“Mấy người đợi tôi với!
Lão Chu và Đoàn Nguyệt ở đằng trước chạy hết tốc lực, Bạch Bất Hối theo sát phía sau. Để không bị bỏ rơi, tất cả mọi người đều bắt đầu chạy như bay.
“Chúng ta làm bạn nhé! Làm bạn với tôi nhé!”
Giọng nam chói tai không hề biến mất, cậu học sinh mặc đồng phục quái dị nọ cũng chạy ra khỏi phòng học!
“Chờ tôi với!” Bảo vệ tên Lưu Quang Minh lớn tuổi nhất, anh ta lại phải cầm theo máy quay, ôm thiết bị nặng nề như vậy nên không thể nào chạy nhanh được.
Chẳng mấy chốc, Lưu Quang Minh dần kéo dài khoảng cách với đội ngũ trước mặt.
Anh ta cảm thấy rất sốt ruột, rất muốn vứt camera đi, thế nhưng khi nghĩ đến cái máy này có giá tận mấy chục ngàn tệ, nếu làm hỏng là phải bồi thường, thế là anh ta đành ôm camera chạy hơn hai mươi mét.
Cả nhóm đằng trước không ai đợi anh ta. Đến khi nhìn thấy một ngã rẽ, đồng đội sắp biến mất khỏi tầm mắt của mình, cuối cùng anh ta cũng đưa ra quyết định.
“Tiền bạc chẳng quan trọng bằng mạng sống!”
Để giảm bớt tổn thất xuống mức thấp nhất, anh ta giảm tốc độ, xoay người bỏ camera xuống đất.
Nhưng đợi đến khi anh ta ngẩng đầu lên, cậu học sinh mặc đồng phục quái dị nọ đã sắp đuổi kịp anh ta!
“Chúng ta làm bạn nhé!”
Giọng nói chói tai vang lên trong đầu. Cả đời này Lưu Quang Minh chưa từng sợ hãi như thế bao giờ, lúc này đây anh ta như một đứa trẻ lúng túng chân tay, thậm chí còn không dám mở mắt ra.
Môi anh ta run rẩy, muốn nói một câu nhưng khi mở miệng ra thì chỉ nghe thấy tiếng răng va vào nhau lập cập.
“Tôi, tôi, tôi sai rồi!”
Lưu Quang Minh không biết tại sao bản thân mình lại xin lỗi. Anh ta hét lớn lên, một mình chạy vào hành lang bên trái.
“Đừng đến tìm tôi! Bên phải có sáu người bạn tốt, bên trái chỉ có một mình tôi thôi! Đừng đến tìm tôi!”
Sau khi nhìn thấy đôi bên tách nhau ra, cậu học sinh đứng bần thần ở chỗ ngã ba một lúc, sau đó quả quyết đuổi theo hướng có nhiều người.
Tiếng động chói tai từ từ biến mất, Lưu Quang Minh thở phào nhẹ nhõm: “May mà vận khí của mình không tệ. Nơi này không thể ở lại được, mình vẫn nên trốn ra bên ngoài thôi. Anh Giang nói chỉ cần chịu đựng tròn sáu mươi phút là sẽ lì xì cho mình hai ngàn tệ, tính thời gian thì mình chỉ cần tìm một chỗ không có người trốn một lúc, chắc là sẽ không có vấn đề gì.”
Lưu Quang Minh dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên mặt. Anh ta không dám chạy lung tung, dựa lưng vào tường, chuẩn bị quay về theo đường cũ.
“Xách theo máy quay phim đi trốn cũng không tiện lắm, lỡ mà làm ảnh hưởng đến livestream của anh Giang thì không hay.” Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, Lưu Quang Minh không đụng đến cái camera kia, chậm rãi rời đi.
Trở lại hành lang ban đầu, cả cửa trước lẫn cửa sau của phòng học quái dị kia đều mở ra hết, còn có âm thanh kỳ quái loáng thoáng truyền ra từ bên trong.
“Lần đầu tiên tôi đến nhà ma chơi, các người đại nhân đại lượng, đừng so đo với tôi mà. Tôi nhát gan lắm, các người đừng đi ra ngoài, tôi van xin các người đấy!” Anh ta run rẩy bước tới gần phòng học nọ. Khi anh ta chuẩn bị đi lướt qua, màn hình ti vi trong phòng đột ngột chớp tắt.
