“Đơn giản thế thôi?” Hàn Thu Minh và những nhân viên khác của Bệnh Viện Điền Đằng đều cảm thấy khó tin, máy ghi âm to như vậy, bọn họ cảm thấy có thể tìm ra rất dễ dàng.
“Ông chủ Trần, anh không nói đùa đấy chứ?” Dạ Tiểu Tâm lấy quyển sổ nhỏ của mình ra, cô đã đánh giá qua bao nhiêu nhà ma, nhưng đây là lần đầu tiên gặp nhà ma coi việc tìm máy ghi âm như hạng mục trải nghiệm.
“Cái máy ghi âm đó vốn lấy từ Bệnh Viện Điền Đằng, đúng lúc mượn cơ hội này trả lại cho bọn họ.” Trần Ca cất mấy tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm vào trong ngăn kéo rồi khóa lại, có lẽ không biết lúc nào đó lại có thể dùng đến.
“Anh nói nhảm đấy à?” Hình như Hàn Thu Minh có hơi thất vọng.
“Mời đi bên này.” Trần Ca không để ý tới anh ta, dẫn đường ở phía trước, mọi người đi qua hành lang, đến cửa cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại.
“Đạo cụ đời đầu, thoạt nhìn đoán chừng nửa tháng cũng không tu sửa, con rối nặn giống như trẻ con, các loại đạo cụ chất đống lộn xộn, không có tình tiết hay tính chất câu chuyện. Anh muốn dùng cảnh tượng như này để sỉ nhục chúng tôi hả?” Ánh mắt Hàn Thu Minh rất độc, vừa nhìn đã nhận ra bên trong cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại có vấn đề.
Không nói đến nhân viên của Bệnh Viện Điền Đằng, đến cả Dạ Tiểu Tâm và Tô Lạc Lạc cũng cảm thấy cảnh tượng không có bất kì điểm sáng nào.
Hàn Thu Minh phê bình đủ loại khuyết điểm của Đêm Cương Thi Sống Lại, cất bước chuẩn bị tiến vào bên trong nhưng lại bị người phụ trách Quách Diểu ngăn lại.
“Lão Quách, anh ngăn tôi làm gì?”
Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng lắc đầu, nhịp tim anh đập rất nhanh, mơ hồ cảm thấy không đúng lắm: “Bầu không khí chỗ này rất kỳ quái.”
“Có cái gì mà kì quái?”
“Không nói rõ được, là kiểu không giống với căn phòng bình thường, có cảm giác đặc biệt.” Người phụ trách hít sâu một hơi: “Lúc trước, khi tôi đi khảo sát thực địa ở bệnh viện Hứa Trân Trân gặp chuyện không may cũng có cảm giác tương tự thế này. Ban ngày mà trong lòng hoảng loạn, cuối cùng chỉ nhìn được một phần năm đã chạy ra ngoài.”
“Đừng có tự mình dọa mình.” Hàn Thu Minh hất tay của người phụ trách ra, đi vào trong Đêm Cương Thi Sống Lại.
“Cảnh tượng này đã không sử dụng đến từ rất lâu rồi, bởi vì một vài nguyên nhân nên vẫn giữ lại không đổi.” Trần Ca nhìn Hàn Thu Minh, chẳng biết tại sao lại nghĩ tới Phí Hữu Lượng, có khi đợi thầy Hàn tham quan xong, Phí Hữu Lượng ở trong bệnh viện cũng sẽ không còn thấy cô đơn nữa.
Anh mở tấm ván gỗ lên, một luồng hơi lạnh xộc lên mặt đất, ánh mắt Trần Ca đảo qua vài người khách tham quan, chỉ vào cầu thang bộ đen sẫm: “Khu Nội Trú Số Ba mọi người muốn tham quan ở dưới đất.”
“Dưới đất?”
Vài khách tham quan đều vây lại, nhìn xuống cầu thang không biết dẫn đến nơi nào, đáy lòng bắt đầu nảy sinh một loại cảm giác không rõ.
Trên cầu thang cháy sém còn sót lại bài thi chưa làm hết, trong không khí thoang thoảng một mùi hương là lạ, không gay mũi, chỉ là rất dễ khiến người ta nảy sinh ra những ý nghĩ không tốt.
