Trên tờ bệnh án cũng không có nhiều chỗ cần phải điền thêm, nhưng tờ bệnh án của Trần Ca là một ngoại lệ, có khoảng chừng vài trang và nội dung trên mỗi trang dường như khác nhau.
Ngày nào bác sĩ Cao cũng ghi chép lại, dường như nhận ra ánh mắt khó hiểu của Trần Ca, ông ta im lặng đặt tờ bệnh án xuống: “Trần Ca, tôi nhớ cách đây vài ngày cậu đã nói với tôi rằng cậu vô cùng chán ghét sự sợ hãi, chỉ cần ở trong sự hoảng sợ, cậu sẽ cảm thấy rất bất an?”
“Thế à.”
“Căn cứ theo quan sát của tôi, nhân cách thứ hai của cậu xuất hiện là để giúp cậu chia sẻ nỗi sợ hãi. Cậu đã sống một thời gian dài trong câu chuyện kinh dị mà cậu tự tưởng tượng ra, ở cái nơi mà ngoại trừ cậu thì tất cả những người khác đều là hư cấu. Trong lòng cậu có lẽ cũng thực sự hiểu, điều đó chỉ là để giảm bớt lo lắng và đau đớn, cho nên trong đầu cậu đã tự động sinh ra một nhân cách mới, đó chính là Hứa Âm.” Bác sĩ Cao ngồi bên giường của Trần Ca, nếu chỉ nhìn vào nét mặt thì không thể phân tích được suy nghĩ thực sự của ông ta: “Khi cậu đang ngủ say và chìm trong cơn ác mộng, và sống trong những giấc mơ viển vông, Hứa Âm đã bảo vệ cho cậu không bị tổn thương; nhưng khi cậu trở về hiện thực và tình trạng của cậu bắt đầu được cải thiện, thì nhân cách thứ hai Hứa Âm đã trở thành trở ngại lớn nhất cho sự phục hồi của cậu.”
“Cậu ấy là trở ngại cho sự hồi phục của tôi sao?”
“Dưới sự điều trị của chúng tôi, cậu đã có thể dễ dàng phân biệt ranh giới giữa thực và ảo, nhưng Hứa Âm không có khái niệm này, cậu ta tồn tại là do những giấc mơ viển vông của cậu, và đó là toàn bộ thế giới của cậu ta.” Mỗi lời nói của bác sĩ Cao đều đang là dẫn dắt Trần Ca: “Khi cậu ta muốn thoát khỏi thế giới ảo tưởng đó, cậu ta sẽ liều lĩnh bắt lấy cậu, để cậu không thể thoát ra được. Có thể trong suy nghĩ của cậu ta, đó là một loại bảo vệ, nhưng trên thực tế cậu ta chỉ đang làm tổn thương cậu thôi.”
“Vậy thì tôi nên làm gì?”
“Thoát khỏi tay cậu ta, để cái thế giới ảo tưởng đó cho cậu ta, và ôm lấy ánh mặt trời trong hiện thực.” Bác sĩ Cao nhìn chằm chằm vào Trần Ca, trong mắt hiện lên một tia mệt mỏi, nhưng ở sâu trong đôi mắt của ông ta, Trần Ca vẫn nhìn thấy một cảm xúc rất phức tạp.
Cảm xúc đó khiến Trần Ca cảm thấy xa lạ, dường như bác sĩ Cao trong ký ức của anh sẽ không bao giờ bộc lộ cảm xúc như vậy.
“Cậu ấy luôn xuất hiện khi tôi hôn mê, tôi không thể giao tiếp được với cậu ấy.”
“Điều đó không quan trọng, chúng tôi có thể tạo ra một hoàn cảnh đặc biệt cho phép cậu tỉnh táo nhưng vẫn kích thích được cậu ta ra, làm vậy là rất nguy hiểm, cho nên chúng tôi cần sự hợp tác hoàn toàn của cậu.” Những ngày gần đây, bệnh viện đã xảy ra rất nhiều chuyện, điều này khiến bác sĩ Cao cảm thấy cấp bách, ông ta muốn ổn định tình trạng của Trần Ca càng sớm càng tốt, ít nhất cũng phải xử lý sạch sẽ nhân cách thứ hai của Trần Ca.
“Tôi có thể hợp tác với mấy người, nhưng thẳng thắn mà nói, tôi cũng muốn gặp nhân cách thứ hai của mình.” Trần Ca vừa nói xong, bác sĩ Cao lập tức lắc đầu.
