Trần Ca mất hơn mười phút mới có thể tiêu hóa hết thông tin mới trên chiếc điện thoại màu đen, anh cầm điện thoại và đứng im lặng một lúc.
Anh biết Minh Thai rất nguy hiểm, cũng biết đối phương sẽ sớm tìm đến mình, nhưng anh không ngờ đối phương lại đến nhanh như vậy.
“Chỉ có chín ngày, nếu không tìm được nó trong vòng chín ngày, mình nhất định sẽ chết.”
Từ trước đến giờ, điện thoại màu đen chưa bao giờ nói dối, tất cả những thông tin mà nó cung cấp trước đều linh nghiệm.
“Nhiệm vụ thí luyện bốn sao Minh Thai bị bắt buộc phải kích hoạt, nhưng nhiệm vụ thí luyện này khác với Thông Linh Trong Trường Ma, và nó cũng hoàn toàn khác với bất kỳ nhiệm vụ thí luyện nào mà mình từng làm trước đây, nó không có địa điểm cố định và cũng không cung cấp thông tin chính xác, nó chỉ nói ra một phạm vi khá đại khái - lấy toàn bộ thành phố Hàm Giang làm sân khấu.”
Trần Ca cau mày, anh liên tục xem lại tin nhắn trên chiếc điện thoại màu đen.
Nhiệm vụ thí luyện bốn sao, giới thiệu nhiệm vụ chỉ có mấy dòng, nhắc nhở nhiệm vụ cũng chỉ có một câu.
“Thời gian giới hạn là chín đêm, điện thoại còn đặc biệt đánh dấu hai chữ buối tối, đây có phải đang nói cho mình biết, đứa trẻ bị Minh Thai sống nhờ chỉ lộ ra khuyết điểm vào ban đêm sao?”
Trần Ca đã chơi trò trốn tìm rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh chơi bằng cả sinh mạng của mình như thế này.
“Hiện tại mình mới chỉ biết số lượng miếu thờ và trẻ em, chỉ dựa vào những thứ này mà muốn tìm Minh Thai trong khắp Hàm Giang này là rất khó khăn.” Trần Ca cất điện thoại màu đen đi, lấy điện thoại của chính mình ra, mở danh bạ điện thoại: “Sức mạnh của một mình mình là có hạn, bây giờ cũng không phải lúc để chiến đấu một mình, mình phải sử dụng tất cả sức mạnh có thể dùng được.”
Ngay đầu tiên Trần Ca đã nghĩ đến Lý Chính và đội trưởng Nhan, sau nhiều lần hợp tác, có thể nói cảnh sát Hàm Giang là hậu thuẫn vững chắc của Trần Ca.
“Những chuyện như tìm người tốt hơn hết là nên giao cho cảnh sát, điều mình cần làm là tìm ra đặc điểm của những đứa trẻ đó và những nguy hiểm có thể gặp phải trong quá trình tìm kiếm.”
Trò chơi đã bắt đầu, sau khi điện thoại màu đen buộc phải kích hoạt nhiệm vụ, trên giao diện nhiệm vụ sẽ xuất hiện một chiếc đồng hồ cát, sau khi lật ngược chín lần, Minh Thai sẽ chủ động đi tìm kiếm Trần Ca.
“Điện thoại màu đen nói rằng mình chắc chắn phải chết, Minh Thai phải là một hung thần, nó đã đánh cắp chín ngôi miếu và làm tu hú chiếm tổ chim khách, chủ nhân ban đầu của ngôi miếu có thể đã bị giết, bản thân lệ quỷ có thể sở hữu ngôi miếu cũng thật đáng sợ, nhưng vẫn không địch lại Minh Thai. Từ khía cạnh này mà nói, Minh Thai có thể được coi là mạnh nhất trong số các hung thần.”
Không có bất kỳ manh mối nào, Trần Ca chỉ có thể suy đoán dựa trên kinh nghiệm của bản thân.
