Sau khi hạ quyết tâm, Trần Ca không còn nghĩ ngợi gì nữa, dẫn mấy áo đỏ tiếp tục chạy về phía Bắc trường ma.
Thành phố màu đỏ rất nguy hiểm, nhưng nguy hiểm và cơ hội cùng tồn tại, có nhiều thứ trong thành phố đó rất hữu ích đối với áo đỏ và lệ quỷ, chẳng hạn như con quái vật vừa rồi.
Nhưng những con quái vật như bọn họ vừa gặp phải không phải là đặc biệt phổ biến.
Họa sĩ và người đàn ông trong màn sương máu bên ngoài tòa nhà dạy học vẫn đang đánh nhau, Trần Ca nhân cơ hội hiếm có này để đi ngang qua trường ma và đến phía Bắc của trường học.
Đám người Trương Cự đánh nhau với những con quái vật đó và gây ra động tĩnh rất lớn, vì vậy rất dễ dàng để tìm thấy bọn họ.
“Trương Cự! Chu Long!”
Tơ máu lan tràn trong hành lang, mùi tanh xộc thẳng vào khoang mũi, cùng với tiếng tí tách của máu chảy, Trần Ca mang theo mấy áo đỏ đến trước cửa phòng học.
“Thầy Bạch?”
Kih vừa nhìn thấy Trần Ca, Trương Cự và Chu Long đều cảm thấy rơm rớm nước mắt, cái gọi là hoạn nạn mới gặp chân tình thì ra chính là như thế này.
“Đừng sợ, tôi tới cứu mấy cậu đây!” Trần Ca không cố ý nói cái gì, chỉ thuật lại sự thật một lần: “Ở đây không an toàn, mang tất cả bọn nhỏ vào trong, chúng ta cùng nhau rời đi!”
“Được!”
Trương Cự, Chu Long và Chu Đồ đều là áo đỏ, Vương Nhất Thành là nửa áo đỏ, đáng tiếc là Chu Đồ và Vương Nhất Thành đã mất khả năng chiến đấu, toàn bộ phía Bắc đều dựa vào Trương Cự và Chu Long chống đỡ.
Hai bên hợp nhất thành công, số lượng áo đỏ xung quanh Trần Ca lại tăng lên, đã đạt đến mức vô cùng đáng sợ.
“Tại sao mấy cậu không đợi tôi mà đã đi ra khỏi thư viện rồi? Với cả tại sao lại tới phía Bắc của trường ma?” Trần Ca vẫn luôn tò mò về vấn đề này, anh không nghĩ rằng đám người Trương Cự sẽ bỏ rơi mình.
“Chúng tôi bị tấn công, vừa rời khỏi đã bị phục kích bởi một người nào đó, hình như là người do họa sĩ sắp đặt, đối phương cũng là áo đỏ.” Trương Cự nhỏ giọng nói: “Một mình tôi không thể xử lý được, may mà Chu Long cũng bước ra khỏi gương. Người tấn công chúng tôi cũng không ngờ chúng tôi có đến tận hai áo đỏ, sau một hồi ngạc nhiên, hắn lập tức bỏ chạy. Sau đó, chúng tôi bắt đầu đuổi theo và chạy về phía Bắc trường ma.”
“Sau đó thì sao? Bây giờ chúng ở đâu rồi?" Trong trường ma còn có một áo đỏ lẩn trốn, điều này khiến cho Trần Ca chú ý, nếu như không phải Trương Cự và Chu Long ra khỏi gương trước mà là mình đi ra khỏi gương trước, vậy thì hậu quả khó mà lường được.
Đối thủ đã chuẩn bị trước, rất có thể sẽ bị hạ gục anh chỉ bằng một đòn trước khi anh kịp gọi Hứa Âm ra.
Chỉ nghĩ lại thôi, Trần Ca cũng cảm thấy sợ hãi.
“Đừng lo lắng, tên đó bây giờ...” Trương Cự và Chu Long chỉ chỉ bụng của mình: “Ở chỗ này.”
“Tôi không lo lắng về điều này, Thường Văn Vũ đã sắp xếp cho tôi đường lui, nếu có áo đỏ nào đó mai phục, điều này cho thấy có ai đó đã tiết lộ bí mật.” Trần Ca không ngừng suy nghĩ về vấn đề này: “Họa sĩ là một người rất khó đối phó, may mắn thay, hiện tại đối thủ của anh ta không phải là chúng ta.”
Trần Ca liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, anh không muốn trong danh sách kẻ thù mà anh phải đối mặt lại tăng thêm một người, ngoài bác sĩ Cao, còn phải thêm tên họa sĩ nữa.
“Những người như vậy thích hợp làm bạn, nhưng muốn làm bạn với họ cũng không dễ dàng gì.”
Bác sĩ Cao muốn giúp người chết sống lại, họa sĩ thì muốn xây dựng một thiên đường ở sau cánh cửa, mục đích của tên này còn kỳ quái hơn cả tên trước.
Giải cứu thành công các học sinh bị mắc kẹt, khi Trần Ca mang theo Trương Cự và Chu Long trở lại trung tâm trường học ma quái, chủ nhiệm Lôi cuối cùng cũng phải ngậm miệng.
