“Cuốn nhật ký này mang ra từ sau cánh cửa sao?” Trần Ca biết lão Chu nhất định sẽ không lừa gạt mình, anh bèn đặt hai cuốn nhật ký trong tay lên bàn học.
“Ông chủ, tôi nghi ông chủ Học Viện Ác Mộng có thể xây dựng nhà ma này là vì anh ta đã tham khảo cuốn nhật ký được mang ra từ sau cánh cửa. Nội dung trong cuốn nhật ký ghi lại cảnh tượng sau cánh cửa, rồi ông chủ nhà ma dựa vào cuốn nhật ký tái hiện lại cảnh tượng sau cánh cửa vào hiện thực.” Lão Chu nói ra suy đoán của mình.
“Chẳng lẽ ông chủ của Học Viện Ác Mộng cũng từng bước vào thế giới sau cánh cửa sao?” Những người bước vào thế giới sau cánh cửa và có thể sống sót trở ra đều không phải là người bình thường.
“Chúng tôi đã tiếp xúc với ông chủ của Học Viện Ác Mộng. Anh ta chỉ là một người bình thường, tố chất tâm lý rất kém, hẳn là chưa từng bước vào thế giới sau cánh cửa. Có lẽ anh ta tìm được cuốn nhật ký này ở nơi khác.” Sau khi lão Chu phân tích xong thì lật đến trang cuối cuốn nhật ký: “Tất cả những nét chữ trong cuốn nhật ký này đều khác nhau, là do những người khác nhau viết. Trong đó còn có nhiều trang bị xé ra, nhưng những chuyện đó đều không quan trọng. Điều quan trọng là tôi và Hứa Âm đã phát hiện trong cuốn nhật ký có năm chữ này…”
Lão Chu chỉ vào cuối trang cuối cùng, trên đó có viết “tôi”, “chết”, “13”, “thông linh trong trường ma”, “trốn”.
Mấy chữ ngắt quãng, không thể hiểu được đối phương muốn biểu đạt điều gì, đám lão Chu nhìn thấy năm chữ “thông linh trong trường ma”, biết gần đây Trần Ca đang tìm kiếm thông tin về ngôi trường này.
“Thông linh trong trường ma? Chẳng lẽ cuốn nhật ký này được mang ra từ sau cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma?”
Nhìn thấy năm chữ thông linh trong trường ma này, ánh mắt của Trần Ca thay đổi.
“Rất có thể, nhưng sự thật rốt cuộc là như thế nào, tôi nghĩ nên tìm ông chủ của ngôi nhà ma để hỏi trực tiếp là tốt nhất.” Lão Chu gãi đầu: “Chắc bây giờ tên đó vẫn còn nằm trong bệnh viện. Lúc cuối cùng chỉ còn lại một mình anh ta trong ngôi nhà ma, tôi và Hứa Âm đã chơi đùa với anh ta một lúc.”
“Đừng lo, cảnh sát không nói với tôi chuyện của ông chủ nhà ma, có nghĩa là anh ta không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Bây giờ chúng ta đến bệnh viện đi.” Thông Linh Trong Trường Ma là nhiệm vụ tập luyện bốn sao đầu tiên xuất hiện trong điện thoại di động màu đen. Nhiệm vụ đã sắp hết hạn rồi, nhưng Trần Ca vẫn không có tự tin để hoàn thành nhiệm vụ.
Hứa Âm bị thương, còn Trương Nhã thì đang ngủ say. Trong hoàn cảnh như vậy, cố đi thực hiện nhiệm vụ tập luyện bốn sao là chuyện rất nguy hiểm.
Nhưng bảo Trần Ca từ bỏ nhiệm vụ này, anh lại không cam lòng. Khu vui chơi Tương Lai Ảo sắp mở cửa, nếu nhà ma của anh cứ giậm chân tại chỗ, chỉ sợ hầu hết khách tham quan khó lắm mới hấp dẫn được sẽ bị “cướp đi”.
Đây cũng là lý do tại sao anh dốc hết sức thu thập thông tin về thông linh trong trường ma. Cho dù là mạo hiểm thử nghiệm hay là lựa chọn từ bỏ, đều phải có đầy đủ thông tin mới được.
“Hai người ở trong nhà ma này cả buổi chiều, có thu hoạch gì khác không?” Trần Ca để lão Chu và Hứa Âm ở lại là có mục đích, anh định để họ kiểm tra địa điểm này trước.
