Cuộc đời Thường Cô là một bi kịch, chỉ có điều bi kịch này xảy ra hoàn toàn bởi vì Thông Linh Trong Trường Ma. Ngôi trường này cướp đi em gái của anh ta, gián tiếp hại chết cha mẹ anh ta.
Đối với Trần Ca mà nói, Thông Linh Trong Trường Ma chỉ là một nhiệm vụ, thế nhưng đối với Thường Cô mà nói, ngôi trường này là lồng giam vây khốn cả đời anh ta.
So với Trần Ca, anh ta càng muốn biết bí mật của Thông Linh Trong Trường Ma hơn, đây cũng là một trong những lí do Trần Ca lựa chọn hợp tác với anh ta.
Nghe xong chuyện của Thường Cô, trong lòng Trần Ca có một chút nghi ngờ: “Nhưng mà những gì anh nói liên quan gì đến những vị phụ huynh kia, tại sao bọn họ lại để mắt tới anh?”
“Mới đầu, tôi không hề biết tình huống của Thường Văn Vũ là ngoại lệ, âm thầm điều tra thông qua đủ loại con đường, hỏi thăm rất nhiều gia đình xảy ra chuyện, hỏi về cảnh ngộ của bọn họ, cố gắng tìm ra manh mối, giúp đỡ bọn họ, đồng thời cũng giải cứu chính mình. Đáng tiếc tôi đã nghĩ nhân tính quá đơn giản, con người có thể vì thù hận mà vứt đi nhân tính, cũng có thể vì tình yêu mà không từ thủ đoạn làm ra bất cứ việc gì. Bọn họ dần không còn bị động phối hợp với tôi điều tra mà muốn ép hỏi mọi thứ từ tôi, thậm chí bọn họ còn muốn móc con mắt trái của tôi.” Thường Cô không nói chi tiết, nhưng có thể khẳng định đấy chẳng phải ký ức vui vẻ gì, bằng không dưới tình hình được bảo vệ bởi lệ quỷ áo đỏ, anh ta cũng sẽ không trốn đông trốn tây.
“Nếu như sau khi tôi tìm thấy em gái của mình mà vẫn còn sức lực, tôi chắc chắn sẽ giúp bọn họ, nhưng thực tế thì hai mắt của tôi gần như mù hoàn toàn, kéo theo cơ thể gần chết này, bản thân còn khó đảm bảo, nào còn năng lực quan tâm bọn họ?" Giọng nói của Thường Cô dần lớn hơn, cũng chỉ có ở trong căn nhà cũ nơi núi sâu rừng rậm này, anh ta mới dám thổ lộ như thế.
“Anh làm khá lắm.” Trần Ca dựa lưng vào cửa phòng, anh còn muốn nói gì đó, thế nhưng bị Thường Cô cắt ngang.
“Thật ra tôi vẫn luôn do dự một chuyện, tôi muốn đưa ra quyết định trước khi hai mắt của mình hoàn toàn mù lòa.” Thường Cô nhìn Trần Ca, mở hai mắt ra. Mắt phải của anh ta tràn đầy lòng trắng, mắt trái của anh ta mới nhìn thì không khác gì mắt người bình thường, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ phát hiện, ở nơi con ngươi và vành mắt liền nhau toàn là tơ máu li ti: “Trước đây tôi vẫn luôn do dự, nhưng sự xuất hiện của cậu giúp tôi giữ vững lòng tin, tôi không thể kéo dài thêm nữa.”
“Cái này liên quan gì đến tôi? Là tôi kích thích anh à?" Trần Ca cũng không biết mình làm sai chỗ nào: “Anh đừng xúc động, bây giờ hai chúng ta là đồng bọn, có chuyện gì đều có thể thương lượng.”
“Chuyện này cậu không giúp được tôi.”
“Anh không nói ra sao biết tôi không có cách? Cho dù tôi không giúp được, nhưng tôi còn có một nhóm bạn bè anh em, tối đó anh cũng gặp bọn họ rồi.”
