Da đầu tê dại, giờ phút này Trần Ca cũng không dám xoay người, đầu óc anh hỗn loạn, rất lo lắng bản thân nói phải lời nói phạm vào điều kiêng kị là sẽ bị đối phương trực tiếp diệt khẩu.
“Tôi không biết chính xác cậu đang nói về cái gì.”
“Hai mươi năm trước, có một cánh cửa trong khu dân cư Giang Nguyên suýt bị mở ra, không có ai biết vị trí của nó, chỉ biết rằng nó nằm trong khu dân cư này. Sau này khi khu dân cư được xây dựng lại, cánh cửa đó vẫn chưa bị đóng lại, không ngừng có tâm tình tiêu cực từ bên trong cửa thoát ra ngoài, thu hút những âm hồn và lệ quỷ đi ngang qua, những "người" đáng thương mà anh gặp vừa rồi tập trung lại đây vì cánh cửa đó, mà tôi cũng là bởi vì cánh cửa đó nên mới may mắn trở thành áo đỏ.”
“Nếu như cậu nói như vậy, cánh cửa có thể thật sự liên quan đến tôi.” Trần Ca thận trọng trả lời: “Tôi đã quên rất nhiều thứ, rất nhiều chuyện vốn dĩ cũng không thể xác định được, nếu như cậu có thể gợi ý cho tôi một chút, nói không chừng tôi còn có thể nhớ ra gì đó.”
“Đó là một cánh cửa bị mở ra một nửa, lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cánh cửa như vậy, giống như một người đang tuyệt vọng đến nỗi có thể đẩy được cửa ra thì đột nhiên nhận được cứu rỗi.” Bàn tay gầy guộc chậm rãi siết chặt, sau đó giọng nói của áo đỏ trên người vang lên bên tai Trần Ca: “Con người ta chỉ có thể mở cửa khi họ đang tuyệt vọng nhất, sự tuyệt vọng có thể được cứu rỗi không phải là nỗi tuyệt vọng sâu sắc nhất.”
Trần Ca ghi nhớ từng câu của áo đỏ, có thể bây giờ anh nghe sẽ không hiểu những điều này, nhưng khi cuộc điều tra đi sâu hơn, nói không chừng anh có thể sẽ hiểu được ý nghĩa sâu xa trong đó.
“Tôi thật sự không nhớ nổi, cậu đã đi vào cánh cửa đó rồi sao? Trong cửa có gì?" Trần Ca bắt đầu chủ động đặt câu hỏi, có lẽ bởi vì đã nhìn thấy quá nhiều áo đỏ, nỗi sợ hãi trong lòng anh nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một cảm giác như nói chuyện với người quen.
“Anh muốn biết bên trong cửa có gì sao?” Một bàn tay gầy guộc đè lên cổ Trần Ca: “Vừa rồi không phải anh đã thấy rồi sao?
“Tôi? Nhìn thấy sao?" Trần Ca trợn to hai mắt: “Tầng mười bốn? Bên trong cánh cửa là ngôi nhà trước đây của tôi sao?”
“Đúng vậy, nơi đó từng là nhà của anh, nhưng bây giờ đã là nhà của tôi.” Ngón tay gầy guộc giống như con dao, có chút dí vào cổ Trần Ca: “Tôi giúp anh đẩy cánh cửa đó ra, nhưng vẫn không thể trở thành một người đẩy cửa, tôi đã suy nghĩ về điều đó rất lâu mới có thể hiểu được, có thể là do người đẩy cửa thực sự vẫn còn sống, chỉ có khi nào giết chết người đẩy cửa, thì tôi mới có thể thực sự điều khiển cánh cửa.”
“Bình tĩnh trước đã, vừa nãy tôi mới cẩn thận suy nghĩ một chút, thật ra tôi không có liên quan gì đến cánh cửa đó. Thật đấy! Một người vui vẻ và dễ tính, yêu đời như tôi làm sao có tuyệt vọng đến mức đẩy được cửa chứ?”
“Nhưng khi anh vừa xuất hiện, cánh cửa đã tự mở ra, bên trong cánh cửa phát ra âm thanh mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.” Áo đỏ siết anh càng lúc càng chặt.
“Được rồi, tôi không thể phủ nhận quan hệ giữa mình và cánh cửa đó, nhưng tôi thực sự không đẩy cánh cửa đó, nếu cậu muốn tìm người đẩy cửa, tôi có thể giúp cậu tìm.” Trần Ca chỉ vào rìa của tòa nhà: “Ban nãy có lẽ cậu cũng nhìn thấy, đứa nhỏ bị đẩy xuống lầu mới là người đẩy cửa thật, tôi cũng đang tìm cậu bé.”
“Anh không lừa được tôi đâu, cảnh phía sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức của người đẩy cửa, âm thanh mà anh nghe thấy ở tầng mười bốn ban nãy và cảnh tượng anh nhìn thấy trên đỉnh của tòa nhà đều là những điều sâu kín trong lòng anh, đó là tất cả những ký ức của riêng anh, cho nên anh mới nhập tâm vào nó như vậy đấy.” Lời nói của áo đỏ vô tình đánh thức Trần Ca.
Dường như có một tia sáng xẹt qua tâm trí anh: “Trí nhớ?”
