Tình hình đã đến mức tồi tệ nhất, nhưng Trần Ca không những không từ bỏ hy vọng mà thậm chí còn động viên những người xung quanh.
Kể từ khi có được chiếc điện thoại màu đen, anh đã phải trải qua quá nhiều tuyệt vọng, đau đớn và tai họa đã hun đúc thần kinh của anh, tạo cho anh một tố chất tâm lý mà người bình thường không thể có được.
“Ứng Đồng, rời khỏi tòa nhà này, bước ra khỏi cánh cửa đó, là em có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, em sẽ không cần phải khép mình nữa.”
Rất ít người có thể nói chuyện với Ứng Đồng về thế giới bên ngoài, nơi đầy màu sắc và được chiếu sáng trong lời nói của Trần Ca khiến Ứng Đồng rất mong mỏi.
Cậu bé từ từ lấy lại tinh thần và bắt đầu kể câu chuyện về anh trai của mình cho A Mục nghe.
Từ khi Ứng Đồng biết ghi nhớ, mẹ cậu ấy đã cấm cậu ấy chơi với Ứng Thần, chỉ cần hai anh em ở cùng nhau thì bố mẹ cậu ấy nhất định sẽ ở bên cạnh trông chừng.
Lúc đó Ứng Đồng chỉ cảm thấy kỳ lạ, cậu ấy cũng rất thích chơi với anh trai, anh trai là một người rất thú vị, luôn nghĩ ra nhiều trò chơi mới lạ, cũng có rất nhiều bạn bè trong chung cư, tất cả mọi người đều thích chơi với anh ấy, lúc trước Ứng Đồng giống như là kẻ bám đuôi Ứng Thần vậy.
Khi cha mẹ thấy hai anh em có mối quan hệ tốt đẹp như vậy, họ cũng không hề cảm thấy vui vẻ, mà ngược lại còn thấy lo lắng.
Ứng Đồng bị tật bẩm sinh về mắt, thị lực kém hơn những đứa trẻ khác, khi đi chơi đều cần có anh trai chăm sóc, bản thân cậu cũng rất biết ơn anh trai.
Thế nhưng có một ngày, sau khi họ trở về sau trò chơi trốn tìm, mẹ của Ứng Đồng rất tức giận kéo Ứng Đồng vào trong phòng, bên ngoài phòng truyền đến tiếng la khóc của Ứng Thần, giống như cha cậu đang đánh Ứng Thần.
Ứng Đồng ở trong phòng cũng không biết rõ nguyên nhân, cậu vẫn luôn cầu xin mẹ mình, xin bà bảo cha đừng đánh anh trai mình nữa.
Mẹ cậu cũng không nói cho cho Ứng Đồng biết lý do tại sao anh trai bị đánh, sau này cậu mới biết được những gì đã xảy ra vào ngày hôm đó thông qua bảo mẫu.
Hôm đó, khi đang chơi trò trốn tìm, Ứng Thần đã kéo Ứng Đồng lẻn chạy ra khỏi khu dân cư và chạy vào một tòa nhà chưa được xây dựng xong, sau đó Ứng Thần bảo Ứng Đồng đứng trên ban công tầng ba.
Ban công không được trang bị hàng rào bảo vệ, nếu lúc đó Ứng Đồng đi lại có thể sẽ bị ngã xuống, rất may là được các công nhân nhìn thấy và ngăn cản kịp thời.
Ứng Đồng không hiểu tại sao anh trai lại làm như vậy, cậu cảm thấy sợ hãi, luôn gặp ác mộng và không thể ngủ ngon được, cậu nhớ đến những lời cảnh báo mà cha mẹ đã nói khi cậu còn nhỏ, hình tượng người anh trai trong lòng cậu cũng từ từ thay đổi.
Khoảng vài tháng sau, Ứng Đồng thức dậy vào một buổi sáng và phát hiện thấy trong phòng anh trai không có ai, cha mẹ nói với cậu ấy rằng anh trai của cậu ấy đã được gửi đi để điều trị.
Sự hiểu biết của cậu bé Ứng Đồng về căn bệnh này vẫn chỉ dừng lại ở mức sinh lý, cậu bé cũng không thể đọc được nhiều từ những biểu hiện buồn bã của cha mẹ mình.
Nửa năm nữa trôi qua, tức là một tháng trước khi bố mẹ Ứng Đồng gặp tai nạn, Ứng Thần đã được đưa về nhà.
