Trần Ca bảo lão Bạch ở lại bảo vệ nhà cửa, còn bản thân thì đưa tất cả nhân viên áo đỏ vào truyện tranh, rồi ôm con mèo trắng rời khỏi nhà ma.
Ông chú gác cổng của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã ngủ say từ lâu, trên đường cũng rất ít xe cộ, anh phải đợi một lúc lâu mới bắt được taxi.
Hơn ba giờ sáng, Trần Ca đi đến Học viện tư thục Tây Thành, anh cầm tấm bằng tốt nghiệp và chạy đến nhà vệ sinh trên tầng cao nhất của tòa nhà dạy học.
“Sử dụng cái này như nào nhỉ?”
Sau khi thử đi thử lại nhiều lần, cánh cổng máu vẫn không xuất hiện, Trần Ca cũng không biết là do cánh cửa dẫn đến Thông Linh Trong Trường Ma bị làm sao hay là anh đã bỏ lỡ thời gian nữa.
“Đến tận bây giờ cách cửa của ngôi trường đó vẫn chưa có "người đẩy cửa", xem ra mình chỉ có thể đợi đến 0 giờ tối mai rồi.”
Anh vừa nói đến đây, bóng đen phía sau liền thay đổi hình dạng, một giọt máu rỉ ra từ cánh cửa buồng vệ sinh, ngay sau đó giọt máu đó nở ra như một đóa hoa.
Những tơ máu phủ kín cánh cửa, một mùi máu tanh nồng nặc rỉ ra từ khe cửa.
Màu đỏ chói mắt và vết máu trên giấy chứng nhận tốt nghiệp hỗ trợ lẫn nhau, Trần Ca cố gắng đẩy cánh cửa ra, dòng máu vô biên trong phút chốc đã áp bao phủ lấy anh.
Chờ đến khi anh định thần lại, mắt anh đã đỏ bừng, cả tòa nhà bị bao trùm trong biển máu.
“Thông Linh Trong Trường Ma?”
Trần Ca đứng im tại chỗ, anh chưa kịp hoàn hồn thì có tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài hành lang.
Anh lật mở quyển truyện tranh trong vô thức, Trần Ca gọi Môn Nam và Tiểu Bố ra.
Một lúc sau, cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, trước cửa xuất hiện hai cô gái nhỏ rất thanh tú.
Một người trong số họ mặc váy trắng và người kia mặc váy đỏ, gương mặt của họ rất giống nhau, nhưng lại có phản ứng hoàn toàn khác khi nhìn thấy Trần Ca.
“Anh Hồng, Anh Bạch?”
“Cánh cửa máu bị đẩy ra, tôi vừa nghĩ đã biết là cậu quay lại rồi.” Anh Hồng nghiêng đầu liếc nhìn Trần Ca, sau đó đưa ánh mắt về phía Tiểu Bố và Môn Nam, đôi lông mày đáng yêu của cô hơi nhíu lại, sau đó là nắm tay Anh Bạch trốn ra xa hơn một chút: “Nói đi, cậu quay trở lại trường cũ là muốn làm gì? Mặc dù mọi người cũng không hoan nghênh cậu lắm, nhưng nhìn vào công cứu giúp trường học, chúng tôi có thể miễn cưỡng giúp cậu làm vài chuyện.”
“Hiệu trưởng có ở đây không? Tôi muốn trò chuyện với ông ấy.” Trần Ca cũng đang lo lắng cho Thông Linh Trong Trường Ma, dù sao nơi này cũng rất gần với thành phố màu đỏ, Hiệu trưởng của Trường Trung Học Mộ Dương chỉ là một nửa áo đỏ, Trần Ca sợ một mình ông ấy không đối phó được.
“Đi theo tôi.” Anh Hồng cũng không nói lời vô ích, dẫn Trần Ca đi đến phòng y tế của trường.
Vốn dĩ sau khi bác sĩ trường học bị giết thì nơi này đã bị bỏ trống.
“Tôi muốn gặp Hiệu trưởng, cậu đưa tôi đến phòng y tế làm gì?” Trần Ca cảm thấy khó hiểu.
Anh Hồng bất lực duỗi tay ra: “Tự mình vào xem đi.”
Vén tấm màn đỏ như máu lên, Trần Ca nhìn thấy một ông già béo mặc bộ quần áo màu đỏ đang ngồi nói chuyện với một vài học sinh.
Nghe thấy tiếng động, ông lão mập mạp ngẩng đầu nhìn Trần Ca, trên mặt nở nụ cười dễ gần: “Trần Ca? Sao cậu lại đến đây?”