“Đừng tò mò về cậu ta, cũng đừng tin những gì cậu ta nói, vất vả lắm cậu mới thoát khỏi ảo tưởng, tuyệt đối không được chìm sâu vào trong đó lần nữa.” Giọng bác sĩ Cao rất nghiêm túc: “Việc điều trị đã gần một năm, cũng sắp nhận được kết quả rồi, bây giờ mới là thời điểm quan trọng nhất, nếu cậu lung lay thì mọi công sức sẽ mất sạch.”
“Tôi hiểu, nhưng làm sao tôi có thể hợp tác với mấy người?”
“Lúc đó cậu chỉ cần làm một việc, đó là từ chối cậu ta từ tận đáy lòng. Hãy nhớ rằng, cậu nhất định phải chân thành nói với cậu ta rằng cậu không còn cần sự giúp đỡ của cậu ta và không muốn bị lôi kéo vào trong đại dương đen tuyệt vọng đó nữa.” Bác sĩ Cao thu tờ bệnh án, đứng lên: “Nếu như cậu ta tồn tại chỉ để bảo vệ cậu, vậy thì cậu ta nên hiểu rằng nhiệm vụ của mình đã hoàn thành và cậu không cần cậu ta nữa.”
Trần Ca im lặng gật đầu.
“Đêm nay và rạng sáng mai sẽ tiến hành trị liệu, tôi sẽ đến phòng bệnh đón cậu.” Bác sĩ Cao lấy lọ thuốc ra, cho Trần Ca uống ba viên: “Nghỉ ngơi thật tốt đi, đêm nay có lẽ chính là buổi tối quan trọng nhất của cậu.”
Đẩy cửa rời đi, Trần Ca nằm trên giường, trong đầu vang lên những lời nói của bác sĩ Cao.
“Bọn họ đột nhiên áp dụng cách trị liệu triệt để như vậy, nhất định là đã có chuyện gì đó ngoài ý muốn.”
“Bệnh viện muốn mình chủ động phối hợp với bọn họ để tiêu diệt nhân cách thứ hai, điều này cho thấy nếu chỉ dựa vào năng lực của bọn họ, sẽ không thể tiêu diệt nhân cách thứ hai trong thời gian ngắn, rốt cuộc Hứa Âm là dạng tồn tại nào vậy?”
“Lần trước khi mình hôn mê, mình đã từng nhìn thấy một người đứng quay lưng về phía mình, người đó phải chịu hầu hết lời nguyền và rất đau đớn, làm sao một người như vậy lại có thể hại mình chứ?”
Trần Ca đã biết mình nên làm gì: “Đêm nay quả thực là đêm quan trọng nhất đối với mình.”
Ngồi ở trên giường, Trần Ca liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, sau khi chào hỏi với bác sĩ Phương, anh chống nạng và chậm rãi đi đến nhà ăn.
Sau khi ăn uống thoải mái, Trần Ca đi đến khu vườn bên ngoài khu phòng bệnh.
Sau khi xác nhận không có ai đang theo dõi, Trần Ca bắt đầu đi dạo trong vườn hoa, khi đi đến chiếc ghế dài anh thường ngồi thì thấy Tả Hàn đang ngồi đó, có vẻ như đang đợi anh.
“Anh đã đọc tờ giấy chứ?”
“Rồi.”
“Tiếp theo anh định sẽ làm gì?”
“Tìm Trương Văn Vũ ở bên ngoài bệnh viện, bọn họ có thể đang giữ lại những ký ức chưa bị chỉnh sửa.”
“Có cần tôi giúp không?”
“Bác sĩ Cao sẽ tiến hành điều trị cho tôi trong khoảng đêm nay rạng sáng ngày mai, nếu như tôi có chuyện gì, thì tốt nhất cậu nên trốn ra khỏi bệnh viện đi.” Trần Ca nở một nụ cười, từ giọng nói của anh thì không thể nghe ra được là tối nay anh sẽ đối mặt với loại nguy hiểm nào.
“Tôi chạy trốn một mình sao?”
“Ừ, cậu cứ bảo vệ chính mình thật tốt đã, sau này sẽ có nhiều cơ hội.”
“Bạn cùng phòng mới của anh thế nào? Anh có thể làm bạn với người đó được không?" Tả Hàn thận trọng hỏi.
