Hai chữ cha mẹ có một ý nghĩa đặc biệt đối với Trần Ca, cho dù đó là những mảnh ký ức vụn vỡ trong tâm trí anh hay những ký ức mà bác sĩ nói cho anh biết, thì cha mẹ chính là điểm khởi đầu của mọi bí ẩn.
Có thể nói, Trần Ca trở thành Trần Ca của hiện tại, nguyên nhân quan trọng nhất là vì cha mẹ của anh.
Anh biết rất rõ điều này, nhưng anh không biết tại sao mình lại có ý tưởng như vậy.
Cha mẹ trong trí nhớ của anh chỉ là hai cái tên, và một khi anh nghĩ về những chuyện liên quan đến cha mẹ mình, não của anh sẽ cảm thấy đau đớn dữ dội.
Mặc dù cha mẹ trong miệng của bác sĩ có một hình tượng xác định nhưng lại khiến Trần Ca không thể sinh ra cảm giác tương đồng, như thể bác sĩ đang nói về cha mẹ của người khác vậy.
Với tính cách của Trần Ca, anh sẽ không thảo luận vấn đề này với người khác, nhưng anh không ngờ Tả Hàn sẽ nói thẳng ra như vậy.
Mỗi lời nói ra từ miệng của Tả Hàn như một nhát dao, nó đâm thẳng vào trong đầu Trần Ca, và xuyên qua từng mảnh ký ức.
“Bọn họ vẫn còn sống?”
Tất cả những phán đoán mà bệnh viện đưa ra đều có một tiền đề chính, đó chính là cha mẹ của Trần Ca đã qua đời trong một vụ tai nạn xe, nhưng nếu cha mẹ của Trần Ca vẫn còn sống, mọi thứ bệnh viện nói đều có thể trực tiếp bị lật tẩy!
Do đó, việc chứng minh cái gì mới là sự thật và ảo tưởng, và phán đoán xem anh có thực sự bị bệnh hay không là điều rất đơn giản, chỉ cần tìm thấy cha mẹ anh là được.
Đây là suy nghĩ cuối cùng của Trần Ca trước khi bị đau đến hôn mê, khi cơ thể anh ngã xuống anh đã đẩy mạnh Tả Hàn ra, anh lo lắng nhân cách thứ hai trong cơ thể mình sẽ làm Tả Hàn bị thương.
Nhìn thấy Trần Ca lại rơi vào hôn mê lần thứ hai, Tả Hàn hít một hơi: “Ý chí thật khủng khiếp, mạch máu khắp người anh ta phồng lên như một con côn trùng độc, anh ta thực sự có thể chịu đựng được đến khi đẩy mình ra xa rồi mới ngất đi.”
Thực ra Tả Hàn cũng có chút sợ hãi Trần Ca, nhưng một vài động tác và chi tiết tình cờ của Trần Ca đã làm giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng cậu ta.
Giống như vừa rồi, Trần Ca phải chịu đựng nỗi đau như vậy nhưng vẫn lo lắng không biết mình có làm cậu bị thương hay không.
“Một người dịu dàng như vậy, tại sao lại phải chịu tội nghiệt như này chứ?” Tả Hàn nhìn về phía cửa phòng bệnh, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Thế giới này thoạt nhìn rất đẹp đẽ, ký ức trong đầu mình cũng rất vui vẻ, nhưng một thế giới hoàn hảo như này tại sao lại đưa mình vào bệnh viện tâm thần, ở đây có thực sự đẹp đẽ như vậy không?”
...
Khi Trần Ca tỉnh dậy lần nữa thì đã đến đêm, bác sĩ Cao và hai y tá đang ở trong phòng bệnh, Tả Hàn vẫn nằm nghiêng, hình như cậu ta đang ngủ.
“Đến giờ uống thuốc rồi Trần Ca.” Bác sĩ Cao đổ ra ba viên thuốc màu trắng từ trong lọ thuốc, sau khi tận mắt nhìn Trần Ca nuốt xuống, sắc mặt mới hơi dịu đi: “Cơm để trên tủ đầu giường, cậu nhớ ăn nhé, tối nay nhớ đóng cửa thật kỹ rồi mới đi ngủ, gần đây bệnh viện xảy ra sự cố nhỏ, có một bệnh nhân bị thương, hiện tại chúng tôi còn chưa tìm ra ai đã làm việc đó, đừng chạy lung tung vào buổi tối.”
“Vâng.” Trần Ca yếu ớt gật đầu, cơ thể dường như đã đến cực hạn, sắc mặt cực kỳ kém.
“Cậu nghỉ ngơi đi.” Bác sĩ Cao thở dài và yêu cầu y tá đến cởi trói tay và dây buộc trên chân của Trần Ca ra, sau đó mới rời khỏi phòng bệnh.
“Tại sao bác sĩ Cao trông có vẻ càng ngày càng bận rộn nhỉ, mấy hôm trước ông ấy đã cho mình một cảm giác rất tự tin, có điều gì đã xảy ra sao?" Các bác sĩ tâm thần cố gắng không tiết lộ vấn đề của họ khi điều trị cho bệnh nhân, vì vậy khi họ điều trị cho một số bệnh nhân đặc biệt, họ luôn phải đặt mình trong tình trạng tốt nhất, lúc đầu bác sĩ Cao đã làm rất tốt công việc đó, nhưng tình trạng của ông đã giảm sút nghiêm trọng trong những ngày gần đây.
