Dưới sự dẫn dắt của Trần Ca, cô gái cũng đọc theo anh.
Bọn họ cùng nhau nắm bút, trong lòng cô gái âm thầm tự nhủ, trên người chàng trai trước mặt có một khí chất không thể diễn tả được, lời anh nói khiến người ta khó mà phản bác.
Cây bút bi cũ nát lơ lửng trên giấy, sau khi hai người đọc xong thần chú gọi Bút Tiên thì ngừng lại, yên lặng nhìn mặt giấy.
Trong nhà kho cực kì yên tĩnh, không có ai lên tiếng nói chuyện, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.
“Người này đang làm gì vậy? Anh ta sẽ không nghĩ mình có thể gọi được Bút Tiên tới đó chứ?" Ánh mắt cô gái di chuyển, nhìn thoáng qua bên cạnh Trần Ca, con dao mình rút từ dưới bàn lên không biết đã chạy đến tay của đối phương từ lúc nào: “Cái kia...”
Cô gái muốn nhắc nhở đối phương thế là được rồi, kết quả Trần Ca lại đột nhiên dùng tay ra dấu đừng nói chuyện với cô gái.
“Yên lặng, cô ấy tới rồi.”
Sau khi Trần Ca nói xong câu này, cây bút trong tay hai người khẽ di động, vẽ một vòng tròn trên tờ giấy trắng.
Cô gái có thể cảm nhận được sức mạnh truyền tới từ cây bút, cô không dùng sức, thế nhưng cây bút lại tự di chuyển trên tờ giấy trắng.
“Là anh ta đang giở trò?" Cô gái nhìn về phía Trần Ca, cố gắng nhìn ra điều gì bất thường từ biểu cảm của đối phương, nhưng khiến cô thất vọng chính là Trần Ca đang hết sức chăm chú nhìn vào cây bút trong tay mình, không nhìn ra bất kì biểu cảm thừa thãi nào trên gương mặt.
Cây bút trong nhà ma Học Viện Ác Mộng có thể tự chuyển động bởi vì bút và bàn đều được chế tạo riêng, có thể tự do điều khiển, chỉ có thể coi như một trò ảo thuật, chỉ cần nắm rõ bước quan trọng trong đó là ai cũng có thể làm được.
Cô gái vô thức cho rằng Trần Ca cũng đang dùng chiêu trò giống thế, cô muốn vạch trần ngay trước mặt Trần Ca, thế nhưng nhìn kỹ hồi lâu, cô vẫn không tìm được sơ hở trên người anh.
Cây bút trên giấy còn đang chuyển động, biên độ càng lúc càng lớn, cuối cùng viết xuống ba chữ trên tờ giấy trắng: Khúc Trường Lâm.
“Khúc Trường Lâm? Thì ra tên người thích cô nhất là thế này.” Trần Ca ngẩng đầu liếc nhìn cô gái: “Gặp được một người thật lòng thích mình không dễ, hãy đối xử tốt với người đó, đừng nên cô phụ người có lòng.”
Nhìn cái tên trên tờ giấy, gương mặt cô gái chậm rãi xảy ra biến hóa, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó chuyển thành hoảng sợ!
Cô biết Khúc Trường Lâm, đối phương cũng là nhân viên Học Viện Ác Mộng, bình thường cực kì quan tâm mình! Thậm chí còn len lén tỏ tình với mình một lần, chỉ là lúc đó bị cô từ chối.
Những việc này chỉ có Khúc Trường Lâm và bản thân cô biết, sao người trước mắt lại biết rõ mọi thứ chứ?
Trong lòng dấy lên sóng lớn, cánh tay cô gái khẽ run lên. Ngón tay cô chạm vào ngón tay Trần Ca, cái cảm giác lạnh lẽo không giống người bình thường khiến cô càng thêm hoảng hốt.
Người trước mắt cười ấm áp như vậy, nhưng vì sao cô lại cảm thấy nhiệt độ căn phòng này càng ngày càng thấp?
Cơ thể không nhịn được mà run lên, cô gái không ngừng tự an ủi trong lòng.
“Ông chủ từng nói vị khách này rất đặc biệt. Anh ta thông thạo tâm lý học, lại cố ý tới Học Viện Ác Mộng gây chuyện, có thể trước khi tới anh ta đã điều tra rõ ràng thông tin về nhân viên nhà ma, sau đó thông qua biểu cảm nhỏ của mình đoán ra chuyện Khúc Trường Lâm thích mình.”
Tự cô gái cũng biết khả năng này không lớn, nhưng bây giờ cô chỉ có thể an ủi bản thân như vậy, bởi vì chỉ có thế cô mới giữ được lý trí.
Cô gái cắn chặt môi. Tính tình cô hiếu thắng, cô quyết định dùng cách của mình để vạch trần đối phương.
“Người đàn ông này có thể đoán ra người thích mình là ai? Nhưng chắc chắn anh ta không đoán được người mình thật sự muốn chung sống cả đời là ai!" Trong lòng cô gái có giấu một bí mật, liên quan đến người cô thật sự thích, chuyện này cô chưa từng nói ra bên ngoài.
