Bánh của chiếc xe chở xác lăn lên mặt đất, lão Chu đi ra khỏi tòa nhà, vui vẻ vận chuyển những chiếc xe chở du khách ra khỏi cảnh dưới lòng đất.
Làm việc ở đây càng lâu, lão Chu càng thấy thích công việc này, anh ta cảm thấy rất may là lúc trước Trần Ca đã nhặt lại mấy người bọn họ.
Bây giờ lão Bạch đã trở thành áo đỏ, Đoàn Nguyệt đã thoát ra khỏi đau khổ, ngay cả Diêm Đại Niên, người suy sụp nhất cũng đã hiện thực hóa ước mơ của mình, có thể nói tất cả những chuyện này đều là nhờ công Trần Ca.
Quay đầu lại nhìn qua Trần Ca đang đứng trong đám áo đỏ, khuôn mặt lão Chu bất giác nở nụ cười.
“Đầu đuôi sự tình tôi đã nắm rõ, nguyên nhân chính của vụ tai nạn lần này nằm ở tôi, tôi đã đánh giá thấp khả năng của cậu.”
Trần Ca và một số áo đỏ vây quanh Tiểu Tôn, anh Tôn thì giả vờ làm bộ dạng trông đáng thương, với đôi mắt to ngấn nước.
“Ông chủ, tôi biết mình sai rồi, anh có thể cho tôi một cơ hội để sửa chữa sai lầm không?”
“Cậu muốn sửa chữa như thế nào?”
Tiểu Tôn bò dậy và bước tới trước mặt áo mưa đỏ, hai tay cậu ta nắm lấy cổ tay của áo mưa đỏ, và đặt bàn tay áo mưa đỏ lên ngực trái của mình: “Chị ơi, em thề, cho dù con của chị còn sống hay đã chết, em nhất định sẽ giúp chị tìm ra thằng bé!”
Sau khi nói xong câu đó, một sợi chỉ mỏng màu đỏ đen xuất hiện trên ngực Tiểu Tôn, sợi tơ mảnh này quấn quanh ngón út của áo mưa đỏ.
Lệ quỷ cần phải có trái tim của chính mình nếu muốn trở thành một áo đỏ, trái tim chính là được tạo thành từ những tơ máu như thế này, nhưng những tơ máu trong cơ thể Tiểu Tôn đều có màu đen và đỏ đan xen nhau, điều này rất kỳ lạ.
Nhìn chằm chằm sợi dây nhỏ trên ngón tay út, áo mưa đỏ dừng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng gật đầu.
“Tiểu Tôn, cậu làm vậy liệu có truyền vận xui cho áo mưa đỏ không?” Trần Ca nhỏ giọng hỏi, anh thực sự lo lắng chuyện này sẽ xảy ra.
Nghe những gì Trần Ca nói, Tiểu Tôn tủi thân đến muốn khóc, Trần Ca nhanh chóng an ủi hai bọn họ vài câu: “Nếu áo mưa đỏ đã tha thứ cho cậu, vậy thì chuyện giữa hai người cũng chấm dứt đi, nhưng lần này cậu suýt nữa đã khiến cho nhà ma bị phá hủy, khoản nợ này cần được tính toán riêng.”
“Tôi cũng không cố ý...”
“Nhà ma mà bị phá bỏ cũng không sao, vấn đề là cậu suýt khiến người đàn ông tên Mã Phong đó sợ đến chết luôn, người ta đã sắp ngất đi rồi, tại sao cậu cứ phải đánh thức anh ta dậy vậy? Tôi quan sát qua camera mà còn cảm thấy da đầu tê dại, thậm chí còn bắt đầu thông cảm cho anh ta.” Trần Ca nói thật, sốc và ngất xỉu đều là cơ chế tự bảo vệ của cơ thể con người, người ta đã bị dọa sợ sắp ngất rồi, lại còn cố gọi dậy từng lần một, cái này thì có khác gì sống không bằng chết chứ.
