Có thể là do tác động của Viện trưởng gây ra cho Tiểu Quân là quá lớn nên trong lòng cậu ta đã sinh ra một nỗi nghi ngờ rất lớn.
“Đừng nghĩ nhiều như vậy, cho dù cậu là mầm mống của lời nguyền hay hạt giống của hy vọng cũng chẳng sao, sự thật vẫn là cậu đã cứu tất cả mọi người mà.” Trần Ca duỗi ngón tay chỉ về phía xa, một người phụ nữ mặc áo mưa màu đỏ và một đứa trẻ trong chiếc áo mưa màu xanh đang đứng cùng nhau.
Tái ngộ sau một thời gian dài không gặp, mọi người đều ngầm hiểu và không đến làm phiền họ.
“Nếu như không có cậu, áo mưa đỏ có thể sẽ không bao giờ được nhìn thấy con trai của mình, cậu đã mang lại rất nhiều điều tốt đẹp cho mọi người, vậy là đủ rồi.” Trần Ca tiếp tục khuyên nhủ Tiểu Tôn.
“Tôi đã hơi hiểu rồi.” Tiểu Quân gật đầu: “Ông chủ, tôi có thể xin anh một chuyện được không?”
“Cậu cứ nói.”
“Tôi sẽ không trở lại nhà ma nữa, tôi muốn xây một bệnh viện trên đống đổ nát này, một bệnh viện thực sự có thể chữa lành nỗi đau và sự tuyệt vọng.” Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt Tiểu Tôn: “Tôi là mầm mống của lời nguyền, sẽ mang lại bất hạnh và tai họa cho người khác, điều này là điều không thể tránh khỏi, nhưng tôi sẽ dùng cách riêng của mình để chứng minh rằng mầm mống của lời nguyền không chỉ có thể giành được hạnh phúc cho bản thân mà còn có thể giúp người khác tìm được một cuộc sống mới.”
“Vậy thì sợ là sau này tôi sẽ phải gọi cậu là Viện trưởng Tôn rồi.” Trong thời gian ở bệnh viện này, Tiểu Tôn trưởng thành rất nhanh, Trần Ca cũng thấy khá yên tâm đối với cậu ta.
Sau khi giao lại đống đổ nát của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cho Tiểu Tôn, Trần Ca lại xách ba lô lên và đi lại xung quanh.
Sau khi chữa trị cho hầu hết nhân viên, giày cao gót màu đỏ đang đứng ngơ ngác và nhìn về một nơi nào đó, theo ánh mắt của cô, phía trước chính là một chiếc bàn giải phẫu bị hư hỏng nặng.
Trần Ca mơ hồ nhớ rằng còn có một nhiệm vụ tăng độ hảo cảm của giày cao gót màu đỏ trong điện thoại màu đen, nhiệm vụ đó yêu cầu Trần Ca phải đi đến phòng giải phẫu ở Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Nhưng bây giờ điện thoại di động không thể mở được, và phòng giải phẫu cũng đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát.
“Cô đang nhìn cái gì vậy?” Trần Ca xách ba lô, đi đến bên cạnh giày cao gót màu đỏ.
Giày cao gót màu đỏ lắc đầu, trong đôi mắt đỏ như máu của cô hiện lên vẻ mờ mịt.
Sau khi Viện trưởng hồn phi phách tán, Hứa Âm đã chiếm được hầu hết sức mạnh còn lại của Viện trưởng, còn một vài lời nguyền kỳ lạ trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, tất cả đều đã được giày cao gót màu đỏ thu lấy.
Đợi đến khi cô tiêu hóa được những lời nguyền đó, cô ta chắc chắn có thể trở thành một hung thần mới.
“Trên đời này có rất nhiều thứ xấu xí, nhưng cũng có rất nhiều thứ đẹp đẽ, sau này cô cứ ở lại trong nhà ma đi, cùng mọi người nhìn ngắm vẻ đẹp của thế gian.”