Trần Ca lắc đầu: “Anh ta tưởng tượng rằng trong cơ thể mình có thứ gì đó, chẳng hạn như kim tiêm và một con ốc sên, tôi có nhìn vào cổ họng anh ta và phát hiện một khuôn mặt đang ở trong đó, khuôn mặt của chính anh ta.”
“Có mặt trong miệng sao?” Tả Hàn hít một hơi.
Trần Ca và Tả Hàn đều nói rất nhanh, họ nói chuyện xong trong vòng chưa đầy một phút, Tả Hàn cũng không dám ở lại quá nhiều, trực tiếp quay đầu bỏ đi.
Sau khi ngồi trên ghế dài gần một tiếng, Trần Ca phát hiện có sự chuyển động bất thường trong bụi hoa.
Anh chống nạng đi tới, liền nhìn thấy con mèo trắng dễ thương trong bụi hoa: “Hình như mày béo lên à? Tại sao tao lại cảm thấy như mày to thêm một vòng nữa nhỉ?”
Đã hai ngày không được gặp Trần Ca, con mèo trắng kêu meo meo, ánh mắt đầy lo lắng.
Nó cọ cọ vào chân Trần Ca và dẫn Trần Ca đi đến hàng rào của khu vườn.
Cách đó vài mét, Trần Ca nhìn thấy Trương Nhã đang đứng bên ngoài hàng rào, Trương Nhã mặc trang phục màu đỏ tạo cho Trần Ca một cảm giác thân thiết khó giải thích.
“Không phải anh nói sáng nào anh cũng sẽ đi đến đây sao?” Trong giọng nói của Trương Nhã không có chút trách cứ nào, càng nhiều sự lo lắng hơn, nhưng đến cả bản thân cô còn không biết tại sao lại mình lại lo lắng cho một người xa lạ.
“Tôi còn tưởng cô sẽ không đến.” Trần Ca bước đến hàng rào, dùng hai tay giữ lấy lan can sắt gỉ sét: “Trương Nhã, tôi cần cô làm giúp tôi một việc.”
“Có việc gì sao?”
“Giúp tôi tìm một người tên Trương Văn Vũ đang ở trong thành phố này.” Giọng Trần Ca trầm xuống: “Bọn họ đang bị truy lùng, bệnh viện coi họ như những bệnh nhân tâm thần đã bỏ trốn, nhưng trên thực tế, bọn họ không bị bệnh.”
Nhìn Trần Ca trong bộ quần áo bệnh nhân, Trương Nhã có chút do dự, dù gì thì một người bình thường cũng khó có thể chấp nhận yêu cầu như vậy.
Suy cho cùng, trong mắt người bình thường, họ nhất định sẽ tin tưởng vào bệnh viện, chứ không phải là một bệnh nhân tâm thần.
“Anh vừa nói bọn họ đang bị truy đuổi sao? Trương Văn Vũ không phải là một người à? Mà là tên của rất nhiều người?”
“Ừ, ngoại hình, tuổi tác và nghề nghiệp của những bệnh nhân đó khác nhau, nhưng họ có một điểm chung, đó chính là họ đều có tên là Trương Văn Vũ.” Trần Ca nhìn Trương Nhã rất nghiêm túc: “Cô nên đặc biệt chú ý đến những du khách đến tham quan nhà ma, nếu như bọn họ vẫn còn giữ được những ký ức trước đây, vậy thì sẽ có người nào đó sẽ biết mối liên hệ giữa tôi và nhà ma, cho nên có khả năng bọn họ sẽ chủ động đến tìm cô.”
“Tôi không hiểu ý anh lắm.”
“Cô không cần phải hiểu, cô chỉ cần hỏi xem bọn họ có nhớ quá khứ thật không, rồi dò hỏi rõ những thông tin liên quan đến tôi, rồi tìm cách chuyển những thông tin đó cho tôi.” Vì lý do an toàn, Trần Ca lại dặn dò một câu: “Nếu như tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, và vài ngày liên tiếp tôi không xuất hiện, vậy thì cô có thể tìm một người tên là Tả Hàn, cậu ấy rất thông minh và sẽ biết cách tận dụng trí nhớ của Trương Văn Vũ.”
“Tại sao tôi lại cảm thấy như anh đang chuẩn bị hậu sự ý nhỉ?” Trương Nhã cảm thấy bệnh nhân tâm thần trước mặt thật sự rất kỳ quái, miệng cứ nói ra đủ loại lời nói kỳ quái, nhưng cô lại không sinh ra cảm xúc nóng nảy, giống như biết những gì đối phương nói đều là sự thật vậy.