“Tôi muốn nói là tôi chỉ muốn cứu anh ta, mấy người có tin không?” Tiểu Tôn giang hai tay, vẻ mặt vô cùng bất lực.
“Chờ đến Mã Phong tỉnh dậy, nếu như nghe cậu nói câu này, có lẽ anh ta sẽ lại ngất đi lần nữa đấy.” Trần Ca và các nhân viên xung quanh bật cười, Tiểu Tôn là có lòng tốt xử lý chuyện xấu, nhưng mà chuyện này cũng không thể trách cậu ta hoàn toàn được, dù sao thì năng lực bản thân cậu ta cũng chỉ có vậy.
“Mấy người cười nhạo tôi, dù thế nào thì sau này tôi cũng sẽ không giả làm du khách nữa đâu, mấy người không biết tôi đã lo lắng như thế nào khi xung quanh tôi là hơn chục người sống đâu.” Tiểu Tôn dựa lưng vào tường, bộ dạng như từ bỏ việc chán chường, thực ra cậu ta biết năng lực của mình, chẳng qua là cậu không muốn hòa vào với mọi người.
“Tiểu Tôn, giả làm du khách đúng là lãng phí tài năng của cậu, sau này tôi có một nhiệm vụ rất quan trọng muốn giao cho cậu.” Nụ cười trên mặt Trần Ca từ từ thu lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Nhiệm vụ này có liên quan đến sự sống còn của nhà ma chúng ta.”
Thấy giọng điệu của Trần Ca thay đổi, Tiểu Tôn cũng đứng thẳng dậy: “Anh, anh có chắc là muốn giao nhiệm vụ quan trọng như vậy cho tôi không? Tôi sợ mình không làm tốt được.”
“Chỉ có cậu là người thích hợp nhất cho nhiệm vụ này, đương nhiên, bây giờ cậu vẫn chưa đủ năng lực để nhận nhiệm vụ đó, tôi sẽ cùng những nhân viên khác trong nhà ma tiến hành huấn luyện đặc biệt cho cậu.” Trần Ca đã sẵn sàng để kích thích hết tiềm năng của Tiểu Tôn và khiến hạt giống nguyền rủa này phát triển thành cái cây cao chót vót: “Buổi trưa hôm nay cậu đến phòng nghỉ của nhân viên một chút, tôi sẽ nói cụ thể hơn khi cậu đến.”
“Vâng.”
“Tiếp theo không cần làm gì nữa, mọi người nhanh chóng khôi phục lại cảnh càng sớm càng tốt, sau đó trở về vị trí của mình, sẵn sàng chào đón đợt du khách tiếp theo.”
Sau khi giao việc xong, Trần Ca bước ra khỏi cảnh dưới lòng đất.
Lão Chu đã đẩy những du khách hôn mê đến lối vào, Trần Ca chỉ cần đẩy tất cả bọn họ đi ra là được rồi.
Kéo tấm màn dày cộp ra, khi âm thanh chiếc xe chở xác cót két vang lên, tất cả du khách tập trung bên ngoài nhà ma đều nhìn về phía Trần Ca.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào người anh, Trần Ca đẩy chiếc xe đầu tiên ra ngoài.
“Oh my God! Xem ra lại không có người sống sót rồi!”
“Nhìn họ cười thật yên bình.”
“Có muốn ăn kem không? Khóc nữa sao? Còn khóc nữa thì chờ con lớn mẹ sẽ đưa con vào nhà ma tham quan đấy!”
“Tại sao mấy cái người đăng bài khắp nơi để thách thức cảnh khó nhất lại không thấy đâu rồi? Xe chở xác đầu tiên bị đổ, mấy xe chở xác sau làm gương sao?”
Trước sự chứng kiến của rất nhiều du khách, Trần Ca đưa những nhà thiết kế hàng đầu của nhà ma khác ra: “Chú Từ, chú có thể vui lòng gọi thêm người đến được không.”
“Phía sau còn nữa sao?”
“Sau khi vận chuyển xong chiếc xe này, còn có thêm ba chiếc nữa.”