Trải qua điều trị, Ứng Thần đã trở nên "bình thường" hơn người bình thường, thấy Ứng Thần như vậy, trong lòng cha của Ứng Đồng vẫn luôn có chút lo lắng.
Một tháng sau bố mẹ Ứng Đồng gặp tai nạn xe hơi, Ứng Thần, Ứng Đồng bắt đầu được người thân chăm sóc.
Theo lời Ứng Đồng, mặc dù những người họ hàng hơi tham lam và keo kiệt nhưng họ đối xử cũng rất tốt và chăm sóc hai anh em rất chu đáo, điều này hoàn toàn khác với mô tả về những người thân của Ứng Thần ở bên ngoài cửa.
Cha mẹ mất sớm khiến Ứng Đồng già dặn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, mới lên năm tuổi, cậu bé đã hiểu rằng cái chết có nghĩa là ra đi mãi mãi.
Trong khoảng thời gian sống cùng người thân, Ứng Đồng dần phát hiện ra một mặt khác của anh trai mình.
Ứng Thần có một sở thích đặc biệt, cậu ta thích làm các tiêu bản côn trùng và tháo rời các chi của côn trùng rồi sau đó sắp xếp lại chúng, trong phòng ngủ của cậu ta có rất nhiều tiêu bản như vậy.
Sở thích này kéo dài một thời gian, bỗng nhiên có một ngày, Ứng Đồng nhìn thấy một tiêu bản chim trong phòng ngủ của Ứng Thần.
Để khôi phục hoàn hảo hình dáng của con chim trước khi chết thì phải cần rất nhiều dụng cụ, Ứng Đồng mở ngăn kéo của Ứng Thần ra, trong đó có đủ loại đồ vật kỳ quái.
Cậu bé kể cho người thân nghe về vụ việc, nhưng dù sao họ hàng cũng là người ngoài, họ không thể can thiệp vào sở thích của Ứng Thần được.
Những ngày sau đó, Ứng Thần càng ngày càng đi học về muộn, trên người luôn có thêm vài vết thương, có khi thì bị mèo cào, có khi cả người bị bầm tím.
Điều này tiếp diễn trong một thời gian dài, bỗng nhiên có một ngày, những người trong khu dân cư tìm tới cửa, bọn họ nghi ngờ rằng họ hàng đã ngược đãi Ứng Thần và Ứng Đồng.
Mặc dù Ứng Đồng đã cố gắng hết sức để phủ nhận, nhưng không biết Ứng Thần đã nói gì với những người trong khu dân cư, những người này không những không tin lời Ứng Đồng mà ngược lại còn rất thông cảm cho Ứng Đồng.
Những người họ hàng đã bị khu dân cư cảnh báo, và đêm đó họ đã cãi nhau dữ dội với Ứng Thần, kết quả là ngày hôm sau những người trong khu dân cư lại đến nhà.
Ứng Thần đã thêm thắt rất nhiều vào câu chuyện bạo lực gia đình ấy, cũng từ lúc đó, cậu ta bắt đầu sử dụng các tài khoản xã hội, biến bản thân mình thành một đứa trẻ nghèo bị người ngoài chiếm mất nhà.
Mọi chuyện ngày càng ồn ào hơn, nửa năm sau, những người họ hàng cũng bị đuổi đi.
Ứng Đồng nhớ rất rõ những gì đã xảy ra ngày hôm đó, khi một người họ hàng chuẩn bị rời đi, anh ta đã nhập số điện thoại di động của mình vào điện thoại khiếm thị của Ứng Đồng và nói với Ứng Đồng một điều.
Khi Ứng Đồng còn nhỏ, Ứng Thần đã từng lén chạy đến cạnh nôi của Ứng Đồng, không ai biết ngày hôm đó cậu ta muốn làm gì, chỉ biết trong tay cậu ta có cầm thứ gì đó.
Cha của Ứng Thần cũng đã nói với bác sĩ chữa trị chính của Ứng Thần về sự cố này, sau đó, bác sĩ điều trị đã nói với người thân của Ứng Thần về sự việc này, với tư cách là một trong những người có liên quan, nhưng Ứng Đồng lại là người cuối cùng biết về nó.
Ứng Đồng cũng cảm thấy sợ hãi, bắt đầu từ hôm đó cậu xa lánh anh trai mình, nhưng anh trai vẫn nhiệt tình mời cậu đi chơi với mình như trước, chỉ là cậu đã không bao giờ dám đi chơi với anh nữa.