“Tôi sẽ không ép buộc mấy cậu phải lựa chọn, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ mấy cậu. Tuy nhiên, khả năng của tôi có hạn và tôi cũng không thể làm quá nhiều, tôi chỉ có thể cứu những người thân thiết với mình.” Trần Ca cứu các học sinh ở phía Bắc của trường, điều này đã giúp cho anh nhận được rất nhiều sự đồng ý của học sinh, có rất nhiều người muốn đi theo anh.
Cuối cùng khi so sánh số áo đỏ bên đội Trần Ca, các giáo viên trường ma hiển nhiên có phần thiệt thòi hơn.
Khi Trần Ca chuẩn bị rời đi và đi đến phía Tây của ngôi trường ma, nhiều học sinh bày tỏ nguyện vọng muốn đi cùng Trần Ca.
Trần Ca còn chưa kịp đồng ý, các giáo viên đã nổi giận, họ cũng biết rất rõ ý chí của trường ma là do ý chí của mỗi học sinh trong trường ma tạo ra, bên cạnh có càng nhiều học sinh sẽ càng có cảm giác an toàn, thực lực cũng sẽ mạnh hơn.
“Mấy cậu hãy yên tĩnh một chút và nhìn xem ai đang ngăn chặn con quái vật đáng sợ nhất ở bên ngoài. Bây giờ mấy cậu còn chưa bị thành phố đó nuốt chửng, người nên biết ơn nhất không phải thằng nhóc Trần Ca này, mà là họa sĩ.” Trong lòng chủ nhiệm Lôi có chút phiền muộn: “Chỉ có thể dựa vào áo đỏ cấp cao nhất, cho dù người khác có làm tốt như thế nào, cũng chỉ là một cuộc tranh đấu vô ích mà thôi.”
Chủ nhiệm Lôi đang nói sự thật, đây cũng là điều mà Trần Ca không thể bác bỏ.
Ông ta yêu cầu giáo viên quản lý chặt chẽ các học sinh trong lớp và không để cho học sinh đi ra ngoài, nhưng lúc này, Trần Ca đã dừng lại.
“Làm sao mà ông biết bên cạnh tôi không có áo đỏ cấp cao nhất?”
Sau khi nói xong, xung quanh dường như ngay lập tức trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.
“Bên cạnh cậu còn có một áo đỏ cấp cao nhất sao?” Ánh mắt của chủ nhiệm Lôi quét qua từng lệ quỷ xung quanh Trần Ca, ông ta có chút không tin.
“Nếu không, anh nghĩ tại sao mọi người lại tụ tập bên cạnh tôi?” Trần Ca nở một nụ cười rạng rỡ.
“Ý cậu là Thường Văn Vũ sao?” Chủ nhiệm Lôi cau mày, hình như đang nghĩ đến điều gì đó.
“Không phải cô ta, nói chính xác, áo đỏ cấp cao nhất bên cạnh tôi mới chính là chủ nhân thực sự của trường ma này, tôi đến đây để giúp cô ấy lấy lại đồ của chính mình.” Trần Ca không nói dối, vẻ mặt anh rất bình tĩnh.
Bị ánh mắt lạnh lùng của Trần Ca nhìn chằm chằm, chủ nhiệm Lôi bỗng nhiên rùng mình một cái, ông ta nhìn thấy hộp quà mà Trần Ca vẫn luôn ôm chặt trong tay, ông ta mới nhớ ra rằng hình như Trần Ca đã lấy chiếc hộp đó ra từ một căn phòng trong ký túc xá nữ.
Một ý nghĩ cực kỳ kinh hãi chợt lóe lên trong đầu, chủ nhiệm Lôi hít một hơi khí lạnh, ánh mắt nhìn Trần Ca cũng đã thay đổi.
“Là cô ta sao?”
Trần Ca không nói những điều vô nghĩa nữa, chỉ mỉm cười và vừa ôm hộp quà vừa đi về phía Tây của ngôi trường ma.
Rất nhiều học sinh muốn rời đi với Trần Ca, nhưng lần này chủ nhiệm Lôi đã không ngăn họ lại.
“Chủ nhiệm? Chúng ta phải làm gì đây?" Trong lớp ngày càng ít học sinh, vài giáo viên xung quanh có chút lo lắng: “Chúng ta đã hứa với họa sĩ, dù có thảm họa gì xảy ra cũng không được để ý chí của học sinh lung lay.”
“Nếu người phụ nữ đó thực sự quay lại, cô ta sẽ trốn ở đâu?” Chủ nhiệm Lôi dường như không nghe thấy giọng nói của các giáo viên khác, nhìn theo bóng lưng của Trần Ca.
“Chủ nhiệm Lôi?”
“Đừng nói nữa! Sắp có chuyện lớn rồi!”
Khi càng ngày càng nhiều học sinh rời khỏi trung tâm trường, họa sĩ bên ngoài tòa nhà dạy học của trường ma cũng đã cảm nhận được, lần đầu tiên đôi mắt đen nhánh của anh ta dời khỏi người đàn ông trốn trong màn sương máu và nhìn vào một nơi trong trường ma.
Trần Ca đang chạy như điên về phía Tây trường ma, đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại, đằng sau lưng không cầm được mà toát đầy mồ hôi, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc đối diện với họa sĩ ở bên ngoài trường ma.
Đôi mắt đen như vực thẳm của họa sĩ dường như không còn chút sức sống nào, nhưng trong đôi mắt của Trần Ca lại phản chiếu ra một thế giới màu đỏ như máu, họa sĩ dường như nhìn thấy được hình dáng của chính mình trong đôi mắt của Trần Ca.