Lão Chu lắc đầu: “Tuy rằng tòa nhà được xây dựng ở vị trí âm nhất trong chí âm, quanh năm không có ánh nắng mặt trời, bên trong âm khí nặng nề, nhưng có thể là bởi vì đại lộ trung tâm Tân Hải quá nhiều nhân khí, cho nên nơi này không có ma quỷ gì cả.”
“Xây dựng ở khu vực phố xá sầm uất, nhưng chấp niệm lại có thể ở trong đó rất lâu, vị trí của nhà ma này thực sự là tuyệt vời.” Trần Ca càng nhìn càng thích nơi này: “Khi nào về mình phải nói chuyện với Giám đốc La mới được.”
Trần Ca nhét tất cả hai cuốn nhật ký vào ba lô, cất Hứa Âm và lão Chu vào rồi lặng lẽ đi ra khỏi Học Viện Ác Mộng.
“Phải nghĩ cách để ông chủ của Học Viện Ác Mộng tỉnh lại càng sớm càng tốt, tiếc là bác sĩ Vệ đang ở trong nhà ma xử lý mọi chuyện, không đưa ông ấy ra ngoài.”
Ngay từ khi ở đồn cảnh sát, Trần Ca đã nghe thấy tên bệnh viện mà các diễn viên trong nhà ma đang nằm từ cuộc trò chuyện của cảnh sát.
Sau khi rời khỏi hầm đậu xe, anh bắt taxi đến bệnh viện kia.
Bệnh viện ở Tân Hải này rất lớn và có rất nhiều bệnh nhân, Trần Ca đi lang thang cả buổi mới tìm thấy một cảnh sát đứng canh ngoài phòng bệnh nào đó.
“Tất cả các diễn viên của Học Viện Ác Mộng đều ở trong phòng bệnh đó?” Trần Ca giả vờ vô tình đi ngang qua phòng bệnh kia. Khi liếc qua cửa sổ kính trên cửa phòng bệnh, đồng tử của anh híp lại, sử dụng Âm Đồng.
“Tất cả mọi người đều ở đây, tại sao lại không nhìn thấy ông chủ nhà ma đâu nhỉ? Chẳng lẽ anh ta vẫn còn đang trong phòng cấp cứu à? Không thể nào, lão Chu và Hứa Âm tốt bụng như vậy, chắc là không ra tay độc ác quá đâu.”
Trần Ca hiểu rõ nhân viên của mình, anh tin tưởng họ từ tận đáy lòng.
Trước khi khơi dậy sự nghi ngờ của cảnh sát, Trần Ca chủ động đi tìm đối phương, vẻ mặt tràn đầy lo lắng: “Đồng chí cảnh sát, anh trai tôi không sao chứ?”
Nhìn thấy Trần Ca thở hổn hển, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, tuy rằng cảnh sát thấy không thể hiểu nổi, nhưng cũng không đuổi anh đi ngay: “Anh của anh là ai?”
“Chính là ông chủ của Học Viện Ác Mộng! Tôi nghe nói anh ấy đã xảy ra chuyện, có nghiêm trọng lắm không?”
“Anh là em trai của Thượng Quan Khinh Hồng?” Cảnh sát ra hiệu cho Trần Ca bình tĩnh: “Tình hình của anh trai anh bây giờ không tốt lắm, vẫn còn đang hôn mê sâu. Chúng tôi đã chuyển anh ta đến thành phố Hàm Giang để điều trị thêm theo khuyến cáo của bác sĩ.”
“Các anh đưa anh ấy đến Hàm Giang?” Vẻ kinh ngạc trên mặt Trần Ca không thể che giấu được, nhưng anh phản ứng lại rất nhanh, vội nói: “Các anh không để anh ấy điều trị trong bệnh viện lớn ở Tân Hải, mà lại đưa đến bệnh viện ở một thành phố nhỏ. Theo tôi biết, điều kiện chữa bệnh ở đó thua xa Tân Hải! Các anh đang đùa giỡn với tính mạng của anh trai tôi đấy à?”
“Đừng lo lắng. Đúng là trình độ chữa bệnh tổng thể của Hàm Giang không tốt bằng Tân Hải thật, nhưng họ rất chuyên nghiệp trong việc điều trị chứng sợ hãi quá mức và ngất xỉu.”
“Anh không lừa tôi chứ?”
“Anh có thể tự lên mạng kiểm tra thử. Bệnh viện đó tên là Bệnh viện Trung ương Hàm Giang, trong đó có một khu được chuyên dùng để điều trị ngất xỉu.”
Sau khi có được thông tin mình muốn, Trần Ca không nói chuyện với cảnh sát nữa, mang vẻ mặt lo lắng chuẩn bị rời đi.