“Chín ngày này nói không chừng cũng là khoảng thời gian cuối cùng trong đời mình.”
Trần Ca không đưa Trương Ức trở lại truyện tranh mà là nhờ bác sĩ Vệ và giày cao gót màu đỏ chữa trị cho anh ta.
Nói là chữa trị, nhưng thực ra chỉ là giày cao gót màu đỏ đi tìm những sợi tơ đen tượng trưng cho những lời nguyền trong cơ thể của Trương Ức mà thôi.
Không biết Minh Thai đã gieo vào cơ thể Trương Ức bao nhiêu lời nguyền rủa, muốn giữ cho Trương Ức không bị hồn phi phách tán, đây là cách duy nhất.
“Giao anh ta cho mấy người đấy.”
Mang theo ba lô, Trần Ca quay trở lại mặt đất, khi đi qua phòng đạo cụ, anh tiện tay nhét Búa của bác sĩ nát sọ vào trong ba lô.
“Trong chín ngày tới, nhất định phải mang theo thứ này bên người.”
Để không ảnh hưởng đến bầu không khí kinh dị của các cảnh trong nhà ma, Trần Ca đã làm một cái "búa của bác sĩ nát sọ" y hệt cho người đóng vai bác sĩ nát sọ Tiểu Cố.
Làm xong chuyện này đã là ba giờ sáng, anh trở lại phòng nghỉ của nhân viên, nằm trên giường nhưng không thể ngủ được.
“Thật khó để tưởng tượng, dù nhiệm vụ thí luyện bốn sao đã bắt đầu, buổi tối đầu tiên mình vẫn còn nằm ngủ trong nhà ma của mình.”
Trần Ca lấy giấy và bút ra, sắp xếp lại các thông tin đã biết.
“Hiện tại mình đã tìm được ba cái miếu, trong đó có một cái tương ứng với Phương Ngư, nhìn trạng thái của Phương Ngư, có lẽ Minh Thai không ở trong cơ thể cô ấy, cơ bản là có thể loại trừ.”
“Ngôi miếu thứ hai tương ứng với bản thân mình, trong miếu thờ là bức tượng mình đã bị chặt đầu, cả người vẫn còn khắc đầy chữ chết, điều này cho thấy Minh Thai vô cùng hận mình, sự ghen tỵ và tức giận khiến nó mất đi lý trí.”
“Ở khu vui chơi Tương Lai Ảo có hai cái miếu thờ, nếu một trong số đó tương ứng với mình, thì cái còn lại tương ứng với ai?”
Ngay từ đầu Trần Ca đã cho rằng chỉ trong khu vui chơi Tương Lai Ảo chỉ có một miếu thờ là thật, còn cái kia là do khu vui chơi mô phỏng lại, nhưng tình huống bây giờ kiến anh không thể đảm bảo được.
“Nhà ma ở khu vui chơi Tương Lai Ảo được xây dựng là ngờ sự kiên trì của một giám đốc họ Giang, con đỡ đầu của ông ta là Giang Minh cũng ngang tuổi mình, tất cả những điều này thật đáng ngờ, hai cha con họ chắc chắn biết điều gì đó, miếu thờ không có bức tượng kia nói không chừng là do chính bọn họ động tay động chân vào.”
Nghĩ đến đây, Trần Ca nhấn công tắc của máy cát sét mini, gọi Hứa Âm ra trước, sau đó mở cuốn truyện tranh ra, giải phóng tất cả những chấp niệm và lệ quỷ mà mình tìm thấy trong Căn Phòng Bị Nguyền Rủa.
Một cơn gió u ám thổi vào phòng nghỉ của nhân viên, con mèo trắng cắn chiếc váy nhỏ của Tiểu Tiểu và kéo cô bé vào trong chăn, nó và Tiểu Tiểu nằm trong chăn bông, để lộ đôi mắt ra, bí mật quan sát.
