Ký ức trở nên rời rạc, Trần Ca cảm thấy đầu đau muốn nứt ra mỗi khi cố gắng nhớ lại, anh lặng lẽ chịu đựng, mạch máu màu xanh bắt đầu xuất hiện trên bàn tay đang nắm chặt ga trải giường của anh.
Nhìn thấy Trần Ca đau đớn như vậy, Từ Uyển không tiếp tục nói nữa, cô nắm lấy cánh tay Trần Ca: “Tôi biết anh rất khó chịu, ăn xong thì ngủ một giấc thật ngon đi.”
Từ Uyển bê khay thức ăn trên bàn cạnh giường lên và dùng thìa đút cho Trần Ca từng miếng một.
Đầu lưỡi có thể cảm nhận rõ mùi thơm của rau và thịt, vô cùng chân thực.
Trần Ca nuốt thức ăn một cách máy móc, ánh mắt có chút trống rỗng.
Những mảnh ký ức thỉnh thoảng xuất hiện trong tâm trí nói cho anh biết rằng tất cả những gì Từ Uyển nói đều là sự thật, anh thực sự vẫn luôn tìm kiếm cha mẹ của mình, và cũng hiếm khi lái xe đến một nơi nào đó.
Càng nghĩ về điều đó, anh càng thấy chán ghét việc lái xe.
Cầm khăn giấy lên, Từ Uyển lau miệng cho Trần Ca: “Có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi. Anh nghỉ ngơi thật tốt đi, nếu như bình phục tốt thì đêm nay anh có thể chuyển ra khỏi khu cách ly, tôi biết anh rất muốn trở về khu phòng bệnh phổ thông mà.”
“Tại sao anh lại muốn trở lại khu phòng bệnh phổ thông vậy? Chẳng lẽ sống ở khu cách ly nguy hiểm sao?" Bốn chữ ở khu cách ly khiến Trần Ca có chút khó chịu, anh có ấn tượng rất sâu sắc đối với bốn chữ này.
“Ở đây không có bất kỳ nguy hiểm gì, sẽ không có ai làm anh bị thương, anh muốn trở về phòng bệnh phổ thông chỉ vì có thể nhìn phong cảnh bên ngoài bức tường của bệnh viện.” Từ Uyển bê bát đĩa rời đi.
“Nhìn phong cảnh bên ngoài tường bệnh viện?”
Sau khi Từ Uyển rời đi, phòng bệnh trở nên yên tĩnh trở lại, Trần Ca nằm trên giường, nếu anh không suy nghĩ gì thì cơn đau từ các bộ phận trên cơ thể cũng giảm đi rất nhiều.
Ánh mặt trời chiếu vào trên người, nằm trên một chiếc gối sạch sẽ, Trần Ca nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Trời trong nắng ấm, trên trời xanh còn có vài đám mây tự do di chuyển, chỉ có điều hơi khó chịu chính là tấm lưới sắt trên cửa sổ.
“Lưới sắt ngăn kẻ trộm vào, hay là ngăn bệnh nhân trốn thoát?”
Môi trường trong bệnh viện này rất tốt, khiến mọi người cảm thấy thoải mái, nhưng trong lòng Trần Ca lại có một nỗi lo lắng không thể giải thích được, anh không biết mình đang sợ điều gì.
Chỉ cần anh cố gắng nghĩ là đầu sẽ đau dữ dội, lúc không suy nghĩ gì, nằm trên giường bệnh như một con rối, cơn đau sẽ từ từ biến mất.
Từ từ di chuyển cơ thể, Trần Ca cố gắng kiểm soát cơ bắp của mình, sau khoảng một giờ, cuối cùng anh cũng đã có thể rời khỏi giường bằng chính sức lực của mình.
“Cổ tay và cổ chân bị siết chặt có vết máu tím sẫm, trên lưng và vai còn có vết bầm tím, chân trái bọc thạch cao, má bị trầy xước ...” Trần Ca đang kiểm tra cơ thể, tầm mắt chậm rãi chuyển động, cuối cùng dừng lại trên mu bàn tay của mình, nơi có vết thương hình giọt máu kỳ lạ.
“Tại sao lại xuất hiện vết thương này?”
Ngay khi Trần Ca bắt đầu suy nghĩ, dây thần kinh não bộ của anh dường như bị một bàn tay nắm chặt, cơn đau đớn ập đến gần như làm anh tan vỡ.