Nhắc tới cuộc gặp tối đó, sắc mặt Thường Cô lại xanh mét, anh ta suy nghĩ rất lâu mới mở miệng: “Sau cuộc phẫu thuật đổi mắt, thị lực mắt phải của tôi càng ngày càng kém, mắt trái cũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì, mỗi ngày đem đến cho tôi chỉ có đau đớn vô cùng vô tận, tôi vẫn luôn đau khổ chịu đựng. Cho đến một ngày, trong giấc mơ tôi bị đau đến tỉnh lại, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi mơ hồ nhìn thấy một cánh cửa. Để có thể nhìn rõ hơn, tôi nhắm mắt trái lại theo bản năng, chỉ dùng mắt phải để nhìn. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên chính là, khi tôi nhắm mắt trái lại, cánh cửa mờ ảo đó lại biến mất!”
Tâm trạng Thường Cô hơi kích động, anh ta hét lớn với Trần Ca: “Cậu có biết điều này có nghĩa là gì không?”
“Anh dùng con mắt trái để thấy cánh cửa kia?”
“Không sai! Tôi dùng mắt của em gái mình nhìn thấy một cánh cửa!" Khi Thường Cô nói những lời này, gương mặt hiện lên từng đường gân xanh, con mắt lồi ra ngoài, gần như lúc nào cũng có thể rớt ra, vô cùng đáng sợ.
“Cánh cửa anh thấy trông như thế nào? Có phải toàn bộ đỏ máu, trên đó còn có mạch máu đang đập không?" Lúc Thường Cô nhắc đến chữ "cửa", lực chú ý của Trần Ca đã tập trung cao độ, "cửa" đối với anh mà nói có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
“Đỏ máu?" Thường Cô lắc đầu: “Cửa tôi thấy chỉ là một cánh cửa bình thường, có điều khi tôi hoàn toàn tỉnh táo lại, cánh cửa kia đã biến mất.”
“Cánh cửa rất bình thường? Sau này anh còn gặp lại cánh cửa đó không?" Trần Ca cũng không biết tại sao cửa Thường Cô nhìn thấy lại khác cánh cửa máu.
“Có gặp, nhưng lần nào cũng nhìn thấy vào lúc nửa tỉnh nửa mơ. Tôi từng thử tiếp cận nó, đáng tiếc một khi tôi tỉnh táo, cánh cửa kia sẽ lập tức biến mất.”
“Theo những gì anh nói, cho dù có thể nhìn thấy cánh cửa kia cũng chẳng có tác dụng gì.”
“Mới đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng về sau tôi phát hiện ra một điểm rất kì lạ, khoảng cách giữa cánh cửa kia và tôi không ngừng rút ngắn! Giống như nó muốn hút tôi vào vậy!" Giọng nói của Thường Cô trở nên cực kì đáng sợ: “Từ mấy tháng trước, cánh cửa kia đã chạy đến bên giường tôi, chỉ cần tôi giật mình tỉnh giấc từ trong mơ, mắt trái sẽ nhìn thấy cánh cửa kia đứng bên giường của tôi! Tôi chỉ cần nhấc tay là có thể đẩy mở cánh cửa kia, tiến vào bên trong!”
Thường Cô thở hổn hển, đây mới là bí mật sâu nhất trong lòng anh ta: “Tôi không biết cánh cửa kia thông tới đâu, càng không biết phía sau cửa có gì. Tôi vẫn luôn sợ hãi, nhưng bây giờ tôi không muốn tiếp tục trốn tránh. Nếu cánh cửa này do mắt trái nhìn thấy, rất có thể sau cửa chính là Thông Linh Trong Trường Ma!”
Những lời này của Thường Cô khiến Trần Ca rất bất ngờ, có điều rất nhanh anh đã bình tĩnh lại.
Anh đã từng tiến vào thế giới sau "cửa", hơn nữa không chỉ một lần. Anh cũng từng gặp rất nhiều cánh cửa, nhưng mỗi cánh cửa đều là màu đỏ máu.
“Suy đoán của anh rất có lý, nhưng tôi cảm thấy có lẽ sau cánh cửa đó không phải Thông Linh Trong Trường Ma, chuyện này chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn.” Trần Ca chưa từng tiếp xúc với cảnh tượng bốn sao, anh cũng không rõ rốt cuộc khác biệt giữa cảnh tượng bốn sao và cảnh tượng ba sao là gì, vì thế anh không dám khẳng định cánh cửa của cảnh tượng bốn sao nhất định phải là màu đỏ máu.
“Tôi đã không còn thời gian nữa.” Thường Cô đưa tay lên con mắt trái. Anh ta khẽ chớp mí mắt, chỗ tiếp nối giữa vành mắt và con ngươi đã hoại tử toàn bộ, chỉ được từng đường mạch máu đỏ thẫm nối liền.