Những thứ đáng lẽ đã quên lại vô tình được bảo quản qua cánh cửa, những cảnh tượng tuy rằng tuyệt vọng nhưng quả thực là ký ức của quá khứ.
“Hình như tôi cũng hiểu được một chút.” Đồng tử của Trần Ca từ từ thu nhỏ lại: “Thành phố đỏ như máu chứa hết cảnh này đến cảnh khác, mỗi cảnh đều do người đẩy cửa tạo ra, những cảnh đó thực ra chính là được dệt nên từ ký ức tuyệt vọng của người đẩy cửa, vừa rồi tôi khi còn tấm bé đã từng nói một câu: ký ức xuất hiện vì con người, nhưng con người lại quên chúng đi, ký ức có tức giận không? Con người, ma quỷ, ký ức, chấp niệm... ”
“Di ngôn của anh đã nói xong chưa?”
“Chờ đã!” Nghe thấy giọng nói của áo đỏ, Trần Ca như bị giẫm phải chân mèo: “Cảnh tượng vừa rồi cậu cũng đã nhìn thấy rồi đấy, trí nhớ sẽ không giả, người đẩy cửa thật đã bị bác sĩ đó đẩy xuống phía dưới tồi, cậu bé có lẽ đã chết lâu rồi. Lý do tại sao cậu không trở thành người đẩy có thể là vì chấp niệm của cậu bé chưa hoàn toàn tiêu tán.”
Những lời của Trần Ca nói quả thật có lý, nhưng vẫn rất khó để thuyết phục áo đỏ: “Tôi biết rằng dù có thế nào đi nữa thì cũng vô dụng, tôi cũng sẽ không hứa hẹn gì với cậu, chỉ hy vọng cậu có thể cho tôi vài ngày, tôi sẽ giúp cậu tìm ra người thúc đẩy cửa thực sự.”
Áo đỏ phía sau không nói gì, Trần Ca liền nói thêm: “Nếu như cậu nghĩ mấy ngày là quá lâu, chúng ta hẹn nhau hai mươi tư giờ có được không? Tôi phải về nhà xác định một chút, nếu cậu thực sự không yên tâm thì cậu có thể đi với tôi, cậu có thể đứng trong cái bóng của tôi và nhìn chằm chằm vào tôi mọi lúc mọi nơi, mạng của tôi nằm trong tay của cậu.”
Cảm giác đau đớn trên cổ đã giảm bớt một ít, áo đỏ có vẻ hơi lung lay, nhưng vẫn không lên tiếng.
Sau vài phút im lặng như thế, Trần Ca dường như đã tuyệt vọng, lặng lẽ giơ tay lên: “Được rồi, có vẻ như cậu không muốn buông tha cho tôi, vậy tôi có thể đưa ra một yêu cầu nho nhỏ trước khi kết thúc không?”
“Nói.”
“Cho tôi vài phút, tôi muốn gọi cảnh sát. Tôi đã hứa với cô gái ở hành lang rằng tôi sẽ giúp cô ấy tìm ra kẻ sát nhân. Bây giờ tôi không thể làm được, nhưng ít nhất tôi phải cho cô ấy một chút hy vọng, không thể để cô ấy lạnh lẽo một mình được.” Trần Ca chậm rãi lấy điện thoại ra, nhưng người áo đỏ sau lưng vẫn im lặng.
Thật lâu sau, bàn tay gầy guộc trên cổ anh mới buông ra: “Ba ngày, hai giờ sáng ba ngày sau, tôi sẽ đợi anh ở tầng mười bốn.”
Cảm giác áp bức từ từ biến mất, cánh cửa sắt dẫn lên nóc tầng mười bảy nặng nề đóng lại, mọi thứ xung quanh trở lại bình thường.
“Phù!”
Trần Ca đứng yên không nhúc nhích, con mèo trắng trên vai cũng không chịu nổi nữa.
Có thể là do giữ một tư thế quá lâu, con mèo trắng nhảy xuống đất một cách mất tự nhiên, cơ thể nó như bị đông cứng, bước đi khập khiễng, rất lâu sau mới trở lại bình thường.
Nhìn thấy con mèo trắng dám nhúc nhích, lúc này Trần Ca mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi trên mặt đất dựa lưng vào tường.
“Cái tên này thực đáng sợ! Lệ quỷ nằm ở trên vai của tao, mày thấy ác quỷ nằm im trên vai tao, sao không mở miệng đánh thức tao một cái chứ!”
“Meow?”
Nhìn thấy Trần Ca, con mèo trắng cũng tức giận, vây quanh anh kêu loạn, dường như muốn nói rằng sao anh không thử nằm trên cùng một vai với áo đỏ xem?
Một người một mèo đùa giỡn một lúc, Trần Ca cũng khôi phục được chút sức lực, anh lại mặc áo khoác lên, ôm con mèo trắng co ro trong góc tường.
Không thể quay lại con đường lúc nãy nữa, đi thang máy cũng có bóng đen tâm lý, vì vậy Trần Ca kiên quyết đợi đến rạng sáng rồi mới xuống tầng.
“Đêm nay làm mình sợ chết, sau khi bình minh, mình nhất định phải đến khu vui chơi Tương Lai Ảo để thư giãn một chút...”