Sau khi những người họ hàng rời đi, Ứng Thần ngày càng trở nên không kiêng sợ gì, trong nhà bắt đầu xuất hiện các loại mùi lạ, nhưng vào lúc đó, Ứng Thần cũng không làm gì tổn hại đến Ứng Đồng, thậm chí còn chăm sóc Ứng Đồng rất cẩn thận.
Cậu ta giúp Ứng Đồng xoa bóp mắt mỗi ngày, sau đó hỏi thị lực Ứng Đồng đã phục hồi đến đâu rồi.
Trên thực tế, sau khi trải qua điều trị sớm, thị lực của Ứng Đồng đã được phục hồi một phần, nhưng cậu cũng không dám nói với anh trai mình về điều này, chỉ giống như khi còn nhỏ, nói với anh trai rằng mình không thể nhìn thấy gì.
Ứng Đồng đang nói dối, điều đáng sợ là Ứng Thần có thể biết rằng cậu ấy đang nói dối, nhưng cậu ta lại không vạch trần lời nói dối đó.
Từ côn trùng, đến chim chóc, mèo hoang, khi Ứng Đồng nghĩ rằng anh trai mình sẽ không làm điều gì quá đáng hơn, thì cậu ấy lại tìm thấy tóc dính máu trong túi của anh trai mình.
Ứng Thần ngày càng về nhà muộn, cậu ta thay ổ khóa mới cho tất cả các phòng, chìa khóa thì tự cậu ta cầm.
Ứng Đồng trốn trong căn phòng của mình, nửa đêm vẫn nghe thấy tiếng cửa phòng bên ngoài, tiếng bước chân của Ứng Thần đi lại trong phòng bếp, phòng ngủ và phòng vệ sinh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những âm thanh khủng khiếp.
Chuyện này kéo dài một thời gian, vào đêm khuya của một ngày nào đó, Ứng Thần ra ngoài “dọn rác”, Ứng Đồng phát hiện cửa phòng ngủ của Ứng Thần không đóng, cậu ấy bước vào trong, sau đó nhìn thấy một cảnh tượng không thể quên được trong đời mình.
Một cánh tay duỗi ra dưới giường của Ứng Thần, đó là một xác chết đã qua xử lý.
Ứng Đồng cũng không nói chi tiết về những gì đã xảy ra sau đêm đó, cậu ấy chỉ nói với Trần Ca và A Mục, là bắt đầu từ lúc đó, cậu ấy quyết tâm trốn thoát.
Ứng Đồng không có chìa khóa nhà, bình thường đều bị anh trai nhốt trong nhà, đợi đến sinh nhật lần thứ 6, Ứng Thần nói rằng người thân đến đây và muốn nhìn cậu một chút, lúc này đang cầm bánh ga tô và quà đứng dưới tầng đợi.
Ứng Đồng hy vọng được rời khỏi căn nhà này, thế nhưng khi đi xuống tầng cũng không nhìn thấy ai cả, cậu lấy điện thoại di động cho người mù của mình ra và bấm số mà người thân đã lưu lúc trước, sau vài hồi chuông, trong điện thoại đột nhiên xuất hiện giọng nói của anh trai - Em quay ra sau xem.
Cậu vô thức quay đầu lại, và thấy anh trai đang đứng cách cậu không xa với một chiếc điện thoại di động và một chiếc kéo.
Cái loại sợ hãi đó không thể che giấu được, đặc biệt là đối với một đứa trẻ sáu tuổi, sự thay đổi vẻ mặt của Ứng Đồng đều bị Ứng Thần nhìn thấy rõ ràng.
Ứng Thần biết rằng Ứng Đồng không bị mù hoàn toàn, vì vậy cậu ta quyết định cải tạo em trai mình theo suy nghĩ của riêng mình.
Khi Ứng Đồng nói đến đây, A Mục trong phòng lại lên cơn bệnh một lần nữa, cậu bé kêu khóc, ồn ào và không thở nổi, như thể có thứ gì đó sắc nhọn đang đâm vào mắt cậu bé nhiều lần vào lúc này, mà mọi người lại đang ép cậu bé mở to mắt ra để nhìn điều đó.
Cánh cửa liên tục rung chuyển, Ứng Đồng nói cho A Mục biết lý do thực sự khiến cậu bé bị sợ vũ khí sắc nhọn.
Đêm sinh nhật lần thứ sáu của cậu là một trong số ít những ký ức mà cậu không muốn nhớ lại.