Dừng lại một chốc, cô gái nhẹ giọng hỏi: “Tôi có thể hỏi Bút Tiên một vấn đề nữa không?”
“Mỗi ngày Bút Tiên chỉ có thể dự báo một lần, ép buộc đoán trước, kết quả sẽ không chính xác.”
“Chỉ một lần cuối cùng thôi có được không?" Cô gái không đợi Trần Ca trả lời đã nắm lấy bút, chủ động đọc lên: “Bút Tiên, Bút Tiên, người là kiếp trước của tôi, tôi là kiếp này của người, có thể nói cho tôi biết tương lai ai sẽ trở thành chồng của tôi không?”
Câu hỏi này Trần Ca nghe hơi quen tai, anh cảm nhận được cán bút đang rung động rất khẽ, phần băng dính trong suốt phía trên như có thể rách toác bất cứ lúc nào, cảm giác như cả cây bút sắp nổ tung vậy.
“Tôi không hề cố ý chỉ cô, vấn đề này là cô tự hỏi.” Trần Ca nói xong câu đó, trực tiếp buông lỏng tay ra.
Cây bút bi kia do hai người cùng cầm, cô gái vốn không dùng sức, cô tưởng Trần Ca vẫn luôn dùng sức chuyển động cán bút.
Nhưng bây giờ Trần Ca thu tay về, cán bút vẫn đứng trên giấy như cũ. Mắt cô gái từ từ trợn to, ngay sau đó chuyện càng kinh khủng hơn đã xảy ra!
Cây bút trên giấy chậm rãi di chuyển, cô gái có thể khẳng định, tay cô không hề di chuyển.
“Chuyện gì xảy ra? Nam châm dưới mặt bàn có vấn đề? Nhưng vấn đề là cây bút bi này làm bằng nhựa, không phải làm từ kim loại!”
Cây bút trong tay chuyển động ở trên giấy, viết ra hai chữ trước mắt cô gái: Chết đi!
Chữ rất bình thường nhưng lại cực kì gai mắt. Cô gái muốn thu tay về, nhưng đến lúc này cô mới phát hiện tay mình như bị hút lại trên thân bút, không ngừng chuyển động theo bút bi.
Cây bút lơ lửng trên giấy càng viết càng nhanh, trên cả tờ giấy toàn là hai chữ chết đi!
“Đợi đã! Chuyện gì xảy ra đây?!”
Nỗi sợ hãi trong lòng biến thành sự thật, lý trí còn sót lại bị đánh tan hoàn toàn. Cô gái bị bóng tối vô tận vây quanh, cô vội vã tìm kiếm bóng dáng của Trần Ca, nhưng cô vừa ngẩng đầu lên lại trông thấy khung cảnh mà cả đời khó có thể quên được.
Ngay trên bả vai cô, có một người đang đứng!
Cô gái ấy mặc một bộ đồng phục bẩn thỉu, giờ phút này, cô đang cầm bút bi, điên cuồng viết chữ như chịu thứ gì kích thích.
...
Ở nơi sâu nhất trong nhà kho truyền ra một tiếng hét chói tai, sau đó là tiếng vật nặng ngã xuống đất.
Trần Ca đặt lọ thủy tinh về chỗ cũ, đi từ kệ hàng thứ hai ra. Anh nhìn cô gái nằm vật ra đó, đến cả kính sát tròng màu đỏ cũng bị dọa rơi ra, khẽ lắc đầu: “Cô nói đi, cô trêu chọc cô ấy làm gì kia chứ?”
Trần Ca cất cây bút bi sắp rơi vụn, cầm cây bút máy trên bàn lên nhìn thử, dường như Bút Tiên không hề hứng thú với cây bút máy đó.
“Bớt giận, cô ta cũng không cố ý.”
Trần Ca an ủi Bút Tiên vài câu, sau đó rời khỏi nhà kho.
“Lại trải nghiệm xong một cảnh tượng, đi cái nào tiếp theo đây?" Trần Ca lấy quyển nhật ký kia ra, lật tới trang thứ ba, chuyện ghi chép trong trang nhật ký này xảy ra ở nhà vệ sinh: Trong phòng vệ sinh thứ tư của nhà vệ sinh có tồn tại một oán linh, nó sẽ xuất hiện vào lúc nửa đêm.
“Có liên quan đến nhà vệ sinh à? Nhà vệ sinh trong trường học bỏ hoang đúng là rất đáng sợ, bản thân chỗ đó âm khí đã nặng.” Trần Ca nhìn vị trí, nhà vệ sinh cách anh không xa, nằm ở cuối của tầng này.
“Vừa khéo tiện đường làm, mong rằng lần này có thể mang tới cho mình một chút bất ngờ.” Trần Ca nói xong thì đi về phía trước.
...
Nhà vệ sinh cuối tầng ba, một bóng đen đang trốn trong vách ngăn của phòng vệ sinh thứ tư. Anh ta đang nhàm chán xem di động, đột nhiên nhận được một cú điện thoại.
“Ông chủ? Anh tìm tôi à?”
“Khúc Trường Lâm, lát nữa có một vị khách đặc biệt tiến vào, cậu nhất định phải nghĩ cách dọa người đó cho tôi!”