“Bên trái là cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, bên phải là cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba, hai cảnh tượng nối liền với nhau, đừng có đi nhầm.” Cuối cùng Trần Ca dặn dò thêm vài câu: “Hai cảnh tượng này đều chiếm diện tích rất lớn, tốt nhất mọi người đừng nên tách ra.”
Sau khi nhắn nhủ xong, Trần Ca lấy điện thoại ra: “Trong vòng 20 phút tìm được máy ghi âm, lấy nó ra, trò chơi kết thúc.”
Mấy khách tham quan không có điện thoại, cuối cùng cũng không biết là ai đẩy Hàn Thu Minh từ phía sau, vị thiết kế nhà ma đeo cặp kính cận nặng độ này đứng dậy.
“Đừng làm mất thời gian.”
Dưới sự thúc giục của Trần Ca, vài khách tham quan dẫm lên cầu thang, đi xuống cảnh tượng dưới lòng đất.
Đợi sau khi người cuối cùng bước vào, Trần Ca nhấc tấm ván gỗ ở bên cạnh lên, vẫy tay với bọn họ: “Chúc mọi người chơi vui vẻ.”
Tấm ván gỗ khép lại, Trần Ca quay về phòng tổng điều khiển, anh đang gặp khó khăn khi chọn lựa nhạc nền cho nhà ma.
Mọi khi tiếp đãi khách tham quan bình thường, anh rất hạn chế sử dụng hai bài nhạc nền là Black Friday và Áo Cưới, chỉ thỉnh thoảng trộn lẫn trong list nhạc cho thêm phần đặc sắc.
“Hàn Thu Minh là nhà thiết kế nhà ma, anh ta liếc mắt là có thể nhìn ra đủ loại khuyết điểm của Đêm Cương Thi Sống Lại, người đó thật sự có bản lĩnh. Những nhân viên khác của Bệnh Viện Điền Đằng cũng đã sớm quen với không khí của nhà ma, điểm đáng sợ thông thường căn bản không dọa được họ. Dạ Tiểu Tâm là người đánh giá nhà ma chuyên nghiệp, đương nhiên lá gan cũng rất lớn, chỉ có Tô Lạc Lạc là quần chúng vô tội bị người phụ trách đẩy vào hố.”
Trần Ca suy đi nghĩ lại, khách hàng đều là người chuyên nghiệp, lúc này qua loa là không tôn trọng bọn họ.
Anh nhấn chuột, lưỡng lự giữa hai bài nhạc nền: “Dùng bài nào thì phù hợp hơn nhỉ? Được rồi, chỉ có trẻ con mới phải chọn lựa, mọi người đều là người trưởng thành, không cần phải xoắn xuýt.”
Anh thêm cả hai bài vào list nhạc, sau đó đi tới phòng hóa trang, mặc lên Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, tự trang điểm cho mình.
“Chắc hẳn bọn họ không nghĩ tới gương mặt dưới lớp mặt nạ da người sẽ càng kinh khủng hơn nhỉ?”
Sau khi sửa soạn xong, bác sĩ nát sọ Trần Ca ôm Bộ Trang Phục Y Tá Không Mặt đi vào trong Khu Nội Trú Số Ba.
...
Tấm ván gỗ trên đầu dần dần đóng lại, dường như tất cả ấm áp và hi vọng cũng bị ngăn cách ở bên ngoài.
Đỗ Siêu Cận ít tuổi nhất rùng mình một cái, tiến vào cảnh tượng chưa quá 10 giây, cậu ta đã bắt đầu hối hận. Đáng ra hôm qua không nên đáp ứng với người phụ trách trong giây phút xúc động.
“Đáng ra phải học chị Thấm và anh Lâm mới đúng, mình vẫn còn quá non.”
Không biết từ đâu có làn gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua, bài thi trống không trên hành lang bên trái lay động, phát ra âm thanh sột soạt. Bên trong phòng học hai bên mơ hồ có bóng người chớp lên, hình như có thứ gì đó để ý tới bọn họ.