“Được rồi, nếu anh nhất định muốn thử, vậy tôi cũng không ngăn cản, chỉ hi vọng anh có thể bằng lòng đồng ý với tôi một yêu cầu nho nhỏ.” Thời gian của bản thân Trần Ca cũng không nhiều, chỉ còn hơn 20 tiếng nữa là nhiệm vụ bốn sao hết hạn.
“Yêu cầu gì?”
“Thời điểm anh đẩy cửa tiến vào tối nay, tôi muốn đứng ở bên cạnh anh, đề phòng chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Anh đừng vội từ chối, đây coi như chút việc cuối cùng tôi có thể làm cho anh.” Thái độ của Trần Ca thành khẩn, ánh mắt chân thành tha thiết.
“Tối nay?" Thường Cô sửng sốt một chốc, có điều vẫn rất thẳng thắn đồng ý: “Không thành vấn đề, ngay tối nay!”
Ngay lúc Thường Cô đồng ý, điện thoại màu đen trong túi của Trần Ca đột nhiên rung một cái, anh xoay người lấy điện thoại ấn mở thông báo mới.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn nhận được sự tin tưởng của Thường Cô, phần thứ ba nhiệm vụ Mắt Trái mở khóa: ???]
[Chú ý! Nhiệm vụ chứa đầy tính không xác định! Rất có khả năng dẫn tới hậu quả nghiêm trọng, xin hãy lựa chọn cẩn thận!]
Nhìn thông báo trên điện thoại màu đen, tim Trần Ca đập nhanh hơn, anh nhìn đi nhìn lại nhiều lần: “Nhiệm vụ này kì lạ thật đấy? Nội dung nhiệm vụ toàn là dấu chấm hỏi thì thôi đi, trong mục chú ý còn đặc biệt đánh dấu chứa đầy tính không xác định. Quan trọng là nó nhắc nhở bảo mình chọn lựa cẩn thận, nhưng mà một phương án để chọn lựa nó cũng không hiện ra!”
Trần Ca cất điện thoại màu đen đi, trong lòng có một loại lo lắng khó nói.
“Trông sắc mặt cậu không tốt lắm.” Thường Cô rót cho Trần Ca ly nước.
“Tôi không sao, anh mau đi ngủ đi, tôi sẽ gác bên cạnh anh.” Trần Ca gọi Hứa Âm trở về máy cát sét mini, kéo cái ghế ngồi ở cửa.
“Làm phiền cậu rồi.” Thường Cô nằm lên giường, đắp chăn bông.
Thời gian chậm ra trôi qua, đã qua 2 tiếng, Thường Cô vẫn chưa ngủ.
“Có thể do quá căng thẳng, bây giờ tôi không buồn ngủ chút nào.”
Bị người khác nhìn chằm chằm như thế, đổi thành ai cũng không ngủ được.
“Hay là tôi xuống núi kiếm cho anh ít thuốc ngủ uống?”
“Bỏ đi, đi đi về về chắc cũng tốn ba tiếng, với lại bây giờ tiệm thuốc Tây cũng đóng cửa rồi.” Thường Cô vừa nghĩ tới tối nay mình đẩy cánh cửa kia ra thì không còn buồn ngủ nữa.
“Có thể bởi vì có người lạ, tôi ra bên ngoài canh chừng, anh cứ thả lỏng.” Trần Ca mở cửa đi ra ngoài.
Muỗi bay vo ve, Thường Cô lăn qua lăn lại, vẫn không ngủ được. Anh ta nhiều lần nhìn đồng hồ, hiện tại đã hơn 2 giờ sáng.
“Cơ thể mệt mỏi rã rời nhưng lại không ngủ được, đúng là kì lạ.”
Lăn qua lăn lại mãi cho đến hừng đông, Thường Cô vẫn không thể ngủ được, anh ta rất ngại mà đi ra khỏi nhà gỗ, phát hiện Trần Ca quả thực đã ở ngoài canh gác cả một đêm.
“Xin lỗi, tôi cũng không biết vì sao vẫn không thể ngủ được.”