Trần Ca đẩy tất cả du khách đến thăm cảnh Minh Thai ra, như một số du khách đã dự đoán trước đó, tất cả du khách vào tham quan đều hôn mê, không ai trong số họ có thể đứng dậy được.
Chú Từ đã liên lạc với mọi người và khẩn cấp đưa các du khách đến bệnh xá của khu vui chơi, nếu có du khách ở các khu vui chơi khác bị hôn mê thì đó hẳn là một sự kiện lớn.
Nhưng ở Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, thậm chí nhiều du khách cũng đã cảm thấy quen thuộc với nó.
Hàng chục người bị hôn mê cùng một lúc, mà khu vui chơi vẫn trật tự không hề bị hỗn loạn, mọi người vẫn xếp hàng ngay ngắn, người nào phải xếp hàng thì xếp hàng, người nào cần tham quan thì vào tham quan, cùng lắm chỉ là cố chụp một hoặc hai bức ảnh hoặc quay một đoạn video nhỏ để làm kỷ niệm.
Chỉ sau chưa đầy mười phút, mọi thứ lại trở lại bình thường.
Mười hai giờ trưa, bên ngoài nhà ma vẫn còn một hàng dài, chú Từ bắt đầu đưa nước cho những du khách đã chờ đợi từ lâu.
Bên trong nhà ma, Trần Ca đã trở lại phòng nghỉ của nhân viên, lúc này vẫn còn bốn nhân viên đang đứng trong phòng.
“Tiểu Tôn, nhiệm vụ lần này tôi muốn giao cho cậu là nhiệm vụ rất quan trọng và rất nguy hiểm, cậu đứng đây đồng ý với tôi trước, tốt hơn hết là nên nghe kỹ từng lời tôi nói.” Trần Ca ngồi xuống ghế, vẫy tay bên cạnh.
Lão Bạch áo đỏ ngầm hiểu, đặt một cái túi màu đen đục lên bàn.
“Nhà ma của chúng ta hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn, ở thế giới sau cánh cửa của Minh Thai, chúng ta đã giết một hung thần trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ở Tân Hải, hiện tại hung thần đó có thể đã bị Trương Nhã ăn tươi nuốt sống rồi, đó là mối thâm thù không đội trời chung, bệnh viện đó nhất định sẽ điên cuồng báo thù.” Đây là lần đầu tiên Trần Ca nói với nhân viên về Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
“Bệnh viện đó nằm ở chỗ giao giữa Tân Hải và Hàm Giang, hơi lệch về Tân Hải một chút, nó rất nguy hiểm và không chỉ có một hung thần.” Trần Ca không giấu giếm điều gì, nói tất cả những thông tin mình biết về Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ra, vào thời điểm này, anh có thể tin tưởng những người trong căn phòng này 100%.
“Những du khách bước vào nhà ma lần này có những người đến từ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa lẩn vào, năng lực của đối phương rất đặc biệt, thậm chí có thể trốn tránh khỏi sự khám xét của những áo đỏ cấp cao nhất, nhưng may mắn thay vì sự tồn tại của Tiểu Tôn nên chúng ta đã sớm phát hiện ra chúng.
“Bởi vì tôi sao?” Tiểu Tôn còn không biết mình đã làm gì.
“Đúng vậy, cậu đã chơi đùa khiến "khói báo động" trôi nổi khắp nhà ma, tôi còn tưởng rằng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã đánh thẳng vào trung tâm rồi, cho nên đã nhanh chóng gọi tất cả nhân viên và trang bị vũ khí để cứu cánh, cuối cùng, không ngờ rằng trong đống du khách đó thực sự có người của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa trà trộn vào.”
Sau khi Trần Ca nói xong, Tiểu Tôn ngượng ngùng sờ sờ mũi: “Tôi không cố ý...”
