“Khi Cao Nhữ Tuyết muốn đi thang máy thì đúng lúc gặp người mặc áo mưa đi xuống lầu, đây chỉ là một chuyện trùng hợp.”
Cảnh sát lùng bắt người mặc áo mưa gặp áp lực rất lớn, Trần Ca đặt mình vào vị trí đó, anh cảm thấy có lẽ hung thủ muốn rời khỏi khu chung cư Tây Hà Hồ, đang chuẩn bị tẩu thoát khỏi nơi này.
“Tạm thời vẫn chưa xác định được, không loại trừ khả năng theo đuôi diệt khẩu.” Lý Chính nhìn camera giám sát trong thang máy: “Chúng tôi cũng nghi ngờ rằng hung thủ ở trong khu chung cư Tây Hà Hồ này, bởi vì có một số camera giám sát trong chung cư bị người ta phá hỏng vào ba ngày trước. Đó cũng chính là thời gian vụ án móc mắt đầu tiên xảy ra.”
Sau khi Lý Chính nói xong thì liếc mắt nhìn Trần Ca đầy nghi ngờ, cảnh sát đang nắm giữ phần lớn manh mối nhưng mới suy đoán hung thủ có thể ở trong khu chung cư Tây Hà Hồ. Trần Ca chỉ có một mình, cũng không có sự trợ giúp của tập thể mà không chỉ chắc chắn hung thủ ở khu chung cư Tây Hà Hồ, thậm chí ngay cả địa chỉ chính xác của hung thủ cũng đoán ra được.
Thật sự, nếu Lý Chính không quen với Trần Ca, có lẽ anh ta sẽ nghi ngờ Trần ca liên quan tới vụ án này.
Đi vào trong thang máy, nhân viên bảo vệ của khu chung cư cung cấp tất cả tin tức cơ bản về các hộ gia đình ở tầng hai mươi ba cho Trần Ca và Lý Chính.
Trong tên của chủ hộ không có ba chữ Hàn Bảo Nhi, căn cứ vào trí nhớ của nhân viên bảo vệ thì tầng hai mươi ba của tòa nhà số ba cũng không có cô gái nào cực kỳ xinh đẹp.
“Trần Ca, hay là anh đoán sai rồi?”
Sau khi cảnh sát đi tới khu chung cư Tây Hà Hồ đã lập tức phong tỏa tòa nhà số ba, bọn họ cũng đã lục soát rất nhiều hộ gia đỉnh rồi.
Trần Ca cũng không quá chắc chắn vào kết quả tiên đoán của Bút Tiên, anh chỉ chắc 50% mà thôi.
Anh nghĩ một lúc, quay đầu hỏi nhân viên bảo vệ: “Góc của cầu thang tầng hai mươi ba có lắp camera giám sát không?”
“Camera giám sát từ tầng mười lăm trở lên đã bị hỏng từ lâu rồi, vẫn chưa kịp sửa. Chủ yếu là trước đây đã từng gọi người tới sửa, sau đó chẳng biết vì sao lại bị hỏng. Sau lại bị mấy lần nữa, chúng tôi cũng không muốn sửa.” Nhân viên bảo vệ nói cẩn thận từng li từng tí, dù sao chuyện này cũng là do bọn họ thiếu trách nhiệm: “Trong khu chung cư của chúng tôi có ba nhóm bảo vệ, trước đây chưa từng xảy ra chuyện này...”
“Trước đây không xảy ra, không có nghĩa là sau này không xảy ra.” Trần Ca không thèm so đo với nhân viên trực ban: “Anh có biết các gia đình trong tầng hai mươi ba của tòa nhà số ba không? Tầng này có người nào có hành động không bình thường không?”
“Người không bình thưởng?” Nhân viên trực ban lắc đầu.
“Vậy các anh có nhận được khiếu nại nào của cư dân ở đây không? Ví dụ như nửa đêm có căn hô nào đó truyền ra những âm thanh kỳ lạ hoặc ngửi thấy mùi gì gay mũi?” Trần Ca mở miệng hỏi, Lý Chính đứng ở bên cạnh cũng không nói chen vào.
Nhân viên trực ban trầm tư một chút, mắt nhìn về một cửa phòng ở tận cuối hành lang: “Chúng tôi từng nhận được điện thoại của một hộ gia đình, nhưng không phải khiếu nại mà là xin giúp đỡ.”