“Cạch!”
Cửa phòng bệnh lại bị mở ra, bác sĩ Cao một mình bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu, thấy Trần Ca đã ngồi dậy, vẻ mặt có chút kinh ngạc: “Xem ra cậu đang hồi phục rất tốt. ”
“Bác sĩ Cao, đầu của tôi đau quá.” Trần Ca ngồi bên cạnh giường, cơ thể vẫn còn rất yếu.
“Bây giờ còn chưa đến lúc uống thuốc, đến đây làm theo lời tôi nói nào, khoanh tay trước ngực và hít thật sâu.” Bác sĩ Cao kiên nhẫn hướng dẫn Trần Ca, sau khi anh bình tĩnh lại, bác sĩ Cao kéo ghế và ngồi bên cạnh giường bệnh: “Cậu còn nhớ tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?”
“Tối hôm qua?”
“Tối hôm qua cậu đột nhiên phát bệnh, có vẻ như cậu đã bị ảo giác nghiêm trọng, tôi đã gọi ba y tá đến mới có thể khống chế được cậu.” Bác sĩ Cao lấy một chiếc đồng hồ cơ trong túi ra, ông ta xem qua thời gian rồi đặt đồng hồ lên tủ đầu giường.
Kim đồng hồ cơ sẽ phát ra âm thanh rất nhỏ khi chuyển động, kèm theo một nhịp điệu cụ thể.
“Nói chuyện chút đi, cứ coi như là đang trò chuyện với một người bạn, cậu không cần phải đắn đo gì cả, cậu có thể cho tôi biết cậu đang nghĩ gì, hoặc cậu thấy gì.” Bác sĩ Cao cười nói: “Cậu chỉ cần chú ý một chút, chính là đừng có nói dối, đừng nói những điều trái với lòng mình.”
“Tôi không nhớ được, tất cả những gì tôi biết là tối hôm qua tôi bước vào một bệnh viện tối tăm và u ám.” Ký ức trong đầu đã trở thành những mảnh vỡ, Trần Ca cúi đầu, vẻ mặt đau khổ.
“Bệnh viện đó tên gì? Và cậu đã thấy gì trong bệnh viện? Có ai khác xung quanh cậu không?" Cùng với âm thanh của kim đồng hồ cơ chuyển động, bác sĩ Cao hỏi câu tiếp theo.
“Bệnh viện đó hình như có tên là Bệnh viện Trung ương Tân Hải, tôi nhìn thấy đủ loại chữ, người đi cùng tôi vào là... Trương Nhã?" Một cái tên đột nhiên hiện lên trong đầu Trần Ca, anh vô thức nói ra, ngay lập tức ôm kín đầu, cơn đau dữ dội khiến anh nằm co quắp trên giường bệnh, miệng không ngừng kêu gào: “Đau quá! Đau quá!”
Bác sĩ Cao khẽ thở dài, mở nắp lọ thuốc và cho Trần Ca uống thêm hai viên thuốc màu trắng.
Sau khi uống thuốc, các triệu chứng của Trần Ca cũng thuyên giảm đôi chút, anh lại nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
“Bệnh của cậu lại nghiêm trọng hơn rồi, tối hôm qua cậu vẫn luôn nằm trong bệnh viện Trung ương Tân Hải và chưa từng đi đâu cả. Bệnh viện u ám mà cậu nhìn thấy chính là nơi này.” Sau khi thấy Trần Ca bình tĩnh trở lại, bác sĩ Cao chỉ tay ra khu vực xung quanh: “Tại sao cậu lại nghĩ nơi này âm u và đáng sợ nhỉ?”
Ánh mặt trời chiếu sáng phòng bệnh, căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, nơi này hoàn toàn không giống lời mô tả âm u kinh khủng của anh.
“Có lẽ ở đây vào ban ngày và vào ban đêm sẽ khác.” Trần Ca lờ mờ cảm thấy như thể anh đã nói điều tương tự ở đâu đó.
“Bệnh viện này dù ban ngày và ban đêm cũng không có khác nhau chút nào, nhà cửa là không có sinh mạng, người thực sự thay đổi chính là cậu đấy.” Bác sĩ Cao chậm rãi nói: “Cậu ban ngày hoàn toàn khác cậu ban đêm.”
“Tôi sao?”