Trần Ca đã biết tên thật của giày cao gót màu đỏ khi đang ở trong cơn ác mộng, cái nhiệm vụ tăng độ hảo cảm của điện thoại màu đen có lẽ cũng không cần phải làm nữa rồi.
Tên thật là điểm yếu duy nhất của lệ quỷ am hiểu nguyền rủa, nếu như giày cao gót màu đỏ đã sẵn sàng cho Trần Ca biết tên thật của mình, điều đó có nghĩa Trần Ca chính là người duy nhất mà cô tin tưởng.
Đến cả người sống trên thế giới này còn khó có thể tìm được người hoàn toàn có thể tin tưởng được thì đối với một lệ quỷ đã phải chịu sự tra tấn và tuyệt vọng mà nói, gặp được một người hoàn toàn đáng tin cậy lại càng khó khăn hơn.
Do dự một chút, giày cao gót màu đỏ nhẹ nhàng gật đầu.
Cô vẫy vẫy cánh tay, vô số sợi tơ nguyền rủa chui vào đống đổ nát và lôi ra một tờ bệnh án nằm ở dưới bàn giải phẫu.
Trên hồ sơ bệnh án có những bức ảnh trước đây của cô, cũng như những câu chuyện quá khứ của cô.
Sợi tơ nguyền rủa xé nát tờ hồ sơ, giày cao gót đỏ đã hoàn toàn tạm biệt mọi hận thù và đau đớn trong quá khứ.
Sau khi xử lý xong mọi chuyện ở Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, Trần Ca và nhiều nhân viên bước vào chỗ sâu nhất của thành phố máu cùng với cha mẹ đang bất tỉnh của anh.
Trước khi Trần Kiêu rời đi, ông ấy đã chỉ đường cho Trần Ca, hơn nữa còn có hung thần bảo vệ xung quanh, cho nên bọn họ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Đi trên những con đường màu máu, đi qua những tòa nhà nhuốm máu, xuyên qua màn sương máu dày đặc, bọn họ đã đi đến trung tâm của thành phố màu máu.
Nhìn thấy tòa nhà ở trung tâm thành phố máu trước mặt, mọi người đều dừng lại.
Gần trung tâm thành phố máu có khoảng hai đến ba mươi tòa nhà cao tầng, mỗi tầng đều phủ đầy tơ máu, và đầy những ác quỷ gớm ghiếc; quy mô của bệnh viện máu bỏ hoang không thua gì Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, cũng đầy rẫy máu thịt; còn có một nhà thờ màu đen được xây dựng hoàn toàn từ những phần chân tay cắt cụt, tỏa ra một bầu không khí đặc quánh khó nhận ra, và thậm chí còn có một hung thần sống dở chết dở đang bị đóng đinh trên đỉnh của tòa nhà.
Mỗi một tòa nhà ở khu vực trung tâm của thành phố máu đều tỏa ra hơi thở kinh khủng, nhưng tòa nhà ở trung tâm nhất dường như không có bất kỳ đặc điểm nào, chỉ như bình thường.
Vuốt ve hàng rào quen thuộc, ánh mắt Trần Ca có chút phức tạp.
Ở trung tâm thành phố màu đỏ, một nhà ma đổ nát đã được xây dựng, nhà ma này giống hệt như nhà ma ở Khu vui chơi Thế Kỷ Mới Hàm Giang.
“Không ngờ đây lại là tòa nhà sâu nhất trong thành phố máu.”
Trần Ca mở hàng rào bảo vệ và kéo tấm màn dày cộm lên.
Anh đã rất quen thuộc với mọi thứ ở đây, thậm chí anh còn có ảo giác như thể đã trở về thực tại.
“Có ai ở đây không?”
Trần Ca bước vào nhà ma cùng với một số hung thần, anh đi qua hành lang và đẩy một cánh cửa ra nhưng không hề thấy ai, có vẻ như đây là một căn phòng không người.