“Ông à, ông đột phá thành áo đỏ từ lúc nào vậy?” Trần Ca rất kinh ngạc, anh nhớ lần trước rời đi, Hiệu trưởng vẫn là một nửa áo đỏ, bây giờ đã là rất lâu kể từ ngày hôm ấy rồi, Hiệu trưởng không những chỉ trở thành áo đỏ, mà sức mạnh của ông ấy còn đã tăng một cách khá kinh ngạc.
“Tôi cũng quên mất thời gian chính xác rồi, kể từ khi tôi trở thành Hiệu trưởng của ngôi trường này, tôi vẫn luôn soi sáng cho những đứa trẻ, và dần dần thì trở thành màu đỏ.” Hiệu trưởng của Trường Trung Học Mộ Dương là một lệ quỷ rất đặc biệt, sau khi chết ông ấy không hề ăn bất kỳ lệ quỷ nào nhưng lại có thể trở thành một nửa áo đỏ, bây giờ, điều đáng kinh ngạc hơn là ông lão này đã đột phá thành một áo đỏ bằng cách nào đó.
Từ trên người Hiệu trưởng, Trần Ca đã nhìn ra một cách khác để lệ quỷ có thể đột phá, cách này có thể bảo Diêm Đại Niên thử một chút.
“Ông làm như thế nào vậy? Ông có thể tiết lộ một số chi tiết không?" Đứng giữa một đám trẻ em và học sinh, Trần Ca cảm thấy không thích hợp lắm.
“Chỉ sợ rằng kinh nghiệm của tôi chẳng có ích gì đối với cậu, một số học sinh trong Thông Linh Trong Trường Ma là nạn nhân của bắt nạt học đường, một số là gia đình tan vỡ và chưa bao giờ được hưởng tình yêu thương và sự ấm áp từ khi còn nhỏ, tôi chỉ muốn chữa lành vết sẹo thời thơ ấu của chúng và đối xử thật lòng với bọn chúng, xây dựng Thông Linh Trong Trường Ma thành ngôi nhà thực sự của bọn trẻ.” Hiệu trưởng già ôm cái bụng mỡ: “Thực ra tôi cũng không làm gì cả, chủ yếu là do bọn trẻ đang dần công nhận tôi, bọn chúng đã ảnh hưởng đến ý chí của trường, và lâu dần tôi cũng được trường công nhận.”
Cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma đang ở lúc yếu nhất, nhu cầu cấp bách nhất lúc này của nó là tìm được một người đẩy cửa mới, dưới tình huống như vậy mà Hiệu trưởng lại nhận được sự chấp nhận của đa số bọn trẻ, hơn nữa cũng không có người cạnh tranh, làm phiền, như vậy ý chí của trường bắt đầu tăng thêm sức mạnh cho Hiệu trưởng, muốn từ từ làm cho ông ấy trở thành chủ nhân của cánh cửa này.
Xét về thực lực, họa sĩ và Thường Văn Vũ đều mạnh hơn hẳn Hiệu trưởng, nhưng bọn họ thực sự không thể mang lại sự cứu rỗi cho những học sinh ở phía sau cánh cửa.
Tuy rằng Hiệu trưởng là yếu nhất, nhưng ông cụ này lại là người thích hợp nhất.
Ông ấy không thể xây dựng một thiên đường sau cánh cửa, cũng như không thể dẫn dắt tất cả học sinh thoát khỏi gông cùm của cánh cửa, nhưng ông ấy lại có thể cố gắng hết sức để tạo ra một nơi che nắng chắn gió.
“Cảnh bốn sao có thể sinh ra hung thần, Thông Linh Trong Trường Ma là cảnh bốn sao được điện thoại màu đen thừa nhận, nếu như cho Hiệu trưởng thêm một chút thời gian, có lẽ ông ấy thật sự có thể trở thành kỳ tích.”
Không nuốt bất cứ lệ quỷ nào nhưng cũng có thể trở thành hung thần, điều tưởng chừng như không thể này đang dần trở thành sự thực bởi sự kiên trì nhất định của Hiệu trưởng.
Hiệu trưởng đã chỉ ra một cách cho Trần Ca, anh cảm thấy rằng mình cũng nên trò chuyện cẩn thận với Diêm Đại Niên một lần, để tìm hiểu xem Diêm Đại Niên thực sự nghĩ gì.
