“Trong năm người bị ngất kia, có một người từng tham gia thiết kế khu vui chơi Tương Lai Ảo.” Trần Ca đóng cửa phòng lại, đưa cho giám đốc La xem những hình ảnh mà anh chụp được trong điện thoại di động: “So sánh với bọn họ, khu vui chơi ba đời như chúng ta tuyệt không chiếm chút ưu thế nào.”
Mỗi tấm hình đều là một cảnh tượng khác nhau, dung hợp những cảnh tưởng tượng phong phú dồi dào và cách sắp xếp khó mà tin được, tạo ra cảm giác tương lai tràn ngập.
Sau khi giám đốc La xem xong cũng thán phục không ngớt, nói thẳng ra thì nếu để ông chọn lựa, ông sẽ cam tâm tình nguyện đi tham quan khu vui chơi Tương Lai Ảo hơn.
“Sau khi cậu phát hiện người kia không thích hợp thì đã cố ý dọa ngất mấy người đó sao?” Giám đốc La lướt xem hình ảnh trong điện thoại, vẫn chưa ngẩng đầu lên.
“Chỉ là một chuyện ngoài ý muốn mà thôi.”
“Tôi không có ý trách cứ gì cậu, ngược lại tôi cảm thấy cậu làm rất tốt, chỉ là tôi sợ cậu không xử lý sạch sẽ, bị lưu lại nhược điểm thôi.” Giám đốc La đặt điện thoại di động xuống: “Dù sao mỗi tấm hình trong này cũng đều là bí mật thương nghiệp.”
“Yên tâm đi, tôi dùng điện thoại di động để chụp lại, không có khả năng có bất kỳ dữ liệu nào được ghi lại đâu. Ngoài ra, khi cầm điện thoại của anh ta, tôi cũng dùng tay áo của mình để lót. Dù anh ta có tìm cảnh sát để kiểm tra dấu vân tay thì cũng chẳng tìm thấy bất cứ chứng cứ gì.” Trần Ca như đang nói về một chuyện rất nhỏ vậy.
Giám đốc La cười ha hả, ngay cả vấn đề vân tay Trần Ca cũng nghĩ tới rồi, vậy ông còn lo lắng cái gì nữa chứ.
“Gần đây, trên mạng có rất nhiều người ác ý chửi bới nhà ma, thuê người hạ điểm đánh giá. Ngay từ đầu tôi cũng không để trong lòng, mãi đến khi người này xuất hiện.” Trần Ca lướt màn hình điện thoại xuống dưới: “Ngài xem những tin tức này đi, là bọn họ giở trò sau lưng.”
Sau khi giám đốc La xem xong chỉ gật đầu: “Khu vui chơi Tương Lai Ảo có mấy cổ đông, hẳn là một trong số đó đã nhận ra chúng ta là mối uy hiếp, vì thế nên mới làm những trò mờ ám sau lưng này. Cậu không cần bận tâm những chuyện này, tôi sẽ giúp cậu ngăn họ lại, cậu chỉ cần an tâm phát triển nhà ma là được.”
“Giám đốc La, bên dưới còn mấy tấm hình nữa. Có thể động tĩnh bên nhà ma của chúng ta quá lớn, bọn họ cũng chuẩn bị thêm hạng mục nhà ma, là nhà ma 4D chân thực.”
Trần Ca nói đến đây, sắc mặt của giám đốc La chỉ hơi biến đổi một chút: “Bọn họ cũng mở nhà ma?”
“Đúng vậy, bọn họ chuẩn bị chế tạo ra nhà ma kết hợp giữa hư cấu và hiện thực, trước đây tôi đã từng xem qua trên mạng, lúc du khách vào tham quan sẽ giống như đi vào trong phim kinh dị vậy.”
“Vậy so với nhà ma của cậu thì sao?” Bây giờ nhà ma của Trần Ca là chiêu bài của khu vui chơi Thế Kỷ Mới, nếu nhà ma của Trần Ca bị đi xuống, khu vui chơi Thế Kỷ Mới sẽ chẳng còn một điểm nào để cạnh tranh cả.
“Đồ hư cấu dù có chân thực đến đâu cũng chỉ là đồ giả mà thôi, bên tôi đều là đồ thật.” Nhà ma của Trần Ca chưa bao giờ sợ so sánh với người khác.
“Tôi cảm thấy câu nói của cậu có hàm ý, nhưng không sao cả, cậu cứ thoải mái làm đi, xảy ra chuyện gì đã có tôi đây.” Giám đốc La lướt xem hình, mãi tới lúc xem tấm hình cuối, chân mày của ông mới hơi nhíu một cái, nhưng cũng giãn ra ngay: “Tấm hình này cũng là cậu chụp từ điện thoại của cậu ta sao?”
Tấm hình cuối cùng mà giám đốc La nói đến là tấm ảnh tụ hội, lúc đó Trần Ca chụp tấm hình này là để chuẩn bị cho nhân viên của mình xem. Phàm là phát hiện người nào trong hình tới tham quan cũng không cần hạ thủ lưu tình.
“Đúng vậy, tấm hình này có vấn đề gì sao?”
“Tôi thấy một người bạn cũ thôi.” Giám đốc La trả điện thoại di động cho Trần Ca, vẻ mặt bình thường: “Chỉ cần cậu có lòng tin với nhà ma của mình, chúng ta cũng không cần sợ bọn họ. Cậu không cần phải lo về vấn đề giữ chân du khách, bởi chúng ta có thứ mà bọn họ không có.”
