“Người vẽ bức tranh này rất sáng tạo, đứng ở góc độ thi thể để vẽ tranh.” Mã Dĩnh nhìn bức tranh trong tay, dường như cô bị nhiễm theo cảm xúc trong bức tranh, cảm thấy hơi khó chịu.
“Mình cảm thấy không tự nhiên lắm, người sống nhập vào góc nhìn của người chết, cứ thấy kì lạ thế nào ấy.” Lưu Nhàn Nhàn liếc một cái đã không thấy hứng thú gì: “Cứ cảm giác bức tranh này là cho người chết xem, nói không chừng bức tranh này do xác chết vẽ đấy.”
“Đừng nói bừa.” Mã Dĩnh đặt bức tranh sang bên cạnh, đúng lúc đang chuẩn bị nhìn sang bức tranh thứ hai thì ngón tay chà vào mặt giấy, đầu ngón tay cô bị dính một ít màu: “Vẫn còn chưa khô?”
Cô đứng sững người tại chỗ, ngơ ra một lúc.
“Hình như bức tranh này mới vẽ xong chưa bao lâu, chắc chắn đã có người khác vào trong nhà kho, nhưng tại sao hắn ta lại vẽ ở đây? Lại còn vẽ bức tranh khác người như vậy?”
Mã Dĩnh nhớ lại chuyện Lưu Nhàn Nhàn nói trước khi vào trong tòa nhà, có học sinh đi qua khu nhà phía tây vào buổi tối, nhìn thấy bên trong có người vẫy tay, sau khi vào trong mới phát hiện là một thi thể bị tổn hại nặng nề.
“Người vẽ tranh thật sự là xác chết sao?” Trong đầu Mã Dĩnh xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ, cô không khống chế được mà lùi về sau một bước, muốn cách xa khỏi cái tủ đó, nhưng lại rất tò mò về những bức tranh còn lại.
Cuối cùng sự tò mò chiến thắng sợ hãi, Mã Dĩnh đứng trước tủ, nhìn về phía bức tranh thứ hai.
Đây là một bức tranh sơn dầu, cách chọn màu sắc của tác giả làm người ta cảm thấy đầy áp lực, bầu trời xám xịt trên đỉnh đầu, những con quạ đen đang mổ vào một thân thể trắng bệch, dưới đất có một bàn tay sắp thối rữa đang vươn ra.
“Một thế giới rất bi quan và tuyệt vọng, không có chút màu sắc nào.”
Mã Dĩnh lại nhìn vào bức tranh thứ ba, trong tranh là một bé gái đang cầm quả táo.
Bức tranh này với bức trước hoàn toàn tương phản, cô bé mặc quần áo rực rỡ đáng yêu, đứng dưới ánh đèn neon, màu sắc quả táo trên tay trông thật hấp dẫn.
Từ cảnh tượng cho đến phục trang đều đầy màu sắc và ánh sáng, có điều bức tranh này vẫn làm người ta cảm thấy không thoải mái.
Nguyên nhân chính là bé gái ở giữa bức tranh kia, cô bé và cả bức tranh không hợp nhau, làn da lộ ra ngoài có màu trắng xám bất thường, tay cô bé cầm quả táo muốn ăn nó, có điều trong lòng cô bé rất rõ ràng, cho dù tự mình cắn một miếng cũng không cảm nhận được vị của quả táo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú hiện ra một khát khao rất đơn giản, cô bé muốn biết được vị của quả táo.
Mã Dĩnh bỏ bức tranh thứ ba xuống, nhìn về phía bức tranh cuối cùng.
Đây là một bức tranh tả thực, trong tranh là một người đã bị xé nát thân thể.
Bức tranh trước mặt đối với người bình thường mà nói là vô cùng khó tiếp nhận, nhưng Mã Dĩnh nhìn lại không thấy có gì không thích hợp cả.
Vào lần đầu tiên tham gia lớp giải phẫu, cô đã hiểu ra một đạo lí, người đã chết và người đang sống là không giống nhau, lúc này chúng chỉ là một cỗ máy lạnh lẽo, được tạo nên từ những linh kiện phức tạp, đã là một cỗ máy móc không thể chạy lại được nữa.
Người bị xé nát trong bức tranh đang nghi hoặc nhìn thân thể của mình, có lẽ hắn ta cũng đang suy nghĩ xem liệu mình có còn được gọi là người hay không.
Mã Dĩnh nhìn chăm chăm rất lâu vào hình người trong bức tranh cuối cùng, dường như bỗng nhiên nghĩ tới thứ gì đó.
Cô lấy điện thoại ra, mở đoạn video chị cô gửi trước khi mất tích, vào lúc video chiếu đến giây thứ 12 liền nhấn nút tạm dừng.
Lúc đó camera vừa quay đến bên cửa sổ, có một người phụ nữ hai tay đặt trên bệ cửa sổ, lộ ra nửa gương mặt.
So sánh một chút với gương mặt trong bức tranh, Mã Dĩnh bỗng nhiên phát hiện màu da của người phụ nữ kia rất giống màu sắc của người trong bức tranh!
“Chuyện gì thế này? Một cái là video được quay lại, thật sự tồn tại, một cái chỉ là vẽ ra thôi, là hư cấu mà.”
Cánh tay cô bất giác run rẩy, cô cảm giác người phụ nữ trong màn hình điện thoại kia và những người trong tranh này đều đang nhìn cô.
Mã Dĩnh giơ tay đặt các bức tranh về lại trong tủ, sau khi đóng cửa tủ lại, cảm giác kia mới biến mất.