“Khi lòng tốt sắp tan biến, cậu ấy có nói rằng có ai đó đang đợi mình ở nơi sâu nhất của thành phố máu, Trần Kiêu cũng bảo mình đi vào sâu trong thành phố máu để tìm người, bây giờ mình đã đến nơi rồi, nhưng tại sao chỗ này lại trống không vậy?”
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Ca chợt nhớ ra điều gì đó, anh bước vào phòng vệ sinh ở tầng một của nhà ma và nhìn thấy cánh cửa màu máu với hình ảnh những ác quỷ được vẽ trên cửa ngăn.
Có rất nhiều cánh cửa máu, nhưng có rất ít cánh cửa có khắc hoa văn ác quỷ trên đó.
Ngay vào lúc đó, rất nhiều suy nghĩ vụt qua trong đầu Trần Ca.
“Tôi đã đợi cậu rất lâu rồi.” Giọng nói của một đứa trẻ phát ra từ gương trong phòng tắm, Trần Ca đột ngột quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương.
Cơ thể không tự chủ được mà tiến lại gần, hai tay nắm lấy thành bồn rửa mặt, Trần Ca đứng trước gương như lần đầu tiên thực hiện nhiệm vụ mức khó ác mộng: “Cậu có phải là lòng tốt của tôi không?”
Đứa trẻ trong gương nở một nụ cười ấm áp, nó nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi đã từng là lòng tốt của cậu, nhưng bây giờ tôi đại diện cho ý chí của thành phố máu này.”
“Tôi đã thấy trong ký ức của Viện trưởng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa rằng cậu đã chọn hợp nhất với thành phố máu để cứu lấy những chấp niệm và lệ quỷ trong thủy triều đen, nếu bắt đầu nói từ nguồn gốc, cậu vẫn là lòng tốt của tôi.” Không biết tại sao, Trần Ca không muốn lùi bước trong vấn đề này.
Đứa trẻ trong gương không tranh cãi với Trần Ca nữa, trên mặt nó luôn nở một nụ cười chân thành.
“Cậu có thể đi ra khỏi gương được không? Tôi muốn xem lòng tốt thuần khiết là như thế nào, sau này tôi cũng muốn phát triển theo hướng này, ít nhất là trên bề mặt, tôi muốn mọi người nghĩ rằng tôi rất tốt bụng.” Một tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca nói những lời trong lòng mình: “Mọi người luôn hiểu lầm tôi vì tôi quá thẳng thắn.”
Anh nhìn đứa trẻ trong gương, cảm giác đó giống như đang trò chuyện với chính mình, không cần phải che giấu bất kỳ bí mật nào.
“Tôi không có thực thể, chỉ là một ý chí, nhất định phải bám vào một vật phẩm nào đó mới có thể xuất hiện được, và đồng thời không bao giờ có thể rời khỏi thành phố máu.” Đứa trẻ rõ ràng sống ở nơi sâu nhất của thành phố máu, nhưng giọng nói của nó lại đặc biệt nhẹ nhàng, nói chuyện với nó rất thoải mái.
“Sau khi trả một cái giá lớn như vậy, lẽ ra cậu phải đạt được những khả năng ngoài sức tưởng tượng mới đúng.” Trần Ca chớp mắt, và đứa trẻ trong gương hiểu ý Trần Ca.
“Với tư cách là ý chí của thành phố máu, tôi có thể kiểm soát tất cả các cánh cửa ở đây, khiến thành phố máu mở rộng vô hạn, và thậm chí làm cho thành phố máu và hiện thực từ từ hợp nhất.”
“Hợp nhất với hiện thực?” Trần Ca có chút kinh ngạc, nếu thực sự là như vậy, vậy thì tầm quan trọng của ý chí này không cần nói cũng biết.
Hãy thử tưởng tượng, nếu kế hoạch của Viện trưởng thành công, ông ta có thể kiểm soát thành phố máu thông qua lòng tốt này, vậy thì đó chắc chắn sẽ là một thảm họa.