“Chờ một chút!” Cảnh sát nhìn bóng lưng của Trần Ca, đột nhiên cảm thấy người đàn ông này hơi quen mắt, hình như buổi trưa đã nhìn thấy anh ta rồi.
Trần Ca không quay đầu lại, trà trộn vào trong đám đông, tranh thủ lúc đối phương không để ý thì đi vào hành lang.
“Cảnh sát này có trí nhớ rất tốt, suýt chút nữa đã bị anh ta nhận ra.” Để tránh gặp lại người kia, Trần Ca lên lầu hai, định đi một vòng rồi mới rời đi.
Kết quả là vừa mới đi được vài bước, anh đã sững sờ. Đằng xa có một người ngồi trên ghế ngoài cửa phòng bệnh sang trọng, người đó đang nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc.
“Ông chủ? Không phải cậu đi tham quan nhà ma của người ta sao? Sao cậu lại chạy vào bệnh viện thế?”
Người đàn ông ngồi bên ngoài phòng bệnh sang trọng là Trương Kính Tửu. Buổi sáng anh ta xin Trần Ca nghỉ phép, nói cha anh ta bị ốm, muốn đến Tân Hải để thăm cha mình. Đúng lúc Trần Ca định đến Học Viện Ác Mộng tham quan, hai người bèn đi cùng một chuyến tàu cao tốc đến Tân Hải.
Trần Ca không muốn nói nhiều về vấn đề này. Anh đâu thể nói với Trương Kính Tửu rằng thật ra bệnh viện đã là trạm thứ ba của anh, lúc trước anh còn ngồi xe cảnh sát đến đồn cảnh sát nữa kìa.
“Tình trạng của ông cụ ổn định chứ?” Trần Ca ngồi bên cạnh Trương Kính Tửu, nhìn thoáng vào phòng bệnh qua cửa sổ.
“Vẫn ổn, tôi…" Trương Kính Tửu thở dài: “Đôi khi tôi cảm thấy mình rất vô dụng. Lẽ ra tôi nên đến thăm ông ấy sớm hơn. Hôm nay chúng tôi đã nói chuyện rất lâu, tuy rằng khúc mắc hơn mấy chục năm vẫn chưa được giải quyết hết, nhưng ít nhất cả hai chúng tôi đều đã tiến thêm một bước.”
Trương Kính Tửu ngơ ngẩn nhìn cửa phòng bệnh, nhìn về phía ông lão đã ngủ say trên giường bệnh: “Trước đây tôi cảm thấy ông ấy là một tên khốn vô lý, tính tình thô bạo, ngày nào cũng đi tiệc tùng, không để ý đến gia đình. Mãi tới tận bây giờ thấy ông ấy nằm ở trên giường, ngã bệnh, tôi mới đột nhiên phát hiện một người đàn ông mạnh mẽ như ông ấy cũng sẽ già đi.”
Trương Kính Tửu lén quay đầu đi, một lúc sau giọng của anh ta mới trở lại bình thường: “Ngại quá, lâu lắm rồi tôi không gặp ông ấy, có hơi…”
“Không sao, tôi hiểu mà.” Trần Ca khẽ vỗ vai Trương Kính Tửu, không nói gì, yên lặng ngồi bên cạnh.
Khi Trương Kính Tửu trưởng thành, anh ta một thân một mình đến Hàm Giang làm ăn. Ngoại trừ người cha nằm trong phòng bệnh, anh ta không có bất kỳ bạn bè nào ở Tân Hải, lúc này người có thể nghe anh ta trút bầu tâm sự chỉ có một mình Trần Ca.
Gần 6 giờ, Trương Kính Tửu gọi y tá tới, nhét một lá thư viết tay cho cô, nhờ cô đưa cho cha của mình, sau đó rời đi cùng Trần Ca.
“Ông chủ, tại sao lúc mới xuống lầu, cảnh sát kia cứ nhìn cậu vậy?”
“Không phải anh nên quan tâm tại sao lại có cảnh sát ở trong bệnh viện à?”
“Ừ, tại sao lại có cảnh sát ở bệnh viện nhỉ? Chẳng lẽ Tân Hải xảy ra vụ án gì à?”
“Chắc vậy.”
Hai người trở lại Hàm Giang trên chuyến tàu cao tốc cuối cùng. Khi vừa rời nhà ga, Trần Ca và Trương Kính Tửu đi thẳng đến nhà ma ở vùng ngoại ô phía Tây.