“Hình như nhân vật chính trong bức tranh đều là xác chết, nếu nghĩ như vậy thì người phụ nữ ghé vào bên cửa sổ trong video cũng là một cỗ thi thể? Nhưng thi thể thì làm sao ghé vào cửa sổ được?”
Video dừng lại ở giây cuối cùng, người phụ nữ ghé vào cửa sổ trên màn hình nhìn người quay video, cách một màn hình mà Mã Dĩnh cứ cảm giác người phụ nữ kia đang nhìn chằm chằm mình vậy.
“Dường như trong mắt cô ta ẩn chứa một loại cảm xúc phức tạp, đây tuyệt đối không phải việc mà thi thể làm được.” Mã Dĩnh tắt video đi, cứ nhìn người phụ nữ này suốt cô cũng thấy hơi sợ: “Việc chị mình mất tích chắc chắn có liên quan đến người phụ nữ này, mấy bức tranh này cũng xem như là manh mối.”
Mã Dĩnh ấn tay lên, sờ vào cánh cửa tủ dính nhớt, ngày càng cảm thấy kì lạ: “Trên cánh tủ vẫn còn lưu lại Formalin, những bức tranh trong tủ được vẽ trên góc độ của xác chết, chị mình cũng mất tích khi nhìn thấy một con quái vật giống với xác chết, lẽ nào người chết thật sự đã ‘sống lại’?”
“Tiểu Dĩnh!” Sau lưng truyền tới giọng nói của Lưu Nhàn Nhàn, hình như cô gái nhát gan này đã một mình chạy vào sâu trong nhà kho.
“Cậu đang ở đâu thế?” Mã Dĩnh chỉ có thể nghe được giọng nói của Lưu Nhàn Nhàn, nhưng lại không nhìn thấy người đâu, trong nhà kho có rất nhiều thứ đồ linh tinh, cản đi tầm nhìn của cô.
“Tiểu Dĩnh!” Lưu Nhàn Nhàn lại hét lên một tiếng, vẫn chỉ hét mỗi tên của Mã Dĩnh.
Ban nãy Mã Dĩnh bị video và các bức tranh dọa cho một trận, giờ nâng cao cảnh giác lên, cô chộp lấy chiếc ghế đã bị hỏng bên cạnh rồi đi về hướng giọng nói truyền tới.
Đi qua kệ hàng, cô nhìn thấy trong một góc không rõ ràng nào đó ở nhà kho có một bóng người đang đứng thẳng.
“Lưu Nhàn Nhàn?” Một tay cầm ghế, Mã Dĩnh giơ điện thoại lên, ánh đèn vẫn chưa chiếu đến cái bóng đó, trên vai bỗng bị vỗ một cái.
“Ai!”
Cánh tay run lên, Mã Dĩnh cầm chắc ghế đập về phía sau, vào lúc chiếc ghế sắp đập vào người sau lưng, cô mới nhìn rõ đối phương, cố dừng tay lại.
Chiếc ghế lướt qua người sau lưng, đập vào kệ hàng, phát ra âm thanh rất lớn.
Lưu Nhàn Nhàn rút cánh tay cứng đờ về, cô cũng không ngờ rằng Mã Dĩnh lại phản ứng lớn như vậy, làm cô cũng bị dọa cho một trận: “Tiểu Dĩnh, sao hôm nay thấy cậu hơi kì lạ thế?”
Mã Dĩnh buông ghế xuống, hít sâu một hơi: “Mình kì lạ? Ở nơi như thế này bỗng nhiên vỗ vai mình, cậu muốn dọa chết mình sao?”
“Nơi này chúng ta cũng đến mấy lần rồi, có gì mà phải sợ đâu.” Ban nãy trong khoảnh khắc đó, Lưu Nhàn Nhàn cảm thấy trên mặt Mã Dĩnh khá dữ tợn.
“Không giống, bây giờ mình đã có thể khẳng định rằng có người đã vào đây trước chúng ta!” Mã Dĩnh nói đến đây bỗng nhớ đến gì đó, cô giơ điện thoại lên chiếu về chỗ góc lúc trước mình chuẩn bị nhìn vào!
“Người đâu?”
Chỗ đó trống không, không có một bóng người nào.
“Tiểu Dĩnh, cậu đừng dọa mình, ở đây ngoài hai đứa mình thì làm gì còn ai khác?” Lưu Nhàn Nhàn đứng sau lưng Mã Dĩnh: “Cho dù có người vào đây trước khi chúng ta đến, vậy người đó cũng không nhất định vẫn còn trong nhà kho này mà.”
“Cái người đó vẫn chưa đi, ban nãy mình chính mắt nhìn thấy hắn ta!” Mã Dĩnh thật sự không cách nào tưởng tượng nổi, trong lúc cô và Lưu Nhàn Nhàn yên tâm đi tìm kiếm, trong nhà kho này lại còn một người khác đang đứng đấy.
“Rời khỏi đây ngay, mình có một dự cảm rất không lành.” Mã Dĩnh lần nữa cầm chiếc ghế dưới đất lên, muốn thuyết phục Lưu Nhàn Nhàn rời đi.
“Không được, bây giờ không thể đi.” Lưu Nhàn Nhàn đứng nguyên vị trí cũ, thái độ kiên định, cô sống chết nắm lấy cánh tay Mã Dĩnh: “Ban nãy mình tìm thấy bức tượng đó ở phía bên kia của nhà kho.”