“Cậu đã nhìn thấy một cánh cửa mất kiểm soát đúng không? Khi người đẩy cửa gặp tai nạn và tôi không đóng cửa kịp thời, một lượng lớn cảm xúc tiêu cực lắng đọng trong thành phố máu sẽ lan ra khỏi cánh cửa và dần dần thay đổi hiện thực.” Đứa nhỏ nhìn vào mắt của Trần Ca, nhẹ nhàng nói.
“Nếu vì sự xuất hiện của cánh cửa mà dẫn đến sự sụp đổ của hiện thực, vậy tại sao cậu lại muốn mở một cánh cửa nữa ra vậy? Nếu cậu kết nối hiện thực và thành phố máu, như vậy thì một lượng lớn cảm xúc tiêu cực lắng đọng ở đây sẽ tràn vào hiện thực một lần nữa đấy.” Trần Ca có chút không hiểu, lòng tốt có một trái tim trong sáng, cậu ấy không nên làm điều mạo hiểm như vậy.
“Vậy thì cậu nghĩ ai đã tạo ra sự tuyệt vọng lắng đọng trong thành phố máu và đại dương sương mù này?” Đứa trẻ trong gương hỏi ngược lại.
“Người trong hiện thực?”
“Đúng vậy, trên thực tế, trong lòng mỗi người đều có một cái giếng thông với đại dương sương mù đen, sự tuyệt vọng, đau đớn, một số lượng lớn cảm xúc tiêu cực và những ký ức không thể chịu đựng được đều đổ vào đại dương sương mù thông qua cái giếng này. Không một ai biết vị trí cụ thể của đại dương sương mù đen là ở đâu, có thể nó ở đâu đó mà chúng ta không thể nhìn thấy, có thể nó lẩn trốn ở nơi sâu thẳm nhất của cơn ác mộng, cũng có thể nó ẩn sâu trong trái tim của mỗi người. Nhưng mà dù nó ở đâu, có một điều chúng ta không thể phủ nhận, đại dương sương mù đen đang không ngừng mở rộng từng giây từng phút một.” Giọng điệu của đứa trẻ trong gương từ từ trở nên nghiêm túc: “Nếu một ngày nào đó, đại dương sương mù mở rộng đến cực hạn, nơi đó không thể chứa được tuyệt vọng mà mọi người thả vào nữa, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Chảy ngược? Tuyệt vọng sẽ liên tục lao lên từ cái giếng trong lòng mỗi người?”
“Đúng vậy, có thể đại dương sương mù còn lâu mới đến giới hạn chịu đựng, nhưng nếu không khống chế được thì ngày đó sớm muộn gì cũng đến.”
“Tất cả sự tuyệt vọng của con người và những ký ức đau buồn bị lãng quên đều đã đi vào đại dương sương mù, và sương mù đen xuất hiện vì điều này, vậy thì thành phố máu là sao?" Ban đầu Trần Ca nghĩ rằng thành phố máu là đáng sợ nhất, nhưng cho đến cuối cùng anh mới nhận ra rằng, hóa ra bên ngoài thành phố máu vẫn có một lớp sương mù đen.
“Lý do tại sao con người là con người, bởi vì ngay cả trong lúc tuyệt vọng nhất, bọn họ vẫn giữ được một tia hy vọng. Màn sương đen là sự tuyệt vọng và đau đớn thuần túy, đại diện cho cái chết và sự lãng quên, còn thành phố máu chính là một tia hy vọng cuối cùng của bản chất con người đẫm máu đó, khát vọng cứu rỗi đó đã xây dựng nên thành phố máu này, và phân cách với sương mù đen. Khi đại dương sương mù tiếp tục mở rộng, thành phố máu cũng sẽ tiếp tục mở rộng, chỉ là thông thường, tốc độ mở rộng của thành phố máu còn lâu mới so được với tốc độ mở rộng của sương mù đen, cho nên ý nghĩa cho sự tồn tại của tôi đã xuất hiện.” Đứa trẻ trong gương kiên nhẫn giải thích cho Trần Ca.