Tim Lưu Quang Minh đánh thót một cái, anh ta giơ hai tay lên qua đỉnh đầu: “Tôi không biết gì hết, tôi chỉ là một bảo vệ thôi. Oan có đầu nợ có chủ, đều là do Lưu Giang làm. Thật xin lỗi! Thật xin lỗi!”
Anh ta nói năng lộn xộn, vội vàng chạy vụt qua cửa phòng học.
Lưu Quang Minh không dám dừng lại, vừa hét tiếng xin lỗi vừa chạy ra khỏi tòa nhà dạy học.
Anh ta há to miệng thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, không biết là do nóng hay do sợ.
“Phải tìm một chỗ trốn mới được.” Bảo vệ Lưu Quang Minh quan sát các tòa nhà xung quanh, tòa nào tòa nấy đều vô cùng âm u, cứ có cảm giác trong mỗi hành lang đều ẩn chứa lệ quỷ: “Như vậy làm sao mà trốn? Cứ có cảm giác đâu đâu cũng đều là quỷ.”
Anh ta nhìn một vòng, cuối cùng nhìn sang hàng cây trong trường ma.
Nói là hàng cây, nhưng trên thực tế phải nói là đám cây dại thì đúng hơn. Các đám cây không người quản lý, mọc lên lung tung, còn có vài cây xiên vẹo nửa chết nửa sống trồng bên trong.
“Cây cối sắp chết héo hết mà không có ai quan tâm, có lẽ hàng cây này là một góc chết!” Ánh mắt Lưu Quang Minh sáng rực. Anh ta nhìn xung quanh một chút, thấy không có ai đi qua thì vội vàng chạy vào bên trong bụi cây.
“Đúng là một chỗ nấp hoàn hảo! Ắt hẳn nhân viên nhà ma có nghĩ nát óc cũng không nghĩ tới chuyện có người trốn ở đây.” Lưu Quang Minh hơi đắc ý, anh ta đang định nhặt ít lá cây lên che cái đầu trọc nổi bật của mình thì phát hiện đằng trước có một hốc cây, hình như trong hốc cây đó còn có để thứ gì đó.
“Đó là cái gì?” Lưu Quang Minh nằm bò trên mặt đất, chậm rãi tới gần hốc cây. Anh ta cho bàn tay vào trong hốc, lấy một cái hộp gỗ nhỏ ra.
Lưu Quang Minh nằm nhoài trên mặt đất, mở hộp gỗ ra. Anh ta hoàn toàn không ngờ tới bên trong lại nhét một bức tranh đẫm máu đã được gấp lại!
“Đây không phải là bức tranh bọn mình cần tìm à? Mình may mắn thế nhỉ? Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công!”
Lưu Quang Minh rất chi là hưng phấn. Anh ta mải mê tưởng tượng phải tranh công với Lưu Giang như thế nào, bỗng khoang mũi ngửi thấy một mùi máu tươi thoang thoảng, trên cái đầu trọc cũng cảm thấy lành lạnh, giống như có giọt nước rơi trúng đỉnh đầu.
Anh ta giơ tay sờ thử, phát hiện lòng bàn tay bị nhuộm đỏ.
“Máu!”
Hai tay Lưu Quang Minh chống đất, đứng dậy ngay lập tức. Khi anh ta quay đầu lại nhìn, thiếu chút nữa là sợ đến nỗi tè ra quần.
Một người phụ nữ mặc áo đỏ đứng sau lưng anh ta, máu tươi sền sệt chảy xuống dọc theo áo ngoài của cô ta.
Lưu Quang Minh rất muốn lên tiếng, nhưng anh ta phát hiện cơ mặt mình như đang bị chuột rút.
Đối với một khách tham quan lần đầu đến nhà ma chơi mà nói, cảnh tượng này quá kích thích.
Người phụ nữ áo đỏ không hù dọa Lưu Quang Minh, cô ta nhìn hộp gỗ trong tay Lưu Quang Minh, bàn tay tái nhợt với vào trong áo đỏ, lấy một vài tờ giấy bị máu thấm dính vào nhau ra.
Ngón tay mảnh khảnh lật giở tờ giấy đến trang cuối cùng, người phụ nữ áo đỏ nhìn chăm chú.