“Cậu cố ý hay không không quan trọng, điều quan trọng là... cậu đã thể hiện tài năng tuyệt vời của mình, trở thành diễn viên diễn vai quần chúng trong nhà ma thì thật là lãng phí, cậu cần một sân khấu lớn hơn.” Trần Ca nói xong liền mở chiếc túi màu đen trên bàn ra, bên trong chiếc túi là một bộ quần áo bệnh nhân, trông rất bình thường, phía trên không có viết tên bệnh nhân, chỉ có ghi một con số - 101.
Ngoài quần áo bệnh nhân, trong túi còn có một tờ bệnh án nữa.
Trong bệnh án cũng không có ghi tên, và tất cả những nơi cần chữ ký của bệnh nhân đều chỉ viết mỗi một con số - 101.
“Số 101?”
“Tiểu Tôn, bắt đầu từ bây giờ, đây sẽ là số của cậu.”
“Của tôi?” Tiểu Tôn cầm lấy áo bệnh nhân, đầu đầy dấu hỏi chấm: “Anh à, không phải là anh muốn tôi sắm vai bệnh nhân chứ? Tôi không biết diễn đâu!”
“Cậu không những phải đóng vai bệnh nhân, mà còn phải xâm nhập vào bên trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa và lấy được thật nhiều thông tin.” Trần Ca lại vẫy tay với Trương Ức, Trương Ức hơi hơi gù lưng mang theo một chấp niệm sắp tiêu tan từ trong túi của mình: “Chấp niệm này là bệnh nhân số 101 thực sự, nhưng anh ta đã bị mất trí nhớ rồi, và ký ức duy nhất đã bị chúng ta đụng tay đụng chân rồi, cậu cầm nó và luyện tập cùng với Trương Ức để hiểu nó một cách tối đa, sau đó trở thành nó.”
“Anh, anh có chắc là tôi sẽ làm được không?” Tiểu Tôn không đủ tự tin về bản thân, dù sao vừa rồi cậu ta còn suýt chút nữa đã phá hủy cảnh Minh Thai.
“Cho nên tôi mới tìm một vài giáo viên khác cho cậu.” Trần Ca gọi lão Chu đi đến đầu tiên: “Cậu đi theo anh Chu của cậu, tôi đã an bài mọi việc xong xuôi rồi, mọi người sẽ cùng nhau giúp cậu và khiến cậu trở thành diễn viên hoàn hảo nhất nhà ma của chúng ta.”
“Được rồi.” Tiểu Tôn cầm lấy quần áo bệnh nhân và chấp niệm của bệnh nhân 101, đang định đi ra ngoài nhưng lại bị Trần Ca ngăn lại.
“Chờ một chút, ở chỗ tôi còn có vài cuốn sách nữa, cậu cầm xem thử một chút.” Trần Ca lấy ra vài cuốn sách dày cộp từ dưới giường, bao gồm quan hệ xã hội, tâm lý học vi mô, quan hệ giữa các cá nhân...: “Bác sĩ tâm lý giỏi nhất Hàm Giang đã đề nghị tôi đọc những cuốn sách này, bây giờ tôi đưa chúng cho cậu, những thứ này không nhất thiết là sẽ hữu ích, nhưng chúng sẽ giúp cậu thay đổi cách suy nghĩ về các vấn đề, và mở rộng tư duy của cậu.”
Trần Ca giới thiệu một số cuốn sách mà bác sĩ Cao từng để cử cho mình đọc cho Tiểu Tôn, toàn bộ quá trình giống như đang truyền giao bí mật.
“Cố gắng lên!”
Sau khi các nhân viên nhà ma rời đi, Trần Ca nằm trên giường và nghỉ ngơi một lúc.
“Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã tấn công mình, mình cũng phải chuẩn bị đối phó với họ mới được.” Trần Ca lấy giấy bút ra, bắt đầu phác thảo trên đó, phân loại những việc mình cần làm theo thứ tự ưu tiên: “Mối quan hệ giữa mình và Trương Văn Vũ đã thân thiết hơn, nếu cố gắng hơn, rất có thể sẽ tranh thủ được thêm ít sức mạnh của anh ta, từ giờ cho đến trước khi mình đi đến Tân Hải, nhất định phải thu phục được anh ta.”
