Trần Ca và Trương Nhã nói chuyện đến khuya mới rời khỏi nhà hàng, hai người đứng dưới ngọn đèn đường mờ ảo, nhìn thành phố trước mặt.
“Chân của anh vẫn chưa lành, để tôi đưa anh về nhà.” Trương Nhã đã tẩy đi lớp hóa trang lệ quỷ, lúc này trông cô có một vẻ đẹp khác hẳn.
“Hay là cứ để tôi đưa cô về đi, muộn quá rồi, cô đi về nhà một mình tôi cũng lo.” Trần Ca bắt một chiếc taxi, bước vào trong xe cùng Trương Nhã.
Cả hai người đều ngồi ở hàng ghế sau, có lẽ là vì sự có mặt của tài xế, cả hai đều không nói gì nữa.
Một người lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, còn người kia cúi đầu nhìn tay mình.
Đến cổng khu chung cư nơi Trương Nhã sinh sống, Trần Ca lại đưa cô ra khỏi xe và nhìn cô đi vào hành lang mới rời đi.
Nhìn chằm chằm bóng lưng của Trương Nhã, trong lòng Trần Ca dâng lên một cảm giác khó tả, không hoàn toàn là thích, dường như có một chút đau đớn xen lẫn trong sự ngọt ngào ấy.
“Hiện thực quá tốt đẹp, đã lâu rồi mình không nằm mơ.”
Đi dọc vỉa hè, Trần Ca không muốn bắt taxi, anh đi bộ lung tung trên đường.
Thành phố trước mặt rất phồn hoa và tươi đẹp nhưng anh luôn cảm thấy mình không hợp với nơi này, giống như một người cô đơn bị mọi người lãng quên vậy.
“Đêm nay không cần làm việc nữa, mình nhất định phải ngủ một giấc ngon lành.”
Sau mười hai giờ đêm, Trần Ca mới quay trở lại nhà ma, anh quen thuộc mở hàng rào bảo vệ của nhà ma, vén tấm màn che và bước vào phòng nghỉ của nhân viên.
Con mèo trắng đang nằm trên bàn cắn hộp đựng thức ăn cho mèo, sau khi nhìn thấy Trần Ca, nó lập tức nhảy sang một bên, như thể nói rằng nó không liên quan gì đến việc thức ăn cho mèo đang vung vãi khắp sàn nhà.
“Mình dường như đã làm hành động này vô số lần, và hình như mình cũng đã từng sống trong căn phòng này rất lâu trước đây.”
Vẻ đẹp khiến người ta say đắm, lúc đầu Trần Ca cảm thấy mình có thể xử lý mọi việc một cách bình tĩnh, nhưng giờ anh nhận ra rằng bản thân không mạnh mẽ như anh vẫn nghĩ.
Anh có thể bình tĩnh đối mặt với đủ loại sát nhân biến thái, những lời nguyền rủa và những câu chuyện kỳ lạ, nhưng khi ở trên xe với Trương Nhã, anh sẽ cảm thấy căng thẳng.
“Đến tận bây giờ, thứ mình đang theo đuổi là gì vậy?”
Nằm trên giường gỗ, Trần Ca cảm giác thân thể như chìm vào trong chăn đệm, toàn thân được bao bọc bởi hơi ấm, sự mệt mỏi dần dần tiêu tan, cơn buồn ngủ cũng từ từ hiện lên.
Sáng sớm hôm sau, Trần Ca bị tiếng đồng hồ báo thức đánh thức, anh đi vào phòng tắm rửa mặt, sau đó nhìn mình trong gương: “Tối hôm qua mình không có nằm mơ.”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca quan sát chính mình kể từ khi anh tỉnh dậy, thậm chí đôi khi anh còn không nhớ rõ vẻ bề ngoài của mình.
“Khi mình ở trong bệnh viện, mỗi sáng bác sĩ Cao đều đến để hỏi xem tối hôm qua mình có nằm mơ không? Mình đã mơ cái gì? Những giấc mơ có quan trọng đối với mình không?”
Trần Ca cũng không hiểu cho lắm, theo anh thì giấc mơ chỉ là giấc mơ mà thôi, nó không phải là một phần của ảo tưởng và cũng không có mối liên hệ sâu sắc với thực tế.
Trong lúc rửa mặt, anh có làm bắn vài giọt nước lên gương, khi Trần Ca đưa tay lên lau mặt gương, anh đột nhiên nhìn thấy trong gương cửa buồng vệ sinh đang mở.
