Người ta chỉ có thể đẩy "cửa" khi bản thân tuyệt vọng và bất lực nhất. Khi đám cháy lan đến, đứa bé bị kẹt trong cửa kính ô tô biến dạng, những gì nó nhìn thấy là người mẹ bị thương, và từng bóng người vội vã bỏ chạy.
Ngọn lửa thiêu đốt thân thể nó, khi máu thịt của nó bị thiêu đốt chung với cửa xe, cuối cùng nó cũng mở được cánh cửa xe đang kẹt giữa thân thể mình.
Phần thân dưới bị bỏ lại trong xe, phần thân trên bị cháy cùng với cánh cửa.
Trần Ca không thể tưởng tượng được loại đau đớn này, vì vậy cho dù đứa trẻ này cư xử độc ác và quỷ quyệt như thế nào, Trần Ca cũng sẽ không đứng ra chỉ trích nó.
Không ai sinh ra đã là quái vật, dù họ có ngoại hình khác người thường nhưng trái tim của họ vẫn bằng xương bằng thịt.
Bước qua những “xác chết” bị tơ nhện treo lơ lửng, vết nứt trên cơ thể cậu bé khép lại: “Cái bóng muốn đẩy một cánh cửa ở trấn Lệ Loan, để thứ gì đó sau cánh cửa đi ra. Trước khi gặp được tôi, tên điên kia đã làm nhiều thí nghiệm để kiểm tra lòng người ở trấn Lệ Loan. Hắn ta ép những người vô tội đến bước đường cùng rồi dùng họ để mở cửa, nhưng đến tận lúc chết, những người đó vẫn không thể mở được cửa. Kế hoạch của hắn ta liên tục thất bại nên hắn ta đã chuyển mục tiêu sang tôi. Hắn ta muốn bắt tôi, nhốt tôi ở đâu đó trong trấn Lệ Loan để giúp hắn ta hoàn thành kế hoạch.”
“Tất nhiên là tôi sẽ không đồng ý, cho nên tôi muốn giết hắn ta.” Giọng nói của cậu bé trở nên lạnh lẽo. Nó cũng là một kẻ tàn nhẫn, ai dám có ý đồ với nó, nó sẽ giết kẻ đó, tuyệt đối không phải nói bừa.
“Theo tình hình hiện tại thì cháu đã thất bại rồi.” Trần Ca dội gáo nước lạnh lên người đứa bé, nhắc nhở cậu bé rằng nay đã khác xưa, cái bóng là kẻ thù chung của họ.
“Đúng vậy, giết chết hắn ta rất khó.” Cậu bé nói xong thì nhìn Trần Ca bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Hắn ta càng ngày càng mạnh, nhưng chỉ cần tôi còn ở trong đường hầm này, tôi vẫn sẽ có khả năng tự bảo vệ mình.”
Máu rỉ ra từ bụng cậu bé: “Tôi có thể kéo tất cả những ai đi vào đường hầm vào trong cửa, ở nơi đó tôi có thể làm rất nhiều điều mà tôi không thể làm ở bên ngoài.”
Năng lực của người đẩy cửa sẽ tăng lên gấp bội khi ở trong cửa, đứa bé này còn có năng lực kéo người ta vào cửa, nếu biết lợi dụng sẽ cực kỳ lợi hại.
“Chú vừa mới bị cháu kéo vào trong cửa à?”
“Đúng vậy. Nơi đó là cơn ác mộng mà tôi dệt nên, vĩnh viễn dừng lại ở ngày đó. Nhưng khả năng này cũng có một nhược điểm, đó là nó chỉ có thể sử dụng trong đường hầm động Bạch Long. Một khi rời khỏi đường hầm, cửa sẽ không thể mở ra được.” Vết rạn nứt trên bụng đứa bé trông như cái miệng khổng lồ, trông rất đáng sợ: “Đôi khi tôi cũng tự hỏi rằng mình đã đẩy cửa ra hay cánh cửa đã trở thành tôi.”
Tình huống của cậu bé rất đặc biệt, đây cũng là lần đầu tiên Trần Ca được chứng kiến.
“Cháu đã từng giao đấu với cái bóng, hắn ta có điểm yếu nào không?”
“Nếu như có thể phát hiện ra điểm yếu của hắn ta, tôi đã ăn thịt hắn ta từ lâu rồi, còn đợi đến bây giờ à?” Chân cậu bé xòe ra bốn phía, vẻ mặt rất tức giận: “Tên điên đó càng ngày càng mạnh hơn, tôi đã dùng tất cả các cách mà vẫn không giết được hắn. Sau đó tôi định nhốt hắn ta ở thế giới sau cánh cửa, nhưng lại phát hiện ra hắn ta đã từ từ tìm ra quy luật của đường hầm sau cửa và suýt chút nữa đã trốn thoát... ”
Đứa bé nói đến đấy thì đột ngột dừng lại, nó nhận ra mình nói hớ, tiết lộ chuyện đường hầm phía sau cửa có quy luật tuần tự.
“Sau đó thì sao?” Trần Ca hỏi một cách thản nhiên như không hề nghe thấy.
“Hắn ta thất bại, nhưng có lẽ lần sau tôi không thể nhốt được hắn ta.” Cậu bé nghiêng người sang một bên, trên người lộ ra vết thương rất lớn trên thân con nhện: “Tôi vừa mới giao chiến với hắn ta, hắn rất khẩn trương, trông giống như một con chó hoang đói đến điên cuồng. ”
“Sau khi hai người đánh nhau, hắn ta đã đi đâu?” Trần Ca tò mò về điều này, anh muốn biết liệu sau khi rời khỏi đường hầm, cái bóng đó có ám Giả Minh hay không.