“Câu có thể giao tiếp bình thường vào ban ngày, nhưng lại giống như một con thú hoang vào ban đêm.” Bác sĩ Cao đặt tài liệu trong tay lên giường bệnh: “Ban đầu chúng tôi chỉ nghĩ rằng cậu bị rối loạn căng thẳng sau chấn thương, và sau đó chúng tôi còn phát hiện cậu mắc chứng hoang tưởng trầm trọng, và mới chỉ cách đây không lâu, chúng tôi đã phát hiện ra sự tồn tại của một nhân cách khác trong cậu.”
“Một nhân cách khác?” Đại não của Trần Ca có chút chậm chạp, sau khi tiếp nhận quá nhiều thông tin cùng lúc, anh không thể xử lý được trong cùng một lúc.
“Trước tiên hãy xem qua video giám sát đêm qua đi.” Bác sĩ Cao lấy điện thoại di động ra, màu trắng tinh, màn hình rất lớn.
Nhấn nút phát, màn hình điện thoại di động của bác sĩ Cao bắt đầu phát một đoạn video mờ.
Trần Ca đang nằm trên giường bệnh đột nhiên ngồi dậy, anh kéo cái chân bọc thạch cao, bám vào bức tường, yên lặng chạm vào cửa phòng bệnh.
Đợi đến khi đến nửa đêm, anh đẩy cửa phòng bệnh định trốn khỏi bệnh viện nhưng đã bị y tá túc trực nhìn thấy, ngay sau khi mâu thuẫn nổ ra giữa hai bên, Trần Ca trên màn hình như một con thú hoang, miệng hét lên những thứ mà ai nghe cũng không hiểu, sau đó liều mạng tấn công y tá.
Hai hoặc ba phút sau, hai y tá khác đến, và ba người họ phối hợp với nhau mới khống chế được Trần Ca và đưa anh đến khu cách ly.
Đoạn video giám sát vẫn chưa kết thúc ở đây, Trần Ca nằm trên giường bệnh, dùng hết sức vùng vẫy, hai mắt đỏ ngầu, gần như muốn chảy máu.
Cơ thể anh vặn vẹo và biến dạng, như thể anh đang phải chịu một cơn đau không thể tưởng tượng được, miệng anh không ngừng mở ra và gầm lên, như thể đang hét lên vì đau đớn.
“Đây là tôi sao?” Trần Ca nằm trên giường, anh im lặng xem video giám sát, không nhớ chuyện như thế này đã từng xảy ra.
“Có thể là cậu, mà cũng không phải là cậu, chính xác mà nói thì đó là nhân cách thứ hai của cậu, còn lý do tại sao mà cậu ta tồn tại thì chính là bởi vì bệnh của cậu.” Giọng bác sĩ Cao rất nghiêm túc: “Cậu có ấn tượng về sự tồn tại của cậu ta, cậu vẫn luôn ỷ lại vào cậu ta, chỉ là cậu không muốn thừa nhận điều đó mà thôi.”
“Không, tôi chỉ là chính mình, không có người nào khác tồn tại trong cơ thể tôi.” Trần Ca kiên quyết lắc đầu.
“Thật không?” Bác sĩ Cao lấy ra một trang từ trong tập tài liệu: “Trong câu chuyện kỳ lạ mà cậu đã kể cho tôi trước đây, cậu có một con quỷ vẫn luôn bảo vệ cậu, mà lệ quỷ đó vẫn luôn canh giữ bên cậu mà không đòi hỏi bất cứ điều gì, thậm chí cậu ta còn coi việc bảo vệ cậu là ý nghĩa duy nhất cho sự tồn tại của mình.”
Trên trán nổi đầy gân xanh, trước khi cơn đau ập đến, Trần Ca gật đầu: “Tôi nhớ ra anh ta, nhưng đó không phải là hư cấu...”
“Cậu có nhớ họ của cha cậu là gì không?” Bác sĩ Cao đột ngột chuyển chủ đề.
“Họ Trần.”
“Cậu tên là gì?”
“Trần Ca.”
“Họ của mẹ cậu là gì?”
“Họ Hứa.”
“Vậy cậu hãy nhớ lại một chút, tên của con quỷ đó là gì?” Bác sĩ Cao nói rất nhanh, không có bất kỳ khoảng dừng nào giữa các câu hỏi.
“Tên anh ta... Là Hứa Âm.” Trần Ca đau khổ ôm đầu.