Trong đầu anh như có một tia chớp, anh quay lại và nhìn vào cửa buồng vệ sinh.
Từ từ và khó khăn, Trần Ca đẩy cửa ngăn ra, những bên trong không có gì cả.
Thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng của Trần Ca lại trở về đúng vị trí: “Trên thế giới này ở đâu cũng bình thường, nhưng mình vẫn cảm thấy không bình thường.”
Không đóng cửa ngăn lại, Trần Ca bước ra khỏi phòng tắm, sẵn sàng bắt đầu một ngày làm việc mới.
Khu vui chơi mở cửa lúc 9 giờ sáng, vẫn chưa đến giờ làm việc mà du khách bên ngoài đã xếp hàng dài, trong đó có một số bạn trẻ đặc biệt chạy đến chơi nhà ma.
“Tiểu Trần, về sau chúng ta sẽ cùng nhau dọn dẹp nhà ma, chân của cháu vẫn chưa lành hẳn, đừng cố gắng làm nhiều thứ như vậy, nếu mệt mỏi thì cứ nghỉ cũng được.” Mẹ của Trương Nhã vô cùng quan tâm Trần Ca, cảm giác như bà ấy đang đối xử với Trần Ca như người thân trong gia đình.
“Không sao đâu ạ, bác sĩ cũng nói rằng tập thể dục nhiều hơn sẽ giúp cho việc hồi phục.” Trần Ca dắt con mèo trắng và bước vào cảnh ở tầng ba, anh vào vai kẻ sát nhân lúc nửa đêm và cũng trở thành con bài quan trọng của nhà ma.
Nói đến cũng kỳ lạ, có rất nhiều du khách đến để tham quan cảnh trên tầng ba, nhưng những du khách lại có những mô tả khác nhau về về kẻ giết người.
Có người nói rằng mình nhìn thấy một kẻ điên cuồng khát máu trên tầng ba, tâm thần, điên cuồng và khi nhìn thấy người giống như muốn xé nát đối phương vậy.
Có người nói rằng mình gặp một người lạ trên tầng ba, sau khi tỏ ra tử tế để hợp tác với đối phương, cả nhóm họ đã bị tiêu diệt.
Cũng có người nói rằng trên tầng ba hoàn toàn không có kẻ giết người, nhưng tầng ba dường như bị ma ám.
Trần Ca đã thành thạo một số phong cách của kẻ sát nhân khác nhau và chuyển đổi theo ý muốn. Rõ ràng là cùng một người nhưng mỗi lần đều mang đến cho người ta cảm giác khác nhau, cộng với lý do ánh sáng trong nhà ma rất tối nên hầu hết du khách đều nghĩ trong cảnh này có rất nhiều diễn viên.
Khi nghỉ ngơi vào buổi trưa, Trần Ca bước ra khỏi nhà ma, chuẩn bị hỏi Trương Nhã một điều gì đó.
Ngay khi vén rèm lên, anh nhìn thấy một số thanh niên đang vây quanh Trương Nhã, như thể đang tranh cãi về điều gì đó.
“Xảy ra chuyện gì sao?” Trần Ca đi đến bên cạnh Trương Nhã, anh liếc nhìn những người trẻ tuổi, cảm thấy quen thuộc không thể giải thích được.
“Chúng tôi nghe nói rằng có một sự kiện trong nhà ma của bạn, nếu có thể vượt qua ba cấp độ liên tiếp thì sẽ nhận được giải thưởng là 10 nghìn nhân dân tệ, cho nên chúng tôi đã mua vé để đến đây chơi.” Người mở miệng nói chuyện là một cậu thanh niên mặt mũi thật thà chất phác: “Nhưng ai ngờ cô ấy nói sự kiện đã kết thúc rồi.”
“Sự kiện đúng là đã hết hạn rồi, nhưng nếu các cậu muốn nhận được tiền thưởng, tôi có thể tự bỏ ra 5 nghìn để cho các cậu chơi đùa.” Trần Ca mỉm cười, giống như một anh trai hàng xóm vừa giỏi giang vừa học giỏi, lại tươi sáng vậy: “Nếu như các cậu có thể vượt qua các cảnh một cách suôn sẻ mà không hét quá 120 decibel, tôi sẽ thưởng cho các cậu 5 nghìn nhân dân tệ, nếu các cậu thất bại, thì các cậu sẽ phải tuyên truyền cho nhà với người thân và bạn bè.”