“Hiệu trưởng, trong khoảng thời gian này, những thứ trong thành phố màu đỏ có đến quấy rầy ông không?” Lần trước khi Trần Ca bước vào Thông Linh Trong Trường Ma, Trương Nhã vừa mới trở thành hung thần, vết thương nghiêm trọng chưa lành, mà sức mạnh của nhân viên vẫn chưa được gia tăng, nhưng lần này thì khác, bây giờ anh đã có hẳn ba áo đỏ cấp cao nhất rồi.
“Thành phố đó...” Nụ cười trên mặt Hiệu trưởng biến mất: “Tình hình cũng không quá lạc quan, để tôi đưa cậu lên tầng cao nhất nhìn là cậu sẽ biết.”
Hiệu trưởng dẫn Trần Ca lên sân thượng của tòa nhà dạy học, cánh cửa sắt dẫn lên sân thượng là cánh cửa duy nhất trong toàn bộ ngôi trường ma không bị đóng kín bằng ván gỗ.
“Tôi sẽ mở cửa, đừng lại gần tôi, rất nguy hiểm.” Hiệu trưởng lấy một chiếc chìa khóa từ trong áo đỏ ra, trên chiếc chìa khóa có khắc một trái tim nhỏ màu đỏ.
Từ từ mở cánh cửa ra một khe hở, màn sương máu dày đặc bay thẳng vào hành lang dọc theo khe hở.
Sau khi xác định không có nguy hiểm, Hiệu trưởng kêu Trần Ca đi tới: “Cậu tự đến xem đi.”
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca nhìn ra bên ngoài dọc theo khe cửa.
Có rất nhiều tòa nhà xung quanh Thông Linh Trong Trường Ma, và tòa nhà nào cũng bị sương mù máu bao phủ.
“Điều này hoàn toàn khác với lần trước khi tôi rời đi!” Trần Ca rất ngạc nhiên.
“Thông Linh Trong Trường Ma đã bị thành phố màu đỏ nuốt chửng.” Hiệu trưởng cười khổ nói: “Sau khi cậu rời đi không bao lâu, thành phố càng ngày càng đến gần trường, tôi cũng không còn cách nào khác đành phải từ bỏ một phần khuôn viên trường, tập trung toàn bộ sức mạnh, dùng những tấm ván gỗ và đinh hồn còn lại để phong tỏa hoàn toàn khuôn viên chính, chỉ chừa một cánh cửa ra vào này.”
“Nói cách khác, bây giờ Thông Linh Trong Trường Ma hoàn toàn kín sao?”
“Ừ, chúng tôi đã phải từ bỏ hết sân tập, nhà kho, tòa nhà của các câu lạc bộ, hiện tại mọi người chủ yếu tập trung ở khu dạy học, khu ký túc xá và phòng thí nghiệm.” Hiệu trưởng già nhìn màn sương máu bên ngoài, khẽ thở dài: “Đây cũng là do không còn cách nào khác, đối mặt với thành phố màu đỏ, chúng tôi dường như quá nhỏ bé.”
Thông Linh Trong Trường Ma đã bị thành phố màu đỏ chiếm đoạt, đó là điều mà trước đó Trần Ca không nghĩ tới.
“Thành phố này vẫn đang tiếp tục mở rộng, không đúng, có lẽ vẫn nên dùng từ đang phát triển để hình dung thì đúng hơn.” Hiệu trưởng đã nhìn nhận nó một cách rất cởi mở: “Bị thôn tính cũng không sao cả, chỉ cần là chúng tôi không rời khỏi tòa nhà chính, đám ma quỷ trong thành phố màu đỏ cũng sẽ không dám ra tay với chúng tôi, ở đó hình như có quy tắc riêng dành cho bọn chúng.”
Trước đây, Thông Linh Trong Trường Ma độc lập với thành phố màu đỏ, cũng giống như cảnh Minh Thai vậy, nó hoàn toàn độc lập, nhưng bây giờ Thông Linh Trong Trường Ma cũng đã trở thành một phần của thành phố màu đỏ rồi.
Trần Ca men theo khe cửa nhìn ra phía xa, xung quanh là những tòa nhà đỏ như máu, không nhìn thấy điểm cuối.
“Không biết liệu Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có độc lập với thành phố màu đỏ hay không?” Trần Ca nhìn về phía xa: “Giá như có thể khiến thành phố này chiếm đoạt Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa thì tốt rồi.”
“Trần Ca, ở đây rất nguy hiểm, nếu như cậu không có việc gì nữa thì tôi sẽ đóng cửa lại.” Hiệu trưởng thúc giục.
