Y tá Vu suy nghĩ mãi, nhìn vào căn phòng sâu nhất vài lần, cuối cùng cũng nói ra điều kỳ lạ xảy ra với Vu Kiến.
“Từ nhỏ đến giờ, Vu Kiến chưa từng nhìn thấy cha mình, là do tôi một mình nuôi nấng nó.”
“Đứa trẻ này rất hiểu chuyện, không bao giờ khiến tôi phải lo lắng, hơn nữa bình thường công việc của tôi cũng khá bận rộn, cho nên nó thường phải ở nhà một mình.”
“Tôi cũng không biết bắt đầu từ khi nào, nó dần dần không muốn nói chuyện với tôi nữa, trong lòng tôi cảm thấy có lỗi và luôn mua cho nó rất nhiều thứ, cũng khuyến khích thằng bé đi chơi với những đứa trẻ khác.”
“Lần đầu tiên gặp chuyện không may là vào lúc bảy tuổi, khi tôi đang đi làm thì bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ hàng xóm, nói rằng Vu Kiến đang đánh nhau với đứa trẻ hàng xóm, suýt chọc mù mắt người ta.”
“Lúc đó tôi đã rất tức giận, sau khi trở về liền đánh Vu Kiến, nhưng tôi phát hiện khi đứa trẻ đó bị tôi đánh, nó luôn dùng một kiểu ánh mắt rất đáng sợ để nhìn tôi.”
“Thằng bé đang khóc, nhưng lại không hề ầm ĩ, cũng sẽ không phát ra âm thanh quá lớn, lại càng không hề cầu xin tha thứ, nó chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đó, như thể đang hỏi tôi tại sao tôi lại làm thế này?”
“Về sau, càng ngày càng có nhiều chuyện xảy ra, từ tận trong xương đứa nhỏ này đã ghét phải giao tiếp với người khác, chỉ cần nhìn thấy những đứa trẻ khác, thằng bé giống như biến thành người khác vậy, nó muốn hủy hoại sự hạnh phúc của chúng.”
“Khi đến trường thì thằng bé cũng bớt gây chuyện hơn một chút, nhưng lại không có ai muốn làm bạn với nó, tính cách của thằng bé ngày càng trở nên cáu kỉnh, thu mình, ngày nào cũng không nói chuyện với tôi quá năm câu, đến khi lên cấp hai thì nó căn bản là không nói chuyện với tôi nữa, thậm chí chỉ cần vừa nhìn thấy tôi, là ánh mắt của nó tràn đầy sự bực bội.”
Khi y tá Vu nói đến đây, giọng bà ấy nghẹn lại, bà ấy cảm thấy mình quá thất bại trong vai trò làm mẹ.
“Con trai của cô cô đơn, cáu kỉnh, khi đánh nhau thì muốn làm mù mắt người khác, có vẻ cậu ấy ghét tất cả mọi người, kể cả cô.” Trần Ca cau mày, anh cảm thấy Vu Kiến và Minh Thai giống nhau như đúc, hạnh phúc của người khác sẽ khiến họ cảm thấy tức giận không thể giải thích được, khi nhìn thấy hạnh phúc của người khác thì sẽ nhớ đến những đau khổ mà mình gặp phải.
Tâm lý này đối với người bình thường là rất khó hiểu, nhưng nó thực sự có tồn tại.
Như thể hai đứa trẻ cùng lúc nhìn thấy một con bướm xinh đẹp, một đứa thì ngạc nhiên trước vẻ đẹp của con bướm và lớn tiếng cảm thán, trong khi đứa kia thì lại vươn tay bóp chết con bướm và xé rách cánh của con bướm.
Trần Ca không biết Minh Thai tìm được Vu Kiến từ khi nào, nhưng nếu đánh giá từ các cách sắp xếp khác nhau trong căn phòng ở thành phố cổ, Vu Kiến có lẽ chính là đứa trẻ có mức độ phù hợp cao nhất với Minh Thai, cho nên rất có thể Minh Thai đã bám vào cơ thể của Vu Kiến, và hoàn thành lời nguyền trong căn phòng trọ ở thành phố cổ kia.
Nói cách khác, xác xuất Minh Thai đã ẩn trong cơ thể của Vu Kiến là rất lớn.
“Sau khi nhìn Vu Kiến lên cấp hai, đó là khoảng thời gian đen tối nhất trong gia đình tôi, thằng bé không nói chuyện với tôi, cứ một thân một mình, hình như đang làm cái gì đó.”
“Tôi đánh nó, mắng nó, nó không đánh lại cũng không nói gì, nó chỉ lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt đó hoàn toàn không phải như đang nhìn người nhà của mình, có lẽ bắt đầu từ một thời điểm nhất định nào đó, nó đã không còn coi tôi như một thành viên trong gia đình.”
“Cũng bắt đầu từ lúc đó, Vu Kiến bắt đầu không đi đêm, sau đó thì bỏ nhà ra đi, khiến tôi phải chạy khắp Hàm Giang để tìm nó.”
“Có thể là nó ghét tôi từ tận xương tủy rồi, cho dù tôi có đi tìm thằng bé bao nhiêu lần thì nó cũng đều bỏ đi hết lần này đến lần khác, trong khoảng thời gian đó, thằng bé đã gây ra rất nhiều chuyện, có chuyện thậm chí còn quấy rầy đến cả cảnh sát.”
