Vào lúc tình huống nguy hiểm nhất, Lưu Nhàn Nhàn tìm thấy pho tượng mà các cô vẫn luôn vất vả tìm kiếm bấy lâu nay, theo lí mà nói thì đây là một chuyện rất đáng mừng, nhưng Mã Dĩnh không thể nào cười nổi.
Cô biết rõ trong nhà kho này vẫn còn người thứ ba đang lẩn trốn, giờ này phút này, nói không chừng người kia đang đứng ở góc nào đó nhìn hai người.
Rời đi? Hai là thử mạo hiểm một lần?
“Không được, mình vẫn thấy quá nguy hiểm, dù sao cũng đã biết vị trí của pho tượng, ngày mai chúng ta vẫn có thể qua đây, không cần nhất thời nóng lòng đâu.” Mã Dĩnh muốn khuyên người bạn tốt nhất của mình: “Nghe mình đi, chúng ta ra ngoài trước đã.”
“Chỉ là hỏi vài vấn đề, không mất đến mấy phút đâu.” Lưu Nhàn Nhàn có phần cố chấp, người đàn ông mà cô thích kia đã trở thành tâm bệnh không thể xoá nhòa trong lòng cô.
Lưu Nhàn Nhàn buông lỏng tay, một mình đi vào nơi sâu trong nhà kho: “Rất nhanh thôi là có thể kết thúc rồi, rất nhanh thôi là mình có thể biết được đáp án.”
Lưu Nhàn Nhàn như bị trúng tà, giọng nói khá là kì lạ.
“Lưu Nhàn Nhàn!”
Mã Dĩnh sốt ruột, cô muốn rời đi nhưng lại không nỡ bỏ Lưu Nhàn Nhàn lại một mình ở đây.
Hai tay cầm chiếc ghế, cô cắn chặt răng đi qua đó.
Hai cô gái đi đến kệ hàng xếp cuối cùng bên trái nhà kho, Lưu Nhàn Nhàn chỉ vào chỗ trống giữa kệ hàng và bức tường: “Mặt sau của kệ hàng bị đào rỗng, pho tượng nằm ở bên trong đó.”
Mã Dĩnh ghé vào kệ hàng, mượn ánh sáng của đèn trong điện thoại nhìn qua, có thể nhìn thấy một gương mặt xấu xí ở một chỗ sâu trong kệ hàng.
Khi ánh đèn chiếu đến pho tượng, hình như mắt thạch cao bên phải của pho tượng khẽ chớp một cái.
“Trong cả cái nhà kho chỉ có mỗi một pho tượng này, có lẽ chính là nó.” Lưu Nhàn Nhàn nắm lấy mép kệ hàng: “Ngơ ra đấy làm gì? Thứ mà chúng ta tìm mất mấy buổi tối đang ở ngay trước mắt, còn không mau tới giúp mình?”
“Mình cứ cảm thấy pho tượng này bị người ta cố ý giấu sau kệ hàng ấy.” Mã Dĩnh nhìn pho tượng kia, cô cũng không biết vì sao lại có cảm giác hơi quen thuộc.
Hai người cùng nhau đẩy kệ hàng ra, một mùi hôi thối nhẹ nhàng tản ra.
“Cậu có ngửi thấy mùi thối không? Hình như là toả ra từ trên người pho tượng ấy, hơi giống… mùi xác chết thối rữa?”
“Bức tượng thạch cao làm sao có thể có mùi xác chết thối rữa được?” Lưu Nhàn Nhàn cầm điện thoại đi tới trước mặt pho tượng, ánh đèn chiếu lên người của pho tượng đó.
Đây là pho tượng một người đàn ông trưởng thành, lớn hơn người bình thường một chút, không mặc quần áo, thân hình rất đẹp nhưng mặt mũi lại vô cùng xấu xí, làm người ta không dám nhìn thẳng.
Rất ít nhà điêu khắc làm hư tác phẩm của mình như thế, trừ khi là có ngụ ý đặc biệt.
“Trên bệ khắc chữ, khuôn mặt xấu xí, giống hệt với pho tượng trong video của cậu.” Lưu Nhàn Nhàn nhìn pho tượng trước mặt, ngón tay khẽ run, cuối cùng cô cũng tìm được pho tượng này, có thể làm rõ vấn đề khiến cô gặp rắc rối trong một khoảng thời gian dài rồi.
Giữa kệ hàng và vách tường chỉ rộng hơn một mét, pho tượng đó ở nơi sâu nhất, giống như một ma quỷ đang giơ hai cánh tay ra, chuẩn bị ôm lấy những vị khách bị lạc đường.
Đứng ngay trước pho tượng, mùi thối trở nên nồng nặc hơn, nhưng Lưu Nhàn Nhàn lại như không ngửi thấy vậy, hai tay cô đan vào nhau, không dám nhìn vào mắt pho tượng, âm thầm cúi thấp đầu xuống.
“Trong lòng tôi…”
“Đợi đã!”
Lưu Nhàn Nhàn còn chưa nói xong thì đã bị Mã Dĩnh đằng sau ngắt lời: “Cậu suy nghĩ kĩ đi rồi hãy hỏi, trong câu chuyện lạ kia có nhắc tới pho tượng có thể kiểm nghiệm tính thật giả của câu nói, nếu như câu nói này trần thuật lại sự thật, mắt nó sẽ chảy ra máu, nhưng nếu như là giả thì sẽ xảy ra một chuyện vô cùng đáng sợ đấy.”