“Cậu muốn dùng thành phố màu này để phá hủy đại dương sương mù sao?”
“Chừng nào trong lòng mỗi người vẫn còn tuyệt vọng, đại dương sương mù sẽ không thể bị phá hủy. Điều tôi muốn làm là dẫn độ những linh hồn tuyệt vọng nhất trong hiện thực về thành phố máu, củng cố thành phố máu và ngăn cho họ không hợp nhất với sương mù đen.” Đứa trẻ trong gương nhìn ra ngoài cửa sổ: “Mỗi cánh cửa máu trong thành phố máu đều tượng trưng cho một linh hồn tuyệt vọng nhất, qua nhiều năm như vậy, thành phố máu đã mở rộng vô số lần cũng vì những linh hồn này.”
Sự tồn tại của "cánh cửa", là thành phố máu dùng để dẫn độ những người tuyệt vọng nhất, sau khi Trần Ca đại khái hiểu được điều này, rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu anh.
Đưa tay lấy chiếc điện thoại màu đen từ trong túi ra, Trần Ca đặt chiếc điện thoại vỡ màn hình trước gương: “Điện thoại của cha thành ra thế này có phải là do cậu không? Là cậu đang từng bước hướng dẫn cho tôi sao?”
Đứa nhỏ trong gương cũng không phủ nhận: “Cậu còn nhớ nhiệm vụ mức khó ác mộng đầu tiên? Nhiệm vụ đó chính là bắt đầu từ đây, khi cậu nhắm mắt lại, tôi sẽ liền đứng trong gương nhìn cậu. Chúng ta đứng cách một mặt gương giống như bây giờ, có thể nhìn thấy nhau đấy, nhưng lại không bao giờ chạm được vào nhau.”
“Nói cách khác, tất cả nhiệm vụ và thông tin đều là do cậu đưa ra?”
“Phần lớn là như vậy.”
“Tôi hiểu rồi, vì vậy cho nên phía sau mỗi nhiệm vụ sao đều sẽ có từ tập luyện, chẳng hạn như nhiệm vụ tập luyện hai sao ở Trường Trung Học Mộ Dương, nhiệm vụ tập luyện ba sao Khu Nội Trú Số Ba,...” Suy nghĩ của Trần Ca vận chuyển rất nhanh: “Nhưng tôi vẫn còn một điều hơi nghi ngờ, làm thế nào cậu có thể mở khóa các đạo cụ và bối cảnh trong nhà ma của tôi?”
“Đây là chính là điều tiếp theo tôi muốn nói với cậu, khi thành phố máu điên cuồng mở rộng, thành phố này sẽ ngày càng trở nên bất ổn, sự tuyệt vọng tràn ngập và lệ quỷ chém giết lẫn nhau. Ở đây bọn họ không thể nào nhận được sự cứu rỗi, muốn thật sự loại bỏ được sự oán hận và tuyệt vọng trong lòng họ, tôi nghĩ rằng bọn họ vẫn nên trở về hiện thực.” Đứa trẻ trong gương nói với vẻ dịu dàng nhất, nhưng lại nói ra những lời điên rồ nhất: “Tôi muốn thành phố đẫm máu này trở thành một giao lộ giữa đại dương sương mù đen và thế giới hiện thực.”
“Cậu điên rồi sao? Nếu thả tất cả áo đỏ và lệ quỷ trở về hiện thực, có lẽ trong vòng trăm dặm xung quanh Hàm Giang, đều sẽ trở thành vực của quỷ đấy.”