“Xin giúp đỡ?” Trần Ca và Lý Chính đều dừng bước.
“Có một hộ gia đình trong tầng hai mươi ba thường xuyên xảy ra bạo lực gia đình, gây huyên náo rất lớn. Nhưng chúng tôi chưng từng nhận được điện thoại cầu cứu từ người trong cuộc. Đều là những hàng xóm không nghe được nữa nên gọi cho chúng tôi.” Nhân viên trực ban dẫn Trần Ca và Lý Chính đi tới cửa một căn hộ ở tận cuối hành lang: “Chính là nhà này.”
Đối chiếu với tin tức chủ hộ mà bên bảo vệ cung cấp, chủ nhà này tên là Cầu Mãnh, là huấn luyện viên của một câu lạc bộ thể hình hạng sang rất nổi tiếng.
“Người các anh tìm chắc chắn không phải anh ta, Cầu Mãnh cao gần 1m9, tôi đã nhìn hung thủ mặc áo mưa trên camera giám sát rồi, cùng lắm người đó cao khoảng 1m7 mà thôi. Chắc chắn không phải một người.”
“Mở cửa đi, vào xem trước xem sao.” Lúc này, Trần Ca sẽ không bỏ qua bất cứ nơi khả nghi nào.
Dường như nhân viên trực ban có vẻ sợ Cầu Mãnh, gõ cửa hơi miễn cưỡng: “Có ai không? Chúng tôi là nhân viên bảo vệ.”
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, không có ai đáp lại.
Trần Ca đụng vào vai Lý chính một cái: “Có lẽ nhà này có vấn đề, gọi người của các anh tới đây đi. Thật sự không được thì sử dụng bạo lực để mở cửa.”
“Anh nói đơn giản nhỉ, dưới tình huống không có chứng cớ nào, chúng tôi cũng không có quyền phá cửa nhà người ta để vào.” Lý Chính suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Ít nhất phải được đội trưởng Nhan đồng ý mới được.”
Lúc hai người trò chuyện với nhau, trong nhà bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân. Một lát sau cửa chống trộm được mở ra, một người đàn ông đẹp trai cao to, vóc dáng lực lưỡng đứng ở cửa.
Hai mắt anh ta có vẻ buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, mắt hơi sưng đỏ, nhìn như mấy ngày liền không được ngủ yên.
“Các anh có chuyện gì sao?”
Nhân viên bảo vệ trực ban cố nặn ra một nụ cười, hơi ngại ngùng nói: “Hình như có một hung thủ giết người trốn trong khu chung cư của chúng ta, cảnh sát muốn hỏi anh một vài câu ấy mà.”
“Hỏi tôi?” Người đàn ông có vẻ hơi ngạc nhiên, anh ta dần dần tỉnh táo lại, thấy trên người Lý Chính mặc đồng phục cảnh sát, vẻ mặt anh ta hơi thay đổi: “Tôi vẫn ngủ trong nhà, không biết gì cả.”
“Chúng tôi có thể vào trong nói chuyện không?” Năm giác quan của Trần Ca vô cùng nhạy cảm, lúc cửa mở ra, anh loáng thoáng ngửi thấy trong không khí có mùi máu tươi thoang thoảng.
Cầu Mãnh liếc nhìn Trần Ca, anh ta không muốn người ngoài vào trong nhà mình.
“Đây là giấy chứng nhận của tôi, hy vọng anh có thể phối hợp để chúng tôi điều tra.” Lý Chính lập tức lấy giấy chứng nhận ra, bật bộ đàm điều một tổ nhân viên khác tập hợp tại tầng hai mươi ba của tòa nhà số ba, ngay trước mặt Cầu Mãnh.
Biết không thể trốn tránh được nữa, Cầu Mãnh mở cửa chống trộm ra: “Vào đi, trong nhà hơi bừa bộn.”
Bàn của phòng khách bị ném đổ, các đồ đạc tán loạn đầy đất, bình hoa cũng bị ném vỡ, mấy đóa hoa còn tươi rõ ràng mới mua rơi trên mặt đất, dường như bị người hung hăng đạp mấy phát, cánh hoa bị giẫm nát.
“Bạo lực gia đình?” Trần Ca là người đầu tiên đi vào phòng khách, sau khi thấy tình cảnh trong phòng khách, trong đầu anh hiện lên mấy từ này.