Mặc dù tất cả đều là áo đỏ, nhưng cảm giác mà Trương Văn Vũ mang đến cho Trần Ca rất đặc biệt, trên người anh ta hoàn toàn không có chút âm khí ma quỷ nào, nếu không phải tự anh ta nói ra thì có lẽ hầu hết mọi người đều sẽ coi anh ta như một người sống.
“Ngoài Trương Văn Vũ ra, còn có một số câu chuyện kỳ lạ khá nổi tiếng hơn ở Hàm Giang, mấy ngày nữa mình có thể đưa các nhân viên đi chơi xung quanh, nói không chừng có thể kết bạn mới cùng chí hướng.”
“Ngoài ra, những chuyện mà mình đã hứa với Thường Cô cũng phải làm cho xong, tìm kiếm đường lui của Thường Văn Vũ, hai anh em bọn họ đã tính kế mình khi ở trong Thông Linh Trong Trường Ma, lần này mình ra tay cứu bọn họ, hy vọng bọn họ có thể giúp chút sức trong việc đối phó với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.”
Bởi vì sự tồn tại của Trương Nhã, về cơ bản là Trần Ca đã có thể hoành hành ngang dọc ở Hàm Giang, nhưng sức mạnh tổng thể của anh vẫn còn kém rất nhiều so với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
“Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có liên quan đến mình của 20 năm trước, bọn họ biết mọi thứ về mình, nhưng mình thì lại có hiểu biết rất hạn chế về họ, trước khi cuộc chiến thực sự xảy ra, mình sẽ xem liệu Tiểu Tôn có thể mang đến cho mình một điều bất ngờ nào không.”
Trần Ca rất tin tưởng vào Tiểu Tôn, anh đã tự mình kiểm chứng khả năng của Tiểu Tôn.
“Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ thiếu chút sức mạnh thôi, bước tiếp theo chính là chờ đợi, và cố gắng chuyển mọi sức mạnh thành sự giúp đỡ cho mình.”
...
Hai giờ chiều, một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phòng chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện Nhân dân Hàm Giang.
Các bác sĩ, y tá vội vàng chạy vào khu khám bệnh thì thấy một bệnh nhân vừa được đưa vào buổi sáng đang nằm lăn lộn trên đất, cơ thể anh ta co lại thành một quả bóng, liên tục run rẩy vì sợ hãi.
“Bình tĩnh! Thượng Quan Khinh Hồng! Bây giờ anh đã rời khỏi nhà ma rồi! Anh đang rất an toàn!”
Ban đầu, bệnh nhân chỉ sợ hãi, nhưng sau khi nghe thấy hai từ nhà ma, anh ta lại bắt đầu la hét.
“Bác sĩ, phải làm sao bây giờ?”
“Haizz, vất vả lắm mới chữa khỏi cho anh ta, thế mà anh ta lại tự mình chạy về tìm đường chết, tôi cũng không biết nên nói cái gì nữa. Thôi quên đi, anh ta có thể tỉnh lại nhanh như vậy cũng là chuyện tốt, đưa anh ta trở về phòng bệnh bình thường đi.”
Y tá dùng xe lăn đẩy Thượng Quan Khinh Hồng qua hành lang bệnh viện và đi đến một phòng bệnh quen thuộc.
Đẩy cánh cửa phòng bệnh quen thuộc ra, Thượng Quan Khinh Hồng lần lượt nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc.
Tất cả các nạn nhân của nhà ma đều đang ở trong phòng, lúc này mọi người đều ngạc nhiên nhìn Thượng Quan Khinh Hồng ngồi trên xe lăn.
“Không phải vừa mới ngày hôm qua anh ta xuất viện sao? Sao lại quay lại rồi?”
“Tái phát bệnh?”
“Khinh Hồng, không phải anh nói muốn cho ông chủ Trần một chút màu sắc sao? Làm sao mà...”