“Không sao.” Trạng thái tinh thần của Trần Ca cũng không tốt lắm. Bởi vì lo lắng bỏ lỡ thời khắc Thường Cô đẩy "cửa", anh luôn ở trong trạng thái căng thẳng cao độ: “Xem ra chỉ có thể đợi tối nay rồi. Thường Cô, buổi sáng anh cố gắng đừng ngủ, buổi tối tôi đến tìm anh.”
“Được.” Khiến Trần Ca phí một đêm gác bên ngoài cửa, trong lòng Thường Cô có hơi hổ thẹn.
Hai người hẹn thời gian gặp mặt tối nay, sau đó Trần Ca đưa Thu Mỹ rời đi.
Không phải anh muốn giữ Thu Mỹ làm con tin, chỉ đơn giản là bởi vì anh không biết đường về.
Đi bộ 40 phút, Trần Ca mới ra khỏi núi Vĩnh Lăng. Anh cho Thu Mỹ vào trong quyển truyện tranh, đón xe chạy về khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
8 rưỡi sáng, Trần Ca trở lại khu vui chơi, các nhân viên đã tập trung đông đủ từ sớm, bây giờ nhiệt tình làm việc của bọn họ rất cao.
“Đi, đi hóa trang trước.”
Ngựa không dừng vó, sau khi Trần Ca giúp toàn bộ nhân viên hóa trang xong, lại bắt đầu kiểm tra từng cảnh tượng, bận đến khi khu vui chơi mở cửa mới chuẩn bị nghỉ ngơi.
Nhưng anh vừa mới vào phòng nghỉ, đầu còn chưa chạm gối đã bị chú Từ lôi đi.
Khu vui chơi sắp nghênh đón mùa cao điểm, nhà ma của Trần Ca là điểm tuyên truyền quan trọng nhất, cho nên Giám đốc La có rất nhiều điều muốn nói với anh.
Từ lời tuyên truyền khu vui chơi cơ bản nhất, cho đến các quảng cáo trên đường lớn, rồi đến bố cục nhà ma thành phố Tân Hải, hai người thảo luận hết cả một buổi sáng.
Giám đốc La hi vọng nhà ma của Trần Ca có thể phối hợp với khu vui chơi tuyên truyền, đưa ra một cảnh tượng hoàn toàn mới.
Điểm này không bàn mà trùng ý với Trần Ca, chi có điều bởi vì tính đặc thù của nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma, Trần Ca không lập tức đồng ý mà nói muốn suy nghĩ thêm.
Qua giờ cơm, hai người cuối cùng cũng xác định hai phương án, một phương án có điều kiện tốt nhất và một phương án dự bị.
Trần Ca ở trong núi lớn căng thẳng cả đêm, tiếp đấy lại cùng iGám đốc La thảo luận cả một buổi sáng về việc quy hoạch và phương án tuyên truyền sau này, bây giờ anh đã vô cùng mệt mỏi.
Bữa trưa cũng không thèm ăn, Trần Ca chỉ muốn nhanh chóng trở về phòng nghỉ nhân viên ngủ một giấc thật ngon, nhưng anh chưa kịp về tới nhà ma đã bị một việc quấy rầy.
“Ông chủ Trần!”
Một giọng nói có hơi quen tai vang lên sau lưng, lúc Trần Ca quay lại nhìn, vẻ mặt rất bất ngờ.
“Khúc Trường Lâm?" Thiên tài chế tạo con rối trong Học Viện Ác Mộng lại xuất hiện ở cửa nhà ma của anh.
“Sau cuộc gặp gỡ lần trước, tôi đã hỏi đồng nghiệp về thông tin của anh, sau đó lại lên mạng tra về chuyện của anh...” Vẻ mặt Khúc Trường Lâm rất phức tạp, điều này khiến trong lòng Trần Ca có phần lo lắng không yên, đối phương cũng không hề dễ lừa gạt như vậy.
“Đồng nghiệp của anh nói thế nào?”
“Trong thời gian mấy tháng, kinh doanh một nhà ma từ sắp đóng cửa thành có độ đánh giá tích cực cao nhất trên thị trường, nhà ma có số lượng du khách tham quan một ngày cao nhất, anh đã tạo ra một kỳ tích, anh chính là người kinh doanh nhà ma giỏi nhất mà tôi từng gặp. Thiết kế của tôi có thể được anh khen ngợi, tôi thật sự rất vui.”