“Em đã bỏ chạy ba lần, Ứng Thần cũng đã cảnh báo em bằng ba cách khác nhau.” Giọng Ứng Đồng vang lên bên cạnh ghế sô pha: “Bây giờ em đang chạy trốn lần thứ tư, em không biết anh ta sẽ làm gì với em nữa.”
“Lần đầu tiên bỏ trốn, em đã mắc chứng sợ vũ khí sắc bén, và nhân cách A Mục này đã xuất hiện, ngoài ra trong tòa nhà này còn có A Ứng cùng A Đồng, ba người này ứng với ba lần trốn thoát của em.” Trần Ca đẩy ghế sofa và dùng hết sức chặn cửa lại, A Mục trong phòng đã mất kiểm soát, cậu bé thở dốc, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng nếu để lâu hơn nữa: “Ứng Đồng, em vào phòng ngủ nhìn đi, anh nhớ là cô mặc váy có cho A Mục uống thuốc trong căn phòng đó, có thể sẽ còn sót lại chút thuốc trên bàn đấy.”
Trần Ca nói chuyện một lúc lâu nhưng Ứng Đồng vẫn không nhúc nhích, cậu ấy vẫn đứng im tại chỗ.
“Ứng Đồng?”
Tiếng kêu thảm thiết của A Mục bên trong phòng càng lúc càng lớn, cửa phòng rung lên càng lúc càng dữ dội, Ứng Thần ngoài cửa có vẻ cũng có hơi nóng nảy.
Trong tất cả mọi người, chỉ có Ứng Đồng vẫn thờ ơ đứng trong phòng khách, cậu ấy giống như người ngoài cuộc đang đứng xem vậy.
Trần Ca muốn vỗ nhẹ lưng của A Mục để động viên cậu bé, nhưng khi tay anh chạm vào A Mục, anh phát hiện cơ thể A Mục đang vặn vẹo, giống như những con búp bê được đặt trên bàn cạnh giường ngủ của Ứng Đồng vậy.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Vừa nãy khi nói chuyện với A Mục, em có nhớ ra một chuyện.” Giọng của Ứng Đồng lại vang lên, cậu ấy đang đứng bên cạnh Trần Ca: “Anh có biết thuốc Ứng Thần cho bọn chúng uống được làm bằng gì không?”
“Làm bằng cái gì?” Trần Ca không biết Ứng Đồng đột nhiên nói cái này để làm gì, việc cấp bách trước mắt là phải cứu người.
“Dùng máu và thịt của em.” Ứng Đồng đưa ra một câu trả lời có phần kinh hoàng: “A Mục là nỗi đau của em, là nỗi sợ hãi của em, là sự bất an của em, và cậu ta cũng là hình dạng ngoan ngoãn của em trước mặt Ứng Thần...”
Độ rung của cánh cửa tiếp tục tăng lên, khi tiếng hét tê tâm liệt phế của A Mục vang lên, Ứng Thần dường như trở nên có chút lo lắng.
“Bọn họ chính là em, em chính là bọn họ, em sẽ chấp nhận nỗi đau của họ, bởi vì bọn họ chính là một phần không thể tách rời của em. Trước đây em vẫn luôn tìm kiếm họ ở trong tòa nhà này, chỉ khi nào em tìm thấy họ, em mới được coi là một người hoàn chỉnh, và em sẽ không còn bị coi là một "vật bất ly thân" của Ứng Thần nữa.”
Ứng Đồng đưa tay đỡ Trần Ca, sau đó ôm lấy A Mục gầy yếu.
Cậu ôm lấy quá khứ của chính mình và lắng nghe những tiếng kêu thảm thiết mà mình đã tạo ra trong quá khứ, nó kéo dài rất lâu, cho đến khi tiếng hét biến mất trong nhà, cả Trần Ca cùng Ứng Đồng đều cảm thấy đau nhói.
Bóng tối trước mặt dường như mất đi một chút, mờ ảo, hình như có thể nhìn thấy một chút ánh sáng.
Bởi vì sợ hãi Ứng Thần cho nên Ứng Đồng phải giả mù ngay cả khi thị lực được phục hồi, cậu ấy muốn mở mắt thì trước hết phải vượt qua nỗi sợ hãi với Ứng Thần.
Chỉ bằng cách chấp nhận những ký ức khủng khiếp trong quá khứ, cậu ấy mới có thể có cơ hội mở mắt ra.