“Cuối cùng họa sĩ cũng đi vào thành phố máu đỏ, hiện tại bác sĩ Cao cũng có thể đang ở đâu đó trong thành phố màu đỏ, mình có đi nên vào đó không?" Trần Ca lật quyển truyện tranh, anh rất muốn để các nhân viên đi vào thành phố màu đỏ săn bắt, nhưng điều này thực sự quá nguy hiểm, anh vẫn nhớ kết cục mà bác sĩ Cao phải nhận khi liều lĩnh đi vào nơi đó.
“Uỳnh!”
Cánh cổng sắt đóng lại, Hiệu trưởng dường như đã nhìn ra suy nghĩ của Trần Ca: “Đừng làm chuyện ngu ngốc, ngay cả áo đỏ cấp cao nhất cũng có thể gặp chuyện không rõ trong thành phố đó đấy.”
“Gặp chuyện không rõ?”
“Khi Thông Linh Trong Trường Ma vừa mới bị sát nhập, có một số ma quỷ ẩn náu trong màn sương máu, bọn chúng muốn vào ngôi trường ma, nhưng sau đó không biết chuyện gì đã xảy ra, tất cả những ma quỷ đó đều hồn phi phách tán.” Hiệu trưởng cũng không biết nói như nào cho rõ ràng: “Nó rất đáng sợ, chúng tôi trốn trong tòa nhà này, gần như chỉ kịp nhìn thấy một bóng đỏ lướt qua.”
“Là áo đỏ cấp cao nhất sao?”
“Ngay cả áo đỏ cấp cao nhất cũng không thể giết được nhiều ma quỷ chỉ trong phút chốc như vậy được, mà hơn nữa hình như trong đống ma quỷ đó cũng có cả áo đỏ cấp cao nhất.” Hiệu trưởng nghĩ lại vẫn thấy sợ: “Nếu cậu vô tình bước vào thành phố màu đó trong tương lai, cậu nhất định phải nhớ kỹ, nhìn thấy bóng đỏ thì phải chạy thật nhanh, có vẻ như nó không thể vào bên trong các tòa nhà được.”
“Vâng.” Trần Ca hít sâu một hơi: “Hiệu trưởng, ông cứ mở cửa ra đi, tôi muốn ra ngoài làm một thí nghiệm.”
“Tại sao cậu vẫn còn can đảm hơn cả ma quỷ vậy?” Hiệu trưởng lắc đầu, cuối cùng cũng bị Trần Ca dây dưa đến mức không có cách nào khác đành phải miễn cưỡng đồng ý.
Cầm quyển truyện tranh, Trần Ca bảo giày cao gót màu đỏ lấy tơ máu bên trong cơ thể của mèo trắng ra: “Cô dùng tơ máu này để nguyền rủa, xem có thể liên hệ được với bác sĩ Cao không?”
Giày cao gót màu đỏ thử một lúc lâu, sau đó lắc đầu.
“Không được sao? Xem ra tơ máu của Hiệp hội kể chuyện lạ là chưa đủ, nếu như vậy thì mình chỉ có thể đi tìm Cao Nhữ Tuyết rồi.” Trần Ca không có ác ý với Cao Nhữ Tuyết, nhưng bởi vì có liên hệ huyết thống, anh vẫn muốn cố liên lạc với bác sĩ Cao thông qua Cao Nhữ Tuyết.
Bất hạnh của bác sĩ Cao bắt đầu từ khi ông ta gặp phải Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, và cái chết của vợ ông ta cũng có liên quan đến bệnh viện đó, vì vậy ông ta và Trần Ca có chung kẻ thù, bọn họ nên là đồng minh có cùng lợi ích.
“Trần Ca! Mau quay lại đi! Đừng ở lại quá lâu!" Hiệu trưởng nhận ra trong màn sương máu có thứ gì đó đang đến gần, lớn tiếng nhắc nhở.
Trần Ca cũng không dám mạo hiểm, cất cuốn truyện tranh và quay trở lại Thông Linh Trong Trường Ma.
Sau khi đóng cửa sắt lại, Hiệu trưởng thở phào nhẹ nhõm: “Không có việc gì thì tuyệt đối không được đi ra ngoài, thành phố màu đỏ này thật sự rất nguy hiểm.”
“Hiệu trưởng, lần này tôi đến là có chuyện muốn hỏi ông.” Trần Ca nói ra một mục đích khác của mình: “Có ai trong Thông Linh Trong Trường Ma có thể liên lạc với họa sĩ không? Tôi muốn bắt tay với anh ta để làm một vài chuyện.”