“Có gì muốn hỏi thì hỏi nhanh lên.” Sắc mặt Cầu Mãnh khó chịu, anh ta rất ghét có người ngoài vào trong nhà mình. Điều này làm anh ta cảm thấy bí mật của mình bị đưa ra ngoài ánh sáng.
“Tối nay, từ 8 giờ tới 12 giờ anh đang ở đâu?”
“Đang ở nhà chơi game.”
“Ai có thể làm chứng cho anh?”
“Cần chứng minh cái gì? Tôi cũng chẳng phải hung thủ, các người tìm lộn người rồi.” Cầu Mãnh lớn tiếng, anh ta rất nóng tính, cho dù đối mặt với cảnh sát vẫn nổi nóng.
“Tôi lặp lại một lần nữa, ai có thể làm chứng cho anh?” Lúc này, Lý Chính như biến thành một người khác, hình thể của Lý Chính không thể chiếm ưu thế so với Cầu Mãnh được, nhưng lại làm cho người ta có cảm giác nếu hai người thật sự đánh nhau, chỉ trong vòng vài chiêu là anh ta đã chế phục được Cầu Mãnh rồi.
“7 giờ 30 phút tôi về đến nhà, ăn cơm, sau đó bắt đầu chơi game.” Cuối cùng, Cầu Mãnh cũng vẫn phải chịu thua, anh ta mở máy vi tính ra: “Bình thường lúc rảnh rỗi tôi thường thích livestream, dạy người ta làm sao để rèn luyện cơ bắp. Đêm nay cảm thấy hơi phiền nên không muốn nói chuyện với người khác, chỉ livestream chơi game một mình thôi.”
Kiểm tra video livestream, lời Cầu Mãnh nói đều là thật, từ 8 giờ đến 12 giờ đêm, anh ta vẫn ngồi chơi game.
“Tại sao đêm nay anh lại cảm thấy phiền?” Lý Chính không buông tha bất cứ điểm đáng ngờ nào trong lời nói của Cầu Mãnh.
“Cãi nhau với bạn gái.”
“Anh đánh cô ấy?” Lý Chính nhìn một đống hỗn độn trong phòng khách.
“Đúng.”
“Vì sao lại đánh cô ấy? Đánh cô ấy vào lúc nào?”
“Chuyện này cũng phải nói sao?” Tính cách của Cầu Mãnh rất nóng nảy, dường như anh ta sắp tới ranh giới bùng nổ: “Khoảng 10 giờ 30 phút, lúc đó tôi đang livestream, camera cũng không tắt. Không tin thì các người có thể tự xem video.”
Thời gian mà Cầu Mãnh nói đúng là lúc người mặc áo mưa ngồi xổm ở ngoài cửa nhà Cao Nhữ Tuyết, chuẩn bị tập kích cô.
Nếu lời mà Cầu Mãnh nói đều là thật, vậy thì anh ta và bạn gái của anh ta đều có chứng cứ ngoại phạm.
Lý Chính sử dụng máy tính của Cầu Mãnh, tìm được đoạn video livestream kia.
Cầu Mãnh chơi game tới khoảng 11 giờ đêm, trong video vang lên giọng nói của bạn gái anh ta, hai bên cãi nhau chỉ vì một chuyện nhỏ. Sau đó Cầu Mãnh rời khỏi camera, bình hoa trong phòng bị ném vỡ, cái bàn cũng bị lật đổ. Sau đó lại nghe thấy tiếng chửi mắng và tiếng khóc lóc.
“Tôi biết mình làm sai, nhưng đôi khi tôi cũng không khống chế được bản thân mình.” Thái độ của Cầu Mãnh rất hời hợt, điều này làm những người ở đây đều thấy phẫn nộ.
“Bất cứ lúc nào sử dụng bạo lực với người vô tội đều là vi phạm nhân quyền. Anh phải biết rằng bạo hành gia đình làm người khác bị thương cũng sẽ phải chịu phạt.” Lý Chính đứng lên, bảo nhân viên bảo vệ ở bên cạnh: “Sau này, nếu gặp tình huống này nữa, nhất định các anh phải xử lý. Dung túng chỉ cổ vũ cho anh ta mắc thêm sai lầm nghiêm trọng hơn.”
“Tôi hiểu rồi.”