Thắng thưởng 5 nghìn, thua không bị phạt, kiếm bộn mà không lỗ, tất cả thanh niên đều đồng ý.
“Trần Ca, đừng bốc đồng.” Trương Nhã lặng lẽ kéo quần áo của Trần Ca: “Bọn họ là sinh viên của trường Học viện Y tế Tân Hải, và đã từng được mổ xác thật, bọn họ rất can đảm đấy.”
“Học viện Y tế Tân Hải?” Trần Ca suy nghĩ một chút, sau đó nhìn về phía hai học sinh đứng đầu: “Các cậu có thể cho tôi biết tên được không?”
“Tên tôi là Hạc Sơn, đây là đàn chị của tôi, Cao Nhữ Tuyết.”
Ánh mắt của Trần Ca quét qua mấy sinh viên trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người Cao Nhữ Tuyết.
Khoảnh khắc nhìn thấy Cao Nhữ Tuyết, một vết thương kỳ lạ trên trên mu bàn tay Trần Ca bắt đầu chảy máu, cảm giác nhức nhối lan vào tim Trần Ca, cứ như thể ai đó đang đóng đinh vào mu bàn tay của anh.
“Trần Ca, tay anh đang chảy máu!” Trương Nhã kéo Trần Ca đến bên cạnh mình.
“Chắc là vô tình cọ vào đâu đó trong nhà ma rồi.” Trần Ca luôn cảm thấy kỳ lạ về vết thương trên mu bàn tay, cái chân bị gãy đã sắp lành nhưng vết thương nhỏ trên mu bàn tay cứ mãi mà không lành, bây giờ đột nhiên lại bắt đầu chảy máu, điều này là rất bất thường.
“Cao Nhữ Tuyết có liên quan gì đến vết thương trên mu bàn tay của mình sao?” Anh chôn sâu suy nghĩ này trong đầu, vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình thường, rất nhiệt tình đưa mấy sinh viên vào cảnh trên lầu ba.
Nửa giờ sau, Trần Ca chạy ra khỏi ngôi nhà ma với vẻ mặt buồn bã: “Trương Nhã, đến giúp tôi một việc.”
Nhìn thấy Trần Ca cau mày, Trương Nhã cảm thấy có chút không ổn: “Bọn họ không la hét sao?”
“Ừ.” Trần Ca gãi đầu: “Tất cả đều bị dọa ngất rồi, một mình tôi khiêng không nổi, cô vào giúp tôi được không?”
Khóe mắt giật giật, Trương Nhã và những du khách xem đang ăn dưa đều hít sâu một hơi.
Mất trọn 20 phút, Trần Ca và Trương Nhã mới đưa được tất cả sinh viên ra khỏi tầng ba: “Đặt bọn họ ở nơi thoáng mát và thông gió, tôi đã hô hấp nhân tạo và kiểm tra tình trạng của bọn họ, không có gì nghiêm trọng cả, đừng lo lắng.”
“Tại sao trông anh như kiểu quen lắm rồi vậy?” Cả ba người nhà Trương Nhã đều bước ra, Trần Ca cùng lúc khiến nhiều người ngất xỉu như vậy, đến cả quản lý của khu vui chơi cũng phải giật mình.
Nhưng may mắn thay, Trần Ca vẫn biết chừng mực, cũng không lâu lắm, đám người Hạc Sơn tỉnh lại.
“Đúng thời gian mà tôi tính toán.” Bộ dạng Trần Ca như kiểu mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay tôi, khi mấy sinh viên rời đi, anh vẫn không quên nói: “Sau này nhớ thường xuyên đến chơi nhé!”
Danh tiếng của nhà ma càng ngày càng lớn, công việc kinh doanh cũng ngày càng nổi. Cha của Trương Nhã, người vốn có thành kiến với Trần Ca, giờ cũng khen ngợi Trần Ca tốt, lại còn nói ban đầu cũng là do mình có mắt nhìn người, vừa nhìn đã phát hiện ra tài năng của Trần Ca.
Sau một tuần nữa, công việc kinh doanh của nhà ma đã ổn định trở lại.