“Tôi nói đều là lời thật lòng, tất cả năng lực của anh đều nằm trên diễn viên nhà ma bình thường, hơn nữa trong phương diện chế tạo con rối anh còn có tài năng gần như là thiên phú, anh nên có một sân khấu tốt hơn để phát triển mình.” Nếu đối phương đã chạy tới, đương nhiên Trần Ca sẽ không thả cho anh ta đi.
“So với thông tin tìm thấy trên mạng, anh ngoài đời thật càng hiền lành càng biết thông cảm với người khác hơn. Ngày đó những lời anh nói với tôi, tôi đều ghi nhớ trong lòng. Anh giúp tôi lại có được tự tin, tôi có thể làm tốt hơn, cũng có thể sống tốt hơn.” Khúc Trường Lâm không hề coi Trần Ca như kẻ địch, mặc kệ từ phương diện nào, Trần Ca đều giúp đỡ anh ta, bất kì câu nào anh nói cũng đều vì suy nghĩ cho anh ta.
“Anh tới đây, không phải để nói với tôi câu cảm ơn chứ?" Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt Trần Ca, nụ cười của anh rực rỡ, tràn ngập năng lượng.
“Ông chủ Trần, tôi muốn đến nhà ma của anh phỏng vấn, muốn ở đây học tập được nhiều thứ hơn.” Khúc Trường Lâm do dự hồi lâu, rốt cuộc nói ra.
“Cuộc đời con người sẽ đưa ra rất nhiều lựa chọn, hôm nay anh đã đưa ra một lựa chọn chính xác đủ để thay đổi cuộc đời mình.” Trần Ca dẫn Khúc Trường Lâm vào nhà ma, đưa sổ tay nhân viên cho anh ta.
“Cần học thuộc hết ư?”
“Nhớ trong lòng là được rồi. Anh có nhiều năm kinh nghiệm làm việc, cũng có tài năng, chỉ thiếu có một sân khấu.” Trần Ca dẫn Khúc Trường Lâm tới cửa cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại. Cảnh tượng này nằm ở lầu một nhà ma, vẫn luôn bỏ trống, bởi vì cảnh tượng dưới đất khá nhiều, cho nên Trần Ca cũng không cần quan tâm đến nó.
“Từ giờ trở đi, cảnh tượng này sẽ do anh thiết kế, anh phụ trách, tôi muốn xem thử giới hạn năng lực của anh.” Trần Ca và Khúc Trường Lâm đứng trước cửa Đêm Cương Thi Sống Lại. Cảnh tượng này to hơn nhà vệ sinh cũ của Khúc Trường Lâm rất nhiều, hoàn cảnh cũng tốt hơn nhà vệ sinh.
“Đừng! Tôi mới đến đây, không biết cái gì cả, anh đã dám giao cho tôi một cảnh tượng to như này? Ông chủ Trần, tôi chưa từng phụ trách cảnh tượng lớn thế này, hơn nữa cảnh tượng này còn ở ngay lầu một! Du khách vừa đi vào nhìn thấy đầu tiên chính là cảnh tượng này, nhỡ đâu làm cho anh không tốt, sẽ để lại ấn tượng xấu cho du khách, thậm chí có khả năng phá hỏng thương hiệu của nhà ma mọi người!" Khúc Trường Lâm thật sự luống cuống, khi anh ta tới đã nghĩ đến vô số khả năng, duy nhất không nghĩ đến tình huống này.
“Anh không tin tưởng năng lực của mình cũng không sao, tôi tin tưởng anh có năng lực này là đủ rồi.” Trần Ca vỗ vai Khúc Trường Lâm: “Mạnh tay làm đi, đây cũng là một bài kiểm tra cho anh.”
Thật ra Trần Ca nghĩ rất rõ ràng. Trong nhà ma của mình có rất nhiều bí mật, hiện tại rất nhiều thứ vẫn chưa đến lúc để Khúc Trường Lâm được biết, vì thế dứt khoát để anh ta cải tạo cảnh tượng đã bị bỏ hoang này.
“Anh am hiểu nhất chính là chế tạo con rối, chỗ tôi có số điện thoại của ông chủ phòng làm việc mô hình, anh có nhu cầu có thể trực tiếp liên lạc với anh ta, báo tên của tôi là được.” Cảnh tượng xây dựng thêm của điện thoại màu đen trống không, về sau anh chắc chắn cần số lượng lớn đạo cụ tượng con rối, chỉ dựa vào mình anh chế tạo thì không đủ, thế nên anh cần một nhân viên tới hỗ trợ mình, mà Khúc Trường Lâm vừa khéo lại có thiên phú này: “Đúng rồi, anh cảm thấy mình cải tạo cảnh tượng này cần khoảng bao nhiêu tiền?”