Bác sĩ Cao đặt tờ giấy trong tay đến trước mặt Trần Ca, và chỉ vào một hồ sơ ghi từ một tháng trước: “Tên mà cậu đặt cho nhân cách thứ hai của mình là Hứa Âm. Vào ban ngày thì cậu tên là Trần Ca, buổi tối thì là Hứa Âm, con quỷ vẫn luôn chịu đựng mọi đau đớn và không bao giờ từ bỏ hay đòi hỏi bất cứ điều gì thực ra chính là cậu.”
“Không thể nào!”
“Cậu không ý thức được đó là điều bình thường, theo quan sát của tôi, nhân cách thứ hai sẽ xuất hiện, nguyên nhân chính là do cậu đang tự tạo áp lực cho bản thân quá nhiều, cậu cần một nhân cách có thể chịu đựng căng thẳng đến để giúp cậu chia sẻ nỗi đau.”
“Tuyệt đối không thể! Hứa Âm có thật! Tôi vẫn nhớ tới anh ấy!”
“Cậu ta có tồn tại, nhưng chỉ tồn tại trong câu chuyện của cậu, trong tâm trí của cậu.” Bác sĩ Cao nói chuyện với Trần Ca bằng giọng điệu rất nhẹ nhàng: “Mỗi khi cậu tỉnh dậy từ cơn mê, tôi đều là người đầu tiên đến nói chuyện với cậu, cũng là một thính giả trung thành của cậu, ở trong câu chuyện của cậu, Hứa Âm chỉ xuất hiện mỗi khi cậu gặp nguy hiểm, cậu ta cũng không quá mạnh mẽ nhưng sẽ làm mọi cách để cứu giúp cậu vượt qua khó khăn. Hãy suy nghĩ thật kỹ mà xem, không phải cái hình ảnh đơn độc mạnh mẽ đó rất quen thuộc sao? Nó có giống với chính cậu không?”
Dưới sự hướng dẫn của bác sĩ Cao, một hình bóng trong tâm trí Trần Ca dần dần trở nên mờ nhạt, rồi sau đó từ từ trùng với hình bóng của chính anh.
Cô đơn, đau đớn, nỗi buồn không thể nói với người khác, trên người bọn họ có rất nhiều điểm chung.
“Hứa Âm, Trần Ca...” Những mảnh ký ức khác nhau hiện lên trong đầu Trần Ca, anh không biết mình nên tin tưởng ai, nhưng anh cũng nhanh chóng điều chỉnh trạng thái của mình: “Không thể nào, nếu Hứa Âm là nhân cách thứ hai của tôi, vậy thì tất cả những gì tôi trải qua trước đây là giả, nhưng mà tôi vẫn nhớ rất rõ, tất cả chuyện này đều là thật! Trên đời này thực sự có ma quỷ! Và Hứa Âm cũng là thật!”
Trần Ca cố chấp nắm bắt những mảnh ký ức rời rạc xuất hiện trong tâm trí mình, lý trí nói với anh rằng những gì bác sĩ Cao nói có thể không sai, nhưng anh không thể tin được.
“Trên thế giới này không có ma quỷ, thứ đáng sợ nhất chính là trái tim con người.” Tất cả những gì bác sĩ Cao nói đều có thể gây được sự đồng tình cho Trần Ca, trong tiềm thức Trần Ca nghĩ bác sĩ Cao nói đúng, nhưng không hiểu sao anh lại thấy rất bất an.
“Đi thôi, tôi đã làm xong thủ tục để cậu chuyển về phòng bệnh phổ thông rồi, mong cậu mau khỏe lại.” Bác sĩ Cao gọi điện cho Từ Uyển, hai người dìu Trần Ca ra khỏi khu cách ly.
Trong hành lang sạch sẽ và sáng sủa thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, cửa phòng hai bên đều khóa chặt, trên cửa chính làm bằng kính cũng lắp một tấm rèm mỏng, đứng ở trong hành lang thì hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên trong phòng bệnh.
Xuyên qua hành lang, bên ngoài có hơi ầm ĩ, trong hành lang có rất nhiều bệnh nhân.
“Nhường đường một chút.”
Bác sĩ Cao đưa Trần Ca đến căn phòng đầu tiên ở góc tầng hai, căn phòng này lớn hơn nhiều so với căn phòng lúc trước, bên trong có ba giường bệnh.