Trần Ca dường như luôn có vô số ý tưởng hay trong đầu và anh luôn có thể tung ra các thiết kế mới, nhà ma đã trở thành một trong những hạng mục phải chơi khi đến Khu vui chơi Tân Hải, cũng đã đạt được sự nổi tiếng nhất định trên Internet, nói chung là thu nhập tăng gấp đôi lúc trước.
Mọi thứ đều đang diễn ra theo chiều hướng tốt, Trần Ca đã có rất nhiều bạn bè, nỗi đau trong ký ức đã được thời gian rửa trôi và đôi mắt của anh cũng dần dần có ánh sáng.
Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, Trần Ca luôn tìm đến Trương Nhã, như thể anh là cái bóng của Trương Nhã vậy.
Cả hai làm việc cùng nhau vào ban ngày, còn tối thì đi ăn cơm cùng nhau.
Sau khi tan làm, Trương Nhã sẽ cùng Trần Ca tập luyện phục hồi chức năng, vết thương ở chân của Trần Ca cũng không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của anh.
Sau một thời gian dài bên nhau, Trương Nhã cũng thấy Trần Ca dường như rất dính mình, nhưng cô ấy thích cảm giác như hình với bóng này.
Do làm việc liên tục trong thời gian dài, đến ngày cuối cùng của tháng, Khu vui chơi Tân Hải phải tiến hành bảo dưỡng và kiểm tra thiết bị, hôm nay trời mưa nên ban quản lý quyết định đóng cửa công viên một ngày.
“Cuối cùng hôm nay cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi.” Trương Nhã tẩy đi lớp hóa trang lệ quỷ, sau đó thay một bộ váy rất đẹp, cô chạy đến phòng đạo cụ và tìm thấy Trần Ca: “Trần Ca, hôm nay không có du khách, anh có bận việc gì không?”
“Khu vui chơi cần bảo dưỡng thiết bị, buổi chiều có thể sẽ có người đến kiểm tra, tôi phải phân loại những đạo cụ này trước đã.” Trần Ca vùi đầu trong đống "tay chân bị cụt" và "nội tạng" làm bằng nhựa.
“Hiếm khi được nghỉ một ngày, anh định ở trong phòng đạo cụ sao?" Trương Nhã ghé xuống bên cạnh Trần Ca: “Có muốn đi xem phim không?”
“Một bộ phim kinh dị?”
Trần Ca không quay đầu lại, con mèo trắng bên cạnh cũng không chịu được nữa, liếm vào cái móng của mình, như thể đang suy nghĩ xem có nên cho Trần Ca một nhát cào để giúp anh tỉnh táo lại không.
“Đi xem phim kinh dị thì thà chúng ta tự diễn cho nhau xem còn hơn?” Trương Nhã nắm lấy cánh tay Trần Ca “Đi nào, đừng suốt ngày ở trong nhà nữa, thỉnh thoảng cũng phải ra ngoài hít thở không khí chứ.”
“Chờ đã, trên người tôi còn dính sơn đỏ, làm bẩn quần áo của cô, này! Chờ đã...”
Trương Nhã nắm lấy cánh tay Trần ca, cả hai cùng nhau che ô bước ra khỏi nhà ma.
“Chậc chậc, tuổi trẻ thật tốt.” Cha của Trương Nhã đứng ở cửa sổ tầng hai của nhà ma theo dõi mọi thứ một cách bí mật, sau khi cảm thán một câu, ông nhìn sang một cửa sổ khác bên cạnh mình, mẹ của Trương Nhã đang đứng ở đó: “Vợ à, hiếm khi có được một ngày nghỉ, hay chúng ta cũng cùng đi xem phim đi?”
“Buổi chiều khu vui chơi còn đến kiểm tra, ông nên nhanh chóng sửa sang xong đạo cụ, cái gì nên sửa thì sửa, nên vứt thì vứt.”
“Khó lắm mới có được một ngày nghỉ...”
“Đi mau!”
...
Trần Ca rất thích những ngày mưa, nhưng anh cũng không biết tại sao mình lại thích mưa.
Sau khi bộ phim kết thúc, hai người lang thang trong trung tâm mua sắm rất lâu, Trương Nhã cũng chọn một bộ quần áo cho Trần Ca.
Khi đi ngang qua một cửa hàng đồ handmade nhỏ, Trương Nhã kéo Trần Ca bước vào.
Tại đây có thể tự làm móc khóa hạt đậu, vỏ điện thoại bằng keo sữa và một vài con búp bê bằng gốm mềm.
