“Số bốn, trước khi cậu nói, tôi cần nhắc nhở cậu một câu.”
Người đàn ông ngồi đầu tiên ở bên phải bàn ăn quay đầu nhìn thoáng qua Trần Ca: “Tất cả mọi chuyện cậu nói ra ở đây đều phải là sự thật, chúng tôi có phương pháp của riêng mình có thể kiểm tra, nếu như cậu bịa đặt hư cấu thì sẽ chịu hình phạt tương ứng.”
“Tôi hiểu quy tắc mà.”
“Bắt đầu đi.”
Trần Ca nghĩ một lát, chuẩn bị kể câu chuyện đầu tiên của anh.
“Đây là một câu chuyện có thật xảy ra trên người bạn tôi.”
“Bạn tôi họ Vương, ông ta rất yêu vợ của mình, nhưng vài tháng trước, vợ ông ta đã biến mất một cách bí ẩn.”
“Ông ta báo cảnh sát, đi khắp thành phố tìm kiếm vợ mình, ở mỗi góc phố lại dán kín thông báo tìm người cầm trong tay.”
“Tất cả mọi người đều cảm thấy ông ta rất đáng thương, sau khi cảnh sát trợ giúp ông ta đi thăm hỏi điều tra cũng phát hiện ông ta vô cùng thương yêu vợ mình, gần như đến nỗi chiều chuộng, cho nên rất thấu hiểu cho cách làm của ông ta.”
“Có điều thông cảm thì thông cảm, trên thế giới này làm gì có nhiều truyện cổ tích như vậy.”
“Tìm kiếm hết nửa năm, vợ của ông ta vẫn bặt vô âm tín, cảnh sát đã bỏ cuộc từ sớm, xử lý việc này theo án mất tích, chỉ có ông ta vẫn kiên trì tìm kiếm, việc này giống như biến thành động lực sống duy nhất của ông ta.”
“Buổi sáng ông ta rời khỏi nhà từ sớm, cầm thông báo tìm người ra ngoài, mãi đến tối muộn mới về.”
“Cứ lặp đi lặp lại như thế thật lâu, cho đến một ngày, công sức không phụ lòng người, ông ta đột nhiên nhận được tin tức của vợ mình.”
“Cứu em với...”
“Là từ điện thoại của người vợ gửi đến, chỉ có ba chữ nhưng lại khiến ông ta sợ hãi vô cùng!”
“Trong lòng ông ta có chôn giấu một bí mật mà từ trước đến giờ chưa từng nói với người ngoài, thật ra vợ ông ta mất tích là do một tay ông ta gây ra, ông ta giết chết vợ mình, đem giấu đi.”
“Mỗi ngày ông ta ra ngoài tìm kiếm, khiến cho chính mình sức cùng lực kiệt chỉ là để thôi miên bản thân, giảm bớt nỗi hổ thẹn trong lòng đối với vợ.”
“Nhưng ông ta không ngờ đến người vợ đã chết lại thật sự nhắn tin về.”
“Ông ta hốt hoảng đào người vợ bị kẹp trong tấm vách ngăn ở nhà cũ ra, lái xe đem chôn ở vùng ngoại ô khá xa.”
“Vốn tưởng rằng câu chuyện này tới đây là có thể kết thúc, ai ngờ lại xảy ra chuyện càng kinh khủng hơn.”
“Mỗi khi ông ta tỉnh lại từ trong mơ, quần áo và đồ dùng hàng ngày của vợ ông ta khi còn sống đều sẽ xuất hiện ở bên giường ông ta, giống như vợ ông ta từng đến vào buổi tối!”
“Người ông ta tự tay chôn xuống, làm sao có thể trở về?”
“Sau khi tỉnh lại, ông ta mang theo dụng cụ đi tới ngoại ô, đưa vợ của mình đến chỗ xa hơn.”
“Nhưng cho dù ông ta có làm như thế nào, mỗi lần sau khi ông ta tỉnh lại đều phát hiện đồ của vợ mình xuất hiện một cách kì lạ.”
“Vợ của ông ta cứ như đã sống lại, đợi sau khi ông ta ngủ sẽ chạy đến bên cạnh ông ta.”
“Ông ta càng lúc càng sợ, trong điện thoại vẫn luôn nhận được tin nhắn của vợ, nhưng những tin nhắn này ông ta không có chút ấn tượng nào, toàn bộ đều được gửi đến sau khi ông ta ngủ say.”
“Tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, có đôi khi vào buổi sáng lúc ông ta tỉnh dậy, thậm chí còn phát hiện chính mình lại mặc bộ quần áo của người vợ lúc sắp chết.”
“Ông ta sắp suy sụp, cảm thấy vấn đề đều xảy ra từ vợ mình, ông ta chạy xe tới chỗ đã chôn vợ, đổi chỗ vợ mình lần cuối cùng.”
“Để phòng ngừa người vợ buổi tối lại về tìm mình, ông ta nghĩ ra một biện pháp cực kì điên rồ, ông ta chôn thi thể của vợ mình vào trong bức tường của một tòa nhà cũ bỏ hoang.”
“Nhìn người vợ và bức tường trở thành một thể, ông ta thở phào nhẹ nhõm, nghĩ là vợ của mình rốt cuộc cũng sẽ không tới tìm mình nữa.”
Trần Ca nói đến đây thì dừng lại: “Câu chuyện của tôi đã kể xong rồi.”
“Hết rồi?” Người ngồi hai bên bàn đang rất tập trung tinh thần lắng nghe: “Về sau thì sao? Cuối cùng người bạn của cậu thế nào?”