“Các học sinh quen biết với họa sĩ đều đã đi theo cậu ta, nhưng hình như cũng có một thứ có thể giúp cậu tìm được họa sĩ.” Hiệu trưởng khóa cửa sắt lại và đưa Trần Ca đến tòa nhà thí nghiệm, ông ấy tìm thấy một bức tranh sơn dầu trong phòng hoạt động nghệ thuật vẫn chưa hoàn thành: “Đây là bức họa duy nhất còn lại của họa sĩ, khi cậu ta rời khỏi trường ma, tất cả các bức tranh đều biến thành tro bụi, chỉ còn lại mỗi bức tranh này, tôi nghĩ bức tranh này có lẽ rất quan trọng đối với cậu ta.”
Trần Ca nhận bức tranh sơn dầu còn chưa vẽ xong, nội dung bức tranh rất đơn giản, một người đàn ông trẻ tuổi đã trải qua những thăng trầm của cuộc sống và một đứa trẻ đang ngồi cạnh nhau dưới ánh nắng mặt trời, bọn họ dường như đang nói chuyện gì đó.
“Bức tranh này chính là họa sĩ và Phạm Úc?”
Những khung cảnh đời thường, giản dị là ước mơ rất khó thực hiện của họa sĩ.
Trần Ca cất kỹ bức tranh, sau đó đi gặp những áo đỏ khác trong trường ma, nếu anh muốn đối phó với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, anh vẫn cần rất nhiều sự giúp đỡ.
Sau khi được sự đồng ý của Hiệu trưởng, Trần Ca đã mang ba áo đỏ rời khỏi ngôi trường ma.
Rời khỏi Thông Linh Trong Trường Ma, ở hiện thực, trời vẫn còn chưa sáng, Trần Ca gọi điện thoại cho Trương Văn Vũ, nói muốn gặp đối phương một lần.
Nửa giờ sau, Trần Ca tìm thấy Trương Văn Vũ trong một tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô phía Bắc Hàm Giang.
Vị tiếp tuyến viên can thiệp tự tử này đang đứng cạnh một người đàn ông vô gia cư bị bệnh nặng, âm thầm quan sát, muốn cứu người đó nhưng lại không muốn phá vỡ một số quy tắc nhất định.
Cuối cùng, anh ta giống như thần chết ở hiện thực, đứng im lặng chờ đợi.
“Tôi muốn nhờ anh làm giúp tôi một việc.” Trần Ca bước đến bên cạnh Trương Văn Vũ.
“Được.” Câu trả lời của Trương Văn Vũ chỉ có một từ.
“Đừng vội đồng ý, kẻ thù mà tôi muốn đối phó có ít nhất hai hung thần.” Trần Ca không muốn ép buộc người khác.
“Hung thần?”
“Đó là một tồn tại đáng sợ hơn gấp mười lần so với áo đỏ cấp cao nhất.” Vẻ mặt của Trần Ca nghiêm trọng: “Hiện tại anh vẫn muốn giúp tôi sao?”
“Đương nhiên.” Trương Văn Vũ gật đầu.
“Cảm ơn.” Trần Ca muốn đưa Trương Văn Vũ vào truyện tranh, nhưng anh đã thử mấy lần đều không có kết quả, sau khi hỏi qua Diêm Đại Niên, anh mới biết Trương Văn Vũ nhìn thì trông giống như một áo đỏ nhưng thực ra anh ta lại tương đương với vô số lệ quỷ, truyện tranh không thể chứa nhiều lệ quỷ và chấp niệm như vậy được.
Trong lúc Trần Ca đang bối rối, bóng dáng của Trương Văn Vũ từ từ biến mất, một lúc sau, điện thoại di động của Trần Ca nhận được tin nhắn từ số của tiếp tuyến viên can thiệp tự tử: [Tôi sẽ ở bên cạnh cậu cho đến khi cậu giải quyết được khủng hoảng.]
Quay đầu nhìn chung quanh, cho dù Trần Ca sử dụng Âm Đồng cũng không tìm thấy Trương Văn Vũ, nhưng trong lòng lại có thêm một cỗ lực lượng không thể giải thích được, tựa hồ có vô số người đang yên lặng đồng hành cùng anh.
[Những người mà cậu từng cứu rỗi, cuối cùng sẽ trở thành sức mạnh để cậu có thể tự cứu rỗi chính mình.]
Khi mặt trời mọc, Trần Ca cất điện thoại di động và rời khỏi vùng ngoại ô phía Bắc của Hàm Giang, anh bắt taxi đến Học viện Pháp y Hàm Giang, chuẩn bị đi gặp Cao Nhữ Tuyết.