Ánh sáng tối mờ, mấy khách tham quan đứng tại chỗ tầm một phút, cuối cùng vẫn là người phụ trách Quách Diểu đứng ra: “Thầy Hàn, anh là người có kinh nghiệm phong phú nhất trong số chúng ta ở đây, hôm nay chúng tôi phải dựa vào anh rồi.”
Hàn Thu Minh đẩy mắt kính, sau khi anh ta đi vào nhà ma liền quan sát tỉ mỉ, chỉ từ bầu không khí làm nền và khung cảnh ở mức độ nguyên gốc mà nói, nhà ma ở ngoại ô phía tây đã vượt qua phần lớn nhà ma anh ta thấy trước đây.
“Chẳng trách dám ở trên mạng tự xưng là nhà ma kinh khủng nhất Cửu Giang, khá là thú vị.”
Bọn họ đứng trong hành lang nhìn về phía xa, đoạn cuối lối đi bên trái bày rất nhiều người giả với tư thế kỳ lạ, hoặc là đứng hoặc là nằm.
Nhìn những người giả kia một lúc, mấy khách tham quan sinh ra một loại cảm giác rợn tóc gáy, thật giống như đám người giả cũng đang nhìn bọn họ.
“Đại ca, có phải cái đầu của con rối ban nãy chuyển động không?” Tống An túm lấy cánh tay Quách Diểu.
“Không.” Sắc mặt Quách Diểu cũng không tốt lắm: “Có điều tôi cảm thấy con rối nữ sinh ở giữa kia vừa cười với mình.”
“Hình như tôi cũng thấy, có phải cô ta bước một bước về bên này không? Tại sao lại cảm thấy khoảng cách gần hơn vậy?”
“Chắc là ảo giác đấy...”
“Hai người xong chưa? Hàn Thu Minh đi một mình ở phía trước: “Cảnh tượng bên trái càng kinh khủng thì càng có lợi đối với chúng ta, mấy người hẳn nên cảm ơn tôi tử tế.”
“Cảm ơn anh cái gì?” Tiểu Đỗ trốn ở sau cùng, đang suy nghĩ có nên chạy ra ngoài hay không.
“Ông chủ Trần gì đấy chắc chắn đang không yên lòng! Cảnh tượng bên trái hẳn là con át chủ bài trong nhà ma của anh ta, cũng chính là nơi kinh khủng nhất, may mà tôi đã sớm nhìn thấu ý nghĩ của anh ta.” Hàn Thu Minh đi về con đường bên phải, nơi này là một cánh cổng của khu nội trú bệnh viện, hai tay anh ta nắm lấy tay nắm cửa: “Nếu như không nhờ tôi, bây giờ mấy người đã phải đi sang bên trái tham quan rồi nhỉ.”
“Nói cũng có lí.” Tiểu Đỗ phụ họa theo sau.
Tống An cũng khẽ gật đầu: “Cảnh tượng bên trái vừa nhìn đã thấy cực kì khiếp người, cũng may chọn cảnh tượng bên phải, thầy Hàn làm tốt lắm.”
Bọn họ đều bước vào trong con đường bên phải, chỉ có người phụ trách Quách Diểu vẫn không yên trong lòng: “Ấn tượng ông chủ Trần để lại cho tôi cũng không tệ, không giống loại người sẽ nói dối.”
“Anh ta có nói dối hay không chúng ta mở cửa nhìn là biết.”
Mấy người đứng giữa lối đi bên phải, Hàn Thu Minh dùng sức hai tay kéo cánh cửa Khu Nội Trú Số Ba ra.
Lớp gỉ sét bong xuống, cửa sắt phát ra tiếng vang chói tai, mùi nước thuốc nồng nặc đánh thẳng vào giác quan. Trên vách tường loang lổ vết cào và chữ viết bằng máu của bệnh nhân tâm thần, trong phòng bệnh mở ra, mơ hồ truyền tới tiếng kêu thảm thiết.
Càng chấn động chính là trên hành lang tối đen nhìn không thấy điểm cuối có đặt vô số người giả dùng chăn nệm bao quanh, giống như từng nấm mồ nhô ra.
“Cái này...”
Tay chân tê dại, mấy người ở ngoài cửa cảm thấy cơ thể mình giống như bị đóng băng, một luồng khí lạnh dọc theo cột sống thẳng lên đỉnh đầu.