“Tối nay tôi sẽ phải làm một việc rất nguy hiểm, tôi cũng không biết là mình có thể gặp lại cô không.” Trần Ca chuẩn bị rời đi sau khi nói xong: “Hãy nhớ lời tôi nói, Trương Nhã.”
“Chờ một chút.” Trương Nhã đột nhiên mở miệng, cô đi tới hàng rào, lần đầu tiên cô đến gần Trần Ca như vậy: “Mấy ngày nay tôi vẫn chờ anh, nhưng thật ra là tôi cũng muốn hỏi anh một chuyện.”
“Muốn hỏi tôi sao?”
“Sau khi chúng ta gặp nhau vào ngày hôm đó, đêm đó tôi đã có một giấc mơ. Tôi mơ thấy cha mẹ đang sống cùng với tôi thực ra không phải là cha mẹ tôi, cha mẹ thực sự của tôi đã bị tai nạn xe, đó là vào sinh nhật của tôi, trên xe của bọn họ vẫn còn món quà chưa kịp đưa và bánh sinh nhật chuẩn bị cho tôi.”
“Quà sinh nhật của Trương Nhã...” Một đoạn ký ức vô cùng khó hiểu ở trong một góc tâm trí của anh bị lật tung, Trần Ca buột miệng nói vài câu: “Là váy múa ba lê sao?”
Sau khi nói xong, Trần Ca và Trương Nhã đều sững sờ, họ đứng ngây ra nhìn nhau.
“Sao anh biết? Tôi chưa kể với ai về giấc mơ này!" Tay của Trương Nhã cũng nắm lấy hàng rào: “Giấc mơ đó quá chân thực, lúc tôi tỉnh dậy, trên mặt vẫn còn đọng nước mắt, rõ ràng không phải là cuộc sống của tôi, nhưng tôi lại không thể khống chế được mà rơi lệ.”
“Tôi cũng đã từng có một giấc mơ tương tự, nhưng trong giấc mơ của tôi, cha mẹ tôi là chủ của một nhà ma, một ngày nọ, bọn họ đột nhiên biến mất, chỉ để lại một mình tôi.” Trần Ca nắm lấy tay Trương Nhã đang nắm lấy hàng rào: “Cuộc sống mà tôi đang trải qua bây giờ chính là giấc mơ của cô, còn hiện thực mà tôi muốn trốn tránh bây giờ, thực ra chính là quá khứ của cô.”
“Không thể nào, tôi đã sống cùng cha mẹ hơn 20 năm...”
“Đừng lo lắng, cô cứ làm theo những gì tôi nói trước đã, trong số những người tên Trương Văn Vũ này, có lẽ sẽ có người biết sự thật.” Trần Ca buông tay ra, ở đây quá lâu rất dễ thu hút sự chú ý của người khác, anh chống nạng quay người rời đi.
...
Mặt trời lặn, màn đêm bao phủ bệnh viện, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Trần Ca không biết bác sĩ Cao nói điều trị là điều trị cái gì, anh chỉ có thể im lặng điều chỉnh hô hấp của mình, cố gắng đưa mình vào trạng thái tốt nhất.
“Mấy buổi tối trước, bác sĩ Cao đều rất bận rộn, ông ta làm gì mỗi tối nhỉ?”
“Đây là lần đầu tiên mình nghe nói đến việc điều trị phải được thực hiện vào lúc nửa đêm rạng sáng, chẳng lẽ bác sĩ Cao ban ngày và bác sĩ Cao ban đêm là khác nhau sao?”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Trần Ca đang suy nghĩ, một tia chớp xẹt qua bầu trời đêm.
Ngay lúc đó, tia chớp xé toạc bầu trời, sau đó tiếng sấm ầm ầm vang lên, gió ẩm thổi vào phòng bệnh, thổi tung rèm cửa làm nó quét lên trên mặt Trần Ca.
“Thời tiết thay đổi?”
Kể từ khi Trần Ca tỉnh dậy, bầu trời bên ngoài vẫn luôn trong xanh, được đắm mình trong ánh nắng ấm áp vào mỗi buổi sáng là điều hạnh phúc nhất của anh.
“Có thể đêm nay sẽ có mưa lớn.”