Lưu Quang Minh run lẩy bẩy, anh ta không biết rốt cục người phụ nữ áo đỏ định làm gì.
Tầm mắt bắt đầu dịch chuyển theo bản năng, anh ta nhìn về phía tờ giấy bị nhuộm đỏ trong tay người phụ nữ.
Trên đó dùng kiểu chữ viết hoa in đậm viết rất nhiều chữ, bên cạnh còn có hình vẽ tay dùng để minh họa.
[Kịch bản: Trong cảnh tượng này, cô không cần sắm vai, chỉ cần làm chính mình là được.]
[Trách nhiệm: Nhiệm vụ của cô là bảo vệ hộp gỗ trong hốc cây.]
[Đề nghị: Tôi cung cấp cho cô mấy cách dọa người khác, chỉ dùng để tham khảo.]
[Cách một: Cô có thể cho đầu vào hốc cây trước, đến khi đối phương đi đến gần gốc cây, cơ thể của cô sẽ xuất hiện sau lưng khách tham quan, hai chân lơ lửng cách mặt đất, hơi nghiêng xuống dưới một góc 45o, bảo đảm khi đối phương nhìn thấy đầu người xong giật mình quay lại thì có thể nhìn thấy thi thể không đầu ngay.]
[Cách hai: Nếu khách tham quan cầm đèn pin theo, phát hiện đầu người trong hốc cây từ đằng xa, cô phải trợn ngược hai mắt lên khi họ vừa nhìn thấy cô! Tiếp theo đây là điều quan trọng, lúc này cô phải dùng cái đầu đuổi theo đối phương, thân thể thì chặn đường trốn của đối phương theo hướng khác!]
[Cách ba: Nếu như cô và khách tham quan tình cờ gặp nhau thì đừng hốt hoảng, cô có thể thừa dịp đối phương thả lỏng thì đột ngột rớt đầu xuống, tấn công bất ngờ!]
[Cách bốn: …]
Lưu Quang Minh chỉ nhìn những dòng chữ màu đen trên giấy là đã cảm thấy cả người đổ đầy mồ hôi lạnh, ma quỷ kiểu gì mới nghĩ ra mấy thứ này chứ!
Người phụ nữ áo đỏ nghiên cứu một lúc, hình như là hiểu ra.
Cô ta cất tờ giấy dính đầu máu kia đi, lấy hộp gỗ trong tay Lưu Quang Minh, đi tới bên cạnh hốc cây.
Hai chân Lưu Quang Minh run lẩy bẩy, anh ta nhìn chằm chằm người phụ nữ áo đỏ. Trong lòng anh ta sợ muốn chết nhưng lại không dám cử động lung tung.
Người phụ nữ áo đỏ bỏ hộp gỗ vào trong hốc cây trước, sau đó dùng hai tay nâng cằm của mình lên.
“Cô ta định làm gì?” Đây là lần đầu tiên Lưu Quang Minh tham quan nhà ma. Khi anh ta còn đang mờ mịt, bỗng trông thấy hai tay người phụ nữ áo đỏ dùng sức, sau đó gỡ cái đầu của cô ta xuống!
Lưu Quang Minh nhìn thấy rất rõ! Người phụ nữ đó đứng cách anh ta chưa đến nửa mét, gỡ cái đầu của bản thân xuống!
Tim anh ta đập chệch một nhịp, cảnh tượng không cách nào hình dung được này giống như một cái búa nặng đập thẳng vào đại não Lưu Quang Minh.
Con ngươi anh ta dần mất tiêu cự, cơ bắp trên mặt đang phát run, cơ thể ngã quỵ ra đằng sau.
Nữ quỷ áo đỏ đang định bỏ đầu vào trong hốc cây thì nghe thấy tiếng động, bèn xoay người qua.
Cô ta nhìn thấy Lưu Quang Minh đã bất tỉnh nhân sự nên hơi thắc mắc một chút.
Tôi còn chưa bắt đầu diễn mà, tại sao anh lại ngất xỉu?
Người phụ nữ áo đỏ ngơ ngác ôm cái đầu của mình, đứng bên cạnh Lưu Quang Minh. Một lúc lâu sau, cô ta dùng mũi chân khẽ đá đá Lưu Quang Minh, giống như đang bảo: Nè, tỉnh lại đi chứ!