“Tôi không biết.” Cậu bé bắt đầu lảng tránh chủ đề này. Dưới sự chất vấn không ngừng của Trần Ca, nó chỉ nói với Trần Ca ba điều.
Mỗi lần cái bóng đến tìm nó, hình dạng cơ thể của hắn ta lại khác, nó nghi ngờ cái bóng có thể thay đổi ngoại hình và hình dạng cơ thể của mình theo ý muốn.
Trong thân thể của cái bóng có chứa bóng của một đứa trẻ, dù hình dạng có thay đổi thế nào thì bóng của đứa trẻ bên trong cũng không thay đổi.
Điều cuối cùng đứa bé cũng không chắc lắm, nó cảm thấy hơi thở trên người bóng đen rất giống với Trần Ca, đó cũng là lý do tại sao vừa nãy nó lại nổi sát tâm với Trần Ca.
Trần Ca ghi nhớ ba điểm này. Sau khi chắc chắn rằng mình không còn moi được thông tin hữu ích từ đứa bé, anh quay lại và nhìn nữ quỷ trong đường hầm.
“Chú muốn làm gì?” Anh còn chưa lên tiếng, đứa bé đã bò ra khỏi “khu rừng thi thể” và nằm giữa Trần Ca với mẹ mình.
“Sau khi ra khỏi đường hầm, cánh cửa trong cơ thể cháu không mở ra được, sức mạnh giảm đi rất nhiều, cho nên chú muốn nhờ cô ấy đi cùng chú xử lý cái bóng. Suy cho cùng “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao” mà.”
Trần Ca tỏ vẻ đương nhiên, đứa nhỏ nhìn mà cạn lời: “Thả chú đi, nói cho chú biết nhiều thông tin như vậy, đây đã là cái giá của tôi rồi, chú còn muốn mang mẹ của tôi đi sao?”
“Nếu không giải quyết được cái bóng, lần sau hắn ta xuất hiện trong đường hầm, mẹ cháu và cháu có thể sẽ chết đấy.” Vẻ mặt của Trần Ca nghiêm túc. Trong tâm trí cậu bé tràn đầy hận thù và oán hận, cho nên nếu thuyết phục nó như cách anh vẫn làm đối với những ma quỷ khác sẽ không có tác dụng mấy. Vì vậy anh đã thay đổi cách khác để “thuyết phục” đối phương, chẳng hạn như “hoàn toàn biến mất” hoặc “hồn phi phách tán”.
“Chú sẽ không ép cháu phải lựa chọn, nhưng chú hy vọng cháu có thể thực sự nghĩ cho mẹ cháu và cho chính bản thân cháu.” Với giọng điệu trầm buồn, Trần Ca như nhớ ra điều gì đó rất đau lòng: “Chú nghĩ cháu không muốn trải nghiệm cảm giác tuyệt vọng đó một lần nữa, phải không? ”
“Không thể nào, nếu rời khỏi đường hầm mẹ tôi sẽ chết, tất cả đều sẽ chết.” Những cái chân lướt qua xác chết trên đầu, những linh hồn đau đớn giãy giụa, phát ra tiếng rên rỉ cùng nỗi ám ảnh bị tơ nhện giam cầm, đứa bé này mà điên lên thì có vẻ ngoài vô cùng kinh khủng.
“Thay vì chờ chết, chú nghĩ tốt hơn hết là cháu nên tự mình kiểm soát vận mệnh của mình.” Trần Ca đi ngang qua cậu bé và nhìn nữ quỷ trong đường hầm: “Con của cô muốn bảo vệ cô, cô cũng muốn bảo vệ con của mình. Hai người không thể chịu thêm nỗi đau mất mát nào nữa, tôi hiểu điều đó nên dù hai người có lựa chọn như thế nào, tôi cũng hiểu.”
“Thi thể" treo trên đỉnh đường hầm lắc lư từ bên này sang bên kia, tiếng rên rỉ vang lên liên tục. Sau vài phút, nữ quỷ trong đường hầm mỉm cười với Trần Ca và bước đến bên con của mình.
Cô ta ôm đầu cậu bé như một người mẹ rất bình thường, cậu bé có đôi mắt đầy hằn học và hận thù lúc này lại có vẻ rất ngoan ngoãn, mấy cái chân khổng lồ đều co lại, những hoa văn kinh khủng trên người con nhện cũng ngừng rỉ máu.
Nữ quỷ trong đường hầm nói gì đó bên tai cậu bé, rồi buông hai tay và bước ra khỏi đường hầm.
Trần Ca không hỏi quá nhiều, anh đã nói không cần biết đối phương lựa chọn như thế nào, anh đều hiểu được.
Trần Ca nhanh chóng đuổi kịp nữ quỷ trong đường hầm, vẻ mặt của anh cuối cùng cũng dịu đi.
“Mang mẹ của ma quỷ mạnh nhất đi, nhiệm vụ tập luyện ba sao này có lẽ là coi như thành công, nhưng độ hoàn thành nhiệm vụ chắc là rất thấp. Mình sẽ quay lại khi có cơ hội, trước tiên giải quyết cái bóng, sau đó cho mẹ con họ đoàn tụ.”