“Trong bệnh viện này có bệnh nhân khiến ông ta đau đầu hơn cả mình sao?” Sau khi bác sĩ Cao rời đi, vẻ mặt của Trần Ca trở lại bình thường: “Cũng không nhất thiết phải là bệnh nhân, có thể là các bác sĩ khác khiến ông ta cảm thấy đau đầu.”
Hoạt động cổ tay, Trần Ca ngồi dậy: “Xem ra trong bệnh viện thật sự đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không bọn họ cũng sẽ không tới cởi trói giúp mình.”
Lấy viên thuốc vẫn còn đặt ở đầu lưỡi ra, Trần Ca đang định nghiền viên thuốc thành bột và tiêu hủy nó thì chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.
Trong số ba loại thuốc mà bác sĩ Cao cho anh ăn lần này, hai viên có màu trắng, còn một viên thì được trộn với các vạch đen mỏng.
“Tóc sao? Không đúng, nó còn mỏng hơn cả tóc.” Trần Ca nhất thời không biết phải làm sao: “Liệu có phải bác sĩ Cao nghi ngờ mình không uống thuốc, cho nên cố ý thay một viên thuốc không?”
Trần Ca không tiêu hủy những viên thuốc luôn, mà là đi đánh thức Tả Hàn: “Người anh em, cậu có thể giúp tôi một việc được không?”
Anh nói với Tả Hàn về chuyện những viên thuốc, hy vọng Tả Hàn có thể giúp anh bắt một con côn trùng hoặc động vật nhỏ để làm thí nghiệm.
Kết quả, sau khi Tả Hàn nghe được, cậu ta trực tiếp nói rằng mình định nghiền thuốc thành bột, sau đó lén bỏ vào cốc nước của y tá trong lúc y tá đang trực.
Cậu ta thậm chí còn lên kế hoạch về thời gian và bảo Trần Ca làm điều đó trong lần kiểm tra cuối cùng trước khi y tá bàn giao.
“Hay là đừng làm thí nghiệm với người sống thì tốt hơn.” Trần Ca từ chối dứt khoát, nếu có chuyện gì, bệnh viện sẽ nghĩ ngay đến anh.
“Bọn họ đều đã sử dụng anh để làm thí nghiệm rồi, vậy mà anh vẫn nghĩ cho bọn họ? Anh cũng quát thánh mẫu đấy nhỉ?" Tả Hàn nhỏ giọng nói.
“Hình như trước đây cũng có người nói với tôi như vậy.” Trần Ca cười bất lực: “Cũng chịu thôi, tôi là người rất dễ mềm lòng với người khác.”
“Chắc chắn sẽ không chết đâu, bệnh viện đã phí rất nhiều công sức để điều trị cho anh, nên tuyệt đối sẽ không bao giờ kê đơn thuốc để trực tiếp giết chết anh, chúng ta chỉ cần phân tích các triệu chứng của thuốc bằng cách quan sát đối phương.” Tả Hàn là pháp y cho nên rất giỏi những chuyện này: “Nếu cảm thấy không an toàn, vậy thì ra tay với bệnh nhân thôi.”
Tả Hàn không thể thuyết phục được Trần Ca, cho nên cuối cùng không thể làm gì khác hơn là thử nó với côn trùng.
Tất cả những con côn trùng đã chạm vào bột thuốc đều trở nên cực kỳ phấn khích và bắt đầu ăn thịt đồng loại, có một con còn cắn nát những con khác.
“Viên thuốc màu trắng có thể làm cho người ta đờ đẫn, còn tác dụng của viên thuốc có sợi đen thì ngược lại.” Trần Ca nhìn xác côn trùng trên mặt đất, ánh mắt chậm rãi chuyển qua thắt lưng bị khống chế, hình như nhớ ra điều gì đó, anh quay đầu nhìn về phía bàn ăn ở đầu giường: “Tả Hàn, lúc trước Từ Uyển đến giao đồ ăn, chờ đến khi chúng ta ăn xong, cô ấy sẽ mang đĩa đi đúng không?”
“Ừ, cô ta sẽ nhìn anh ăn xong sau đó lập tức mang đi, tôi còn nghi ngờ người phụ nữ đó có mưu đồ khác với anh.”
“Nhưng tại sao lần này bọn họ không lấy đĩa ăn đi?” Trần Ca cầm chiếc nĩa kim loại sắc nhọn trên đĩa ăn: “Hơn nữa tôi nhớ trước đây bọn họ không bao giờ cho bệnh nhân dùng nĩa vì để bảo vệ an toàn cho bệnh nhân, kể cả đũa cũng vậy, rất hiếm khi nhìn thấy, bình thường đều chỉ cho dùng thìa nhựa dùng một lần thôi.”
Tả Hàn cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn chiếc nĩa kim loại mà Trần Ca cầm trong tay, đột nhiên rùng mình một cái: “Tôi hiểu rồi... bệnh viện muốn anh giết tôi!”
Sau khi nói ra điều này, trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh ngay lập tức.
Sau khi chung sống được vài ngày, Tả Hàn và Trần Ca đã quen biết nhau, cả hai trở thành nhân chứng cho sự thay đổi trí nhớ của nhau, nhưng khi mọi thứ đang diễn biến theo chiều hướng tốt đẹp thì bệnh viện lại lộ ra nanh vuốt của chúng.
Bọn họ muốn truyền cho Trần Ca ngọn lửa hy vọng, rồi để anh tự tay dập tắt nó, biến anh trở thành người mà anh căm ghét nhất.
Có lẽ kể từ khi Tả Hàn chuyển vào phòng bệnh này, ý nghĩa tồn tại của chàng trai trẻ tuổi này đã được định trước rồi.