“Bao nhiêu tiền?" Cải tạo nhất định phải bỏ tiền, Khúc Trường Lâm vô cùng thận trọng, anh ta cẩn thận đi lòng vòng trong cảnh tượng gần một tiếng, mới do dự đi tới bên cạnh Trần Ca, mở miệng nói: “Đề tài của bản thân cảnh tượng này là cương thi, đạo cụ bên trong và mô hình cũ kỹ vô cùng, tôi nghĩ phải đổi mới toàn bộ một lượt, dựa theo ý tưởng của tôi để thiết kế...”
Anh ta nói đến đây, len lén ngẩng đầu nhìn Trần Ca, thấy Trần Ca không có bất kì sự mất kiên nhẫn nào mới nói tiếp: “Tôi vừa tính toán một chút, nếu tiết kiệm nhất cũng phải 3000 tệ.”
Sau khi nói ra con số này, Khúc Trường Lâm lo lắng Trần Ca từ chối, lại lén nhìn đối phương, dù sao anh ta ở Học viện Ác Mộng muốn bỏ ra thêm 100 tệ để sửa chữa con rối, ông chủ anh ta cũng không đồng ý.
“Tôi chuẩn bị cho anh 13000 tệ, không đủ thì chỗ tôi vẫn còn.” Trần Ca thuận miệng đáp: “Tôi chỉ có một yêu cầu đối với anh, dốc hết khả năng, làm tốt cảnh tượng này.”
“13000?" Khúc Trường Lâm liên tục gật đầu.
Thật ra Trần Ca cũng muốn xem thử giới hạn của "người thường" là gì, so với cảnh tượng của điện thoại màu đen có gì khác biệt.
Rất nhanh, Khúc Trường Lâm bận rộn trong cảnh tượng do mình phụ trách. Cả thể xác và tinh thần của anh ta đều tập trung vào công việc, trạng thái tinh thần toàn thân khác biệt rất lớn với hồi ở Học Viện Ác Mộng.
“Anh ta có thiên phú, ngoại trừ Từ Uyển thì cũng là diễn viên nhà ma chuyên nghiệp nhất trong nhà ma của mình, có điều bây giờ vẫn chưa thể tin tưởng anh ta hoàn toàn. Muốn hoàn toàn trở thành một thành viên của nhà ma, phải trải qua rất nhiều kiểm tra mới được.”
Buổi chiều Trần Ca không đi nơi khác, anh ở trong cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại lắng nghe ý tưởng và phương án thiết kế của Khúc Trường Lâm, đồng thời cũng nói cho đối phương nghe một số việc không có trong quy tắc nhân viên, hỗ trợ anh ta mau chóng hòa nhập với nhà ma.
Hơn 6 giờ chiều, nhà ma ngừng kinh doanh. Sau khi tiễn nhóm du khách cuối cùng ra về, Trần Ca không giới thiệu Khúc Trường Lâm với những nhân viên khác mà cho anh ta tan làm trước.
Sau khi anh ta đi rồi, Trần Ca mở một cuộc họp đơn giản, thông báo một vài chuyện, lúc này mới cho mọi người rời đi.
Trong nhà ma lại chỉ còn một mình anh, anh cầm chổi tự quét dọn vệ sinh, lượn qua toàn bộ cảnh tượng một lượt, cuối cùng ngồi trên bậc thang trước cửa nhà ma.
Trời đã tối, khu vui chơi yên tĩnh, Trần Ca lấy điện thoại màu đen ra, nhìn thời gian đếm ngược phía trên mà rơi vào trầm tư.
“Còn 4 tiếng rưỡi nữa là nhiệm vụ hết hạn.”
Cứ từ bỏ như thế, Trần Ca không cam lòng, nhưng ép buộc đi làm, xác suất còn sống quay về không lớn.
Anh vẫn do dự. Cho đến khi hơn 8 giờ tối, anh nhận được điện thoại của Thường Cô.
“Trần Ca, tôi ở Bệnh viện tâm thần Trung ương Hàm Giang, cậu mau tới đây!”