Lý Chính đứng lên, nhưng dường như không yên lòng: “Bây giờ bạn gái anh ở đâu? Tôi muốn xem vết thương của cô ấy một chút.”
“Trong phòng ngủ, cô ấy khóa trái cửa, tôi không vào được.” Cầu Mãnh nằm ra sofa, không có biểu hiện gì là muốn đứng lên.
“Phòng ngủ nhà anh không có chìa khóa dự phòng sao? Mở cửa ra.”
“Cảnh sát các người đều rảnh rỗi như vậy sao? Không phải bên ngoài có tội phạm giết người chưa bắt được à? Chuyện nhà tôi, tôi tự giải quyết là được rồi.” Hai hàng lông mày của Cầu Mãnh nhăn lại, cánh tay hiện lên từng đường gân xanh.
“Bởi vì tôi là cảnh sát nên tôi không thể không quản.” Lý Chính nhìn Cầu Mãnh chằm chằm, chỉ vào phòng ngủ: “Mở cửa ra.”
Thái độ của anh ta kiên định, Cầu Mãnh tự biết không thể lừa bịp được nữa, bèn đứng dậy đi về phía tủ quần áo để tìm chìa khóa, mở cửa phòng ngủ ra.
Khác hẳn với đống hỗn độn ở phòng khách, tất cả mọi thứ trong phòng ngủ được bày rất gọn gàng, ngay ngắn, không biết do có người quét dọn hay vốn nó không bị đập phá.
Trong phòng ngủ mơ hồ có tiếng khóc của phụ nữ, rất nhỏ, giống như rất ấm ức nhưng vẫn không dám khóc quá lớn tiếng.
“Bạo hành gia đình không thể dung túng. Nếu cô cần giúp đỡ có thể tìm hội phụ nữ ở địa phương hoặc báo cảnh sát cũng được.” Lý Chính nhìn người phụ nữ nằm trên giường, quay lưng về phía anh ta, nhìn từ bóng lưng thì có vẻ không xảy ra chuyện gì cả.
Nhưng kinh nghiệm làm cảnh sát nhiều năm khiến anh ta cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ. Anh ta đi vòng qua phía bên kia giường, nhìn về phía khuôn mặt của người phụ nữ.
Họa sĩ phác họa chân dung tội phạm trong cục cảnh sát có vẽ ra diện mạo của hung thủ. Hung thủ của án móc mắt có một số đặc điểm: trong tay cầm hung khí chuyên dụng của kẻ giết người, không quá khỏe, bề ngoài rất đẹp cho người ta cảm giác rất thân thiện, dễ làm người ta buông lỏng cảnh giác.
Những điểm này, Lý Chính đã sớm ghi tạc trong lòng, nhưng khi anh ta sắp nhìn thấy khuôn mặt của cô gái này thì điện thoại di động của anh ta đột nhiên vang lên.
Lý Chính lấy điện thoại di động ra, nhận cuộc gọi, phát hiện là đội trưởng Nhan gọi tới. Đội trưởng Nhan nói với anh ta rằng đã phát hiện hung thủ của vụ án móc mắt, bảo anh ta lập tức dẫn người tới.
Nhận được lệnh, Lý Chính vội vã nhìn qua người phụ nữ nằm trên giường, mái tóc của cô ta rũ xuống che mất nửa khuôn mặt, không nhìn rõ diện mạo trông như thế nào.
Xuất phát từ tín nhiệm tuyệt đối với đội trưởng Nhan, anh ta nói với người phụ nữ kia mấy câu rồi lập tức bước ra khỏi phòng ngủ.
“Đã bắt được hung thủ rồi, Trần Ca, chúng ta đi ngay thôi.” Lý Chính lấy điện thoại di động rồi bước ra ngoài, nhưng bị Trần Ca ngăn lại.
“Đừng đi vội, hình như người này đang nói dối.”
Lúc Lý Chính sắp thấy khuôn mặt của người phụ nữ thì trùng hợp lại nhận được điện thoại của đội trưởng Nhan, Trần Ca thấy điều này không bình thường chút nào.
Điều làm anh càng nghi ngờ hơn là Đội Điều tra Hình sự thuộc chi cục thành phố thường dùng bộ đàm để liên lạc ở hiện trường. Vì sao đội trưởng Nhan lại dùng điện thoại di động gọi cho Lý Chính?
