Ngữ” bằng bút cọ màu.
Trần Ca cũng có ấn tượng về cái tên này, đây chính là vợ của Khương Long.
“Chẳng lẽ về sau vì trả thù, Tiểu Bố đã bắt Trương Sơ Ngữ mặc tất cả áo búp bê, còn nhốt cô ta bên trong lồng sắt?”
Tiểu Bố đẩy cửa bên trong mật thất ra, tiến vào thế giới sau cửa. Cô bé còn nhỏ tuổi như vậy, xác suất có thể sống sót ra khỏi thế giới đằng sau cửa gần như là bằng không.
Dựa theo suy đoán của Trần Ca, khi Tiểu Bố ra khỏi cửa, cô bé đã biến thành áo đỏ rồi.
“Bốn người nhà Khương Long, Khương Tiểu Hổ bị đưa vào bệnh viện tâm thần, Khương Long thì chết do tai nạn xe cộ, vợ và con gái hắn ta thì mất tích. Những chuyện này đều do Tiểu Bố làm sao?”
Đa số áo đỏ là do một loại cảm xúc nào đó tới cực hạn, đau khổ hoặc oán hận. Thực lực của bọn họ vượt xa lệ quỷ thông thường, nhưng bọn họ cũng bị cảm xúc chi phối, sẽ xúc động và điên cuồng hơn, có dục vọng hủy diệt cực mạnh.
Tiểu Bố có làm ra bất cứ chuyện gì Trần Ca cũng không thấy lạ. Điều khiến anh không nghĩ ra là Tiểu Bố làm thế nào bắt được Trương Sơ Ngữ và Khương Bạch tới trấn Lệ Loan?
Mặc dù lệ quỷ áo đỏ không cần phải sống nhờ vào những thứ đã từng dùng khi còn sống như lệ quỷ thông thường, nhưng họ cũng không thể rời khỏi nơi mình sống quá xa.
Mạnh như Trương Nhã mà vẫn phải ở trong Học Viện Tư Thục Tây Thành, đến tận khi Trần Ca rút trúng thư tình của cô, cô mới có thể ra khỏi Học Viện Tư Thục Tây Thành.
Nguyên nhân chủ yếu cô có thể hoạt động tự do là vì cô đã xem cái bóng của Trần Ca như vật ký thác của mình. Nói cách khác, Trần Ca chính là nơi ký thác chấp niệm của cô, vì thế cô mới có thể theo Trần Ca chạy khắp nơi trong Cửu Giang.
“Có người giúp Tiểu Bố bắt Trương Sơ Ngữ và Khương Bạch tới sao?” Bản thân Trần Ca thường xuyên giao tiếp với ma quỷ, anh biết đôi khi ma quỷ cũng có thể giao tiếp được.
Bây giờ, anh nghi ngờ rằng giữa chủ mưu sau màn và Tiểu Bố có một giao dịch nào đó, đối phương giao cả nhà Khương Long cho Tiểu Bố xử lý, còn Tiểu Bố cũng phải giúp hắn ta hoàn thành chuyện nào đó.
“Hiệp hội kể chuyện lạ từng khống chế cửa ở trấn Lệ Loan. Nghe bác sĩ Cao nói bọn họ còn cất một vài thứ mà Hiệp hội kể chuyện lạ chiếm được vào trong cánh cửa này. Kẻ giao dịch với Tiểu Bố có phải bọn họ không?”
Trần Ca suy tư một lúc lâu, anh cảm thấy khả năng này không lớn: “Có thể là Hiệp hội kể chuyện lạ bị cái bóng ở ngoại ô phía đông lừa, cánh cửa này và cánh cửa ở Khu Nội Trú Số Ba không giống nhau. Bản thân nó chính là do con người tạo ra, là một trong những kế hoạch của cái bóng.”
Đứng tại góc độ của người xem, Trần Ca nhìn càng rõ ràng hơn: “Phạm vi hoạt động của Hiệp hội kể chuyện lạ tập trung chủ yếu ở ngoại ô phía tây và phía bắc, thế mà bọn họ lại phát hiện được một cánh cửa ở ngoại ô phía đông. Nói không chừng đây chính là do cái bóng đứng sau giở trò quỷ, có lẽ hắn ta muốn nuốt luôn cả Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Ở thời kỳ hoàng kim, Hiệp hội kể chuyện lạ có vô số lệ quỷ phổ thông, vài vị áo đỏ, lại thêm tên điên trong các thiên tài – Ngô Phi và tên điên trong những tên điên – bác sĩ Cao. Dù là vậy mà vẫn bị cái bóng lừa, điều này khiến Trần Ca càng thêm kiêng kị kẻ đầu sỏ sau màn ở ngoại ô phía đông hơn.
“Trước khi chết, bác sĩ Cao vẫn nhắc tới cánh cửa ở ngoại ô phía đông này, xem ra ngoại ô phía đông cũng để lại ấn tượng sâu đậm đối với ông ta. E rằng ông ta cũng đã từng giao thủ với ma quỷ ở ngoại ô phía đông, chẳng qua không chiếm được lợi ích gì.” Thật ra Trần Ca rất muốn mượn sự trợ giúp của bác sĩ Cao, nhưng hiện giờ đối phương còn chẳng được tính là người, nghĩ đi nghĩ lại anh đành từ bỏ suy nghĩ nguy hiểm này.