Cả ngày Trần Ca không ở trong nhà ma, anh lo nhà ma sẽ xảy ra chuyện.
Còn Trương Kính Tửu, anh ta chỉ đơn giản là muốn đến giúp thôi. Suy cho cùng cả ngày nay anh ta không làm gì cả, mà lúc đang thăm cha mình, Trần Ca lại gửi cho anh ta một bao lì xì lớn, bảo anh ta mua ít đồ cho cha mình.
Nói thật, Trương Kính Tửu rất cảm động.
Sau khi vào khu vui chơi Thế Kỷ Mới và đến cánh cửa của nhà ma, Trần Ca nhận ra những lo lắng của mình là không cần thiết. Cả ngày nay việc làm ăn không xảy ra vấn đề gì cả.
Sau khi Tiểu Cố và Từ Uyển dọn dẹp xong thì tan làm, Cái Kéo đi theo chú Từ đi giúp những nơi khác trong khu vui chơi, sẵn tiện làm quen với các đồng nghiệp khác.
Thật ra, chú Từ cũng muốn tốt cho Cái Kéo. Cái Kéo lầm lì ít nói, anh ta khác với Tiểu Cố, nếu không có ai dẫn dắt thì e là cả đời này anh ta cũng sẽ không bao giờ nói chuyện với các nhân viên khác trong khu vui chơi.
“Chú Từ, cả ngày hôm nay không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?” Trần Ca không ngờ đã muộn như vậy mà trong khu vui chơi vẫn còn rất nhiều nhân viên chưa tan làm, họ đang trang trí địa điểm, chuẩn bị cho mùa cao điểm sắp tới.
“Không có cậu ở đây, hôm nay gió yên biển lặng, tốt hơn trước kia rất nhiều.” Tâm trạng của chú Từ có vẻ rất tốt.
“Nước chảy mới có thể nuôi cá lớn, cứ gió yên biển lặng mãi thì cũng không được.” Trần Ca bảo Trương Kính Tửu giúp đỡ, còn anh thì quay lại nhà ma, thả những lệ quỷ đỏ trong ba lô trở lại vị trí cũ.
Thử nghiệm lần này có ảnh hưởng rất lớn đối với anh, sau này anh hoàn toàn có thể tranh thủ ban ngày để làm một vài việc.
“Các nhân viên của mình đã thuộc lòng quy định, sau này họ có thể tự đi dọa người rồi.”
Sau khi xem qua tất cả các cảnh tượng và không phát hiện ra điều gì bất ổn, Trần Ca dùng cuốn truyện tranh để thu các bác sĩ vào, rời khu vui chơi Thế Kỷ Mới một lần nữa và bắt taxi đến Bệnh viện Trung ương Tân Hải.
…
Chậm rãi mở mắt, ánh sáng trắng của phòng bệnh trong bệnh viện chiếu vào khuôn mặt. Thượng Quan Khinh Hồng, ông chủ của Học Viện Ác Mộng khẽ chép đôi môi tái nhợt và nứt nẻ của mình, phải mất vài giây ý thức của anh ta mới từ từ tỉnh táo.
Đầu óc nặng trĩu, choáng váng, anh ta muốn đưa tay lên, cố gắng mấy lần mới làm được.
“Mình đang ở đâu?”
Khó khăn quay cổ, Thượng Quan Khinh Hồng thấy mình đang nằm trên giường bệnh, có hai bác sĩ đang đứng bên cạnh.
“Đây là phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện Trung ương Hàm Giang. Anh đã hôn mê suốt một buổi chiều, chúng tôi phải dùng rất nhiều biện pháp mới khiến anh tỉnh lại được.” Bác sĩ đứng đầu bảo Thượng Quan Khinh Hồng không được di chuyển: “Hãy nghỉ ngơi cho khỏe. Chúng tôi đã liên hệ với cảnh sát Tân Hải, chắc là ngày mai bọn họ sẽ đến.”
“Liên hệ với cảnh sát? Tại sao lại phải liên hệ với cảnh sát?" Thượng Quan Khinh Hồng ôm chặt lấy đầu, anh ta cảm thấy hình như mình vừa gặp phải một cơn ác mộng vô cùng chân thật.
“Chúng tôi cũng không biết tình hình cụ thể. Chúng tôi chỉ là bác sĩ và chỉ có trách nhiệm cứu người. Anh cứ nghỉ ngơi ở đây cho khỏe đi. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, lần hôn mê nặng này sẽ kèm theo một số di chứng, cần phải an dưỡng từ từ.”