A Mục biến mất, bên cạnh Trần Ca và Ứng Đồng chỉ còn lại một con búp bê có thân hình vặn vẹo, cả hai đều đưa tay chạm vào nó.
Con búp bê này thấp bé, trên mặt gồ ghề, có một khuôn mặt xấu xí.
Trần Ca bỏ con búp bê vào trong túi của Ứng Đồng, tâm trạng của anh lúc này có chút phức tạp.
A Mục đã được Ứng Đồng tiếp nhận, trong tầm nhìn của Ứng Đồng và Trần Ca cũng xuất hiện một tia sáng mờ mờ, thị lực của họ đã hồi phục một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.
“Có vẻ như chỉ khi tìm được A Ứng và A Đồng, thị lực mới có thể được phục hồi.”
Người duy nhất không bị mù trong phòng là A Mục đã trở thành một con búp bê, còn Ứng Thần thì bị chặn ngoài cửa, tình hình không những không thay đổi mà còn xấu đi rất nhiều.
Trần Ca vẫn đang cầm điện thoại di động của cô mặc váy, anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của chiếc điện thoại di động nhưng mắt anh lại không thể nhìn thấy nó, trong tầm mắt của anh là một thế giới tối tăm, chỉ có một tia sáng rất mờ ở phía xa.
“A Mục tìm thấy số điện thoại của chú đầu gỗ thông qua danh bạ, sau khi kết thúc cuộc gọi với chú đầu gỗ, điện thoại sẽ quay trở lại trang danh bạ.” Trần Ca đang định gọi cho chú đầu gỗ, nhưng âm thanh cánh cửa đang rung lắc dữ dội đột nhiên biến mất.
Tiếng mèo kêu chói tai cũng dần nhỏ lại, hình như Ứng Thần đang nhanh chóng rời khỏi cánh cửa này.
“Cậu ta rời đi sao?”
Ứng Thần không thể không nghe thấy tiếng động lớn trong phòng được, cậu ta chắc chắn đã biết A Mục được Ứng Đồng tiếp nhận, và cậu ấy nhất định sẽ đến gặp hai đứa trẻ tiếp theo.
Một tay Trần Ca cầm ba lô, tay kia cầm tay Ứng Đồng, anh biết cơ hội của mình đang đến.
“Mình đang ở tầng một, chị gái đỏ ở tầng sáu, còn chú đầu gỗ sống ở tầng hai. Nếu như Ứng Thần chạy về phía tầng hai, mình sẽ đi xuống tầng dưới để tìm chị áo đỏ, còn nếu như Ứng Thần đi tìm chị áo đỏ, thì mình sẽ phải đi lên tầng hai tìm chú đầu gỗ, có lẽ mình sẽ có khoảng mười mấy giây.”
Căn phòng này quá nguy hiểm, cửa chống trộm sẽ bị mở ra bất cứ lúc nào, cho nên Trần Ca cũng phải lên kế hoạch sớm: “Ứng Đồng, chuẩn bị sẵn sàng, cho dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải giữ chặt lấy anh.”
Trần Ca tập trung cao độ, anh đi đến gần cửa, nắm lấy tay nắm cửa.
Tiếng mèo kêu càng ngày càng nhỏ, nhưng điều khiến Trần Ca cảm thấy kỳ lạ là tiếng mèo kêu đó vẫn không biến mất.
Ứng Thần rời đi, nhưng cậu ta đang dừng lại ở nơi cách chỗ này không xa, có lẽ lúc này cậu ta đang trốn ở đâu đó trong hành lang.
“Tên này muốn đợi mình mở cửa rồi chạy đến sao?”
Sau vài phút, tiếng mèo kêu hoàn toàn biến mất, nhưng Trần Ca cũng không dám ra ngoài.
“Ứng Thần đang không ngừng kéo dài khoảng cách, cậu ta dường như đã nhận ra điều gì đó, mặc dù bây giờ cậu ta đã rời đi, nhưng có thể vẫn còn một người khác đứng ở ngoài cửa.” Trần Ca nín thở, vểnh tai lên lắng nghe: “Nếu như lúc trước cậu ta đứng ở ngoài cửa nói những lời đó là cố tình để cho mình nghe thấy. Trông thì có vẻ như người trợ giúp cậu ta đã đi lên tầng hai, nhưng trên thực tế cái người giúp đỡ đó có thể đã tắt hộp nhạc và vẫn luôn đứng đợi ở ngoài cửa.”