Hai người vừa bước vào cửa hàng, bà chủ nhiệt tình chạy tới, chọn một vị trí yên tĩnh cho hai người, sau đó bắt đầu giới thiệu những thứ trong cửa hàng.
Sau một hồi lắng nghe, Trương Nhã quyết định làm những con búp bê bằng đất sét mềm cùng với Trần Ca.
Người bán hàng lấy ra một album ảnh, trong đó có nhiều hình ảnh hoạt hình và hướng dẫn để làm búp bê, nhưng cô ta còn chưa nói xong, Trần Ca nặn ra một mô hình búp bê.
“Bạn trai của cô thật là khéo tay!” Bà chủ thực sự là kinh ngạc, so với Trần Ca thì cô ta cảm thấy mình thật là nghiệp dư.
“Anh đang nặn cái gì vậy?" Người bán hàng lục tung album, cũng không tìm thấy hình mẫu tương ứng: “Anh không làm theo mẫu trong album sao? Tự suy nghĩ rồi nặn ra? Thật lợi hại!”
“Tôi sẽ không bao giờ quên được bộ dạng của cô ấy, nhưng thật đáng tiếc là trình độ của tôi vẫn chưa tốt, dù có dùng hết tất cả năng lực, tôi cũng chỉ có thể khôi phục được 1% vẻ đẹp của cô ấy.” Miếng đất sét trong tay Trần Ca cũng dần dần thành hình, bức tượng mặc đồ đỏ, tay cầm một bức thư tình, người phụ nữ xinh đẹp vô song này chính là Trương Nhã.
Bà chủ cảm thấy trong không khí đều lây mùi vị ngọt ngào, cô ta biết điều rời đi, trước khi rời đi, còn mời Trần Ca và Trương Nhã hai ly đồ uống.
“Trương Nhã, cái này tặng cho cô.” Khi Trần Ca đang làm con búp bê, đôi tay của anh dường như được đánh thức từ một ký ức nào đó, con búp bê nho nhỏ giống như có sức sống, hoàn toàn tạo ra được vẻ đẹp rung động lòng người của Trương Nhã.
“Thật à!” Trương Nhã rất vui vẻ nhìn con búp bê, cẩn thận đặt nó ở trước mặt mình, nhưng sau khi xem nó một hồi, cô lại trở nên đau khổ: “Tôi cũng muốn làm một cái để tặng cho anh!”
Nửa giờ sau, Trương Nhã chọn ra một con búp bê Trần Ca có thể tạm nhìn ra hình từ một đám "tay chân bị gãy".
Cô ấy xấu hổ đặt con búp bê của mình bên cạnh Trần Ca, sau đó cúi đầu uống một hơi cạn sạch đồ uống bà chủ mang ra.
Hai người ngồi gần nhau, thời gian cứ vô thức trôi qua.
Bọn họ đã cùng nhau làm búp bê, làm móc khóa, lại cùng nhau đi ăn tối cùng nhau và làm rất nhiều điều họ muốn làm.
Khi màn đêm buông xuống, cơn mưa lớn dần.
Trên đường cũng không có nhiều người lắm, Trần Ca và Trương Nhã cầm ô đi dưới trời mưa.
Lúc đầu, Trương Nhã chỉ ôm lấy cánh tay của Trần Ca, thời gian dần qua, cô ấy dựa sát vào một bên người Trần Ca.
“Để tôi đưa cô về nhà nhé?”
“Hay là... Cứ tiếp tục đi về phía trước đi.”
Những hạt mưa rơi trên lá cây và những chiếc ô, mặt nước bên đường phản chiếu ánh đèn neon ở ngã tư đường, Trần Ca và Trương Nhã đang đi trên vỉa hè của con phố cổ.
“Trần Ca...”
“Sao vậy?”
“Thực ra, kể từ khi gặp anh, đêm nào tôi cũng nằm mơ.” Trương Nhã dựa vào người Trần Ca: “Một giấc mơ rất kinh khủng, tôi luôn mơ thấy cha mẹ mình bị chết trong một vụ tai nạn xe hơi, còn tôi thì nằm trong vũng máu. Tôi luôn mơ thấy mình khoác trên mình chiếc áo màu đỏ và lang thang trong bệnh viện. Tôi cũng mơ thấy thế giới này là một thành phố đầy người chết, và anh chính là con ma có nhiệt độ duy nhất trong thành phố này.”