Công tắc của máy cát-sét mini bị đè xuống, kèm theo tiếng dòng điện rè rè, một hơi thở lạnh lẽo đến cùng cực tỏa ra từ trên người Trần Ca.
Máu loãng đang chảy xuống, một cánh tay đỏ thẫm từ trong bóng tối túm lấy điện thoại của Trần Ca, tơ máu lan ra. Cao Nhữ Tuyết trong di động phát ra tiếng thét đầy đau khổ.
“Đau không?”
Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai Trần Ca, Hứa Âm mặc cả bộ áo đỏ đi ra từ trong bóng tối.
Không cần Trần Ca mở miệng, Hứa Âm đã xông tới ba con quỷ ở cuối hành lang. Âm thanh của anh ta như mang theo ma lực đặc biệt, mỗi lần anh ta mở miệng, thân hình ba con quỷ kia đều dừng lại trong chốc lát, cứ như thần trí chịu phải quấy nhiễu rất lớn.
“Đây là năng lực mới của Hứa Âm sau khi trở thành áo đỏ? Âm thanh của anh ta có thể quấy nhiễu những ma quỷ khác?”
Trần Ca cầm điện thoại di động lạnh băng, từ sau khi tơ máu của Hứa Âm thanh lọc điện thoại, anh đã thoát khỏi ảnh hưởng của điện thoại di động, thế giới trong mắt khôi phục lại bình thường, nỗi sợ hãi trong lòng cũng được loại bỏ sạch sẽ.
Trần Ca cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đã phục hồi như thường, bắt đầu lo lắng đến sự an nguy của quỷ điện thoại kia: “Sẽ không biến mất như thế chứ? Hứa Âm chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá lỗ mãng. Con quỷ điện thoại này có thể kích thích nỗi sợ hãi tận sâu trong đáy lòng con người, lại có thể làm nhiễu sóng điện thoại, một ma quỷ hoàn hảo như vậy không phải thứ mà nhà ma của mình đang cần sao?”
Người giống với anh Vương của khu vui chơi Tương Lai Ảo có rất nhiều, hướng dẫn và bản đồ minh họa của cảnh tượng nhà ma cấp thấp có thể dễ dàng tìm thấy trên mạng. Du khách đi vào nhà ma dù bị cấm vẫn không ngừng chụp ảnh, thậm chí có người mang theo ý xấu, đi vào nhà ma chỉ để tiết lộ cảnh tượng mới.
Trần Ca chỉ có một mình, không có thời gian cũng như tinh lực đi ngăn cản những du khách đó. Vào lúc này nếu có quỷ điện thoại hỗ trợ, mọi chuyện chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều.
“Hẳn là nó sẽ không bị giết chết ngay lập tức.” Dù đứng trên lập trường đối địch nhưng Trần Ca vẫn lo lắng cho quỷ điện thoại, anh cảm thấy mình thật sự quá là lương thiện: “Người có tình cảm tinh tế, dễ dàng đa sầu đa cảm như mình thường sẽ quên đi bản thân vì quan tâm tới người khác, như thế không tốt, có lẽ mình nên ích kỉ hơn một tí mới được.”
Chém giết ở cuối hành lang chẳng có gì đáng lo, chỉ là toàn cảnh hơi máu me, Trần Ca bình tĩnh nhìn Hứa Âm xé nát đối phương, trong đầu vẫn đang suy nghĩ những chuyện khác.
“Quỷ điện thoại cố ý dẫn mình vào trong tòa nhà này nhưng lại không hề bày ra bẫy rập chết người gì trong này. Xem ra điều Hiệp hội kể chuyện lạ thật sự quan tâm vẫn là cánh cửa trong nhà ma kia. Bọn họ cũng không coi việc giết mình là mục tiêu hàng đầu. Đương nhiên, điều này cũng có thể vì thực lực bọn họ bị suy giảm quá nghiêm trọng, thật sự không đủ nhân lực dư thừa.”
Năm vụ án mạng móc mắt vừa khéo vây khu vui chơi Thế Kỷ Mới vào giữa, mục đích ngay từ đầu của Hiệp hội kể chuyện lạ chính là cánh cửa trong nhà ma kia.
“Hình như bọn họ đang chuẩn bị một loại nghi thức đặc biệt, dẫn mình đi chẳng lẽ vì sợ mình phá hỏng nghi lễ của bọn họ?”
Cái khác không nói đến, còn với sức phá hoại của mình, Trần Ca vẫn rất có lòng tin.
“Kẻ địch càng không muốn thấy, mình lại càng phải bắt chúng chứng kiến.” Trần Ca gọi tên Hứa Âm, chuẩn bị quay về khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Anh gọi vài lần nhưng Hứa Âm lại không cho chút phản ứng nào.
Sau lúc nuốt trọn ba con quỷ, Hứa Âm đứng ở góc hành lang, cứ như đang giằng co với thứ nào đó, trên người rách ra từng vết thương.
Sau khi tới gần, Trần Ca cũng phát hiện ra có vấn đề.
Tầng ngầm thứ hai và thứ nhất đã bị một cánh cửa sắt ngăn cách, chỉ có điều ổ khóa trên cánh cửa ấy đã bị người ta mở ra, gió lạnh từ lòng đất không ngừng thổi ra, trên cầu thang có vài vết chân người ướt sũng.
Trần Ca ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay quẹt qua rồi đặt ở dưới mũi.
“Formalin?”