“Mình biết.” Bây giờ Lưu Nhàn Nhàn nghe không lọt tai bất kì lời khuyên nào, cô lại đi về phía trước một bước, nhẹ nhàng nói với pho tượng: “Người trong lòng của tôi, anh ấy cũng thích tôi, có đúng không?”
Trong nhà kho tối tăm kín mít, cô gái nói ra nghi vấn giấu sâu trong lòng mình cho pho tượng, cô mang theo sự kì vọng không tài nào sánh được nhìn vào đôi mắt của pho tượng.
Nếu như pho tượng rơi nước mắt, vậy sẽ chứng minh điều cô nói là sự thật.
Lưu Nhàn Nhàn không tự chủ được mà căng thẳng, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.
Một giây, hai giây…
Nửa phút đã trôi qua, trong nhà kho vẫn chưa xảy ra chuyện gì hết.
Pho tượng không rơi nước mắt, cũng không xuất hiện thứ gì đáng sợ.
“Truyền thuyết là giả ư?”
Sức lực trên người Lưu Nhàn Nhàn như bị rút sạch, cô dựa vào tường, tất cả kì vọng của cô đều hoá thành bong bóng rồi vỡ tan.
Mã Dĩnh đứng sau lưng Lưu Nhàn Nhàn, đã sớm đoán được kết quả này.
Có nhiều lúc người ta đi làm một chuyện nào đó không phải là vì muốn có được kết quả gì, chỉ là muốn có được một chút hi vọng mà thôi.
Mã Dĩnh nhẹ nhàng vỗ vai Lưu Nhàn Nhàn, cô cũng không biết nên an ủi bạn cùng phòng của mình như thế nào nữa.
“Mình không sao.” Trên mặt Lưu Nhàn Nhàn nở một nụ cười đã được luyện rất nhiều lần: “Pho tượng này từng xuất hiện trong video mà chị cậu ghi lại, cậu mau đi xem xem có thể tìm thấy manh mối nào không, không cần quan tâm tới mình đâu.”
Mã Dĩnh khẽ gật đầu, cô lấy điện thoại ra, tạm dừng video ở chỗ pho tượng xuất hiện.
“Pho tượng trong video hoàn toàn giống với pho tượng trước mặt này, mình chỉ cần làm rõ xem chủ nhân của pho tượng này là ai thì có thể tìm ra hung thủ.”
Cô lấy điện thoại ra quay lại pho tượng, bất kì chi tiết nào cũng không bỏ qua.
Ống kính di chuyển từ ngực đến má của pho tượng, cảm giác quen thuộc kì lạ trong lòng Mã Dĩnh ngày càng trở nên mạnh mẽ, dường như trước đây bản thân cô đã từng làm chuyện tương tự thế này vậy.
“Có phải mình đã quên cái gì không nhỉ?” Sau khi quay hết toàn bộ, Mã Dĩnh cất điện thoại: “Chuyện lạ có liên quan đến pho tượng là giả, có điều đối với mình mà nói thì sự xuất hiện của pho tượng ít nhất cũng chứng minh được một chuyện, đoạn video chị gửi cho mình trước khi mất tích là thật.”
Cô nhìn chăm chăm vào bức tượng gần mình, nhìn vào gương mặt xấu xí đó, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một sự xung động.
Mã Dĩnh giơ tay chạm vào làn da lạnh lẽo của pho tượng, hỏi ra vấn đề làm khó cô đã rất lâu: “Có phải là chị tôi đã bị hại rồi không?”
Mất tích và bị hại là hai chuyện khác nhau, cho dù nhiều năm đã qua đi, trong lòng cô vẫn ôm tâm lý may mắn.
Đợi một hai giây sau, Mã Dĩnh lắc lắc đầu: “Chuyện lạ là giả đấy, sao pho tượng có thể rơi nước mắt cơ chứ? Tất cả đều do con người bịa đặt ra mà thôi, tiếc là hai chúng mình vẫn tin tưởng.”
Cô lầm bầm một mình, sau khi nói xong thì mùi thối trong không khí dường như trở nên nồng đậm hơn một chút, tia sáng trên điện thoại cũng bắt đầu vặn vẹo, quan trọng nhất là trong nhà kho vốn rất yên tĩnh lại truyền ra tiếng ầm ầm, dường như có thứ đồ gì đã đập phải kệ hàng vậy.
Mã Dĩnh phát giác ra điều bất thường, cô ngẩng đầu lên, lúc chuẩn bị quay người rời đi thì Lưu Nhàn Nhàn đứng sau lưng cô bỗng sợ hãi kêu lên!
“Tiểu Dĩnh! Cậu nhìn mắt của nó kìa!”
“Mắt?” Mã Dĩnh mau chóng ý thức được gì đó, cô quay đầu nhìn về phía mặt của pho tượng.
Hai hàng máu theo hốc mắt của pho tượng chảy xuống, giọt máu đặc sệt kia mang theo mùi hôi thối, tạo nên sự đối lập rõ ràng với màu da nhợt nhạt của pho tượng.
“Pho tượng rơi nước mắt?”
Mã Dĩnh đơ ra tại chỗ, rất nhanh cô lại bị sự sợ hãi chiếm lấy: “Trần thuật lại sự thật thì pho tượng sẽ rơi nước mắt, nhưng ban nãy lúc Lưu Nhàn Nhàn hỏi pho tượng, nó không có phản ứng gì cả.”
Ánh đèn trên điện thoại trở nên vặn vẹo, tiếng ầm ầm ngoài cửa ngày càng trở nên rõ ràng.