Trần Ca kể câu chuyện của Vương Kỳ, anh rất muốn nói “người bạn” của tôi sau cùng gặp phải tôi, bây giờ đang ở trong Cục Cảnh sát.
“Câu chuyện này của cậu chưa kể hết đâu nhỉ?” Người đàn ông ngồi đầu tiên bên trái hơi sốt ruột.
“Những gì tôi biết chỉ có thế, lại kể tiếp thì thành hư cấu mất.” Trần Ca đổi giọng, nghe vào cảm giác hơi tang thương.
Chuyện kể nghe được một nửa đã hết, người đàn ông ngồi đầu tiên bên trái và những người khác trao đổi ánh mắt, bọn họ đều nhìn về người thứ năm bên trái.
Toàn thân người nọ ẩn sau lớp áo khoác màu đen, một chút da thịt cũng không lộ ra ngoài, vô cùng thần bí.
Nhận ra được ánh mắt của những người khác, người thứ năm bên trái hờ hững mở miệng: “Tôi nhìn không thấu cậu ta, có điều câu chuyện này của cậu ta chắc chắn là thật.”
“Câu chuyện rất hay, thế nhưng tôi không thích cảm giác này.” Người đầu tiên bên trái đặt tay trái lên bàn, hình như đây là phương thức biểu quyết của họ.
Trong chín người còn lại thì có tám người đều đặt tay trái lên bàn, chỉ có người đàn ông thích mặt nạ của Trần Ca là không bày tỏ thái độ.
“Một phiếu trắng, chín phiếu đồng ý, xem ra thức ăn chính của tối nay đã được xác định.” Người đàn ông bên trái nở nụ cười thâm trầm, ánh mắt những người khác nhìn về phía Trần Ca cũng không có ý tốt.
Đáy lòng Trần Ca gọi to Trương Nhã nhưng vẫn không có hồi đáp, anh cảm thấy nếu bản thân không làm gì đó thì sẽ có chuyện không hay xảy ra.
“Mọi người đừng sốt ruột, đây chỉ là câu chuyện đầu tiên của tôi.” Trần Ca vô cùng bình tĩnh, mặt nạ da người ở trên mặt vặn vẹo ra một nụ cười xấu xí: “Tôi nói rồi, tôi còn rất nhiều câu chuyện.”
Ban đầu ba người mới trước mặt còn thở phào nhẹ nhõm, nghe anh nói vậy lại căng thẳng hẳn lên.
“Rất nhiều câu chuyện?” Người đàn ông thích mặt nạ của Trần Ca quan sát anh: “Quy tắc của Hiệp hội kể chuyện lạ chính là kể đủ ba câu chuyện lạ hoàn toàn có thật, được mọi người công nhận thì có thể đưa ra một yêu cầu hoặc là chọn lựa rút lui. Nếu như cậu có thể kể cho chúng tôi thêm hai câu chuyện lạ có thật, không chừng chúng tôi sẽ có cách nhìn mới đối với cậu.”
Ý kiến này của hắn ta nhận được sự tán thành của những người khác, chỉ có người đàn ông đầu tiên bên tay phải còn hơi lưỡng lự: “Số mười, hình như anh đánh giá rất cao người này?”
“Chẳng qua tôi cảm thấy cậu ta rất thú vị.”
Hình như người mặc áo đen ở hai bên bàn ăn đều có số thứ tự của riêng mình, bọn họ chưa bao giờ gọi tên nhau, ngay cả cách gọi khác cũng không có.
“Chuyện lạ hoàn toàn có thật cũng không dễ kể ra như vậy, người bình thường trải qua một đến hai lần, sợ là đã suy sụp rồi.” Người đàn ông đầu tiên bên trái thu lại tay trái của mình: “Hy vọng cậu ta không làm chuyện ngu ngốc, tự bịa ra câu chuyện.”
Vài người áo đen nói chuyện với nhau, Trần Ca không định ngắt lời, vốn dĩ anh muốn kéo dài thời gian.
“Vậy kể một câu chuyện khác của cậu đi.”
“Câu chuyện thứ hai của tôi vẫn là sự kiện thật xảy ra trên người bạn tôi.”
Sau đó, Trần Ca kể câu chuyện về cậu bé Phạm Úc tận mắt thấy cha mẹ rớt xuống giếng và sống cùng người cô hung thủ trong một căn phòng ma.
Tiếp đến lại kể câu chuyện về Bút Tiên và cô bé bị bệnh trầm cảm.
Anh phát hiện Trương Nhã vẫn chưa tỉnh lại, để kéo dài thời gian, anh cũng kể luôn câu chuyện nhân cách phụ của Môn Nam luôn mơ thấy bản thân gội đầu vào ban đêm và quái vật chầm chậm tới gần.
Cuối cùng anh lại đứng ở góc nhìn của Hứa Âm, kể về chuyện yêu một cô gái sâu đậm, kết quả phải chịu cực hình thê thảm.
Mấy câu chuyện hoàn toàn có thật, sau khi kể xong toàn bộ, các thành viên trong Hiệp hội đang ngồi không một ai nói gì.
Đây là kiểu trải nghiệm cuộc sống như thế nào?
Bạn bè không phải điên thì là biến thái, cách mấy năm lại có một người chết thảm, quan trọng nhất là từng người bọn họ đều xảy ra chuyện, tên này vẫn sinh khí dồi dào chạy đến kể chuyện, chẳng lẽ anh mới thật sự là bàn tay gây tội ác sau màn?