Ông đứng lên nhìn về phía khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoài cửa sổ: “Tầm nhìn đừng hạn chế ở Cửu Giang nho nhỏ, nhà ma của cậu là độc nhất vô nhị. Đó chính là vốn gốc của chúng ta, chỉ cần danh tiếng vang xa, nổi danh trên mạng thì đó chính là cách mà chúng ta giữ chân khách hàng.”
Luận tầm nhìn thế cục, giám đốc La đã chìm nổi trong thương trường nhiều năm hơn Trần Ca rất nhiều: “Bọn họ tùy cơ ứng biến, nhưng chúng ta sẽ không dậm chân tại chỗ. Đúng lúc tôi có một thứ muốn cho cậu xem.”
Giám đốc La xoay máy tính xách tay lại, bảo Trần Ca quét mã QR trên màn hình.
“Đây là cái gì?”
Quét xong Trần Ca phát hiện trên điện thoại của mình có một phần mềm tên là chương trình Nhà Ma. Sau khi mở ra là các giới thiệu vắn tắt về các cảnh tượng, bên cạnh còn có ghi chú đợt người thể nghiệm, số người vượt ải, thời gian vượt ải và bảng phân tích xếp hạng.
“Tôi cố ý thuê người làm phần mềm này cho cậu đấy.” Giám đốc La lấy một cái vòng tay thông minh từ trong ngăn kéo ra: “Đeo nó lên thử xem.”
Sau khi Trần Ca đeo vòng tay lên, khởi động lại phần mềm, click vào cột ‘người’ kia, trên đó có hiển thị các thông số: nhịp tim, huyết áp, nhịp thở...
“Số liệu này không chính xác 100% nhưng ít ra nó có thể hù dọa rất nhiều người, thật ra tác dụng chủ yếu của chiếc vòng tay này chính là định vị. Trên từng cái vòng tay đều có số hiệu của mình, nếu du khách ngất trong nhà ma của cậu, cậu chỉ cần kiểm tra trong máy vi tính một chút là có thể xác định vị trí, cứu người kịp thời.”
Có lẽ giám đốc La cũng hơi sợ Trần Ca rồi, nên mới cố ý nhấn mạnh chức năng định vị này.
“Chương trình nhỏ này có thể sử dụng riêng lẻ, cũng có thể dùng cả bộ cùng vòng tay. Thao tác cụ thể như thế nào tôi sẽ bàn với lão Từ, chậm nhất là ba ngày sau là có thể quyết định.”
Cái ứng dụng nhỏ thiết kế riêng cho nhà ma này có rất nhiều công năng, du khách có thể kiểm tra xếp hạng và thời gian vượt ải mới nhất trên đây. Thậm chí có cảnh tượng mới cũng sẽ được báo trước và tiết lộ tin độc nhất vô nhị. Phần mềm này giống như một diễn đàn tụ tập của những người yêu thích nhà ma.
“Giám đốc La, ý tưởng của ngài và tôi không mưu mà hợp, tôi đã muốn thiết kế một ứng dụng riêng cho nhà ma như thế này từ lâu rồi.”
Dã tâm của Trần Ca rất lớn, cảnh tượng ba sao chỉ là bước khởi đầu thôi, mục tiêu của anh là muốn thành lập một khu vui chơi có chủ đề kinh dị đứng đầu trong cả nước.
“Cậu cảm thấy có tác dụng là được, cái vòng tay kia cậu cứ cầm lấy đi, số hiệu là 000.” Giám đốc La cũng nở nụ cười, có thể do bị Trần Ca ảnh hưởng, ông cảm thấy mình như trẻ lại.
Đến 8 giờ tối, Trần Ca rời khỏi phòng làm việc của giám đốc La, có giám đốc La toàn lực ủng hộ ở phía sau, anh càng không e dè chút nào nữa.
“Còn một tháng nữa là khu vui chơi Tương Lai Ảo sẽ khai trương, thời gian còn lại của mình không nhiều nữa.”
Trần Ca trở lại nhà ma, lấy máy cát sét mini, búa của bác sĩ nát sọ và cuốn truyện tranh cất vào ba lô, sau đó gọi cho Cao Nhữ Tuyết.
Anh chuẩn bị đi tới gặp Cao Nhữ Tuyết một chút, nói không chừng có thể phát hiện được manh mối nào đó có liên quan tới nhà xác dưới đất của Học Viện Pháp Y Cửu Giang.
Chuông điện thoại reo khoảng mười giây, không có ai nhận điện thoại cả, Trần Ca cúp điện thoại, lại bấm một lần nữa.
“Mình hẹn với cô ấy gặp vào buổi tối mà, xảy ra chuyện gì sao?”
Điện thoại vẫn không có ai bắt máy, Trần Ca lại bấm gọi lần thứ ba. Nếu lần này vẫn không có ai bắt máy, anh định gọi cho Hạc Sơn và cha của Cao Nhữ Tuyết.
“Lẽ nào cô ấy thực sự gặp nguy hiểm?”
Trần Ca đợi sáu, bảy giây, khi anh không còn hy vọng gì nữa thì bỗng nhiên phía điện thoại của Cao Nhữ Tuyết có người bắt máy.
Anh ngừng thở, không mở miệng ngay mà đợi đối phương nói chuyện trước.
Khoảng một giây trôi qua, trong điện thoại truyền tới một giọng nữ xa lạ.
“Ai vậy?”