Mây đen dày đặc chồng chất trên bầu trời đêm, trong lòng mỗi bệnh nhân đều xuất hiện cảm giác áp lực, lo lắng.
Bác sĩ Phương dựa lưng vào tường và cắn ngón tay, khóe miệng đầy máu nhưng dường như anh ta không để ý đến điều đó, vẫn đang liên tục lẩm bẩm điều gì đó.
Vào lúc nửa đêm, cửa phòng bị đẩy ra, bác sĩ Cao một mình bước vào.
Thông thường, khi bác sĩ Cao đến đây, phần lớn đều đi cùng với các nhân viên y tá, nhưng tối nay ông ta đột nhiên đến đây một mình, Trần Ca lại càng cảm thấy bất an hơn.
“Phòng điều trị ở tầng năm.” Trong lời nói của bác sĩ Cao có một chút dịu dàng, trong giọng nói của ông ta không có một chút cảm xúc nào, như thể tất cả cảm xúc đều đã bị lấy đi.
“Tầng năm?” Trần Ca đã từng đi qua tầng năm, chỗ đó chỉ có một khu giam giữ những bệnh nhân nặng, hoàn toàn không có phòng điều trị nào cả.
Bác sĩ Cao trói tay Trần Ca bằng dây nịt, không cho Trần Ca sử dụng nạng, ông ta đã đích thân dìu Trần Ca đi ra ngoài phòng bệnh.
Khi anh chuẩn bị bước ra khỏi phòng, bác sĩ Cao quay lại và nói với bác sĩ Phương một câu: “Anh cũng đi theo đi, bệnh của anh đã kéo dài đủ lâu rồi.”
Bệnh viện tối nay có vẻ khác hơn thường lệ, tất cả đèn trong các phòng đều tắt, phòng trực của y tá cũng không có ai cả, Trần Ca đi bộ một đường, thậm chí còn không nhìn thấy bóng người nào.
“Đến rồi.” Bác sĩ Cao lấy trong túi ra một chùm chìa khóa lớn, mỗi chìa khóa đều có ghi một số, những chìa khóa này có lẽ tương ứng với số phòng bệnh.
Mở cửa phòng bệnh, bác sĩ Cao giống như bình thường, tiện tay treo chùm chìa khóa lớn lên móc cạnh cửa.
“Hai người có thể ngồi xuống bất cứ nơi nào mình thích.”
Trong phòng không có ánh sáng, Trần Ca nhíu mày nhìn lướt qua, trong phòng bệnh không lớn có đặt bảy cái ghế, trong đó có ba cái đã có người ngồi.
Bọn họ đều mặc áo bệnh nhân, có lẽ cũng là bệnh nhân của bệnh viện.
Vai bác sĩ Phương khẽ run lên, anh ta lần mò trong bóng tối, ngồi vào chiếc ghế số 1.
Trần Ca nhìn một vòng, cuối cùng chọn chiếc ghế số 7 gần cửa nhất để ngồi xuống, trong số bảy chiếc ghế, chiếc ghế số 3 và số 6 đều không có người ngồi.
“Hai bệnh nhân sắp điều trị mất tích nên tôi và một bác sĩ trực ca đêm khác sẽ ngồi vào vị trí trống của họ.” Bác sĩ Cao ngồi ở ghế số 3: “Khi bác sĩ đến, chúng ta sẽ bắt đầu điều trị ngay lập tức.”
Sau mười phút, trên hành lang vang lên tiếng bước chân, sau đó là tiếng gõ cửa của phòng bệnh.
“Cốc cốc cốc cốc cốc cốc!”
Cửa bị gõ sáu lần liên tiếp.
“Cửa không khóa, cứ vào đi.”
Cửa phòng bị đẩy ra, một bác sĩ mặc áo choàng trắng bước vào phòng, nhìn thấy ghế trống bên cạnh Trần Ca liền trực tiếp ngồi xuống.
“Bác sĩ ca đêm mới đến này họ Tôn, mấy người có thể gọi anh ấy là bác sĩ Tôn.” Sau khi giới thiệu ngắn gọn, bác sĩ Cao lấy một lọ thuốc từ trong túi ra: “Dù có chuyện gì xảy ra trong quá trình điều trị, cũng tuyệt đối không được mở cửa phòng này ra, nếu một bệnh nhân đột nhiên phát bệnh, tôi hy vọng mọi người có thể cùng nhau hợp sức để khống chế được người đó, sau đó cho người đó uống thuốc.”