Bác sĩ dặn Thượng Quan Khinh Hồng vài câu rồi rời đi, đến giờ Thượng Quan Khinh Hồng vẫn không hiểu tại sao mình lại nằm ở phòng bệnh trong bệnh viện Hàm Giang.
“Ông chủ, anh cũng đến tham quan nhà ma của anh ta à?” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ giường bệnh bên cạnh. Thượng Quan Khinh Hồng nhìn sang bên và phát hiện một người đàn ông có vẻ ngoài nữ tính đang nhìn mình với nụ cười gượng gạo.
“Lý Trường Âm? Tại sao cậu lại ở đây?" Thượng Quan Khinh Hồng không ngờ lại nhìn thấy nhân viên của mình trong phòng bệnh.
“Phòng bệnh này chuyên dùng để chữa trị cho những du khách đến tham quan khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Không chỉ tôi, mà họ cũng là nạn nhân của ngôi nhà ma kia.” Lý Trường Âm chỉ vào những giường bệnh khác. Tới giờ Thượng Quan Khinh Hồng mới phát hiện phòng bệnh này rất rộng, là do ba phòng ghép lại.
Dáng vẻ hôn mê của mình bị nhiều người thấy như vậy, Thượng Quan Khinh Hồng hơi tức giận, nhưng anh ta nhanh chóng phát hiện trong mắt những bệnh nhân này không có sự giễu cợt, mà tràn đầy nỗi thấu hiểu và cảm thông.
Cảm giác đồng cảm đến từ nội tâm này là sao đây?
Thượng Quan Khinh Hồng ho khan một tiếng, miễn cưỡng chống đỡ thân thể: “Mọi người đều ngất xỉu trong nhà ma ở vùng ngoại ô phía Tây à?”
Đồng bệnh tương liên, mấy bệnh nhân đều gật đầu.
“Trường Âm, cậu đến sớm, có thể giới thiệu họ với tôi không?” Thượng Quan Khinh Hồng nháy mắt với Lý Trường Âm.
“Bệnh nhân giường số 1 cạnh cửa sổ tên là Phí Hữu Lượng. Cậu ấy là bệnh nhân đầu tiên trong phòng bệnh này. Hiện tại cậu ấy đã gần bình phục, nhưng không thể nghe thấy bất kỳ từ nào liên quan đến nhân duyên, một khi nghe thấy sẽ đổ bệnh.”
“Ông chú ở giường số 2 là nhà thiết kế của khu vui chơi Tương Lai Ảo, đêm nào anh ấy cũng gặp ác mộng.”
“Còn giường số 3...”
Lý Trường Âm lần lượt giới thiệu các giường bệnh, lời nói đầy xót xa, Thượng Quan Khinh Hồng nghe mà muốn khóc theo. Tất cả mọi người trong phòng này đều là người bị hại, chuyện họ gặp phải vô cùng đáng thương.
“Được rồi, đừng nói nữa.” Thượng Quan Khinh Hồng nhìn tất cả các bệnh nhân trong phòng bệnh, chậm rãi siết chặt tay, nhịn một hồi lâu mới nói: “Tất cả chúng ta đều gặp phải cảnh ngộ giống nhau, chúng ta đều là nạn nhân của nhà ma đó, vấn đề này không thể để yên như vậy được!”
Bản thân Thượng Quan Khinh Hồng cũng là ông chủ, từng trải qua sóng to gió lớn, không phải loại người dễ dãi trước thất bại như vậy.
“Anh muốn làm gì?” Nhà thiết kế của khu vui chơi Tương Lai Ảo lên tiếng, anh ta cảm thấy Thượng Quan Khinh Hồng khác với những bệnh nhân khác.
“Tôi nghĩ chúng ta có thể đoàn kết lại. Mọi người đều là nạn nhân, chúng ta có thể viết ra kinh nghiệm của bản thân, sau đó tìm kiếm sai sót và sơ hở.” Đôi mắt của Thượng Quan Khinh Hồng dần trở nên sắc bén, lời nói của anh ta khiến tất cả những bệnh nhân có mặt phải tò mò.
“Anh trai, xưng hô thế nào đây?” Phí Hữu Lượng là người bình phục tốt nhất, trông cậu ta khá giống người bình thường.
“Thượng Quan Khinh Hồng.”
“Mới vừa nghe tên, tôi đã cảm thấy anh không tầm thường.” Phí Hữu Lượng đang định nói gì đó, ánh mắt đột nhiên lia tới cửa sổ phòng bệnh, thân thể bất giác rùng mình, khó có thể tin vào mắt mình.