Bệnh nhân chỉ mới nhắc đến ba từ ông chủ Trần, Thượng Quan Khinh Hồng đã rùng cả mình, anh ta bịt kín lỗ tai, miệng thì thút thít, như một đứa trẻ bị cả thế giới bỏ rơi.
“Anh Thượng Quan, anh đã trở về rồi, còn Tần Quảng thì sao?”
“Cậu ta vẫn đang được cấp cứu, không chắc liệu cậu ta có thể được cứu về hay không.” Y tá liếc nhìn những bệnh nhân khác: “Thượng Quan Khinh Hồng cần nghỉ ngơi, đừng thảo luận về bất kỳ cái gì liên quan đến nhà ma, bây giờ chỉ cần nghe hai từ nhà ma là anh ta sẽ phát bệnh, mấy người hiểu chưa?”
“Hiểu.” Những bệnh nhân cũ nhìn Thượng Quan Khinh Hồng đầy thông cảm, tất cả mọi người đều bị dọa ngất, Thượng Quan Khinh Hồng còn nằm viện tận hai lần, cũng coi như là có chút can đảm, ít nhất anh ta cũng đã từng thử chống lại nó.
Lúc này mọi người đều không biết tình hình của Mã Phong, bọn họ chỉ cảm thấy việc bị dọa sợ ngất đến hai lần đã là rất khủng khiếp rồi.
...
Khoảng năm giờ chiều, một ngày làm việc của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới sắp kết thúc, Giám đốc La đột nhiên gọi Trần Ca đến văn phòng và đặt một tập tài liệu trước mặt Trần Ca.
“Giám đốc La? Đây là cái gì?”
“Tôi đã giúp cậu thương lượng xong một chuyện rồi.” Giám đốc La mở tài liệu ra, bên trong là một bản hợp đồng: “Chủ nhân của nhà ma ở Tân Hải đã hoàn toàn buông bỏ việc kinh doanh nhà ma, cậu ta hình như chỉ cần nghe thấy hai từ nhà ma là sẽ nổi điên, cho nên đã treo biển bán nhà ma với cái giá rất rẻ. Trước cậu cũng đã nói với tôi về chuyện này, cho nên khi cậu ta vừa mới treo biển bán, nhìn giá cả thấy rẻ là tôi trực tiếp mua luôn.”
“Cuối cùng Thượng Quan Khinh Hồng cũng từ bỏ nhà ma rồi sao? Anh ta đã nản lòng rồi à?" Trần Ca nhìn bản hợp đồng trong tay, Giám đốc La gần như đã dùng tiền của mình để mua nhà ma, sau đó mới chuyển nhượng cho Trần Ca.
“Hợp đồng này tôi không thể ký được, khu vui chơi bỏ vốn ra mua, cuối cùng doanh thu lại là của tôi, nếu như làm ăn thua lỗ, khu vui chơi còn có thể giúp tôi giải quyết, điều này là không công bằng đối với khu vui chơi của chúng ta.” Trần Ca không muốn ký hợp đồng không phải vì nó không công bằng, mà là bởi vì Giám đốc La đã chăm sóc anh quá nhiều.
“Nếu không có nhà ma của cậu thì bây giờ Khu vui chơi Thế Kỷ Mới cũng đã bị Khu vui chơi Tương Lai Ảo chèn ép rồi, nhà ma ở Tân Hải là một món quà của tôi dành cho cậu, nhưng tôi cũng có một yêu cầu nho nhỏ.” Giám đốc La cười nói: “Hãy thêm tên Khu vui chơi Thế Kỷ Mới vào chi nhánh nhà ma mới ở thành phố Tân Hải của cậu.”
“Được.”
Sau khi nói chuyện nửa giờ, Trần Ca đã quyết định ký vào hợp đồng.
Tiếp theo, Trần Ca đã sẵn sàng đối phó với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa bằng tất cả sức mạnh của mình, hơn nữa anh cũng muốn biến chi nhánh ở Tân Hải của nhà ma trở thành một căn cứ điểm an toàn của mình.