“Vì vậy nên tôi vẫn luôn thận trọng cố gắng, mỗi lần chỉ mở khóa một cảnh, từ yếu đến mạnh. Cậu đã hoàn thành mọi thứ một cách hoàn hảo, cho đến nay vẫn chưa có chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra, sự tồn tại của cậu chính là bằng chứng chứng minh suy nghĩ của tôi.” Đứa trẻ trong gương liếc nhìn điện thoại màu đen, trong phòng vệ sinh của nhà ma xuất hiện từng tơ máu một, tất cả đều chui vào điện thoại di động: “Chiếc điện thoại này chứa đựng chấp niệm duy nhất của tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức để làm cho nó sở hữu một phần năng lực của thành phố máu, những cảnh dưới đất trong nhà ma của cậu chính là những hình chiếu của thế giới đằng sau cánh cửa, chúng sẽ bén rễ trong hiện thực và trở thành trung tâm kết nối thành phố máu và hiện thực.”
Màn hình bị vỡ đã được các sợi tơ máu trong thành phố máu sửa chữa, những sợi tơ đó toả ra hơi thở có thể sánh ngang với hung thần, đứa trẻ trong gương dường như đang sửa điện thoại bằng máu thịt của các hung thần.
“Những cảm xúc tiêu cực của người sống bị lệ quỷ nuốt chửng, nỗi tuyệt vọng, chấp niệm và hối tiếc của lệ quỷ đều sẽ được hoàn thành trong hiện thực, như vậy sự ổn định của thành phố máu có thể được duy trì ở mức độ lớn nhất, việc ổn định của thành phố máu chỉ là bước đầu tiên, mục tiêu thực sự của tôi vẫn là đại dương sương mù tuyệt vọng đó. Tôi không thể để khiến đại dương sương mù biến mất hoàn toàn, nhưng tôi sẽ kiểm soát thành phố máu và dùng hết sức của mình để khống chế nó, cố gắng cứu rỗi càng nhiều linh hồn tuyệt vọng càng tốt.” Đứa trẻ trong gương trả lại điện thoại đã được sửa chữa tốt cho Trần Ca: “Tôi đã từng phải ở trong một tình huống rất nguy hiểm, Viện trưởng của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã lấy trộm quá khứ của tôi và nhốt cha mẹ chúng ta, ông ta luôn sử dụng những thứ này để can thiệp vào tôi và muốn lấy sự kiểm soát thành phố máu từ tôi, nhưng bây giờ tôi đã không còn phải lo lắng nữa rồi.”
Đứa trẻ trong gương không thể rời khỏi thành phố máu, mà Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa thì cứ không ngừng di chuyển trong đại dương sương mù đen, nếu không có Trần Ca, đợi đến khi Viện trưởng hoàn toàn nuốt chửng cha mẹ của Trần Ca, kết cục thật sự đúng là không thể biết trước được.
Cầm điện thoại màu đen đã sửa chữa xong, Trần Ca nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên anh tìm thấy chiếc điện thoại màu đen này, ngày đó giống như mới là ngày hôm qua.
“Cậu còn câu hỏi nào nữa không?”
“Ừm, thật ra có một điều tôi vẫn đang phân vân, đúng lúc hôm nay được gặp cậu cho nên muốn hỏi một chút.” Trần Ca lại nhấn nút nguồn một lần nữa: “Có một cái vòng xoay trong chiếc điện thoại màu đen này, có thể nhận được số lần quay vòng bằng cách thu thập những chỉ số hù dọa du khách, tôi đã quay rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nhận được một thứ gì thực sự tốt. Tôi chỉ muốn hỏi liệu phần thưởng được viết trên vòng quay có thực sự tồn tại không? Ví dụ như linh quả giúp tăng tuổi thọ? Thuốc để cải thiện thể lực, vân vân?”
“Những trò lừa dối đầy thiện ý đó chỉ để thúc đẩy cậu thôi, trong vòng xoay chỉ có lệ quỷ, và những đồ vật liên quan đến lệ quỷ, và một số những đồ vật mà người chết để lại trong thành phố máu.” Đứa trẻ trong gương thẳng thắn nói.
“Một người không biết xấu hổ như vậy mà vẫn có thể trở thành lòng tốt sao, điều này đã cho tôi một hiểu biết mới về bản thân rồi đấy.” Trần Ca từ từ cúi xuống nhìn màn hình điện thoại đang dần sáng lên, khẽ lắc đầu.