“Anh nhìn bình hoa bị rơi vỡ kia đi.” Trần Ca chỉ những mảnh vỡ trên mặt đất: “Nếu không may đụng vào tủ, bình hoa đang để ở mép tủ lăn xuống, đáng ra phải vỡ ở ngay gần tủ chứ. Anh nhìn đi, phần trung tâm của những mảnh vỡ cách tủ phải đến hơn 1 mét. Nói cách khác, bình hoa này không phải vô tình lăn xuống mà bị người ta cố ý ném vỡ.”
Lý Chính nhìn thoáng qua, phát hiện đúng là như vậy thật.
“Vừa rồi, lúc anh đi vào phòng ngủ, tôi đã nhìn thoáng qua bên trong. Trong phòng ngủ rất sạch sẽ, trên sàn không có vệt nước nào, khác hẳn với phòng khách. Tôi thấy rất ngạc nhiên là một người đàn ông mất lý trí vì sao chỉ nổi điên ở phòng khách mà thôi?”
Trần Ca nhìn xung quanh một lượt: “Phòng bếp, nhà vệ sinh cũng rất sạch sẽ, chỉ có phòng khách là bị làm loạn, hơn nữa loạn một cách kiềm chế. Cho nên tôi kết luận rằng đó là cố ý bày ra.”
Anh lôi Lý Chính lui về phía sau một bước: “Hai vợ chồng vô tội sao lại tạo ra một trận bạo hành gia đình giả vào ban đêm trong thời điểm nhạy cảm như vậy? Có phải bọn họ đang che giấu cái gì không? Còn những chứng cứ mà người đàn ông kia cung cấp lúc nãy, cả đoạn video livestream nữa. Trong video chỉ có bản thân anh ta thôi, bạn gái của anh ta không hề có trong đó, tôi rất nghi ngờ đoạn video đó có vấn đề.”
Nghe Trần Ca nói như thế, Lý Chính cũng thấy kỳ quặc, anh ta bảo nhân viên bảo vệ rời phòng đi gọi người, còn mình và Trần Ca chặn hai bên trái phải của Cầu Mãnh.
Lúc Trần Ca nói những lời đó, ban đầu Cầu Mãnh còn tỏ ra oan uổng, nhưng đến cuối cùng anh ta trở nên lặng thinh.
“Đừng phản kháng vô ích, đứng lên đi!”
Cùng lúc đối diện với Lý Chính và Trần Ca, Cầu Mãnh cúi đầu. Một lúc lâu sau, dường như anh ta đã đưa ra quyết định: “Năm vụ án móc mắt đó đều là tôi làm, tôi đi với các anh.”
“Anh là hung thủ?” Lý Chính và Trần Ca liếc nhìn nhau, đồng thời cũng hiểu ý nghĩ của người đàn ông này, anh ta muốn gánh tội thay cho người yêu của mình.
“Đứng lên đi, đừng có làm bừa!” Lý Chính lấy bộ đàm ra, đang định báo cáo với đội trưởng Nhan thì điện thoại di động lại vang lên, mở ra thì lại là điện thoại của đội trưởng Nhan.
“A lô? Đội trưởng Nhan, bên phía tôi phát hiện nghi phạm, xin trợ giúp!” Sau khi Lý Chính nói xong, đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng đội trưởng Nhan nói ba chữ.
“Nhìn phía sau.”“
Lý Chính quay đầu nhìn về đằng sau theo bản năng, không biết từ lúc nào người phụ nữ trong phòng ngủ kia đã đi tới phía sau anh ta, từng đứa bé gầy như que củi leo lên thân thể Lý Chính.
Càng quỷ dị hơn là dường như Lý Chính không thấy những thứ này, hai mắt anh ta nhìn chằm chằm hốc mắt đen ngòm của người phụ nữ kia, như bị thôi miên vậy.
“Không phải tôi muốn giết các người, mà là các người tự tìm đường chết.”
Giọng người phụ nữ này nghe hơi khàn khàn, cho người ta cảm giác tuổi cô ta không nhỏ, nhưng khi nhìn thấy gương mặt đó, tất cả mọi người đều sẽ khiếp sợ.
Rất khó có thể hình dung vẻ đẹp này, nó là sự pha trộn giữa bệnh hoạn và điên cuồng, như một đóa hoa hồng nở trong bãi tha ma vậy.
Hấp thu chất dinh dưỡng tử vong, toát ra vẻ đẹp rung động lòng người.