“Cậu còn nhớ mình ở giường nào chứ?” Bác sĩ Cao nhỏ giọng hỏi, nhưng Trần Ca thì ngây ra.
“Có vẻ như cậu lại quên mất rồi, không sao cả, tử từ rồi sẽ ổn thôi, đợi khi não cậu hoàn toàn bình phục, chắc là sẽ không đau đớn như vậy nữa.” Bác sĩ Cao đỡ Trần Ca lên giường bên cạnh cửa sổ.
Ngồi bên giường, Trần Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài hàng rào bảo vệ là một khu vui chơi nhỏ.
Từ chiếc giường nơi Trần Ca nằm, đúng lúc có thể nhìn thấy toàn bộ khu vui chơi.
Du khách chủ yếu tập trung ở phía Đông của khu vui chơi cách xa Bệnh viện Trung ương Tân Hải, nơi có rất nhiều cơ sở vui chơi giải trí công nghệ cao, trong khi nửa phía Tây của khu vui chơi gần bệnh viện thì tương đối yên tĩnh và có rất ít du khách.
Phía Tây của khu vui chơi hầu hết là các công trình vui chơi giải trí kiểu cũ, và dễ thấy hơn cả là một ngôi nhà ma.
Khoảnh khắc Trần Ca nhìn thấy nhà ma, ký ức trong tâm trí Trần Ca bắt đầu xôn xao, anh ôm đầu nhưng không dời tầm mắt, cố kìm nén nỗi đau và nhìn chằm chằm vào nhà ma được xây dựng ở phía Tây của khu vui chơi.
“Đây có phải là Khu vui chơi Thế Kỷ Mới không?”
“Khu vui chơi này tên là Khu vui chơi Tân Hải, anh thường xuyên đứng ở bên cửa sổ, ngày nào cũng nhìn nơi đó.”
“Tôi nhớ ra một vài chuyện gì đó.” Hai tay Trần Ca nắm lấy tóc, trên mặt hiện lên những mạch máu tinh xảo, trên trán không ngừng chảy mồ hôi: “Tôi đã từng làm việc trong khu vui chơi, tôi thừa kế nhà ma của cha mẹ tôi, và sở hữu nhà ma mà bọn họ đã để lại! ”
“Còn cô ấy thì sao?” So với giọng điệu điên cuồng của Trần Ca, giọng bác sĩ Cao rất bình thản, ông ta duỗi ngón tay ra và chỉ vào lối vào của nhà ma của khu vui chơi.
Trần Ca nhìn theo hướng bác sĩ Cao chỉ, ở lối vào của nhà ma của khu vui chơi có một người phụ nữ hóa trang thành một lệ quỷ, gương mặt trang điểm đã ướt đẫm mồ hôi, mặc một chiếc váy màu đỏ, lúc này cô ấy đang cầm bảng quảng cáo của nhà ma và đứng trước quầy bán vé.
“Trương Nhã?” Trần Ca sững sờ khi nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ.
“Để chữa trị cho cậu, tôi đã đặc biệt đến và hỏi thăm, thân phận mà cậu sắp đặt cho bản thân trong câu chuyện đó thật ra là đã đánh cắp thân phận của người phụ nữ đó. Gia đình bọn họ đã mở một nhà ma ở đây mười năm trước, bắt đầu từ thế hệ cha mẹ cô ấy thì họ vẫn luôn kinh doanh nhà ma.” Bác sĩ Cao lắc đầu và nhìn Trần Ca với ánh mắt có chút thương hại: “Cô ấy là người điều hành nhà ma trong khu vui chơi đó, mà cậu thì chỉ dám trốn sau cửa sổ bệnh viện để nhìn trộm cô ấy. Cậu thậm chí còn chưa nói với cô ấy một câu nào, có thể là cậu đã từng đến tham quan nhà ma của cô ấy và biết cô ấy tên là Trương Nhã.”
“Không thể nào, cô ấy là quỷ, là một con quỷ quan trọng nhất đối với tôi!” Đại não của Trần Ca lại cảm thấy đau đớn.
“Nếu cậu thực sự quan tâm đến cô ấy thì khi khỏe lại cậu hãy tự mình đi tìm cô ấy đi, bộ dạng bây giờ của cậu sẽ khiến cô ấy sợ hãi đó.” Bác sĩ Cao đỡ Trần Ca ngồi xuống giường.