Hầm ngầm tòa nhà dạy học có bao nhiêu tầng Trần Ca cũng không biết rõ, bây giờ anh cũng không muốn tự rước phiền phức cho chính mình: “Hứa Âm, đi thôi.”
Phía dưới tòa nhà có thứ gì đó khiến Hứa Âm cảm thấy bị đe dọa, đối với Trần Ca mà nói thì đây không phải tin tốt.
Anh gọi lớn hai ba lần Hứa Âm mới xoay người, lúc anh ta đối mặt với Trần Ca, dáng vẻ thả lỏng hơn nhiều, đau đớn cũng có vẻ được giảm bớt đôi chút.
Đây cũng là lần đầu tiên Trần Ca nhìn Hứa Âm ở khoảng cách gần sau khi anh ta tỉnh dậy, máu đỏ tươi từ vết thương rỉ ra thấm vào với quần áo dính máu, nhưng điều khiến Trần Ca cảm thấy kì lạ chính là chỗ dính máu trên quần áo hết lần này đến lần khác tránh khỏi vị trí trái tim của Hứa Âm.
Cả một bộ đồ đỏ của anh ta, chỉ có duy nhất chỗ trái tim bị bỏ trống, không bị máu tươi nhiễm đỏ.
“Tại sao chỗ ở gần trái tim không có biến đổi gì?” Trần Ca nhìn Hứa Âm, anh kiểm tra điện thoại màu đen, cột của Hứa Âm không có gì thay đổi, bây giờ anh cũng không rõ tình trạng này của Hứa Âm có được coi là áo đỏ hay không.
“Khác với Trương Nhã trước đây, vị kia toàn thân đỏ tươi, chẳng lẽ trở thành áo đỏ còn cần có điều kiện ẩn?” Trần Ca thử nói chuyện với Hứa Âm, đáng tiếc Hứa Âm nửa tỉnh nửa mơ, chẳng biết cái gì hết.
“Có khi nào liên quan tới cánh cửa không? Trong thôn Hoạt Quan, Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ dùng thời gian mấy ngày đã biến Hùng Thanh thành áo đỏ, lẽ nào mấu chốt để trở thành áo đỏ chính là vết máu đen chỉ có thể lấy được sau cánh cửa? Vậy Trương Nhã làm thế nào để biến thành áo đỏ?”
Trần Ca nhận ra sự hiểu biết của mình đối với thế giới kia vẫn còn quá ít.
Anh bảo Hứa Âm quay về cuộn băng, còn mình thì đeo ba lô chạy như điên ra khỏi tòa nhà dạy học.
Ý lạnh trên người đã tan đi, Trần Ca lấy di động ra gọi cho Cao Nhữ Tuyết.
Điện thoại của anh khôi phục bình thường, thế nhưng điện thoại của Cao Nhữ Tuyết vẫn trong trạng thái đang bận.
“Hiệp hội kể chuyện lạ muốn mượn danh nghĩa Cao Nhữ Tuyết dẫn mình tới trường học, vậy chắc chắn bọn họ sẽ không để Cao Nhữ Tuyết gặp mình, cho nên nhất định sẽ sớm dẫn Cao Nhữ Tuyết đi.” Lệ quỷ điện thoại có thể dẫn dắt cảm xúc, khiến người ta luôn bị vây trong hoảng sợ. Trần Ca lo cho sự an toàn của Cao Nhữ Tuyết, lập tức gọi điện cho bác sĩ Cao.
Không còn ảnh hưởng của quỷ điện thoại, Trần Ca thành công gọi được cho bác sĩ Cao thật. Anh nói chi tiết tình huống mà Cao Nhữ Tuyết có thể gặp phải cho bác sĩ Cao.
Nghe đến tin con gái mình có khi bị mấy tên biến thái cuồng giết người để mắt tới, bác sĩ Cao không quan tâm cái gì hết, báo cảnh sát đồng thời liên lạc cho lãnh đạo trường học.
Giảng viên hướng dẫn tìm được bạn cùng phòng của Cao Nhữ Tuyết, nhưng bạn cùng phòng của cô cũng không biết bây giờ cô đang ở đâu. Các cô chỉ cảm thấy hôm nay Cao Nhữ Tuyết có tâm sự nặng nề, hình như nguyên nhân là từ người bạn trai mới quen.
Tìm kiếm đến tận gần 10 giờ tối, cuối cùng có một người bảo vệ ở cửa trường học cung cấp cho manh mối quan trọng.
Khoảng nửa tiếng trước, một vị tài xế taxi tốt bụng đến cổng Học viện Pháp y, giao một bình nước và một quyển sách chuyên ngành viết tên Cao Nhữ Tuyết cho bảo vệ.
Tài xế nói cô gái kia xuống xe quá vội vàng, quên đem theo bình nước với sách, anh ta cũng không biết khu chung cư cô gái kia sống ở chỗ nào, cuối cùng chỉ có thể quay về trường học, hy vọng bảo vệ có thể trả lại bình nước và sách cho cô gái kia.
Việc tốt trong lúc vô tình của người tài xế đã để lộ ra một tin tức: Cao Nhữ Tuyết đã về nhà.
Lấy được địa chỉ từ lời của bác sĩ Cao, Trần Ca đeo ba lô đón xe chạy tới khu chung cư Tây Hà Hồ.
Khung cảnh khu chung cư này rất đẹp, chỉ là vị trí địa lý không tốt lắm, có phần hẻo lánh.
Trần Ca xuống xe, cầm điện thoại, vừa nói chuyện với bác sĩ Cao vừa chạy vào tòa nhà Cao Nhữ Tuyết ở.