Cô gái nhỏ trong chiếc chuông gió và cháu trai của ông lão xuất hiện đầu tiên, hai người bọn họ nắm tay nhau và có vẻ rất sợ hãi Trần Ca.
Ngay sau đó, chỗ ngồi trước bàn chậm rãi chuyển động, một ông lão với thân hình cường tráng xuất hiện, quay lưng về phía Trần Ca, giống hệt như bức chân dung đen trắng, không thấy khuôn mặt.
Mùi máu tanh từ từ trở nên nồng nặc, trong phòng vang lên một tiếng thở dài cùng giọng hát ai oán, cả áo đỏ trong trong phục hí kịch cũng xuất hiện.
“Liên...” Ông lão hơi liếc mắt, bóng dáng áo đỏ mặc trang phục hí kịch hư ảo, cô ta liếc mắt nhìn về phía ông lão, sau đó đi về phía trước mặt ông lão.
“Hai người đi ra để chơi trò gặp nhau trên cầu Hỉ Thước sao?”
Trần Ca cầm lấy búa của bác sĩ nát sọ, nhìn mấy người trong phòng một cách hung dữ: “Tôi sẽ không quan tâm đến những gì mà mấy người muốn làm sau này, nhưng bây giờ tôi muốn mấy người phải trả lời các câu hỏi của tôi một cách trung thực.”
Âm Đồng quét ngang qua ông lão và áo đỏ trong bộ hí kịch, thậm chí Trần Ca còn không tha cho hai đứa nhỏ: “Cảnh nơi mấy người ở có một cái miếu, nói cho tôi biết tất cả thông tin mà mấy người biết về cái miếu đó đi.”
Khi Trần Ca hỏi xong câu đó, anh đã nhận được một thông tin rất quan trọng từ ông lão.
Áo đỏ trong trang phục hí kịch đã từng gặp Minh Thai, để bảo vệ đứa cháu nhỏ và cô gái đó, áo đỏ đó hứa sẽ giúp Minh Thai canh giữ ngôi miếu.
Theo một nghĩa nào đó, áo đó trong trang phục hí kịch và Trương Ức giống nhau, bọn họ đều đang bảo vệ miếu thờ.
Nhưng vấn đề là ở chỗ, áo đỏ mặc đồ hí kịch đã hứa sẽ bảo vệ ngôi miếu có bức tượng làm bằng đất sét của Trần Ca, ngôi miếu kia không cần sự bảo vệ của cô ta.
Theo lời kể của ông lão, ngôi miếu có bức tượng làm bằng đất sét của Trần Ca là ngôi miếu ban đầu trong Căn Phòng Bị Nguyền Rủa, và ngôi miếu mà Trần Ca nhìn thấy trong Căn Phòng Bị Nguyền Rủa là cái miếu được một thanh niên tên Giang Minh đặt vào.
Điều quan trọng nhất là trong miếu thờ mà Giang Minh đặt cũng có một bức tượng làm bằng đất sét, trên đó có viết hai chữ Giang Minh, nhưng sau đó bức tượng làm bằng đất sét đã biến mất một cách kỳ lạ, hình như là bị Giang Minh lấy đi.
“Mình là người đầu tiên, Phương Ngư là người thứ hai, đánh giá theo manh mối mà mình có được bây giờ, Giang Minh rất có thể chính là người thứ ba.”
Nếu hiện tại đi đến ngoại ô phía Đông, đến nơi thì cũng đã sáng rồi, cho nên Trần Ca cũng không rời đi ngay mà lựa chọn ngủ một giấc thật ngon để nghỉ ngơi dưỡng sức.
“Ngày mai mình sẽ đến khu vui chơi Tương Lai Ảo một lần nữa, nhưng búa của bác sĩ nát sọ không thể vượt qua vòng kiểm tra an ninh với, đây cũng là một vấn đề nghiêm trọng đấy.”