“Học hết cấp 2, nó lại bắt đầu đi cả đêm không về nhà, tôi biết mình không thể để mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này được, cho nên tôi đã liên hệ với một trường cấp 3 tư thục rất nghiêm khắc và chi rất nhiều tiền để cho thằng bé học ở đó.”
“Ở một môi trường mới, tình hình của Vu Kiến thực sự tốt hơn rất nhiều, tôi cũng đã từng có hy vọng thằng bé sống lại một lần nữa.”
“Nhưng tình trạng này chỉ kéo dài có vài tháng, nhà trường thông báo tôi đến trường để đón người, phụ huynh của các em khác trong lớp cùng yêu cầu đuổi học Vu Kiến, tôi không biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì, Vu Kiến không nói với tôi bất cứ điều gì cả.”
“Sau đó từ trong miệng của hiệu trường tôi mới biết được, các học sinh khác nói rằng Vu Kiến bị bệnh tâm thần, bọn chúng không ngừng phóng đại những hành vi bất thường đó lên, trong số đó, giáo viên chủ nhiệm là người duy nhất luôn bênh vực Vu Kiến.”
“Đi đi lại lại, tốn rất nhiều tiền, cũng mất rất nhiều thời gian, tôi đã cố gắng hết sức và cuối cùng cũng khiến trường học cho Vu Kiến đi học lại.”
“Nhưng mà khoảng thời gian tốt đẹp đó không kéo dài lâu, đến năm lớp mười một, giáo viên chủ nhiệm của Vu Kiến đã từ chức vì một số lý do, và Vu Kiến cũng rời trường vào ngay buổi chiều hôm đó.”
“Nó trở về nhà, tự giam mình ở trong phòng, hoàn toàn khép mình lại.”
“Tôi chỉ biết lý do cụ thể khi đến trường làm thủ tục thôi học cho nó, giáo viên chủ nhiệm lớp đó là người duy nhất đối xử tốt với Vu Kiến, kết quả là trong trường có tin đồn bị nữ giáo viên đó dụ dỗ học sinh, sau đó một số phụ huynh cũng bắt đầu làm loạn lên, cuối cùng, giáo viên đó đã bị buộc phải từ chức.”
Y tá Vu nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Khi tôi biết được lý do, tôi không hề tức giận, nhưng tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Tôi ngừng đấu tranh và chấp nhận số phận của mình, tôi phải thừa nhận rằng Vu Kiến khác với những đứa trẻ bình thường, không thể ép thằng bé làm giống như một đứa trẻ bình thường nữa.”
“Sau khi bỏ học, cậu ấy vẫn luôn nhốt mình trong nhà sao?” Trần Ca ghi lại từng lời y tá Vu nói, những thứ này có thể hữu ích khi ở sau cánh cửa.
“Ít nhất thì mỗi lần tôi về nhà, nó đều ở trong phòng của mình, cho nên tôi mới nghĩ thằng bé không thể nào có liên quan gì đến vụ án giết người được.”
“Tôi đã hiểu sơ qua về tình hình.” Trần Ca đứng dậy đi về phía phòng ngủ: “Cô có chìa khóa phòng không? Tôi muốn gặp cậu ấy một chút.”
“Gặp thằng bé thì không sao, nhưng tôi hy vọng cậu đừng nói gì quá đáng.” Y tá Vu lấy ra một chùm chìa khóa từ trong túi xách của mình, bà ấy vẫn luôn mang theo chìa khóa dự phòng để mở cửa phòng ngủ của con trai mình.
Hai người đi đến trước cửa phòng ngủ, y tá Vu mở cửa phòng ra.
Khi cánh cửa mở ra một khe nhỏ, Trần Ca ngửi thấy một mùi thối đến gay mũi, theo bản năng, anh bịt miệng và mũi lại, nhưng y tá Va bên cạnh dường như không thể ngửi thấy mùi thối đó.
“Cho đến nay, đây là mùi thối nhất mà mình từng ngửi thấy ở thế giới bên ngoài cánh cửa.”
Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhìn vào trong phòng, không giống như những gì anh tưởng tượng, bên trong phòng không hề có rác thải chất đống, hay là quần áo ngổn ngang, mà chỉ có rất nhiều giấy viết tay đã qua sử dụng.
Giấy viết tay bị ném xuống sàn, mặt bàn và trên giường, trên đó có viết vài dòng chữ ngắt quãng, nhiều cái còn không thể đọc trơn tru.
Giữa đống giấy viết tay này, có một người đàn ông đi chân trần, không mặc gì, dánh người gầy gò.
Thấy có người đi vào, người đàn ông vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, cậu ta giơ cái tay như chỉ còn lại lớp da mỏng lên, cầm bút viết gì đó lên tờ giấy trắng.
“Xin lỗi.” Y tá Vu dường như đã quen với việc đó, cô nhặt tấm chăn trên sàn lên và đắp lên người đàn ông.
Lúc này người đàn ông mới có phản ứng, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía cửa phòng, sau khi nhìn lướt qua Trần Ca, cậu ta lại tiếp tục phác thảo trên giấy.
“Đừng giẫm lên những bản thảo của cậu ấy.” Câu này là Trần Ca nói với y tá Vu: “Cô có thể ra ngoài trước được không, tôi có một số câu hỏi muốn hỏi một mình cậu ấy.”